Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

TRƯỜNG SA - HOÀNG SA VÀ NHỮNG CHUYỆN CHƯA BAO GIỜ KỂ (tiếp)



4.
Cũng trong chuyến đi 10 ngày lênh đênh trên biển, có một sự bất ngờ tới mức "gây sốc" cho toàn bộ đoàn công tác. Đó là dù quan sát ở bất cứ góc độ nào, cũng chỉ thấy có ta và.. ta và... biển. Thế nhưng ngay khi tàu HQ960 "tình cờ" chạm trán với tàu hải giám Trung Quốc (bẻ lái cắt ngang vuông góc) thì ngay lập tức thấy lù lù 2 tàu chiến của hải quân Việt Nam xuất hiện. Tất cả mọi người đều không biết các tàu chiến này ở đâu ra, và càng sốc hơn nữa khi được cho biết họ đi theo bảo vệ đoàn công tác ngay từ khi rời cảng!!! Chưa hết, khi đặt chân lên tới An Bang, mình còn được tận mục sở thị một buổi huấn luyện của đặc công biển Việt Nam với hành trình bơi hàng chục km mỗi ngày luyện tập mang theo vũ khí đổ bộ vào đảo và hiệp đồng tác chiến với các chiến sĩ tại trận địa. Có thể tin hay không tùy bạn, nhưng họ còn có khả năng nằm im dưới nước sâu trong suốt nhiều giờ đồng hồ cho đến khi được lệnh tiếp tục "hành quân" vào đảo.
Tuy nhiên, tất cả các trang thiết bị vũ khí, súng ống đạn được, quân lính tinh nhuệ… của chúng ta không phải được sinh ra để tấn công mà là phòng thủ. Việt Nam còn yếu, nên chủ trương của chúng ta là đối thoại và hợp tác, dựa trên việc thu thập, củng cố rồi tuyên truyền các bằng chứng lịch sử để tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Việt Nam không bao giờ đối đầu, không bao giờ dùng vũ lực, không bao giờ "phát pháo" trước trong mọi tình huống để kẻ thù có thể dựa vào làm nguyên nhân gây chiến. Trong khi đó, chúng ta bằng mọi giá bảo vệ chủ quyền tất cả những đảo chìm, đảo nổi, bãi cạn... mà chúng ta đang có. Luôn luôn bày tỏ quan điểm phản đối, nêu rõ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán không thể tranh cãi của Việt Nam với các đảo, quần đảo, bãi cạn mà chúng ta thực sự có chủ quyền, BAO GỒM CẢ NHỮNG NƠI ĐÃ BỊ KẺ THÙ DÙNG VŨ LỰC CHIẾM ĐÓNG TRÁI PHÉP (trong lịch sử). Điều mà các bạn hay gọi là "nhai đi nhai lại".
5.
Liên quan đến việc tàu cá Việt Nam bị Trung Quốc ngăn chặn, xua đuổi, bắn phá khi khai thác trong khu vực quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa và tàu cá Trung Quốc ngang ngược tiến vào quần đảo Trường Sa của Việt Nam để đánh bắt trái phép thì do chính những nhà báo của mình NHIỀU KHI không nắm rõ thông tin nên việc tuyên truyền dễ gây ra những nhầm lẫn căn bản.
Đầu tiên phải hiểu thế này. Trường Sa và Hoàng Sa là quần đảo tức là gồm nhiều đảo nhỏ. Với mỗi đảo thì chúng ta lại có rất nhiều thuật ngữ liên quan đến việc xác lập chủ quyền, nhưng gần gũi nhất có lẽ là "lãnh hải". Nếu chỉ xét riêng về lãnh hải, thì các bạn cứ tạm hiểu như một vòng tròn kim cô xung quanh các đảo. Nếu chúng ta xác lập chủ quyền ở 1 đảo, thì mặc nhiên chúng ta có thêm chủ quyền ở một đường biên lớn hơn chạy xung quanh đó nữa.
Tập hợp các đường viền như vậy ở tất cả các đảo mà chúng ta có chủ quyền nó sẽ là nơi chúng ta mặc nhiên đi lại và khai thác. Chứ không phải cứ lấy cây bút rồi khoanh một vòng "to đùng" bao hết các đảo lại cho rằng đó là vùng bất khả xâm phạm của mình. Vậy nên chủ quyền của chúng ta sẽ là một vùng thực sự rất... loằng ngoằng, có chỗ thì chồng chéo, có chỗ bị "hở" ra. Và theo luật, cái chỗ hở đó là hải phận quốc tế. Dù nhìn vô bản đồ nó có vẻ nằm hoàn toàn trong "khu vực" quần đảo Trường Sa.
