Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

“Người rừng”: Hay sự khốn kiếp của những người hiện đại?

Copy cua Khi Đơn


Tuy nhiên, chuyn người rng không dng li đó. S là may mn gp nghìn ln cho hai b con ông y nếu h được đ yên thân nm trm xá điu tr, đ yên thân cho đa cháu dy anh Loan cách chơi ná thun, đi nón bo him đi xe máy.
Nhưng đi v cơ bn là không may, ch trong 30 giây tích tc ngn ngi, hàng chc (hay hàng trăm) nhà báo đã xôn xao t mi min đt nước đ v làng y. H lc tung căn nhà trong rng ca ông Thanh ra, lc tung cái rìu, cái xô, cái lược, nếu có cái qun lót, chc h cũng tìm ra. H chp hàng trăm tm nh, nào là người rng nm trm xá, con trai người rng thích thú hút thuc, người rng cha bt đu ngi dy được. Thm chí nhiu nhà báo còn bày v ra c đng thí nghim như cn cnh người rng đi mũ bo him ngi xe máy do ph, người rng s hãi người xung quanh và mun ng ngoài rng”…
Hãy th tưởng tượng, trong vòng 1 ngày ngn ngi, cái gia đình nông dân ca cháu người rng, t nông dân bình thường, đã xut hin đy các trang báo, lôi kéo thêm các đoàn công tác min Bc v xôn xao xôn xao xôn xao.
Và bùng n ca câu chuyn là ông H Minh Lâm, cháu rut ca người rng, đã ngã giá đòi tin các nhà báo 1, 5 triu. Theo nhà báo Thanh Trung ca báo Tin Phong, anh git tít: “Phng vn người rng: 1 triu đng, thăm nhà: 4 triu đng – ri sau đó đc trong bài viết dài thượt, cui cùng cũng ch thy mc giá cao nht ông Lâm tng hét là 3 triu. Vy 4 triu ca anh y là sao?
Tôi không phi người đó đ xét đoán v s ngay thng ca ông Lâm hay nhng người đang có cơ hi kiếm chác t cái l lm ca nhng con người đang lu xu bu đ đến ch cha con người rng mà viết bài, chp nh, làm thí nghim trên. Ch có 2 vn đ tôi mun nhìn rõ hơn đây.
BN CÓ MT KHÔNG NU 1 NGÀY PHI TR LI 100 CÂU HI GING NHAU?
Nếu ch là mt nông dân bình thường, hn người ta s phi phát điên lên vì nhng câu hi kiu:
Người rng đêm đêm có hú như sói không?
Người rng có biết nói tiếng người ko?
Chú dn tôi đi xem nhà cha con người rng đi?
Người rng có ăn tht sng không?
Cm nghĩ ca gia đình khi ln đu tiên gp li người rng sau 40 năm?
Mt cuc sng bình thường vn không quá giàu có mà bng nhiên b quy ry bi đàn đàn lũ lũ nhng nhà báo đến xôn xao vi hàng trăm câu hi hn là cũng ch bình thường được na. Và bng nhiên, người cháu y nghĩ có th  kiếm thêm tin t vic c phi dt hết người này đến người kia lên rng, làm tour guide cho Người Rng Trekking sut c ngày c tun thì e cũng là mt suy nghĩ d dàng xut hin trong đu h.
Nhưng dường như các nhà báo đã quá ut c vì mình đi kiếm tin mà có đa dám kiếm tin trên đu trên c mình, nên lp tc h phi viết mt bài đ chi cho đã ming cái thng cháu bc tin vô nhân tính đem ông chú ra mua bán ngã giá vi h. H là nhà báo mà, phàm là nhà báo, phi luôn min phí, ging như các nhà báo đi viết chân dung t thin vy, viết cho là may nên gia đình các cô chú phi chăm chú mà cung phng cháu mt chút.  Cũng cn chú thích thêm là ngay trong bui sáng nhà báo Thanh Trung kia phn ut vì b đòi tin thì báo Tui Tr đã đăng ý kiến ca cháu người rng như sau:
iêng vic đòi tin nếu phng vn cha con người rng 500 ngàn đng và dn đường vào rng 4 triu đng ông Lâm xác nhn: Tôi có nói vi mt phóng viên vì thy ghét! Đến chưa nói chi đã m m phng vn như tra tn chúng tôi vy. Tôi nói mà chưa nga tay ly tin ai c. Chúng tôi gm 3 người dn đoàn công tác vào rng, chúng tôi cõng qun áo, máy móc, nu cơm cho đoàn ăn, mang nước và bo v cho h. Băng qua núi cao, vc sâu nguy him, tin công chúng tôi ly mi ngày 500 ngàn đng/người cũng đúng thôi vì đi rng rt xa. ông Lâm gii thích.
Vy đó, thế mà trong chc lát, vì l b đòi tin (khi đang kiếm tin) có th nhà báo Thanh Trung (và 1 cơ s báo khác) đã ut gin quá nên viết bài chăng?
Chuyn mt con người thay đi vì my chc bài báo cũng không có gì l. Bi tôi đã tng gp nhng người, va làm được chút vic tt, được báo chí viết 3-4 bài, quen vi nhà báo ln, ch vài năm sau h đã bt đu nói bng cái ging: Em ơi phng vn ch làm gì, em c search trên google là có hết, ch ni tiếng lm! , hoc Tôi làm vy là vì nhân loi, không phi vì tin, nên báo chí đi theo chăm sóc cho tôi là đúng! Ly tri, lúc đó thy kinh hoàng trước nhân vt ngi ngi trên báo thu nào, và lúc đó t dưng tôi thc mc, người ta thay đi hay o tưởng lu xu bu mà các nhà báo gieo vào đu h đã khiến h thay đi?
