Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

THỊ, GÃ VÀ HÀ- kì 7

“ ...giá ngàn đô đó em...”
****
Gã là lính của chồng Thị. Cấp thấp, ở mức hiếm khi được diện kiến chính thức.  Gã  còn non năm là hưu.
Hà có thời gian dài làm gái bán bia ôm. Trời phú cho những người đàn bà nghề ấy có khả năng am hiểu tâm sinh lý đàn ông một cách siêu việt và diễn được rất nhiều vai trong cuộc đời. Từ gái quê ngây ngốc đến thị thành sang trọng, vai nào cũng chuẩn tròn như những nghệ sĩ chuyên nghiệp.
Đẻ đứa thứ ba, 10 ngày sau khi mang con từ bệnh viện về thì chồng Hà, một vị khách lỡ làm Hà mang bầu nên cưới, quyết định li dị. Lý do, có 2 người đàn ông khác thập thò dò hỏi ADN đứa bé.
***
Hà choáng, ngợp thật sự ngay khi gặp Gã.
Gã bấm phone, gọi cho vị cục phó nào đó rủ ra càphê bị từ chối, Gã lại gọi cho phó giám đốc bệnh viện Vinmec hỏi han bệnh tình một quan chức. (Kì thực, Gã hỏi Thị).
Gã chuẩn bị xây biệt thự bên quận 2. Chuyển hẳn vào Sàigòn sống.
Gã vung vẩy tay quá đầu, mắng mỏ qua phone một ai đó, không có tiền xin một câu anh cho, chứ trốn là anh gọi xã hội đen đánh bỏ mẹ mày.
Gã rút từ túi áo ngực ra cây bút ai đó tặng, khoe gía ngàn đô đó em. Hà xăm soi mân mê, em cũng có một cây, nhưng nhỏ hơn.
Thị cay đắng. Cả năm ròng, sao Thị không nhận thấy, con người thật của Gã chỉ có ngần ấy mà thôi.
***
Thị, không thể phân biệt Rolls royce khác Innova chỗ nào ngoài việc khá bất tiện cho Thị khi chạy trong nội ô, không bằng xe máy. Thị, chỉ cần hợp váy áo hợp khung cảnh, chứ ít để ý cái túi chục ngàn đô hay vài trăm ngàn Việt khi khoác nó lên vai.
Thằng em mua luôn cái phone mới dăm bẩy triệu chỉ để lấy mỗi cái sạc pin cho Thị. Mớ điện thoại vertu, goldvish, món quà từ những ngày tình nhân, sinh nhật Thị, Thị gọi lũ em gái cho, không đứa nào buồn lấy. Chúng nó bảo, không phây phiếc được, chán chết, mà vào tay tụi em, người ta cũng bảo đồ Tàu rởm.
Lang thang Hà Giang, tìm không ra chỗ cho Thị nghỉ, một đại gia  gọi chủ mua luôn cái nhà trọ. Đám bạn gái đi cùng tin ngay quyết định điên khùng của đại gia. Họ từng chứng kiến Thị thản nhiên không lấy cái nhẫn đính đá hơn 3 tỷ đại gia cho bởi đơn giản, nó to quá. Thị chỉ thích trang sức loại mảnh mảnh, nhỏ xíu.
Bù lại, Thị đặc biệt thích khoe nhiều chữ nghĩa. Thị tin sống chết rằng, nhiều chữ chính là phần quyến rũ nhất, đàn bà nhất của Thị. 

(còn tiếp)