Chưa hết, trong lịch sử một số đảo chúng ta đã bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đi. Cho nên, dù cái đường vòng quanh đảo đó là lãnh hải của Việt Nam nhưng trong thực tế nếu tầu thuyền của ngư dân đi vào đó thì sẽ bị xua đuổi và bắn phá. Tức là các tàu đó bị bắn phá do xâm phạm vào "lãnh hải có được vì chiếm đóng trái phép" của Trung Quốc, nhưng lại là "lãnh hải dựa trên cơ sở pháp lý quốc tế và căn cứ lịch sử không thể tranh cãi" của Việt Nam. Cho nên báo chí sẽ phải đưa tin là tàu cá ngư dân bị bắn trong vùng lãnh hải "của Việt Nam". Thậm chí Bộ Ngoại Giao cũng phải tuyên bố như vậy. Và chính sự nhập nhằng này cũng khiến nhiều người cho rằng chúng ta quá hèn kém khi để cho ngư dân bị vạ lây như vậy.
Tương tự với việc Trung Quốc xua đội tàu cá hàng chục chiếc "tràn vào khu vực Trường Sa và Hoàng Sa" của Việt Nam để đánh bắt trái phép. Trong thực tế, quanh năm suốt tháng đều có tàu cá của Trung Quốc "mon men" đến gần các đảo của Việt Nam. Và khi này, chắc chắn 100% chiến sĩ trên đảo sẽ theo quy trình để có hành động xua đuổi thích hợp và mức cao nhất là sẵn sàng chiến đấu không khoan nhượng nếu việc xua đuổi không thành công.
Tuy nhiên, nếu các tàu cá này đi vào những vùng "lỗ thủng" của lãnh hải đan xen giữa các đảo thì thực tế không xâm phạm lãnh hải Việt Nam nhưng vẫn coi là "ùa vào khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam được". Điều tương tự xảy ra nếu các tàu này đi vào lãnh hải của các đảo thuộc chủ quyền Việt Nam nhưng bị đánh cướp bằng vũ lực và chiếm đóng trái phép trong quá khứ. Chưa kể theo thông lệ quốc tế, nếu tàu họ "vô tình" đi vào một vùng lãnh hải nào đó thực sự hoàn toàn thuộc Việt Nam thì mình cũng không thể nào ra bắn phá mà trước tiên là xua đuổi. Và trong đại đa số các trường hợp, khi mình xua đuổi thì nó sẽ dời đi. Nhưng báo chí vẫn coi đấy là việc ùa vào vùng lãnh hải của Việt Nam.
6.
Tóm lại những việc mà chính phủ đang làm - THEO CÁ NHÂN MÌNH ĐÁNH GIÁ - là hoàn toàn đúng đắn về đường lối chính sách, phù hợp với tình hình thực tế hiện nay của đất nước. Sau khi đi thực tế, theo cách gọi của đoàn công tác, là "thăm và kiểm tra các đảo" thì phải nói là mình hoàn toàn yên tâm rằng ít nhất là các đảo mình đang giữ sẽ khó mà bị Trung Quốc đánh chiếm. Những sự vi phạm chủ quyền theo dạng quấy nhiễu của Trung Quốc chúng ta đều có quy trình đối phó an toàn nhất.
Về phía cộng đồng quốc tế, chúng ta đang làm cực tốt việc "nhai đi nhai lại bài ca phản đối" mọi lúc mọi nơi, trên mọi phương diện dù sự vi phạm có lớn như con voi hay nhỏ như con kiến. THEO THÔNG LỆ LUẬT PHÁP QUỐC TẾ, ĐIỀU ĐÓ LÀ CỰC KỲ QUAN TRỌNG! Chúng ta cũng chấp nhận việc "gây hiểu lầm" về năng lực bảo vệ ngư dân hay năng lực phòng thủ khi sẵn sàng ra tuyên bố chủ quyền ngay cả trong trường hợp thực ra chúng ta chỉ bị vi phạm chủ quyền theo lý thuyết. Theo mình, đây là một đánh đổi cực kỳ quan trọng và dũng cảm. Các bạn hãy đọc thật kĩ phần trên để hiểu và cùng đi giải thích cho nhiều người khác cùng hiểu nữa.
Việc tốt nhất mà mỗi người chúng ta có thể chung tay, theo mình chính là nâng cao nhận thức, kiến thức về luật biển, về UNCLOS, phải hiểu được lãnh hải là gì, đường cơ sở là gì, cơ sở xác lập chủ quyền biển đảo thế nào, vùng nội thủy là gì, vùng đặc quyền kinh tế là gì, thềm lục địa là gì, thềm lục địa mở rộng là gì... v.v... và v.v... Chừng nào làm được như vậy chúng ta mới mong hiểu đúng, hiểu rõ và hiểu sâu về tình hình chiến sự tại Biển Đông.

