Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

VÀNG

1. Doanh nghiệp tư nhân hàng không nói, không tin. Chuyên gia hàng không dùng thiết bị Singapore tính toán nói, không tin. Ấy vậy mà một chú tiến sĩ tự phong, lấy  êke vạch một đường trên cái bản đồ dùng cho học sinh phổ thông nói, cả đám nhà báo như lên đồng, tin sái cổ.
Thử nghiệm đường bay, ô hô ai tai, hóa ra các chú tưởng  là vác cả cái máy bay triệu đô cùng dăm phi công hạng thiện chiến nhất ra bay, rồi đo giờ đo nhiên liệu... bằng người trần mắt thịt  á?
Hàng không dốt, cứ phải vừa bịt mũi cười vừa è cổ báo cáo báo chồn tới tận # Đinh. Phải mình, mình trả cho một thằng báo chừng non chục triệu, đăng cái tin thế này:
Hé lộ bí ẩn phía sau đường bay vàng. 
Sự thật có bàn tay Trung quốc đứng phía sau khi tìm cách đẩy hàng không dân dụng Việt vào sâu trong đất liền. Đây là nhất cử lưỡng lợi  để  Trung quốc, một mặt tiếp tục đưa tàu thám dầu vào biển Đông, mặt khác làm giàu cho hàng không Cam bốt, sân sau, vốn đang cực kì nghèo nàn khó khăn.
Chắc luôn, sau mẩu tin trên, cái tên Trần Đình Bá sẽ vĩnh viễn thành quá khứ .
2. Copy quan điểm của LS Hưng Đinh thế về vụ Nhà tù vàng
Ông nào học luật hình sự thì biết có việc cãi nhau giữa mục đích của hình phạt là giáo dục hay trừng trị? Cái này đã giải quyết ổn thỏa rồi.
Đọc báo, xem ti vi thấy tuyên truyền chính sách đối với tù nhân thường thiên lệch về một phía đảm bảo đời sống vật chất, tinh thần, quyền lợi của tù nhân mà quên đi rằng cần phải nói với xã hội rằng đi tù phải chịu sự trừng phat !
Quay cảnh trại tù mà toàn thấy vườn hoa cây cảnh, phạm nhân thong dong đi lại chơi thể thao, diễn văn nghệ.. quần áo sạch sẽ đi lao động như xã viên sẽ phản tác dụng !
Nhân quyền thì giống nhau nhưng thực hiện thì không giống nhau !
Tù dứt khoát phải khác với không tù ! Dân ở ngoài còn đói thì mấy ông tù không thể đòi ăn no
3.

XIN LỖI CON!

Này con, con của mẹ
Con đến với mẹ khi thu về
Khi mẹ chưa biết nói đủ tiếng vỗ về
Con đến trong tình yêu mãnh liệt và kiêu hãnh.

Mẹ biết mẹ là người rất tệ
Chưa cho con một ngày êm ấm bao giờ
Ngay cả trong những cơn mơ
Hay buổi sớm đầu ngày tỉnh giấc.

Ngay khi những cơn đau quặn thắt
Con vẫn yên lặng
Lắng nghe mẹ bằng lòng kiên nhẫn của con
Mẹ chẳng vẽ cho con được hết môi son
Nhưng con đã trao cho mẹ nỗi bình yên thơ bé.

Đã nhiều đêm mẹ tự mình ôm mẹ
Con lặng lẽ vo mình nghe mẹ với cơn đau
Khi ta chưa thể nói chuyện cùng nhau
Con đã trao cho mẹ một tâm hồn bình yên sẵn có

Có thể ta sẽ gặp nhiều khốn khó
Chẳng một ai có thể sớt chia
Không người thân, không bè bạn, không cha
Hai ta sẽ chẳng thèm quỵ ngã

Cha con sẽ xem mẹ như người xa lạ
Và quên con, như chưa có mặt trên đời
Con hãy bình tâm nở nụ cười
Bởi cuộc đời có nhiều lý lẽ

Mẹ mong con mạnh mẽ
Vượt lên cả những định nghĩa thông thường
Ngay cả khi người đời nhìn con với ánh mắt gây tổn thương
Con hãy nhớ mẹ đã chọn để con cùng bước
Mẹ con mình sẽ hướng về phía trước.

