Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

DẠY CON

1.
hôm qua mấy cha con đi dạo Sài Gòn, tôi có ghé mua một cái tai nghe cho Hà Thi để em nghe nhạc, vì em rất thích nghe nhạc nhưng lại không muốn làm ồn. Lúc vào thương xá Tax, đâu chừng 2 tiếng sau, chúng tôi lấy tai nghe ra thử, thì phát hiện nó chỉ phát một bên, nghĩa là nó bị lỗi. Tôi nói Thi cầm tiền, ra chỗ cũ, nói mua lại cái khác, lần này nhớ thử trước. Hà Thi hỏi sao mình không bắt họ đổi, vì cái này bị hư mà, tôi nói rằng một phần lỗi của mình, vì mình đã không thử, nên Thi cứ cầm tiền, ra đúng chỗ cũ, mua lại cái tai nghe cũ, chỉ cần nhớ thử. Tôi biết chắc chắn người bán hàng sẽ đổi cho Thi tai nghe mới, nhưng tôi không muốn nói với Thi điều đó. Đúng như tôi nghĩ, người bán hàng lập tức đổi hàng mới, lấy ra thử và còn xin lỗi Thi. Điều đó làm Thi vui, THi nói cô ấy thật tử tế, và gắn tai nghe nhạc cả buổi tối
thực ra cũng không sai nếu tôi đùng đùng dắt Thi ra cửa hàng và bắt họ phải đền cái mới, nhưng tôi không phải là loại người như thế, và tôi muốn con cái mình, chúng sẽ giống tôi, chúng sẽ cảm nhận cuộc sống theo cách mình thể hiện với mọi người.
2.
một hôm tôi đi về, rủ Văn lên phòng mở máy lạnh nằm. Văn hỏi Phú đi đâu về, có gì vui không? Tôi đùa, đi công chuyện thôi, nóng thấy mẹ, vui gì. Lát sau, đỡ mệt, tôi hỏi lại. còn Văn hôm nay đi học sao, có gì vui không? Nó cũng làm bộ mệt mỏi, vui gì đâu, nóng thấy mẹ. Đại khái vậy, chúng tôi thường có những trao đổi như thế. Tôi không khuyến khích cũng không cấm đoán bọn trẻ nói về chuyện gì, cứ để chúng tự do trao đổi, theo cách mà chúng học từ tôi, nếu tôi có chửi thề, tôi không thể cấm con mình đừng làm thế, mà đằng nào mai mốt lớn lên nó cũng chửi thề, tại sao chúng không nên học từ mình.
3.
tôi thường nói rằng, cha mẹ, là người thầy lớn của con cái, chúng ta không thể hy vọng vào thế hệ sau nếu từ thế hệ này chúng ta không tốt đẹp, làm sao chúng ta hy vọng bọn trẻ sẽ lớn lên văn minh, sạch sẽ, có ý thức, tốt bụng... trong khi chúng ta còn khạc nhổ, xả rác, đái bậy, không xếp hàng, chạy xe lấn tuyến, tranh cướp thức ăn ở quầy tự chọn, và sẵn sàng làm mọi thứ để có tiền?
cho nên, bọn trẻ, thực ra không cần phải dạy chúng, điều chúng ta cần làm là sống cho đàng hoàng tử tế, là được
Copy từ facebook Đàm Hà Phú


Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

TÌNH BẠN THEO KIỂU TÀU

Thùng Rác dịch từ nguyên bản tiếng Nga, Beo lược bỏ một số đoạn cho ngắn bớt, không ảnh hưởng gì đến quan điểm tác giả

