Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

ĐI PHÒNG

Ngày bà ngoại còn sống, toàn gọi Hải Phòng như thế.
Chưa bao giờ mình ở Phòng quá 2 đêm. Lần này không ngoại lệ, thêm nặng trĩu trong lòng những điều không thể chia sẻ với bất cứ ai. Thậm chí cố gắng để không nghĩ về nó với chính mình.
Bạn chiều ý thích quái gở, kiếm cái xe máy chở mình lang thang nguyên ngày mưa đầu Thu xứ Bắc.
Hỏi bạn - một lãng tử Phòng nguyên chất thuộc Phòng hơn lòng bàn tay - đặc sản Phòng có những gì?
Bạn hiền lành bảo, bánh đa cua.
Mình bảo, không phải. Tân đặc sản Phòng  là người Phòng.
Người Phòng giờ  già nhiều hơn trẻ. Chiều, từ sân bay về, hàng đoàn lão ông đạp xe  tập thể dục. Một cụ đột ngột dừng xe tấp vỉa hè. Mình đinh ninh cụ đè tường. Nhưng không, cụ lấy cành cây làm xà đơn thót bụng đu lên thụt xuống. Mình thót bụng lo nhỡ đâu quần cụ tụt.
Người Phòng giờ nói to, nói ngọng và nói bậy.
Ngồi trong Chùa Hàng Kênh nhìn khoảng vườn hoang mướt mát xanh, tiếng mưa rơi như đếm được. Thi thoảng, không gian tĩnh lặng ấy được điểm xuyết bằng những câu hò nhau rửa trái cây cắm bông bàn thờ Phật của mấy bà mấy chị làm công quả, nghe không quen tưởng chửi nhau. Sư bà đi chợ về trên chiếc honda ôm, gọi một chị đỡ đồ: “Khốn nạn, không thấy nặng à?”.
Bến Bính, chờ tàu.
 Rửa xe kiểu Phòng
 “Đặc sản” này thì mình chưa gặp ở đâu, có vẻ rất Phòng. 
  Bóng trời dưới biển Phòng. So ra cũng đâu đến nỗi cầu thì Rào, sông thì Lấp, còn phố Cụt. Một bạn Fb tặng cho câu hát " Hải phòng đó hiên ngang chỉ biết gật gù..."
Cả đất nước như một quán nhậu vỉa hè khổng lồ. Cả đất nước như một tiệm quần- áo- hàng- dạt từ Trung quốc. Không trừ Phòng, dĩ nhiên.
Khăn rằn, trấn lột từ Đinh Hương. Áo, Nông Thanh Vân cho. 
Cũng chẳng buồn biết, chúng nó mua từ đâu.

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

LINH TINH CUỐI TUẦN

Ngay khi Nệ Dơi xuất hiện, mình phán, bà Tưng giai, dàn dựng của một công ty truyền- thông- mạt- hạng chứ không phải trò chơi vô hại của một cá nhân. Ấy mình  nói mạt hạng về văn hóa. Diễn đạt cụ tượng xen dụ khách mua báo này, tiếng: hãy xơi món dân Lừa  thơm ngon bổ dưỡng, hình cận: nguyên bát cứt bốc hơi mù mịt.
Văn hóa, thay vì khuếch tán khoa trương cái đẹp, giờ bấu víu vào tận khuyết tật (nói ngọng) của con người, còn gì mạt kiếp xứ này hơn nữa?.
Nghĩ thế, nhưng dell buồn. Vui đằng khác.
Vì ba chuyện ấy vặt, thấm gì so với việc: Cả xứ câm như thóc đội lên đầu một thằng không chỉ ngọng vạn lần Nệ Dơi mà còn nú nẫn. Cứ mỗi lần nó đăng đàn tidi, mình toàn lồng tiếng giúp việc nhà mình thay vào.
Mình thích ý tưởng của của con bạn chí thân Hoài Miên. Nó bảo giờ này năm sau muốn tắm biển quê anh Zời Xanh (có khi lấn sang cả biển Quy Nhơn nhà nó ý chứ) phải canh, đêm ra múc trộm thau nước rồi té lên bờ cho nhanh kẻo vi phạm lãnh hải nước khác hay là phạm tội vượt biên trái phép.
Đại ngôn hào Trâu đồng lại dạy dỗ cả nền giáo dục Lừa nên thế lọ  phải thế chai, trừ làm tình còn làm gì cũng phải xuôi, đừng ngược.
Nước mình nó thế này: Ba con đàn bà  thành cái chợ, ba thằng chí thức ngồi với nhau thành ổ điếm.
Ấy là bởi, nó chỉ có hai loại động thái, hoặc  chửi tan nát những thứ do chính nó dựng nên và nhất khoát dell công nhận đấy là của nó. Hoặc,  nó tán dương chủ trương của thằng nó biết mười mươi ngọng vạn lần Nệ Dơi.


Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

THỊ, GÃ VÀ HÀ- kì 11

"ói hết ra cho nhẹ lòng..."
***
Chiều mưa tầm tã. Quán vắng ven sông, trong khu biệt thự sang trọng nhất nhì Sài thành. Gần chục con đàn bà, lơ đễnh dúng môi vào ly vang, nhí nhách chung với dăm loại hạt khô.
Họ giống hệt nhau. Quá từng trải, quá cô độc, quá tự trọng sống, bên cạnh khối tài sản khổng lồ của các ông chồng.
Ít đứa còn định cư trong nước. Nói dại miệng chứ xứ này có biến, 5 phút sau toàn bộ tài sản của các đại gia bốc hơi bằng hết sang các nước bên cạnh.
Họ đặc biệt thương và trọng Thị. Đứa duy nhất học cao, cũng là đứa duy nhất ngờ nghệch về đàn ông. Họ bảo, có cho Thị lấy chục thằng chồng thì Thị vẫn ngu ngơ thế, không thể khiến Thị tiến hóa.
Chiều đó, Họ biết Thị buồn. Biết là biết vậy thôi, chứ đứa nào mà chẳng buồn nên chẳng đứa nào ngỏ lời chia sẻ.
Thị bị ảo giác. Đêm nào Thị cũng thấy bóng Gã, khi một mình khi cùng  Hà, toan tính giết Thị. Mắt Thị sưng phồng.
- Mi lại khóc à?
- Không. Làm gì còn nước mắt để khóc.
- Thứ duy nhất khiến mi ngừng yêu thương một thằng là khinh bỉ hắn.
- Uh!.
- Hãy nói hết ra, ói hết ra cho nhẹ lòng.
- Có quá nhẫn tâm khi làm nhục Gã công khai ?
- Mi nhục hay Gã nhục ?
- Có lẽ cả hai.
- Bằng ngần này năm sống trên đời rồi sao mi ngu dại thế. Loại đã ngửa tay xin tiền một con đàn bà thì làm sao biết nhục. Mà nói thật đi, Gã đã xin mi cái gì chưa?
- Chưa. À mà có.
- Gã xin cái gì?
- Cái điện thoại Vertu.
- Bèo bọt!
- Ta không cho, vì đó là quà sinh nhật vợ chồng mi tặng ta, quên à?
- Mi nghĩ sao mà đi yêu thương hạng mạt rệp đó.
- Không hẳn. Những khi bên ta Gã luôn chứng tỏ rất đàng hoàng. Không nghèo nhưng cũng chẳng giàu. Mà chẳng giàu do chính Gã không thích làm giàu. Gã chỉ thèm muốn một gia đình êm ấm với những bữa cơm chung, sau hàng chục năm cô độc...
Không chỉ gã, mà Tuấn cũng từng chat với Thị, bố cháu ngày 2 bữa ăn chung với nhân viên văn phòng, thi thoảng ăn chung với bác Vinh. Tối lủi thủi ngủ một mình...
Thị nhếch mép, nhìn vô giác bụi lục bình đang dật dựa trên sông. Mưa vẫn rả rích rơi...
Nó, biết rõ hơn ai hết, bố nó không ngủ một mình. 

(còn tiếp)
(Theo đúng phong cách của Beo, kì cuối cùng của loạt entry này Beo sẽ công khai danh tánh tất cả các nhân vật hiện đang để phiếm chỉ. Các bạn không phải mất công mò mẫm dò đoán đâu).

HÁCH ĐI SỨ

Phải rào trước Beo chả ác cảm ác tình gì với hoa thanh quế bởi lũ bạn vùng miền, có tên kia kiên nhẫn cả buổi tối dỗ Beo bằng dỗ con nó hết đĩa thịt bò thì cũng có tên khác, chửi Beo quá chó. Có đứa kia mời Beo tỷ lần đi càphê chưa từng một lần giả tiền thì cũng cũng có đứa khác, mua cho cơ man đồ tế nhuyễn riêng tây.
Nhưng Beo đặc biệt khó chịu với sự phát triển văn hóa sống, không gian sống của người Hà nội nay, nó nồng nặc mầu Le Nhaque Hoa Thanh Quế.
Hách, mang tất mầu nồng nặc ấy đi sứ.
Hách cười như Liên xô tan rã khi tặng cho một cựu binh món quà, gợi lại nỗi nhục nhã lớn nhất đời ông ta, nay là một thượng nghị sĩ 80 xuân xanh. 
Hiểu ý Hách muốn nhắn nhủ gì qua món quà, như thông lệ ngoại giao thế giới, chết liền và ngay.

Đã thế lại toen hoẻn chả khung chả bao gì. Tay chơi nguyên miếng giấy chùi mồm khi trao tặng.
Một vài bạn nghi ngờ, tại thằng lái xe. Ý chỉ Hách chăm % đấy. Chứ thằng lái xe nó chuẩn bị cho, chắc chắn không đến nỗi thế.
Nàng bạn, đang làm UNDP bên New York u buồn bổ sung với Beo cho thêm phần hoàn hảo của chuyến đi sứ: Hách hỏi thăm một Việt kiều: “ Có đủ ăn không?”.
Dân gian lưu truyền những chuyến đi sứ đấu trí của ông bà xưa. Thôi thì cũng toàn tự sướng ba cái khôn lỏi khôn vặt nâng lên tầm trí tuệ vượt trội thiên triều.
Ngẫm ra, còn có khôn lỏi khôn vặt để tự sướng.
Giờ, tự nhục.