TRƯỜNG SA - HOÀNG SA VÀ NHỮNG CHUYỆN CHƯA BAO GIỜ KỂ



Trích đăng lại bài này từ facebook Lão Kuông, như một sự ủng hộ các bạn đang bị ném đá vì kể chuyện Trường Sa... quá đà.

Trong phạm vi những gì mình hiểu biết thông qua tự tìm tòi nghiên cứu, phỏng vấn những người có ảnh hưởng, có uy tín trong xã hội và Chính phủ, thông qua thực tế mắt thấy tai nghe khi ra Trường Sa và tiếp xúc với các chiến sĩ, mình xin được cung cấp thêm thông tin thế này để các bạn tham khảo nhé.
1.
Trung Quốc là nước lớn, mạnh hơn Việt Nam về mọi mặt như Kinh tế, Quân sự, Vũ khí, Đạn dược và tiếng nói trong Cộng đồng Quốc tế. Nếu "đánh nhau" tay đôi, thắng thua không biết, nhưng chắc chắn phía chịu thiệt hại nặng nề là Việt Nam của chúng ta. Khi nói chuyện với các tướng lĩnh từ cấp thấp đến cấp vừa, cấp cao của Việt Nam, mình phải ghi nhận một điều là chẳng ai "run sợ" nếu buộc phải sa vào tình thế chiến tranh. Chúng ta "anh hùng" 1, họ anh hùng gấp 1 triệu lần. Khi chúng ta hứa hẹn này kia trên bàn phím, họ đã và đang anh hùng bằng những hành động và việc làm thiết thực.
Các bạn có biết trong một chuyến đi đón công binh làm nhiệm vụ xây dựng từ một đảo chìm về lại đất liền, tai nạn đã xảy ra. Không rõ vì lý do gì mà chiến sĩ công binh này mất tích (có giả thiết trượt chân ngã rơi xuống biển khi đang câu cá). Rất nhiều tàu cứu hộ đã được phái ra vùng biển đó cấp tốc tìm kiếm trong nhiều ngày trước khi chấp nhận mất đi 1 người đồng đội. Dù đó là điều không ai mong muốn nhưng toàn bộ các chiến sĩ có mặt trên tàu cũng như các cấp chỉ huy tại đất liền đã bị kỷ luật từ quân đến tướng. Mất vạch, mất sao và nhiều hình thức kỷ luật cộng thêm khác nữa. Kể chuyện này để các bạn hiểu rằng mạng sống con người không phải là thứ để mang ra làm chuyện mua vui như vậy được. Mình nhấn mạnh, đó là sự mất mát của chỉ duy nhất 1 người.
Các bạn có biết khi Trung Quốc cử tàu hộ tống mang dàn khoan khổng lồ cao hàng trăm mét ra tìm cách thả xuống biển Đông để khai thác dầu khí, chiến sĩ của chúng ta trên các nhà giàn đã phải thay nhau theo dõi ngày đêm, kết hợp chặt chẽ với chỉ huy tại đất liền để giám sát nhất cử nhất động của tàu địch. Nếu bất cứ khi nào đội tàu hộ tống này có dấu hiệu ngưng lại tại vùng biển chủ quyền của Việt Nam thì lập tức chúng ta phải cử tàu chiến ra "xua đuổi" không cho dàn khoan này được thả xuống dù với bất cứ lý do gì. Chúng ta “tuyệt đối yếu” hơn đối phương, trong khi chúng lại thường xuyên gây hấn, kích động để Việt Nam "ra tay" trước. Khi ấy, chúng sẽ có lý do hợp pháp để đánh chiếm vào những hòn đảo của chúng ta.