Cũng là mt chuyn b quá nhiu nhà báo phng vn, thy tôi tng k mt chuyn như sau. Có mt bà má min Tây, con gái ca má đi làm dâu nước ngoài b người chng bo hành đến chết. T Hàn Quc, người ta gi v cho má tro ct ca con. T bui sáng biết tin đó đến c my tháng tri v sau, ngày nào cũng có nhà báo đến thăm nhà và hi:
-         Con gái má chết ra sao?
-         Má có đau bun không?
-         Con gái má b đánh đp thế nào?
-         Thi th cô y gi ra sao? (dù th má nhn v ch là tro ct)
Thy tôi nói: Nhà báo chc không biết, mi câu hi lp đi lp li ca h như vy, nó ging mt vết giày, c chà đi gim li trên mt vết thương r máu ca người khác. Ti sao người ta c đến và hi nhng điu đó hoài? Ti sao mt th thông tin đơn gin như vy (đã đăng đy trên báo t bao nhiêu ngày trước) mà người ta c phi hi đi hi li đ giày xéo thêm vào ni khn kh ca người khác? Vi nhà báo, đt câu hi đã tr thành mt nhu cu thiết thân đến nhn tâm, nhn tâm vô chng, mà trong nhiu trường hp, nó có th tránh được nếu h ko quá vô tâm mà ko đc thông tin t nhiu ngày trước đó ca câu chuyn.
Chc hn ông Lâm my ngày nay cũng phát điên vì nhng câu hi lin tù tì và lp đi lp li ca các đoàn nhà báo vì s hiếu kì ca đc gi và s khao khát bài viết ca chính các tay viết này.
VÀ S PHN CA NGƯỜI RNG?
“Nhưng nếu tr h v rng, đ h sng nguyên sơ như  trước thì tôi đã hình dung ra mt vin cnh rt bi đát.  Đó là ông b chc chn s chết vì trên 80 tui, tui già thì s chng chi vi bnh tt ngày càng yếu đi, li không được chăm sóc y tế thì rt khó đ cưỡng li nhng nh hưởng ca tui tác và môi trường. – PGS-TS Nguyn Văn Tip, nguyên trưởng khoa nhân hc Trường ĐH Khoa hc xã hi và nhân văn TP.HCM đã phát biu trên báo như vy.
Tht kinh hoàng, ch sau vài ngày có s kin kì l đó din ra, đã có hàng tá nhà khoa hc, nhà nhân hc, nhà giáo dc, nhà báo. liên tc đưa ra các suy đoán + din gii + li khuyên dành cho người rng. C như th, tn cùng đâu đó xa lơ lc, nhng con người văn minh này đang giang rng vòng tay nhân ái đ cu vt mt kiếp người mông mui đang đau kh vy.
Trong khi đó, ch có mi mt điu văn minh duy nht mà chính h cũng ch hc được đó là tôn trng danh tính ca người rng, tôn trng s riêng tư và ni s hãi ca h khi tr v cuc sng vi nhng con người hin đi l lm, hoc ít ra là tôn trng cái s riêng tư ca cu con trai 41 tui đang s hãi thế gii ngoài kia.
L thay, h chng tôn trng gì c. H gi 2 người đàn ông y là người rng, tung nh, tung hình, tung bài, tung thí nghim đy ry khp các ng kính, máy quay, máy phát, báo mng Ri bng nhiên, my cái nhà khoa hc xa lơ lc (chc ngoài báo ra cũng chưa gp mt 2 anh người rng này luôn) bt đu phán nhng th như th tri phán nhân danh s nhân đo tao che ch cho chúng mày, lũ ngu kh . Có ai làm khoa hc mà vy không? Có ai làm khoa hc + nhân đo mà thm chí hai cái vt th khoa hc ca mình chưa hoàn hn đã đem ra m x (bng li) vi đ th phán ngôn cao vng kiu: góc đ nhân hc sinh thái, cư dân Trường Sơn và Tây nguyên sng vi rng, văn hóa ca h là văn hóa rng. Rng là bn th, bn sc ca người Thượng. H sinh ra ln lên vi rng và chết li tr v vi rng. Khác vi người Kinh là văn hóa đng bng rt s rng thiêng nước đc. – tht là kiến thc khoa hc cao vi chung chung ch cn google là thy.
Thm chí ông y còn dám kết lun là 80 tui mà chết là chúng ta có ti (kinh tht, thiên h thế gii hin đi sng toàn qua trăm tui c!)
“Nhà nghiên cu lch s Dương Trung Quc t ra khá hào hng khi nói chuyn v hai cha con người dân tc Cor va được đưa ra khi rng Qung Ngãi này. Ông cho rng, trước hết đng gi h là người rng bi h ch là người sng trong rng.
Cái trò tung nh và danh tính người rng lung tung khp các phương tin truyn thông ri li đi tìm gii đáp khoa hc này nó rt ging vi câu hi v s bo v danh tính nn nhân trong nhng v giết người, hãm hiếp, đánh ghen. Mt báo n, có ln đăng v đánh ghen ca bà v, lt qun lt áo cô gái (được cho là lăng nhăng vi chng bà), t báo ghi tên cô là cô XYZ gì đó, xong chp nh đăng luôn cái mt cô đang ngi khóc lên báo, ch xóa m, ch bo vgì danh tính và s tn thương ca cô c.
Thế người ta gi là nhân đo kiu công chúng. Thiên h và các trí thc thì mc sc phát chn s nhân đo cho nn nhân câu chuyn bng tâm thế rt thông cm, đau thương lây, l lùng chia s.
Còn nn nhân l ming tht ra li chi tn thương nhà báo + trí thc thì chúng mày s chết! ví d như đòi tin chng hn.
Tht là ti nghip….
Gi thì đy các báo đăng ri, chng biết cha con người rng s phi tiếp thêm bao nhiêu khách  na? Thôi đành chúc h may mn vy!
Khi Đơn