CRƯM: PHÉP THỬ CHO MỐI QUAN HỆ NGA- TRUNG
Quan điểm của Bắc kinh về vấn đề Crưm đã trở thành rất quan trọng đối với nền chính trị thế giới, nhất là trong tình hình một cuộc chiến tranh thông tin khốc liệt đang diễn ra xung quanh cuộc khủng hoảng này.
Giới vận động hành lang thân Trung quốc (TQ) ở Nga cố gắng chứng minh, rằng trong vấn đề này TQ luôn ủng hộ Nga. Bằng chứng khi biểu quyết cho nghị quyết về "Vấn đề Crưm" tại HĐBA Liên hợp quốc, đại diện TQ đã mỉm cười khi bỏ phiếu trắng. Thật nực cười khi việc bỏ phiếu trắng lại được coi đồng nghĩa với ủng hộ, và tại sao chúng ta lại nhất định phải cảm thấy nụ cười của nhà ngoại giao TQ là đáng mến?
Nếu nhìn vào thực chất của vấn đề thì TQ đang bị rơi vào một tình cảnh rất trớ trêu. Rõ ràng, đối với họ các sự kiện xẩy ra ở Ki-ev (lật đổ bằng vũ lực chính quyền hợp hiến) hay ở Crưm (mất một phần lãnh thổ quốc gia) là điều không thể chấp nhận được. Trong trường hợp đầu TQ buộc tội Phương Tây, trường hợp sau - buộc tội Nga.
Hơn thế, kết quả của cuộc khủng hoảng này đã giáng một đòn nặng vào các quyền lợi của TQ ở Ukraina, nhất là ở Crưm.
Một ví dụ, dự án xây dựng cảng nước sâu ở phía tây Crưm, phần quan trọng trong dự án "Con đường tơ lụa mới" và là đầu mối cho việc xuất khẩu lúa mì từ Ukraina sang TQ.
"Con đường tơ lụa mới" hiện là một trong những dự án địa chính trị quan trọng nhất của Bắc kinh, nó mang tính chống Nga lộ liễu đến mức mà kể cả những nhà vận động hành lang thân TQ cũng không thể chối bỏ. Dự án này có thể giết chết hoàn toàn Transsib (xuyên Xi-bê-ri) và Sevmorput (đường biển phía Bắc), những con đường giao thương huyết mạch nối Á-Âu của Nga.
Trong dự án "Con đường tơ lụa mới", TQ dự định xây dựng tuyến đường sắt xuyên Trung Á với khổ đường châu Âu. Cảng nước sâu ở Evpatory (thuộc Crưm) sẽ là một đầu mối quan trọng. Để tiếp tục thực hiện dự án TQ buộc phải nhìn nhận một cách thực tế  rằng Crưm đã thuộc về Nga, một điều rất khó nuốt với họ. 
Có nhiều khả năng dự án của TQ thuê 3 triệu hec-ta đất của Ukraina (một phần nằm ở Crưm) ít nhất bây giờ cũng phải hoãn lại. Sự tồn tại của dự án này được Ki-ev (dưới thời Yanukovich) ra sức chối cãi, nhưng ở Bắc kinh người ta chẳng thèm che đậy. Một điều thú vị của dự án này là phía đối tác TQ người thuê là Tập đoàn Công nghiệp-Xây dựng Tân cương, một đơn vị thuộc Quân đội TQ. Chính tập đoàn này đã nhận được 5% diện tích lãnh thổ của Ukraina với quyền miễn trừ hoàn toàn và khả năng có thể thuê thêm đất. Đến mức trên Internet của Nga liên quan đến các dự án kể trên đã xuất hiện tin đồn, một trong những nguyên nhân chính của việc sát nhập Crưm vào Nga là để phá vỡ việc thực hiện các dự án trên.
QUAN ĐIỂM MẬP MỜ
Chính quyền Bắc kinh không phê phán bất kỳ phe nào trong cuộc khủng hoảng Crưm. Ở cấp chính thức, tuyên bố của các quan chức TQ là hoàn toàn mập mờ. Để đưa ra quan điểm thực tế họ đã có một thứ khác: tờ báo tiếng Anh Hoàn cầu Thời báo. Nó không phải là cơ quan ngôn luận của ĐCS TQ, nhưng chính vì thế nó trở thành một công cụ tuyệt vời để nêu ra quan điểm thực sự của Bắc kinh về các vấn đề tế nhị mà họ không thể nói công khai chính thức.
Ngay sau cuộc Trưng cầu dân ý ở Crưm trên Hoàn cầu Thời báo có bài viết :"không can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác, nó có thể làm tiền lệ cho các cường quốc can thiệp vào công việc nội bộ của TQ ở các vùng Tân cương và Tây tạng, những nơi đang tồn tại căng thẳng sắc tộc và phong trào li khai. Ủng hộ việc tách Crưm ra khỏi Ukraina bằng trưng cầu dân ý có thể coi như là sự giả dối, bởi vì chính TQ năm 2005 đã có luật cấm các vùng lãnh thổ tách ra khỏi quốc gia. Luật này cho phép sử dụng sức mạnh trong trường hợp Đài loan tuyên bố độc lập với TQ qua trưng cầu dân ý hoặc qua các thủ tục khác".