- Bài này "lỗi thời", vì viết cho con từ khi con còn trong bụng mẹ, tháng 2.2014.
Việc con đến trong đời mẹ, gây nên một cuộc xáo trộn lớn trong gia đình. Ông bà đau buồn. Dì, cậu đau buồn. Nhiều người thất vọng, sốc. Mẹ biết quyết định của mẹ đã "chặn" mọi ngả đường của mẹ, nhưng, mẹ chọn con.
Đau buồn, đó là một giai đoạn có thật và khủng khiếp trong cuộc đời của mẹ con mình. Nhưng, mẹ và con lại may mắn gặp được những tình thương chân thành bất ngờ... Và ông bà ngoại, dù mẹ biết thân biết phận không nhờ bà vào chăm sóc, dù ông bị hen suyễn... vẫn hy sinh để bà vào chăm sóc hai mẹ con mình...
Hãy nhớ về những gì mình nhận được con nhé!

By: DUY THỦY ( cô phóng viên cũ của Beo rất xinh đẹp, có giọng hát như nghệ sĩ chuyên nghiệp )

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

KHỎA THÂN: TÂY VÀ TA-4

***
Trong điều 6,  Nghị định 79/2012/NĐ-CP liên quan rất nhiều đến chủ đề khỏa thân, quy định thế này:
Đối với tổ chức, cá nhân biểu diễn, tổ chức biểu diễn nghệ thuật, trình diễn thời trang; thi người đẹp, người mẫu:
a) ...
b)... 
c) Sử dụng trang phục hoặc hóa trang không phù hợp với mục đích, nội dung biểu diễn và thuần phong mỹ tục, truyền thống văn hóa Việt Nam.
Người thừa hành, cục trưởng Vương Duy Biên, ở thời điểm ra nghị định 2012, đã nói thế này: “Rất khó để đưa ra một quy định chi tiết cho vấn đề này. Trên thế giới cũng không có quốc gia nào có thể quy định nổi. Mà chỉ có thể dựa trên cảm tính để xác định”.
Bỏ qua câu  rất liều mạng Trên thế giới cũng không có quốc gia nào có thể quy định nổi, thì cơ bản, Ông Biên đúng.
Khi nhà chức trách có quyền được phép xử lý dựa trên cảm tính, sẽ có hai trường hợp xảy ra: hoặc họ ra những quyết định kéo thẩm mỹ của toàn xã hội xuống ngang tầm họ hoặc, im lặng rât đáng ngờ. Cái sự im lặng  ấy, bạn huyền tuyền có thể suy diễn mọi chuyện và đừng nói Beo lạm ngôn, bởi Beo đã từng ở trong chăn cái sở ấy tới mấy năm.
Quay trở lại hai tấm hình tây-ta, Beo đặt câu hỏi bên Fb, các bạn thấy sự khác biệt ở đâu. Các bạn đều nói rất đúng, nhưng chỉ thuần túy ở sự khác biệt về văn hóa Tây - Đông. Thiển ý của Beo, sự khác biệt lớn nhất nằm ở chỗ, hai cô Tây kia phải tự chịu trách nhiệm về hình ảnh xấu đẹp của mình trước công chúng. Và hai cô ấy có thứ vũ khí tuyệt vời để bảo vệ cái tôi cá nhân của mình trước công chúng riêng của họ: luật pháp. ( ví dụ như luật Mỹ, chỉ phạt tù tối đa 172h, hoặc tiền hoặc lao động công ích, khi cố tình hở yoni-linga mà ko dán nhãn 18++, số tuổi này du di từ 16 đến 19 tùy từng bang).
Cô Hương Tràm thì ko. Anh B thấy ngon mắt cho qua bà T xốn mắt  chơi cô ấy 30 triệu. Nạn nhân- phải gọi đủ là nạn nhân của luật phi luật- răm rắp thi hành, như đám cừu ngoan ngoãn và nhẫn nhục. Sự nhẫn nhục đầy xúc phạm tuy vô tình, với các fan của cô ấy.
Muốn xóa bỏ thứ luật phi luật, chỉ có một cách gần như  duy nhất với xứ ta, đó là phải có một nạn nhân tiên phong, dám cảm tử cho tương lai văn hóa quyết sinh, như nhạc sĩ Lê Vinh.
Và đến khi ấy, các nhà quản lý  cũng đỡ bận bịu lo lắng cho văn hóa nước nhà thông qua việc trông nom cái quần lót của cô Hương Tràm, theo chỉ điểm và huấn thị của lá ngón và mạng xã hội, như hiện đang.


Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

KHỎA THÂN: TÂY VÀ TA- 3

***
Beo ko thik bài hát vang danh một thuở Hà Nội và tôi của nhạc sĩ Lê Vinh chỉ giản đơn vì hai chữ nhấn đậm sau đây. “Những ngày tôi lang thang tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội. Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi…”.
Người Hà nội gốc, tuyệt đối ko mộc mạc.
Tuy nhiên, Beo ko định buôn về nghệ thuật hay hòa mình vào trào lưu phân hóa vùng miền đang tưng bừng diễn ra trên báo chí nước nhà. Beo nhắc đến sự kiện 1997, khi Lê Vinh khởi kiện hãng đĩa đòi tác quyền và “trả lại tên cho em” liên quan đến bài hát này. Đặt trong bối cảnh ngày ấy, mới thấy Lê Vinh dại dột biết chừng nào cho dù anh thắng kiện. Cái giá mà nhạc sĩ tài hoa, rất tài hoa, này phải trả gần như cho tới tận giờ.
Sự kiện 1997 xứng đáng ghi vào lịch sử tiến hóa của tư duy ăn cắp lâu đời trong làng nhạc Việt. Beo đồ rằng, không có thánh tử đạo Lê Vinh thì đến h này, giới sáng tác vẫn phải bốc shit ăn vã cày cuốc cho bọn hát hò hay làm băng đĩa xây biệt thự mua siêu xe trên lưng mình.
***
Lấy tiếp ví dụ nữa của Tây, liên quan tý nghệ gừng cho hợp cảnh.
Mark Cuban, ông chủ hãng phim Magniola và đội bóng rổ Dallas Mavericks, bị phạt 2 triệu USD trong việc gian lận tại thị trường chứng khoán. (Cuban kịp bán toàn bộ cổ phần một công ty ngay trước khi nó phá sản và bị nghi ngờ ăn cắp thông tin mật).
Ông đã bỏ ra 12 triệu USD để thuê luật sư, cãi bằng thắng thì thôi. Lập luận của Cuban: không thể để trong lý lịch của mình có tỳ vết vi phạm pháp luật. (Mặc dù để được kết nạp vào đảng cộng sản Mỹ thì hình như lý lịch không cần trong sạch từ đời cao tằng tổ tỉ như Việt ta).
Cuban là chủ khối tài sản 2.6 tỷ USD đi một nhẽ. Beo từng chứng kiến một ông già, hưởng lương hưu và ở nhà thuê, đã bỏ ra 2 700 USD thuê luật sư cãi cái giấy phạt vượt đèn đỏ 340 USD. Kiện thắng, ông còn thưởng thêm cho luật sư 500. Cũng với lập luận giống hệt Cuban.
***
Hai ví dụ trên, liên quan gì đến hai bức hình trần như nhộng của mấy người đẹp Beo post trong entry 2.
Chờ Beo đi công chuyện tẹo về biên tiếp