Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

CHÚ THÍCH TẠM THỜI


Người đã bắn rơi 5 chiếc mic 21 của Việt nam, sau này chuyên đi diễn thuyết về chiến tranh Việt nam 

Mối tình đầu của nữ diễn viên nổi tiếng Thanh Loan ( các phim Người về đồng cói, Biệt động Sài gòn). Con trai một thiếu tướng lúc bấy giờ, bị bắn rơi. Bức hình này do ông cụ vẽ lại khi quá nhớ con.

Một trong những người trong hình lãnh đạo phi đội ném bom dinh Độc lập hồi 75 (chuyện dài viết sau)


Một cuốn sách tư liệu cực kì quý giá, đầu tiên và duy nhất cho đến nay viết về không quân thời chiến, trên c hấp dẫn. Lại cũng sẽ  viết riêng entry sau.


Lượn Đi Cho Nước Nó Trong



Trâu  Đồng biên vầy:
Có cách nào rút Hội toán học Việt nam ra khỏi Liêp hiệp hội khoa học kỹ thuật không nhỉ? Liệu Hội toán học, Hội vật lý, Hội cơ học, Hội hoá học, Hội sinh học ... có thể "liên hiệp" với Viện nghiên cứu tiềm năng con người hay không?
Theo tôi hiểu, khoa học phát sinh từ ý chí phủ nhận mê tín, và vì thế không có cách gì "liên hiệp" mà không tự phủ nhận chính mình.
Mỗi người có một cách để tiêu khiển. Có người thích nghiên cứu tiềm năng con người, người đi tìm mộ, người xem bói, có người thích nghiên cứu tử vi, người thích từ trường sinh ra từ tâm hồn, người thích ghi âm tiếng vọng của người đã chết. Cũng có người thích câu cá, người thích nuôi mèo, nấu nướng, dã ngoại. Những thú vui tao nhã này có "liên hiệp" với nhau được không?
Nếu không được thì Tiềm năng con người có thể về với Uỷ ban tôn giáo, Mặt trận tổ quốc, hay Tổng cục thể dục thể thao được không?
Có thể để cho khoa học yên thân được không?
Bạn Đỏ (dodonc.blogspot.com) giả nhời vầy:
Ngô Giáo sư nom xùy-tuyn nai vàng thế mờ chảnh gứm. Bác đòi đứt dây hiệp thông mới ngoại cảm, đòi giả em nó về với tôn giáo, thể dục thể thao hay Mặt trận hay tương tự. Riêng cái khoản Mặt trận thì bác cầu được ước thấy. Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật VN, sau đây gọi tắt là LH cho đỡ tốn byte, mà trong có cả Toán của bác Châu, lẫn Tiềm Năng Con người của Bích Hằng, lẫn Chăn Nuôi aka Tiềm năng Con Mèo của  hehe Đàm Thanh Sơn Giáo sư, lẫn Làm Vườn aka Tiềm Năng Cây Ngô Lai của hơ hơ Không Ai Sất; là thành viên Mặt trận từ phia roài. Chính điểm này cho thấy, Field Giáo sư không có thói quen gú-gồ  trước khi xì-pam. Một thói quen rất phản khoa học, phỏng?. 
Thứ nhất về LH. Nó lập ra không nhằm cưỡng bức bác Bảo Châu phải tằng tịu mới bác Bích Hằng hay ép buộc Đại đức Thích Học Toán  se duyên kết tóc cùng Quý bà Đào Thị Mồ Mả. Nhiệm vụ cao quý của LH, thôi ví dụ sinh động cụ thể luôn nhớ, là móc nối sao cho bác Châu chịu về quê tọa ghế Giám đốc, để mong Toán VN sớm sánh vai mới các cường quốc năm châu, để hy vọng bổ đề Langlands sớm quy được ra thóc xóa đói giảm nghèo và các "để" cao quý tương tự khác. Thế nên việc bác Châu lo sợ Toán đồng sàng dị mộng với ngoại cảm trong LH là điều vô duyên hết sức giời ơi đất hỡi.
Mẫu số chung duy nhất giữa Giải Phương Trình - Nhập Vong được xác định trong LH là vị nhân sinh, tức vì nhân dân quên mình vì Tố Quốc hy sinh. Thế thoai.
Chiến tranh hết, hàng triệu người đau nỗi đau mất thân nhân mất cả xác. Người Việt trọng chuyện mồ mả, đất đai, hài cốt. Chết không yên =  sống không yên. Bổ đề này Langlands bó tay hết phép giải phương trình tìm nghiệm. Đồng bào của Ngô Bảo Châu buộc tìm đến cứu cánh khác, cứu cánh nằm ngoài tầm với của những nhà khoa học, kể cả thiên tài nhất, nhưng nằm trong vô hạn tiềm năng con người khát vọng hướng tới. 
Trong tìm kiếm hy vọng lẫn tuyệt vọng của những niềm tin ngây thơ vô tội mang đậm bản sắc văn hóa, tín ngưỡng Việt; cá nhân nhà KH Ngô Bảo Châu có quyền vắng mặt không phép. Nhưng toàn thể nhà nước của hơn 3 triệu xác chết khuất lấp khắp chốn bởi chiến tranh thì không. Hàn gắn vết thương chiến tranh bao gồm cả chỉnh hình, phục hồi chức năng phần xác lẫn phần hồn nha Giáo sư. Trung tâm (TT) rồi Viện nghiên cứu tiềm năng con người (Viện) ra đời từ đấy. Đứng đầu cũng toàn giáo sư tiến sĩ KH cả, tức đồng cấp, đồng nghiệp với Ngô Châu.  Tối thiểu với TT, với Viện, các hoạt động ngoại cảm tâm linh bắt đầu được soi chiếu qua ánh sáng của Khoa học (ví dụ phân tích mẫu vật, xét nghiệm ADN) và dưới mắt giám sát của Pháp luật (Bộ Quốc phòng, Bộ Công An). Há không phải là việc tốt cần làm ngay?
Với tư cách một nhà khoa học (khoa học xì-bam), Đỏ sẽ không đòi o xịt nghỉ chơi với nhà ngoại cảm. Thiết thực ích nước lợi dân hơn và nhân danh khoa học công chính; Đỏ sẽ mạnh mẽ yêu cầu Đảng - nhà nước trước mắt phải làm tốt những nhiệm vụ sau:
- Tiếp tục dìu dắt và dìu dắt hợp lý ngoại cảm, tâm linh đi giữa 2 hàng Khoa học - Pháp luật.
- Có biện pháp kiểm định đo lường định kỳ năng lực ngoại cảm cá nhân như đối với ô tô vậy. Bắt buộc đăng ký hành nghề và quản lý chặt chẽ hoạt động ngoại cảm.
Đỏ tin tưởng sâu sắc rằng, những đề nghị sáng suốt của mình không những giúp chấn hưng dân trí nước nhà mà còn giúp làm rạng ngời khoa học chính danh, chí ít cũng nở mặt khoa học xì-pam. Đồng thời qua đó đồng góp phần thúc đẩy tiến nhanh, tiến mạnh lên CNXH. Nếu Ngô Giáo sư cảm thấy không hứng thú với sự nghiệp toàn dân này thì cứ lượn đi cho nước nó trong; đừng bày đặt tỏ vẻ cao quý, đòi phân chia mâm trong chiếu ngoài. 
Có thể để cho tâm linh yên thân được không? 

