Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

GOM HÀNG THỜI KHỦNG HOẢNG...NGƯỜI- 24h sau


(entry này thay một nén nhang thắp cho Tướng Ngọ)
1.
Bạn có biết, ai kí quyết định điều tra, kí các báo cáo đề nghị...bắt Dương Chí Dũng?
Bạn có biết, ai gặp trực tiếp thuyết phục Dương Tự Trọng khai ra chỗ ẩn náu của thằng anh, gặp mấy lần, trước khi quyết định bắt?
Bạn có biết, Dũng đã xin lỗi những ai, xin lỗi  thế nào trong trại tạm giam, từ trước khi bị đưa ra xét xử?
2.
Nếu những câu hỏi trên thuộc dạng thông tin, có thể bạn khó biết được, thì Beo hỏi tiếp những câu thuộc dạng suy luận, thứ suy luận tối thiểu nhất để bạn khác với người ngu bẩm sinh, cho dù bạn được-bị cung cấp bởi thứ thông tin một chiều.
Bạn có nghĩ rằng, một vị tướng trong ngành công an lại không đánh giá được tầm ảnh hưởng công luận, tầm tác động ngoại vi của một vụ án không?
Bạn có nghĩ rằng, người đi tới cấp tướng trong ngành công an từ một anh binh nhất, có thể dại dột nhận tiền hối lộ vào thời điểm khai đao vụ án ấy không?
Bạn có nghĩ rằng, nửa triệu đôla là một con số khiến tầng lớp quan chức cỡ tướng, phải mờ mắt bán đứng sự nghiệp cả đời (và gia đình) mình?
3.
Hãy cùng tưởng tượng với nhau thế này nhé:
Bạn đi làm cho một cơ quan nhà nước, lưu ý nhà nước chứ tuyệt đối không dính gì tới hai chữ tư nhân.
Sếp của bạn, thay vì đặt ra mục tiêu, đường hướng làm ăn cho công ty phát triển và  khích động nhân viên phấn chấn lao động để đạt mục tiêu ấy, thì ngược lại, ngày này qua tháng khác, ở bất cứ đâu, nó cũng chỉ làm thuần một việc là càm ràm kêu ca, bằng ngôn từ của một bà hàng xén, về sự yếu kém thối nát của công ty. Nó đổ lỗi sự yếu kém ấy tại cấp phó và sự thối nát tại cấp... nhân viên quèn đang tập sự.
Quốc gia chúng ta, đang được điều hành bởi một người, đúng như vị sếp trong tưởng tượng trên.

4.

CUỒNG BIỆN

copy của Ngọc Quang Bùi, viết về vụ chui vào túi nilong qua suối của Tuổi trẻ
Phản biện, cứ tôi phản-biện là tôi tồn tại, tôi phản-biện là tôi tài-giỏi. Cái đếch nào cũng phản cũng biện được, kể cả xỉa vào cái cầu cho trẻ con. 
Mà nói thật, chị M/Thùy, mình đã gặp, trò chuyện và biết đủ lâu, và mình tin ở cái người phụ nữ dám đu dây một mình xuống nhà giàn kia; kỷ lục ra Trường Sa kia (đi mùa Tết, không phải "mùa bà già đi biển").
Cũng nói thật, mình cũng đã đôi lần lếch thếch đến cái nơi những cô giáo tay cầm smartphone hẳn hoi, diện giày cao gót hẳn hoi, nhưng đoạn đường để vào chỗ đấy, mưa 1 tiếng đồng hồ thì đếch ông nào dám cầm lái chạy vô, kể cả cầm lái xe máy. Nơi ấy, quanh năm chỉ 1 đám người ấy, ngó qua - ngó lại.
Cũng nói luôn, nhiều chỗ mình đến, bọn mình chân-lấm-tay-bùn đúng nghĩa, lôi-thôi-lếch-thếch đúng nghĩa trong khi các cô giáo, thầy giáo đóng cà vạt, mặt-hoa-da-phấn, hớn hở. Hỏi thấy thế nào? Phản cảm con mẹ gì: 1 năm may ra có đúng đôi ba lần được diện vào, thương không? Thế chụp hình, quay phim cô giáo miền núi, thì phải bảo em về mặc đồ cũ vào cho nó xuyệt tông với núi rừng à? Ai giỏi, mở miệng nói đi!
Trẻ con, mới chết thêm vài đứa trẻ con, là cái cớ để than khóc ngập mặt báo, rồi đạo mạo chê trách, rồi chửi bới cả cái "làng". Đếch cần bảo nhấc cái chân lên mà đi, vì có đi, cũng đếch tới được. Chỉ cần có chút nơ-ron thần kinh, động đậy nó tý, sẽ biết cái phản - cái biện của mình, nó sẽ "được" cái gì? 