Nếu tình huống xấu nhất là Trung Quốc chiếm thành công 1 đảo của Việt Nam (điều này khó có khả năng xảy ra) thì chúng ta sẽ làm gì? Lên tiếng nhờ cộng đồng quốc tế ủng hộ mình ư? Cũng được, nhưng Trung Quốc sẽ ngay lập tức la làng lên rằng họ không đi xâm lược, không đi đánh chiếm đảo của Việt Nam. Họ chỉ đang "đòi lại" những gì thuộc về “chủ quyền bấy lâu nay” của họ. Trung Quốc sẽ ngay lập tức ngang ngược nói rằng chính Việt Nam mới đi chiếm đảo của Trung Quốc và bây giờ "bị lấy lại". Hãy nhìn vào những gì Trung Quốc đang ngày đêm bắc loa tuyên bố một cách trơ trẽn về Hoàng Sa sẽ hiểu điều mình nói. Tất cả những gì Trung Quốc CẦN, CẦU MONG VÀ CHỜ ĐỢI LÚC NÀY chính là một hành động thiếu kiềm chế bất kỳ từ phía Việt Nam để họ có thể đàng hoàng phát pháo. Và đó cũng chính là điều mà tất cả chiến sĩ của chúng ta ngoài hải đảo phải thuộc nằm lòng. Phải luyện chí rèn gan, giữ vững lập trường và kiên định để tránh tuyệt đối phạm vào sai lầm như vậy.
2.
Còn về vấn đề kiện tụng, ngay khi ngồi ở trên tàu ra Trường Sa mình đã hỏi một luật sư có tiếng. Cô ấy nói Việt Nam không thể nào làm như vậy được. Thứ nhất, chúng ta đang bị lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc (bạn nào có comment ý này vô cùng chuẩn xác). Nếu chúng ta chỉ cần "lên gân" với Trung Quốc thì có thể hàng chục triệu gia đình sẽ lâm vào cảnh lầm than bằng những đòn đánh vào kinh tế. Để thoát ra khỏi sự lệ thuộc này, cần rất nhiều nỗ lực và thời gian. Thứ hai, ngay cả nếu chúng ta "kiện thắng" thì tòa án Quốc tế cũng không có chức năng hành pháp. Họ CHỈ CÓ THỂ KÊU GỌI bên "thua kiện" thực hiện điều ABC nào đó. Tòa án Quốc tế không giống như tòa án trong nước để có thể có chế tài buộc ông A bà B nào đó phải vào tù hay ông C phải bồi thường cho bà D vài chục triệu, trả lại tang vật trong vụ án v.v... Tức là đừng quá kỳ vọng việc tòa án Quốc tế sẽ giúp chúng ta bảo vệ chủ quyền biển đảo.
Ai đó nói rằng chúng ta cần “đánh động” thì xin thưa, việc đi kiện tụng như thế chẳng đánh động được cái gì ngoài việc khiến cho Trung Quốc có cớ sử dụng các đòn trừng phạt phi quân sự nhắm tới Việt Nam. Cùng với đó, họ sẽ dùng ảnh hưởng của mình để gây sức ép lên cộng đồng Quốc tế và cô lập Việt Nam, bao vây kinh tế v.v... Trong khi đó, cái mà chúng ta cần nhất bây giờ là tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Thế nên phương án kiện là KHÔNG NÊN VÀ KHÔNG THỂ, vì chúng ta sẽ bị hại nhiều hơn lợi. Và cũng cần nói thêm rằng việc "tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế" không đồng nghĩa với việc phụ thuộc hoàn vào vào một "Quốc gia đồng minh" nào cả. Thật ngây thơ khi cho rằng Mỹ, hay Nga hay Nhật sẽ giúp chúng ta một cách vô tư và họ chẳng có ý đồ gì trong đó. Nên nhớ, tiền của dân nước ngoài ta đóng thuế, máu của binh sĩ người ta không có mang qua "cúng chùa" cho Việt Nam đâu ạ. Điều này sẽ rất dễ để hình dung ra được khi các bạn tránh được việc đồng nhất giữa việc bảo vệ chủ quyền biển đảo với việc "chống một mình Trung Quốc".