Nhưng vài ngày sau, chính trên tờ báo này lại có hẳn một bài xã luận dưới tiêu đề "Ủng hộ Nga là hợp với quyền lợi của TQ". Nội dung cơ bản của nó là "vấn đề Ukraina từ lâu đã vượt ra khỏi ranh giới của một quốc gia... Hiện nay Nga và TQ tạo ra một vùng đệm cho lẫn nhau, cho phép hai chúng ta hồi sinh đất nước của mình. Nếu nước Nga của Putin lùi bước trước sức ép của của Phương Tây thì điều đó sẽ trở thành một đòn đánh mạnh vào các lợi ích chiến lược của TQ".
SỨC MẠNH RÕ RÀNG
Từ quan điểm quân sự, chiến dịch ở C-rưm có thể coi như một kiệt tác của Quân đội Nga. Không còn nghi ngờ gì về việc điều này đã gây một ấn tượng sâu sắc với Bắc kinh, những người hiểu rõ hơn ai hết ngôn ngữ sức mạnh. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân làm cho sự đối đầu với Nga là không thể chấp nhận được với Bắc kinh.
Và lãnh đạo TQ không thể không nhìn ra Nga đã bỏ ngoài tai những phản đối của Phương Tây, trong khi Phương Tây không thể đưa ra được một biện pháp trừng phạt có ý nghĩa nào về quân sự cũng như kinh tế.  Cái gọi là trừng phạt chỉ là trò hề, còn "biện pháp trả đũa của NATO" như một vở bi hài kịch. Ở đây, Nga thể hiện sức mạnh của mình và đã chiến thắng.
Bây giờ sẽ phải làm gì tiếp, hay nói cách khác là Mátx-cơ-va có khả năng đưa ra các bài học từ những sự việc đã xảy hay không? Điều kết luận quan trọng nhất là bây giờ và trong tương lai phải tiếp tục nói chuyện với TQ trên thế mạnh, không cần phải nhường nhịn. Nhất là chẳng có mảy may một nguyên nhân nhỏ nào để mà nhường nhịn. Chúng ta chẳng có lý do gì mà phải "thưởng" cho Bắc kinh khi mà họ chẳng giúp đỡ gì chúng ta.
Một trong những lỗi lầm to lớn nhất sẽ là việc bán cho TQ máy bay Su-35S, chưa cần nói đến hệ thống tên lửa phòng không S-400. Cần chấm dứt ngay lập tức việc bán những vũ khí hiện đại nhất cho kẻ thù chính tiềm tàng của mình.  Nếu vào những năm 90 việc bán vũ khí còn được biện hộ rằng nó giúp cho các Tổ hợp Công nghệ quốc phòng (OPK) tồn tại (nhất là khi đó Bắc kinh mua vũ khí với số lượng lớn và giá trị cao), thì ngày nay lý do đó đã không còn nữa mà các lý do khác cũng chẳng xuất hiện thêm. Các OPK ngày nay không đủ công suất để đáp ứng các đơn đặt hàng trong nước, ngoài ra chúng ta có thừa các khách hàng khác mà không phải là kẻ thù tiềm năng của Nga.
Thêm vào đó, TQ chỉ mua vũ khí theo những lô hàng nhỏ mà mục tiêu duy nhất của họ là để đánh cắp công nghệ.
Mátx-cơ-va trong thời gian của khủng hoảng Ukraina đã có những bước đi đúng đắn trong quan hệ với Phương Tây, đã không bị dọa nạt bởi con "hổ giấy". TQ không phải là hổ giấy, TQ trong phần lớn các mặt đều mạnh hơn Phương Tây. Nhưng hiện tại thì sức mạnh của TQ cũng có giới hạn. Việc Nga sát nhập Crưm không phải là một tiền lệ cho TQ (TQ cũng chẳng cần tiền lệ, họ luôn luôn hành động dựa trên khả năng và ý muốn của mình), mà ngược lại, Nga cho TQ thấy rằng TQ cần phải giảm bớt sự thèm thuồng của mình với lãnh thổ phía Đông của Nga.
Chúng ta có thể tiếp tục lặp đi lặp lại điệp khúc "quan hệ đối tác chiến lược", nhưng về bản chất quan hệ phải trở nên thực tiễn và cứng rắn ở mức tối đa. Nếu Mátx-cơ-va quyết định rằng phải nhường nhịn TQ trong việc gì đó, thì trong tương lai tất cả những gì chúng ta đạt được bởi chiến thắng Crưm sẽ trở thành những vấn đề lớn cho chúng ta ở phía bên kia của nước Nga (Viễn đông).  Lỗi lầm sơ đẳng nhất là coi TQ như một đối trọng với Phương Tây. Trung quốc - mối đe dọa chính với chúng ta, Phương Tây chẳng có liên quan gì ở đây.
Chơi với TQ rất dễ nhưng sau đó thì đã muộn để gỡ lại.



Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Vụ án bầu Kiên và các triết lý của luật pháp

Nhiều chính khách lên tiếng yêu cầu xử lý nghiêm vụ bầu Kiên. Tôi không thích lắm cụm từ “xử lý nghiêm” bởi hai lẽ: không chỉ bầu  Kiên mà tất cả các vụ án đều phải xử lý nghiêm, hơn nữa, theo nguyên tắc suy đoán vô tội, cho đến thời điểm này ông Kiên và các nghi can vẫn chưa có tội thì sao biết mà xử lý nghiêm? Ở đây không có nghiêm hoặc không nghiêm mà chỉ có xử lý đúng pháp luật và công lý.
Chàng thanh niên ngờ nghệch?
Tội phạm học - một ngành khoa học nghiên cứu nguyên nhân, điều kiện phạm tội của con người - đã chỉ ra rằng: trong cơ chế thực hiện tội phạm, người bị hại đóng vai trò tương đối quan trọng. Rất nhiều vụ án xảy ra, người bị hại cũng có lỗi. Điều này không quyết định trách nhiệm hình sự nhưng nó lại có ý nghĩa rất lớn để ngăn ngừa tội phạm.
Khi đi mua hàng, việc đầu tiên ai cũng biết là thứ mình mua đang nằm ở đâu, hình hài thế nào, tình trạng ra sao. Thế nhưng, lại có đại gia như Hoà Phát dễ dàng giao hàng trăm tỷ đồng cho bầu Kiên mà không hề biết số cổ phiếu đó nằm ở đâu! Có nhiều lý do được đồn đoán, nhưng lý do dễ chấp nhận nhất có lẽ là sự tin tưởng. Bởi lẽ đặt trong bối cảnh 2010 nền kinh tế tăng trưởng hầm hập, bầu Kiên lúc đó không chỉ là một cái tên mà đã trở thành một khái niệm của quyền lực: kinh tế, uy tín và cả những lời đồn đoán về “thứ đứng phía sau” bầu Kiên. Phải chăng những thứ thực quyền và hư quyền đó khiến bầu Kiên, chỉ với cái tên, đã là sự đảm bảo cho một thương vụ mua bán cổ phiếu hàng trăm tỷ đồng?
Không chỉ có Hoà Phát, cứ xem thời điểm đó nhà nhà, người người buôn đất mới thấy sự lên đồng của nền kinh tế và cơn say lợi nhuận của xã hội khi mà chỉ cần một tờ giấy viết tay, một bản photo dự án... là người ta đã có thể xuống tiền mua căn hộ mà chẳng cần biết nó nằm ở đâu, hình hài thế nào.
Không phải không có cảnh báo nhưng có lẽ chưa đủ ép-phê hoặc cơn say lợi nhuận lấn át tất cả...
Bị hại là chính mình?
Bầu Kiên và nhiều yếu nhân của ACB bị truy tố về tội cố ý làm trái các quy định về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. Đây là một danh từ thú vị trong luật hình sự Việt Nam. Hậu quả nghiêm trọng, theo giải thích đó, là thiệt hại về tài sản và các hậu quả khác. Ở đây không có ý định phân tích cấu thành của tội này mà chỉ lưu ý về cái gọi là thiệt hại (hậu quả) do hành vi cố ý làm trái gây ra.
ACB là ngân hàng cổ phần, tài sản của ACB là tài sản cá nhân, tổ chức đã góp vốn vào đó. Việc đầu tư chứng khoán, uỷ thác đầu tư... gây thiệt hại (mất tài sản) của ACB là quá rõ. Nhưng trong một công ty cổ phần, việc định đoạt vốn, tài sản, phương án kinh doanh, phân chia lợi nhuận... có cơ chế rõ ràng: cái gì thuộc thẩm quyền của đại hội cổ đông, cái gì thuộc hội đồng quản trị. Khi hội đồng quản trị đã được trao quyền quyết định thì sự rủi ro nếu có xảy ra, các cổ đông phải vui vẻ chấp nhận. Nếu có tranh chấp thì có quyền kiện hội đồng quản trị để yêu cầu bồi thường theo cơ chế tố tụng dân sự.