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

TRẨY HỘI CUỐI TUẦN

Cuối tuần nào mẹ con Cám, nhân  đi rải giầy khắp các cầu cống nhử hoàng tử, đều có ghé vô mấy tiệm ăn thoả nỗi kiêng khem eo ót cả tuần.

Đại khái là mất  bốn chục phút chọn trong  mớ giày kia đôi nào hấp dẫn hoàng tử nhất.









Chốt lại 2 đôi này.

Cám...

...và mẹ Cám.


Món khai vị gồm: óc cừu sốt (ăn nhanh quá quên
 chụp hình), ốc sên hấp bơ và trai hấp rượu vang.


Món ăn đặc trưng nhất của bọn Mỹ: khoai tây 
nghiền ăn với cá hồi, bò hay gà nướng.
Mẹ con Cám sau khi giải quyết sạch sẽ các lọa
chén dĩa trên thì ngồi thở dốc 15 phút mới gọi tính tiền nổi.
Và sau khi  tính tiền thì ngồi 150 phút yên lặng trong xót xa.
Tuần nào cũng đành thế vì hoàng tử còn ở nơi xa lắm.

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

TÔI YEU VIỆT NAM


Dân tộc mình lạc quan, hài hước đến thế này, hà cớ gì không yêu. Ảnh và lời bình copy trên mạng.
Ôi con sông hiền hòa, chảy đầy xăng nhớt phù sa  