Các ý như tăng cường sức mạnh quân sự, tăng cường trợ giúp ngư dân bám biển thì Việt Nam đã và đang làm rất tốt. Còn phải làm đến thế nào mới thỏa lòng tất cả mọi người thì đó là câu hỏi không thể có đáp án chung. Cách đây 4 năm, việc di chuyển từ tàu hải quân vào tiếp cận nhà giàn được thực hiện bằng... dây thừng! Hiện nay chúng ta đã có xuồng CQ có thể vào tận nơi một cách dễ dàng. Trước kia các chiến sĩ phải phấn đấu cả 6 tháng trời để được một lần gọi bộ đàm về liên lạc với đất liền thì ngày nay, 100% đảo nổi đảo chìm và nhà giàn của chúng ta được trang bị trạm thu phát sóng vệ tinh của Tập đoàn viễn thông. Chúng ta có cả hệ thống liên lạc internet đủ mạnh để thực hiện họp online, chữa bệnh từ xa. Đời sống ở Trường Sa giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.
3.
Ngày trước, mỗi khi đọc tin Trung Quốc khai trương một tòa nhà nào đó ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà họ đang chiếm đóng phi pháp, mình rất cay cú và tự hỏi "tại sao một việc đơn giản thế mà Việt Nam không làm, cứ để cho Trung Quốc một mình một chợ?". Ngày hôm nay thì thấy nó khởi công xây nhà. Ngày mốt thì thấy nó rồng rắn đưa người ngựa ra đốt pháo khánh thành. Ngày sau nữa lại thấy nó làm sân bay. Ngày sau sau nữa lại thấy nó đưa khách ra tham quan du lịch? VẬY TẠI SAO VIỆT NAM KHÔNG CHỊU LÀM NHƯ VẬY MÀ CỨ PHẢN ĐỐI LÊN PHẢN ĐỐI XUỐNG LÀM GÌ???
Và đến khi mình được nghe chuyện về lực lượng công binh, là những người đi phá mìn mở đường xây nhà trên đảo thì mình đã tự có câu trả lời rồi. Tóm lại một cách đơn giản và dễ hiểu thì xây nhà trên đất liền khó 1 thì đặt một viên đá trên mặt biển khó gấp 1 vạn lần. Mình ước gì tất cả các bạn có thể tận mắt chứng kiến nhà giàn có 8 cây cột thép choài ra làm "chân chống" với mỗi cây cột có đường kính khoảng chừng nửa mét, lại được giằng thêm hàng chục cây thép nhỏ hơn để đan kết vào nhau sừng sững giữa bạt ngàn sóng nước. Và nếu các bạn biết rằng cách đó 4 năm, những nhà giàn vững chắc kiên cố như một tòa lâu đài thép đã bị kéo đổ nhào xuống biển, mang theo cả một tiểu đội mãi mãi không bao giờ trở về được đất liền, các bạn sẽ "cảm" được một phần của công việc xây cất ở nhà giàn cũng như trên các đảo.
Hãy thử hình dung, nếu bạn đang ở giữa một đảo san hô, xung quanh ngập nước chừng 1m, xuồng CQ không thể nào tiếp cận, tàu hộ tống chở theo nguyên liệu là xi măng đá tảng buộc phải neo đậu cách đó chừng 5km thì bạn sẽ làm thế nào để mang vác được xi măng, gạch, đá, sắt thép rồi canh thủy triều lên xuống để đổ cho được một cây cọc bê tông đầu tiên xuống rồi "khô lại" giữa lòng biển khơi? Hãy cố hình dung đi. Chỉ cần hình dung với nhiệm vụ là một cây cọc bê tông duy nhất chứ chưa nói tới những gì lớn lao to tát. Khi đã lờ mờ tìm ra một cách làm nào đấy, bạn sẽ tự có câu trả lời cho câu hỏi "đơn giản" được bôi hoa toàn bộ ở phía trên.
Cũng có thể tiết lộ với các bạn rằng ở phạm vi bán kính chừng 1km quanh các đảo (thay đổi tùy theo diện tích) là cơ man các cọc bê tông sừng sững để sẵn sàng "nghênh chiến" với các loại tàu thuyền... [Các chi tiết sâu hơn liên quan đến vũ khí và hệ thống chiến đấu, phòng thủ ở đoạn này đã bị cắt ]. Thực sự, nếu được đặt chân lên một đảo tại Trường Sa, các bạn sẽ biết rằng "Việt Nam tuy không hiếu chiến, nhưng để đánh được vào các đảo của Việt Nam là cả một vấn đề".