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

NHƯ THẾ LÀ BẤT NHÂN



***  Vụ thẩm mỹ viện Cát Tường, báo chí đã nhầm lẫn hoặc cố tình nhầm lẫn khi dẫn dắt công luận theo hướng lên án ngành y.
Thẩm mỹ viện là một business, loại business người chủ kinh doanh bằng chính kĩ năng của mình. Khi rủi ro xảy ra, cách xử lý rủi ro của tay bác sĩ kia không đúng với Pháp luật, chứ liên quan gì đến lương y lương tâm của cả xứ này.
Làm cho xã hội không tin vào bác sĩ và thầy giáo, đồng nghĩa với việc phá hoại tính bình ổn xã hội ở cấp sơ đẳng nhất.
*** Những hài cốt, thật hay giả, mục đích cuối cùng cũng chỉ là làm yên lòng thân nhân còn sống. Và thân nhân gần gũi nhất của các liệt sĩ, hẳn giờ này đều  ngấp nghé tuổi gần đất xa trời.
Bới lên làm gì, để giờ này họ lại phải đi tìm.
Thiếu gì cách lên án sự lừa đảo của những người được gọi là nhà ngoại cảm, tại sao lại chọn cách đẩy hàng ngàn gia đình vào tình trạng bất an, đau xót xưa chưa nguôi nay chồng thêm đau xót mới cho họ thế.

Sáng rồi. Đi ngủ đã.dậy viết tiếp

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

“báo hại”!