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

BỐN ĐIỀU BỐ DẠY

Một bài viết cũ của Giai Xinh từ 2010, post lại vì có chút hãnh diện.
Nhà tôi khác hẳn với mọi nhà khác. Bốn người bốn nơi nhưng gần gũi hơn vạn gia đình sống chung trong một mái nhà.
Tôi có rất ít cơ hội được ngồi nói chuyện với bố nên những lời bố dạy ăn rất sâu và đã hình thành tôi ngày nay. Hôm nay nhân ngày Father Day, tôi xin chia sẻ 4 điều bố dạy đã giúp tôi nên người.
“Mình phải lao động mới biết được giá trị của các thành quả lao động và tôn trọng mọi người trong xã hội.” Những ngày đầu qua Mỹ, tôi đã từng làm đủ mọi việc. Giúp việc trong thư viện, dọn vệ sinh trường, bán rượu, bồi bàn, v.v.. Tôi biết được khó khăn của những người ờ tầng lớp dưới xã hội. Điều này giúp tôi tôn trọng mọi người. Từ bồi bàn cho tới giúp việc và tài xế. Bố tôi rất ít chê trách, phê bình, hay chỉ trích một ai. Nếu món ăn quá mặn thì xin thêm miếng chanh. Giống bố, đứng trước bất kì một thành quả lao động nào, tôi cũng nhìn vào sự cố gắng của người đó trước khi bình phẩm về họ. Một cây cầu có quá xấu thì nó cũng giúp mọi người gần nhau hơn.
“Mình phải biết ăn con tôm mới biết con tôm nó ngon hơn con tép để mà phấn đấu làm ra nhiều tiền mà tiếp tục ăn con bào ngư.” Tôi chưa thực hiện điều này hoàn hảo lắm nhưng tôi đã cố gắng không giậm chân tại chỗ. Trong cuộc sống, chúng ta phải biết phấn đấu thì mới nâng cao đời sống lên được. Nếu chúng ta bằng lòng với hiện tại thì chúng ta sẽ không bao giờ trở thành thượng tầng của xã hội. Bố tôi lúc nào cũng dắt tôi tới những nhà hàng sang trọng nhất nhì thành phố. Ngoài mục đích đãi mẹ con một bữa linh đình, bố tôi còn muốn tôi biết được thế nào là ngon, để tôi cố gắng phấn đấu làm ra thật nhiều tiền mà tiếp tục nâng cao đời sống bản thân.
“Muốn làm một vị tướng, mình phải tập cách sống và suy nghĩ của một người tướng.” Tôi xa nhà từ nhỏ nên đã học được cách tồn tại. Tôi hòa nhập với đám đông nhưng luôn luôn suy nghĩ khác mọi người xung quanh. Mọi người đọc Harry Porter thì tôi đọc 48 Luật của quyền Lực. Bạn bè kì thị Trung Quốc thì tôi biến những mối quan hệ với người Trung Hoa thành có ích cho mình. Ở bất kỳ nhóm nào trong lớp, tôi cũng là trưởng nhóm. Tôi đặt ra nhiều nguyên tắc sống và cố gắng tuân thủ chúng chặt chẽ. Chính bố là người đã cho tôi khái niệm đầu tiên về quyền lực.
“Không đủ tiền mua của rẻ.” Điều này mẹ tôi phản đối kịch liệt thế nhưng nó đã trở thành kim chỉ nam trong cuộc sống của anh em tôi. Không mua của rẻ không phải là tiêu xài hoang phí, mà là chi tiêu cho đáng, cho bền để có thể xài lâu dài. Laptop tôi mua vẫn tốt mặc dù bị vắt kiệt sức đã 5 năm. TV tôi mua đã lâu nhưng chưa bị hư mà của bạn share phòng đã phải mang đi bảo hành. Tôi thật sự bất ngờ khi tính chi tiêu chắc chắn giúp tôi cẩn thận hơn trong các mặt khác của cuộc sống. Tôi đã từng rất cẩu thà, sơ xài, thế nhưng giờ đây tôi cẩn thận hơn trong công việc.
Những điều bố dạy không phải răn đe cho hiện tại, mà thiết lập một nền móng để tôi tự hình thành tính cách của một người thuộc tầng lớp thượng đẳng trong tương lai. 