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

PHÒ QUÈ



Ối giời ơi, nghe mấy thằng Lập phò què, Chênh dái lệch, Thụy hâm đơ tán dương rùi bốc thơm hai đồng chí hồng vệ binh kính mến  Uyên - Kha mà vã cả bù hôi bẹn. Đcm chúng mày cho anh hỏi, liệu chúng mày có dám dạy dỗ con cái chúng mày giống như thế hay không. Ối giời ơi, chúng mày tự xưng là nhân sĩ trí thức, nhà này lều nọ nhưng anh thấy chúng mày liệt phường...bại não.
 Thực ga khuy rồi anh cũng đéo muốn viết gì đâu, đang vật xiền, tình cờ thế đéo nầu gúc ngai được cái ảnh Uyên dùng máu viết biểu ngữ chống Tầu.
Chưa kể đến tính đúng sai của nội dung biểu ngữ này, nhưng hành động xé vải hòa máu thì thực sự là phản cảm (với anh thôi, còn chi bộ nghĩ gì mặc mẹ)! Bọn trẻ con nông nổi, cuồng ngạo đã vậy đến đám già hói cũng lao đầu vầu cổ vũ: máu của Uyên, đơi mới là đóa hoa,...
Quá nản!
Không! Không cần! Trong lúc này không cần chống Tàu với biểu ngữ (tâm thư) viết bằng máu!!!
Hình như dân tộc này quen giải quyết mọi việc bằng máu rồi? Dân tộc này đéo biết tiếc máu của mình, dân tộc nài có thể dùng máu để tắm cho nhau và he he đéo tiếc cả việc viết băng rôn biểu ngữ. Điều oái oăm là những người có danh vị, có học đàng hoàng, những người tưởng như là dại diện cho một xã hội văn minh lại...
... cổ vũ cho những hành động như thế!
Không một ai nói đúng sai, không một ai đáng mặt làm cha, làm mẹ, làm anh của Phương Uyên. Tất cả đều gào lên trong một trạng thái dã man về tư duy.
Đến thế kỷ XXI rồi, não trạng Lừa vẫn không thoát khỏi được thói man rợ, bán khai đầy máu và quen giải quyết mọi việc bằng chính máu của mình. Đáng tiếc, đáng tiếc! Đáng buồn, đáng ngao ngán thay cho Lừa tộc!!!
Anh nói luôn và ngai, anh đéo cần Kha, anh đéo cần Uyên, anh đéo cần hvb cách mạng, anh càng đéo cần chúng mài đem máu ra biển Đông. Anh chỉ cần chúng mài biết tiếc máu của chính mình và biết làm chủ tư duy của mình.
....................
Trong một bài viết từ Sài Gòn cho đài Châu á tự do RFA với tiêu đề “Nguyên Kha, Phương Uyên và huyền thoại Phù Đổng” Nguyễn Quang Lập đã tuyên ngôn cổ vũ cho khủng bố.
Chưa nói đến việc dùng câu nhắn gửi “viết từ Sài Gòn” với sự cố ý thâm thúy của một nhà văn “chối bỏ” nơi có cái tên TP Hồ Chí Minh mà hắn đang sống, hít thở không khí tự do của nó mà viết bài chửi bới chế độ, Nguyễn Quang Lập đã cố ý tuyên ngôn chống lại xã hội mà mình đang sống bằng cách cổ vũ cho những hành động khủng bố.
Đây là những gì Lập viết “Lịch sử sẽ ghi dấu tháng Năm này, tháng của những con người còn rất trẻ, những sinh viên, họ đã ung dung bước ra tòa và điềm nhiên nói lên tiếng nói của mình, một tiếng nói mang hơi thở và nhiệt huyết của thế hệ, của dân tộc, tiếng nói yêu nước, yêu tự do và tuyệt nhiên không vì bất kì một đảng phái hay chủ thuyết chính trị nào”. Long An chỉ cách nơi hắn ở chỉ một quãng đường ngắn. Vậy mà hắn không đến tận nơi mà nghe cáo trang viết gì, mà nghe lời khai thần tượng của hắn nói gì trước tòa, chỉ ngồi trong phòng lạnh ở Sài Gòn của hắn viết một cách láo toét như thế. Trước tòa hai đứa tội phạm đó đã thừa nhận rằng, mình đã tham gia vào tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” do Vũ Trực và một số kẻ khác lập ra tại Mĩ, thông qua móc nối, giới thiệu của Nguyễn