Ông Kiên gây thiệt hại cho chính ông Kiên dưới giác độ luật Hình sự không có gì phải bàn, song, để thuyết phục số đông chắc phải mất thời gian và không loại trừ có sự vênh vẹo giữa luật Hình sự và luật Doanh nghiệp. Công tố và toà án có lẽ không sai và cấu thành tội phạm lạnh lùng không biết nói, nhưng những nhà lập pháp không thể làm ngơ. Bởi lẽ, nó động chạm đến quyền tự định đoạt của doanh nghiệp - ngay cả khi họ mất tài sản.
Cũng có thể lập luận rằng hậu quả nghiêm trọng do hành vi cố ý làm trái gây ra không chỉ là tài sản mà còn những hậu quả vô hình, đó chính là sự bất ổn, xáo trộn của hoạt động kinh tế. Nhưng những bất ổn của kinh tế vĩ mô và hệ thống ngân hàng không dễ định lượng và cũng không đơn giản đổ lỗi cho một ngân hàng.
Rủi ro đến từ luật?
Để đảm bảo các hoạt động kinh tế - trong đó có hoạt động ngân hàng, tiền tệ - được trật tự và ổn định, nhà nước - với chức năng của mình - phải đặt ra hệ thống các quy định. Vi phạm các quy định này dẫn đến thiệt hại phải chịu trách nhiệm pháp lý cao nhất là trách nhiệm hình sự. Đó là logic mà các nhà lập pháp và thực tiễn lý giải.
Nhìn vào thực tế, một trong những điểm yếu nhất của hệ thống pháp luật nước ta chính là sự thiếu ổn định, thiếu nhất quán và rất nhiều khoảng trống. Pháp luật trong lĩnh vực ngân hàng không nằm ngoài thực trạng đó. Điều 106 luật Các tổ chức tín dụng là quy phạm uỷ quyền khi cho phép ngân hàng uỷ thác đầu tư theo quy định của ngân hàng Nhà nước. Nhưng hành vi cho nhân viên uỷ thác lại xảy ra trước khi có điều 106 và quy định cấm của ngân hàng Nhà nước.
Sự tranh cãi về pháp luật khi áp dụng là chuyện không hiếm nhưng không phải ở đâu người ta cũng bất lực. Nguyên tắc suy đoán vô tội khẳng định: nếu có nghi ngờ về pháp luật thì (phải) giải thích có lợi cho người bị buộc tội. Việc tranh cãi về điều 106 và hiệu lực của quy định của ngân hàng Nhà nước - do chưa ai giải thích rõ ràng - cho thấy có sự nghi ngờ ở đây.
Không chỉ vậy, sự tranh cãi về việc bầu Kiên đầu tư vốn vào các công ty tài chính là hoạt động kinh doanh hay góp vốn đã cho thấy môi trường pháp lý hoàn toàn đem đến sự rủi ro. Khi luật không quy định, khi luật còn mâu thuẫn thì buộc người ta phải viện dẫn nguyên tắc của luật, trong trường hợp này, là: được làm những gì luật không cấm!
Khi còn những bất cập về luật và giải thích luật thì vẫn còn đó những rủi ro pháp lý, điều tối kỵ với một môi trường kinh doanh lành mạnh!
Cái còi và thanh kiếm
Người ta có thể tranh luận về sự can thiệp của nhà nước vào lĩnh vực kinh tế nhưng chỉ là can thiệp đến mức nào chứ không thể phủ nhận vai trò của nhà nước đối với hoạt động kinh tế. Triết lý ở đây là “chính phủ tồi còn hơn không có chính phủ”!
Hàng loạt những sai phạm diễn ra trong thời gian dài, một dòng tiền khổng lồ chảy vòng vèo ngầm trong nền kinh tế từ ACB đến các công ty con của ACB, chảy ra thị trường tài chính nước ngoài qua hoạt động buôn vàng, chảy cả vào tài khoản của Huyền Như - 4.000 tỉ đồng biến mất như bị hút bởi lỗ đen... nhưng hệ thống cảnh báo không rung chuông và cuối cùng, chỉ thanh kiếm của sự trừng phạt là được lạnh lùng rút khỏi vỏ.
Quản lý hình như đang nắm cái cần phải buông và buông cái cần phải nắm!
Bài của Luật Sư Đinh Thế Hưng

KHÔNG ĐỀ

ô
lượm trên net