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

THỊ, GÃ VÀ HÀ-kì 6

“ Man Nương! tỉnh chưa...”
***
Man Nương yêu Đà La, mê muội và nồng nàn.
Chấp nhận không được ngồi chính điện nghe Đà La thuyết giảng kinh pháp như  mọi tín nữ khác, Man Nương từ bỏ nhà cao cửa rộng, nhận chân nấu ăn...hầu được gặp gỡ Đà La hàng ngày, trong nhập nhoạng tối của căn bếp ẩm thấp mùi rạ mốc.
Man Nương có thai. Nàng chấp nhận lí giải, Đà La bước qua người nàng khi đi giảng kinh pháp về khuya không nỡ đánh thức nàng, cũng là tại nàng ngủ quên trên bậc cửa.
Con nàng bị thả trôi sông. Đà La bảo, nó là con Phật, nhập hồn vào cây Dâu mất rồi.
Man Nương, trong sức cùng lực kiệt vì khóc con, đã kéo được cây Dâu trăm người khiêng lên bờ. Nàng tạc tượng con bằng khúc gỗ Dâu ấy.
Nàng  ôm ấp bức tượng con hàng đêm, và vẫn mê muội nồng nàn, vì Đà La.
Đà La, trong những buổi thuyết pháp từ đó, khuyến thiện nam tín nữ tôn nàng hàng Phật, để báo ân.
Đà La, đương nhiên hàng Phật.
***
Câu chuyện Man Nương ghi từ năm đầu tiên thế kỉ một.
Hai ngàn và mười bốn năm sau.
Đàn bà vẫn nguyên kiếp Man Nương.

(Phần này đang viết dở vì đợi xin phép nhân vật chính)

Chùa bồ đề, trẻ em và các bạn trọc đầu.

bài của Nguyen Quang và Beo trùng quan điểm nên copy về


Tôi phải quán triệt anh chị 1 chút về bọn trọc chùa bồ đề và các trẻ em bị bỏ rơi.
Đầu tiên, nhà chùa không đi ăn cướp trẻ con về, đúng không? trẻ con, do thằng bố con mẹ nó, trong cơn động dục, đã quan hệ mà trót chửa, chúng ko muốn cái thai đó, ko muốn đứa trẻ đó, đẻ ra, chúng lén đem bỏ cổng chùa. Hoặc đâu đó, người ta thấy chùa dễ tính, thì bê mẹ hết vào chùa, bọn trọc ở đây phải nhận, chứ ko lẽ ném nó ra ngoài? 
Vậy thằng đáng chửi, phải là thằng bố con mẹ chúng nó đã, quán triệt chưa?
Có xì xầm ràng, các trẻ ở đó không được chăm sóc chu đáo mặc dù nhà chùa được công đức nhiều tiền...
Thì đúng cmnr chứ sao, nhà chùa nó tụng kinh họp chi bộ, chứ ko phải trung tâm mồ côi, việc thuê người chăm trẻ ko chuyên nghiệp thì nó ác là đúng rồi, trông trẻ xịn còn đánh trẻ đang tù cả đống kia kìa, anh chị cần link không? 
Với số lượng trẻ đông, thì những bê bối là không thể tránh. Các bạn trọc đầu đâu phải trung tâm trẻ mồ côi chuyên nghiệp?
Việc trẻ bị bán với giá cao, nghe đồn tới vài trăm củ cho người hiếm muộn, theo tôi là việc đúng nên làm.
Nếu đưa trẻ cho ai đó hiếm không tiền hoặc quá rẻ, rất có thể bọn bất lương sẽ xô tới đóng kịch hiếm muộn và đón hết trẻ, chỉ để dùng làm ăn mày, hoặc cho các dịch vụ bất lương tôi ko dám kể tên.
Một cặp vợ chồng bỏ ra vài trăm triệu tới 1 tỷ mà có đứa bé, rất có thể đứa bé có tương lai, 1 người bỏ chừng đó tiền để đón trẻ không thể là hạng vô gia cư rẻ rách. 
Còn tiền đó bọn trọc làm gì, tôi không quan tâm.
Các bạn cũng đồn, bọn trọc được cúng tiến nhiều tiền, tôi cũng không quan tâm. Đó là tiền chúng nó đc công đức, hãy mặc chúng với lộc của chúng. 
Hãy chĩa mũi dùi vào nơi khác chứ không phải bọn trọc đầu với trung tâm trẻ mồ côi bất đắc dĩ của chúng.