Bài của  Như Phong trên bản báo của ổng. Lấy lại  vì tính chính xác điều mà ai trong làng báo đều biết cả biết từ lâu lắm.
Những ngày này, dư luận hết sức quan tâm về việc có một số nhà báo bị cơ quan công an khởi tố, bắt tạm giam về các tội bảo kê cho lâm tặc, cưỡng đoạt tài sản, tống tiền…!
Theo thông tin chúng tôi mới nhận được, có thể sẽ còn có một số nhà báo, trong đó có cả những người giữ những chức vụ quan trọng ở một vài tờ báo có tiếng cũng sẽ bị “nhập kho” lần này.
Đây thực sự là điều đáng buồn, bởi lẽ báo chí của chúng ta bấy lâu nay được tiếng là “trong sạch” so với nhiều ngành nghề khác. Báo chí vốn luôn là người đầu tiên lên tiếng đấu tranh chống tiêu cực, phanh phui những vụ tham nhũng, chính vì thế, mà những vụ phóng viên “dính chàm” luôn được dư luận quan tâm. Và đặc biệt, những phóng viên có sai phạm lại thường hay “cao giọng” chống “tiêu cực” nhất.
Thế mới gọi là “Chân mình thì lấm bề bề. Lại còn đốt đuốc đi rê chân người”.
Có một điều là ở những ngành nghề khác, nếu muốn tham nhũng, tham ô, muốn làm sai để trục lợi thì thường là phải có chức, có quyền. Nhưng đối với báo chí thì khác. Không ít phóng viên chẳng có chút quyền hành nào, thậm chí còn là phóng viên không ai biết tên tuổi vẫn có thể “kiếm chác” nhờ cái danh “nhà báo”. Những người này viết lách thì xoàng hoặc cùng lắm là có được vài ba tác phẩm báo chí khá. Nhưng họ đã lợi dụng nghề nghiệp của mình, lợi dụng vị thế của tờ báo để tống tiền các doanh nghiệp, để viết theo kiểu “đâm thuê, chém mướn”; viết theo kiểu “gắp lửa bỏ tay người”; viết theo kiểu “ném đá giấu tay”. Chẳng thế mà anh em báo chí thường ngao ngán nói với nhau rằng, nếu có cuộc thi “Olympic” môn “thọc gậy bánh xe”, “ném đá giấu tay”, “gắp lửa bỏ tay người” thì sẽ có nhiều “vận động viên” là phóng viên ẵm hết các giải cao (?!).
Tuy không ai thừa nhận vị trí quyền lực thứ tư của báo chí, nhưng ai cũng biết, công luận hoặc các nguồn thông tin từ báo chí ngày càng có tác động mạnh mẽ đến tất cả các vấn đề của xã hội. Trong một xã hội đang có nhiều vấn đề phức tạp, trong đó đặc biệt là những khó khăn về xây dựng, phát triển kinh tế thì vai trò của báo chí càng lớn. Và thế là phóng viên báo chí trở thành những người có “quyền lực”.
Các doanh nghiệp hiện nay rất khốn khổ về tình trạng một số người mạo danh phóng viên, tất nhiên trong đó có cả những phóng viên “thật” gọi điện “đòi” quảng cáo, thậm chí có những người còn nói theo kiểu “có quảng cáo không thì bảo”. Còn chuyện vớ được một chút tài liệu nội bộ có liên quan đến vụ này, việc khác của đơn vị, rồi gọi điện đe dọa sẽ viết bài thì là chuyện thường ngày ở rất nhiều doanh nghiệp.
Gần đây có một câu “ranh ngôn” rằng: “Đừng dây với nhà báo...”. Nghe mà thấy đau đớn làm sao cho nghề báo.
Cũng phải thừa nhận rằng, các cấp chính quyền thường rất “ngại” báo chí và đây chẳng phải riêng gì Việt Nam, mà trên thế giới cũng vậy. Đó chính là vì báo chí có sức mạnh riêng, rất khó kiểm soát.
Tại sao lại có những chuyện buồn về báo chí như thế này?
Tại sao trong làng báo lại đang nảy nòi ra nhiều con sâu như thế?
Theo chúng tôi, có ba nguyên nhân.
Thứ nhất, đó là báo chí đang trở thành cơ quan quyền lực và những người phóng viên tự thấy mình có quyền lực. Từ việc có quyền lực mới sinh ra lạm quyền, lộng quyền, mà các chế tài của pháp luật đối với báo chí xem ra lại chưa đủ mạnh.
Thứ hai, việc quản lý phóng viên ở nhiều tờ báo rất lỏng lẻo. Tình trạng khoán cho phóng viên phải viết bài kèm quảng cáo để mang tiền về cho tòa soạn đang xảy ra ở nhiều tờ báo.
Một nguyên nhân nữa là báo chí hiện nay đang rất “đói”. Doanh nghiệp “chết” kéo theo báo chí “chết”. Số lượng những cơ quan báo chí sống được bằng chính nội lực của mình ở Việt Nam này có lẽ đếm ra chỉ trên mười đầu ngón tay. Còn lại đều phải sống bằng quảng cáo, bằng “ấn… phẩm” - nghĩa là báo được bán đến những đối tượng buộc phải mua bằng ngân sách Nhà nước, bất kể tờ báo đó xuống đến cơ sở có người đọc hay không.