Thiện Thành. Cờ vàng ba sọc của chế độ Sài Gòn cũ được dùng làm cờ cho tổ chức ấy. “Tuổi trẻ yêu nước” có chính cương hoạt động nhằm lật đổ nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”. Vậy mà Lập tự sướng rằng chúng là kẻ tự do “tuyệt nhiên không vì bất kì một đảng phái hay chủ thuyết chính trị nào”. Đúng là kẻ ăn cháo đái bát, cái lưỡi không xương. Này Lập, nếu có gan thì lên mạng, liên lạc, ghi tên tham gia hoạt động với “Tuổi trẻ yêu nước” ấy xem, lên cầu An Sương rải truyền đơn như Uyên, Kha xem, căng cái cờ ba sọc kia trước cửa nhà mình rồi chụp ảnh gửi sang cho chúng đăng lên mạng xem. Trước hai đứa ấy đã có Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí (Việt Khang) tham gia mới bị bắt, bị xử tù đấy. Tất cả bọn chúng đều biết cờ ba que không phải là cờ Tổ quốc mình, rải truyền đơn phản động là đối mặt với nhà tù đấy. Cậu còn hèn kém hơn mấy đứa kia đấy, đừng có ngồi nhà mà kêu như một con ễnh ương.
Hắn ví von: “Nói chung, chưa bao giờ người theo dõi các phiên tòa yêu nước lại bắt gặp những hình ảnh chí sĩ yêu nước đầy đủ, phong độ và viên mãn như phiên tòa xử hai bạn trẻ Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên trong tháng Năm năm 2013 này! Hình ảnh của hai bạn trẻ gợi nhắc về huyền thoại Thánh Gióng”. Đúng là giọng lưỡi của một thằng cầm bút mà ngu đến mức không biết mình viết cho ai, vì cái gì. Ngu hết chỗ nói khi ví von hình ảnh của một Thánh Gióng đánh giặc ngoại xâm cứu nước với những kẻ rước voi về giày mã tổ bằng cách mở đường để rước đám cờ vàng ba sọc - hàng năm cứ đến 30/4 tổ chức diễn trò “ngày quốc hận”- về nồi da xáo thịt. Hắn tung hô một thằng Kha vừa mới bị chính cái tòa án ấy tuyên 2 năm tù vì tội cố ý gây thương tích, chưa kịp thi hành án và bây giờ chồng thêm một tội mới cấu kết với bọn phản động có tổ chức ở ngoài nước âm mưu lật đổ chế độ. Chưa hết đâu, sắp tới sẽ còn một phiên tòa nữa để xử thằng nhãi ranh Nguyên Kha với cái tội nhận lệnh và tiền của “Tuổi trẻ yêu nước” mua thuốc nổ cho một âm mưu đặt mìn tại tượng đài Hồ Chí Minh ở TP Cần Thơ. Đấy, thần tượng “chí sĩ” của thằng Lập đấy, “Thánh Gióng” của thằng Lập đấy.
Hắn còn cao giọng: “Một dân tộc tiến bộ phải là một dân tộc phải biết lắng nghe nguyện vọng của người trẻ, phải biết hi sinh vì sự nghiệp của tương lai, vì chính lớp trẻ là chủ nhân của tương lai, lịch sử có mới mẽ hay không, có điểm đặc biệt và có tiến theo chiều hướng tiến bộ hay không, điều này hoàn toàn phụ thuộc vào người trẻ”. Ô hô, rõ cái mồm thối, chính hắn chứ không ai khác đổ ra trên những trang văn của hắn rặt một thứ đụ, địt. Mô tả chi tiết anh em hắn rình rập, nhòm ngó bố mẹ hắn làm cái chuyện ấy. Chính hắn chứ không ai khác lợi dụng hoàn cảnh chiến tranh, trốn đơn vị đi tìm con gái thanh niên xung phong chỉ để làm cái việc của con đực. Rồi hắn tung lên mạng để giáo dục lớp trẻ, tương lai của đất nước đấy thôi. Đúng là miệng lưỡi rắn độc.
Còn nhiều lắm những tuyên ngôn ngu xuẩn của hắn mỗi khi hắn viết, mà cũng chẳng cần phải có hắn thì trên trang “Quê Choa” của hắn cũng đã ngồn ngộn nhưng thứ vu cáo, nhục mạ chính thể này rồi. Nếu hắn muốn hỏi “câu trả lời đã nằm sẵn trong mọi người” như thế nào thì hắn nghe đây: Đã từ lâu, hắn là đồ bỏ đi rồi.
COPY CỦA PHỌT PHẸT