Hắn

Giông gió cuộc đời, 30 năm qua, không khi nào Hắn không ở bên.
Quen nhau, trong tình huống không thể cổ điển hơn, tình huống của văn chương sách vở ba xu cho  bọn choai choai.
Tan học, lao thẳng đến trung tâm ngoại ngữ  Regina Pacis, trường Lê Thị Hồng Gấm bây giờ, học tiếng Pháp. Hai tiếng đồng hồ rã rời vì đói vì uỷ-nông, ra đến bãi xe, mất chìa khoá.
Sài gòn ngày mới giải phóng còn vắng lắm. Chập tối đã ít ai ra đường. Lệt bệt tay cặp sách tay nhấc  đầu xe, đi tìm ông thợ  trên con đường dài dằng dặc.
Hắn trờ tới. Lặng tim. Cái xe đạp Peugeot‎, món tài sản cực lớn của cả nhà mang từ ngoài bắc vào khi ay, phen này chắc mẩm theo cướp cuốn trôi.
Hắn cười rất hiền, nói như đã biết nhau từ lâu, đưa anh dắt cho. Và hai tay hai xe, Hắn lôi đi nhẹ như không.
Cho đến khi ai về nhà nấy mới chỉ kịp biết tên, Hắn làm công an cứu hoả.
Thi thoảng sau đấy gặp nhau. Vừa đạp xe vừa nói chuyện trên giời dưới biển.
Dẫn  đi ăn chè vỉa hè Yên Đổ, gọi mỗi một  cho mình. Khách đông, bà chủ gánh có ý lấy lại  ghế. Hắn cười hiền lành lót dép ngồi, chăm chú nhìn mình ăn. Mình vô tâm vô tính, không hề biết  tiền Hắn chỉ  đủ trả cho 1 chén chè.
Có lương,  sang trọng lắm, biết liền. Mua sách, còn mua cả hoạ báo Trung quốc bọc bìa lại rất cẩn thận, tặng. Mình gặp Aitmatov từ một món quà bọc bìa như thế.
Một lần, cúp cua, trốn ra Thảo cầm viên sát trường tám với nhau. Mình buột miệng, mắt anh thăm thẳm như mắt đàn bà. Nói xong tự rũ cười và chẳng hề để tâm đến sắc mặt nhợt đi của Hắn.
Ngày ấy, mình ngu thậm ngu hại, không như bây giờ.
Rồi Hắn bị đuổi khỏi ngành. Không chỉ vậy, cùng lúc cả gia đình tuyên bố từ. Mình, như tất cả mọi lần, thản nhiên tận hưởng những chăm sóc nho nhỏ và quên tắp lự việc hỏi han chia sẻ nguyên nhân lí do.
Rồi mình lấy chồng, Hắn bảo, giọng buồn hiu, người đàn ông ấy sẽ huỷ hoại em.
Ngày mình ra toà li hôn, Hắn,  trúng đất đai gì đó đã có xe hơi. Đậu xe thật xa cổng toà, chờ mình ra, rồi từ từ chạy theo xe máy của mình. Mình cáu, quát, tôi còn hai đứa con ẵm ngửa, chết thế nào được mà ông sợ.
Ngày đầu tiên mình chơi blog,  sau đúng entry đầu tiên, Hắn đang ở Đà lạt đầu tư làm ăn (lại gì đó), ngay trong đêm, Hắn lái xe về, mặt nhàu nhĩ vì mất ngủ,  bảo, đấy không phải là sân chơi của em. Nói như ra lệnh, đóng ngay blog lại.
Lí do, việc công khai bày tỏ  cá nhân chỉ dành cho người biết sợ.  Mình là đứa trẻ con không bao giờ lớn, đã thế lại bướng, người lớn bảo đừng chọc tay vào ổ điện thì chắc chắn mình sẽ chọc vào, đã thế còn chọc nhiều lần nữa cơ.
Mình nghe lời đâu như vài tháng, sau đó để public.
Ngày mình bị Tư Sang và Trọng Lú quyết giết vì lốc leo, Hắn lại chạy xe về Sai gon. Thảo Cầm Viên giờ hẹp té nhộn nhạo bẩn thỉu. Hai đứa ngồi bệt trên bậc thang cửa Bảo tàng lịch sử. Om chặt lấy mình, lần này, Hắn bảo, em cứ viết những gì em thích đi. Đưa cho mình xấp tiền, cầm đi em cầm đi cho ấm áp.
Hôm qua. Trời se lạnh nắng đủ thắm da  hoa  rực rỡ, nằm duỗi dài trên thảm cỏ công viên đẹp như cổ tích, gối đầu lên bụng Hắn mình kể về người đàn ông trong entry Cái bóng. Câu nói gần 30 năm về trước lặp lại, không sai một từ người đàn ông ấy sẽ huỷ hoại em.
Vặc lại, cũng tại anh.
Hắn khóc.
Mình ngồi dậy, ngắm chăm chú người đàn ông có vẻ đẹp nam tính gần như hoàn hảo nhất mà mình gặp trong đời.
Tạo hoá bất công, không cho cả bao giờ.
Hắn, chỉ có 8 vía.