từ từ đợi tìm hình minh họa

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

CHÚNG MÌNH


Mình thích bức ảnh này của dona Đỗ Ngọc. Cho dù chúng mình chẳng son phấn điểm trang. Cho dù, chẳng đứa nào còn mịn màng thon thả, như cái thời gặp nhau lần đầu, cách nay 37 năm. Nhưng, thần thái chúng mình ngoài đời, thật 100% thế đấy.
Chúng mình, như hai đường thẳng song song  trong rất nhiều chính kiến chính sự. Nhưng hai đường thẳng ấy chạy chung về một hướng, cái hướng tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc tiến thẳng tuột lên chủ nghĩa cộng sản bỏ qua giai đoạn quá độ nhằm xây dựng một xã hội công bằng dân chủ văn minh công nghiệp hóa nông nghiệp và phát triển nông thôn mới xứng tầm toàn cầu hóa nhân loại.
Chúng mình tôn trọng nhau, mà không tôn cũng chả làm gì nhau được, đứa nào cũng bướng, đứa nào cũng đủ cả trí khôn lẫn tri thức để bảo vệ quan điểm riêng, không khoan nhượng. Chúng mình tự khen nhau, như thế là văn minh mang tầm thời đại, như thế là dân chủ và nhân quyền mang tầm …thời thượng.
Sáng nay, tình cờ gặp một facebooker, chú em hỏi, chị là người bị ném đá nhiều nhất, nhiều khủng khiếp của thế giới mạng ngữ Việt, làm cách nào chị vẫn ung dung tự toại được như thế?
Mình trả lời, Beo là sự thật. Và sự thật, thì không đất  đá nào vùi lấp nổi. Sự thật nằm ngàn năm trong đất đá, rồi cũng có ngày khảo cổ lên.
Chị cười. Nụ cười tương tác một cách kì lạ với cặp mắt, thôi rồi là đẹp.
Mình yêu chị, vì sự tinh tế dịu dàng. Còn chị yêu mình là vì, nó cứ lễ phép nhẹ nhàng thế, không thể cáu bực được.
Đời riêng chúng mình, may quá, lại giống nhau. Khoe khoang dóc tổ ảo tung chảo, chứ đứa nào cũng cùi cụi trung trinh với mỗi một lão mấy chục năm. Mình khoe chị Mắm tôm, đầy hãnh diện vì ngày xưa, chị đẹp nhất khoa sử yêu ông xấu  nhất khoa văn và mình, xấu nhất khoa văn được một ông đẹp nhất khoa sử lăn lóc. Mắm tôm pha hòa thế nào với mật ong? Và mình đắng cay chua xót nhận ra, chị đúng.
Nhưng, mình cũng đúng.
Vào cái thời điểm mình rót  trà cho chị trong ảnh, cùng lúc với cú điện thoại thông báo 2 cuốn sách mới in của chị không được phép quảng bá ở Hội sách, mình chợt nhận ra rằng, mình cũng đúng.
Cảm ơn đời, không chỉ còn toàn những thằng  hèn mạt để chúng- mình- đàn- bà khinh khi, mà còn cả  Mắm tôm, cho chúng mình biết đắng cay chua xót vì yêu.

















Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

TIỄN BIỆT NHỮNG NGÀY TÙ –tiếp



3. Quy trình thoát tù hợp pháp diễn ra như sau:
Bề nổi thế này:
Phía Mỹ luôn có một danh sách, trưng trổ ra nhân mỗi dịp ngoại giao nào đó, đòi thả tù ở Việt nam nhân danh các thể loại quyền, đặc biệt quyền làm bố tổ thiên hạ.
Đáp trả, người phát ngôn bộ NGVN xỉa tay mắng lại, đừng can thiệp vào chuyện nội bộ, đó là các tù nhân vi phạm luật pháp Việt, bla bla...
Đấy là những thứ các bạn thấy thường xuyên liên tục trên TV chính thống hay  báo bắp cải rờ rẫm hải ngoại.
Hiệu quả thực tế là zero vì  gần chục năm nay, giá các cô chú rân trủ bèo quá, không đủ để đám chính chị nó mang ra mặc cả với nhau. 
Beo chỉ thấy, nó như liều doping, như liệu pháp tinh thần cho nhúm người, đến giờ này không biết không thể suy luận phán đoán đang đấu tranh cho cái gì và chống CMM gì.
Phần chìm ít biết thì thế này:
Mỹ alo, này thằng em, anh sắp điều trần, anh sắp quyết FPT hay VNPT hay gì gì...chú thả giúp anh một hai đứa bôi trơn bịt mồm cuốc hội anh.
Việt giả nhời, các anh nhận ko, em thả, ngay và luôn.
Hai thằng nó dòm tới dòm lui, dồi, anh nhận cho chú thằng này.
Sau đó, Mỹ vào trại thuyết phục.
Rân trủ nào nhận lời, alê hấp, thủ tục giấy tờ chẵn tháng xong. Từ trại, bay thẳng về với thế dới tự do, không ghé qua nhà bái bai tiễn biệt.
4. Cũng có trường hợp giờ chót, Mỹ đổi ý không nhận, đó là linh mục Nguyễn Văn Lý. Mỹ bán cái cho Canada. Khi Canada nhận thì  Nguyễn Văn Lý đổi ý không đi, chấp nhận ngồi tù nốt chỗ dở.
Kù con đi trong trường hợp như thế, nhưng để giữ thể diện, bẩu phải công bố: Kù tao chỉ đi Mỹ chữa bệnh...béo phì độ chót.
5. Danh sách Việt đồng ý thả tù sang Mỹ, giờ có khi dài hơn danh sách Mỹ đòi thả.
Đi là hết.
Nói chính diện còn chả ăn ai, nữa là chửi vọng chửi vói, đứa đek nào nó nghe nó tin.
Nhuận bút chửi, có mà bõ dính răng vì những  BBC, RFA...ốc đang không tha nổi mình ốc.
Chưa kể, nếu ko nghề ngỗng, tháng Mỹ cho 850 đô cộng với cái bảo hiểm sức khỏe. Có ở loại nhà xã hội cũng ngốn hết nửa số tiền ấy cho khoản thuê. Không tiền, quay ra...chửi nhau kiếm thêm.
Những nhân vật đã đi có thân nhân bên Mỹ, Beo thấy chẳng gia đình nào cưu mang rân trủ nổi quá ...6 tháng.
6. Riêng Nhất-Đào, Mỹ khôn lắm, Mỹ biết cả hai phạm luật chơi rừng, không phải phạm luật pháp.
Thế nên, có khi phải đợi Việt xin thả sang Mỹ, Mỹ mới đòi thả.