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

TUỔI TRẺ VIẾT SAI BÉT



Tìm trên Gúc, cơ man nào là bài viết về cảnh khốn cùng của nhà văn Lê Lựu, tác giả cuốn sách nổi nênh tên tuổi sự nghiệp ông: Thời xa vắng.

Lấy tạm một bài tiêu biểu của tờ báo tiêu biểu và tờ báo mạng dùng lại bài cũng tiêu biểu luôn, để dẫn chứng: http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/120736/nha-van-le-luu--xa-vang-mot-doi-nguoi.html

Sự thật thế nào?

Lê Lựu hiện không chỉ sống bằng lương hưu của một vị  hàm đại tá ( suy từ Dédé nhà Beo thì quãng 11 triệu/ tháng), ông còn có 2 căn nhà cho thuê, 1500m2 đất và hơn 5 tỷ tiền tươi thóc thật gửi ngân hàng.

Chưa hết. Ông đang tranh giành đất với bà vợ đầu ở quê. Mảnh đất ông bà được cấp từ...cải cách ruộng đất, khi ông lấy bà Hai lên HN sống, bà Cả và cô con gái ở từ bấy đến nay. Khi bà Cả làm sổ đỏ, thì nảy ra chuyện. Cô con gái đầu, một cô giáo vốn dĩ cực kì hiếu thảo với ông, nay gần như không muốn nhìn mặt ông, là vì vậy.

Lại cũng chưa hết. Hai con của người vợ hai cư xử với ông cũng không hề tệ bạc. Họ đều khá giả và thỉnh thoảng vẫn đến thăm nom ông. Hiện ông thuê đến 2 người phục vụ mình hàng ngày.

Trung tâm văn hóa doanh nhân là đơn vị hạch toán độc lập, trực thuộc Phòng thương mại và công nghiệp Việt Nam. Lê Lựu là người khai sinh ra trung tâm này và ông có công xin thành phố cho Trung tâm căn nhà 360 m2 hiện ông đang tạm trú.

Không biết vì lẽ gì mà báo chí bi thảm hóa cuộc đời Lê Lựu đến vậy?. Câu này viết cho ra sì-tai ngây thơ, chứ Beo, đương nhiên biết thừa.

Nói thêm cho rõ: Các số liệu trên trích từ hồ sơ chứng minh tài chính gửi Bộ Nội vụ nhằm xin thành lập Quỹ Lê Lựu.