1.
Parenthood, một tổ chức phi lợi nhuận của Mỹ, sống bằng hai nguồn tiền từ chính phủ và tài trợ của các nhà hảo tâm. Parenthood làm các việc như nghiên cứu về sức khỏe phụ nữ và em bé, tư vấn hôn nhân gia đình, bảo vệ phụ nữ khi bị bạo hành gia đình (có đội đặc nhiệm riêng, thằng mặt lồng nào óanh vợ, chỉ cần cú phone, 5 phút sau đội này có mặt óanh lại thằng kia phù mỏ, đại khái thế), phát thuốc tránh thai miễn phí và, có dịch vụ nạo phá thai...
Chính cái dịch vụ nạo phá thai này mà hầu như lúc nào Beo lượn qua, bất kể nắng mưa bão tuyết, cũng thấy dăm vài cụ ông lão bà cầm biển đứng đả đảo mấy con không chịu giữ trinh đến 27 tuổi.
Mới nhất, tòa án liên bang cho Parenthood cái quyền kẻ một vòng tròn trước cửa để người biểu tình không được tiếp cận quá gần các cô gái nhẹ dạ cả tin của họ.
Chứ Beo hỏi ngu phát, cái Hội phụ nữ Việt nam, từ tỉnh thành hội đến quận phường hội, nó đang làm cái đệk gì để bảo vệ phụ nữ và em bé. Ấy là ko kể báo của Hội liền chị này rất hay đứng về phe liền anh chửi liền bà và theo dõi mục họat động hội, thấy các chị-ăn-lương-nhà-nước tuyền hăng hái trong việc tổ chức các cuộc thi tìm hiểu tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh hoặc các cuộc thi ăn theo Đảng tương đương.
2.
Chỉ tính từ địa bàn cấp quận giở lên, cứ song song với một cơ quan hành chính là cơ quan đảng với nhân sự các ban bệ và trụ sở từ hòanh tráng bằng tới hòanh tráng hơn.
Hơn ba triệu đảng viên, với đảng phí là 3% lương hàng tháng. Beo hỏi ngu phát thứ hai, số thu này có đủ cho Đảng chi ?
3.
Chiểu theo nghề nghiệp và học vấn các bạn Beo biết trên facebook, cuốn Đèn cù của tác giả Trần Đĩnh bị giới có học ghẻ lạnh cực nhanh, nhanh hơn cả khi nó nổi lên như bão cấp 12.
Vì sao thế? Câu ngu hỏi này sẽ tự trả lời bằng một entry riêng, khi có hứng.
4.
Dựa theo cuốn này, thì luật Mỹ cho phép các công ty tư nhân trong hợp đồng lao động, có quyền yêu cầu lao động không được biểu tình chống công ty, không được bãi công.
Diễn nôm ra, bút sa gà chết, anh mà làm trái hợp đồng thì anh có quyền...vô tù, chính phủ bất chấp tai tiếng mất tự do với phi dân chủ, ở xứ đang được các chí rân trủ ta lấy làm mẫu hình đỉnh cao của dân chủ.
Câu hỏi này thì rằng là mà ngu thật, Việt ta có luật nào bảo vệ doanh nghiệp tương đương thế ko ?
Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014
Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014
THỊ, GÃ VÀ HÀ- kì 16
" cay bỏ mẹ còn sĩ..."
***
- Con đàn bà nào mà gào lên, ôi tôi hạnh phúc quá, tao bảo đảm với mày, nó đang nằm trèo queo một mình và đếm kim phút đồng hồ, chờ thằng bồ làm tình xong với con bồ khác cách đó mấy dãy phố.
- Tại sao phải khốn khổ thế?
- Vì nó không còn cách tự an ủi hay trấn an mình nào khác bằng cách nó tự cho rằng, giá trị của nó cao hơn con kia.
- Giá trị gì cao hơn giá trị thân xác con đàn bà. Mồm nó nói yêu thương mà tay nó lại ôm ấp con đàn bà khác thì mọi giá trị chỉ là sự tự tưởng tượng.
- Giá trị tinh thần.
- Tức là trong lúc nó ôm ấp con kia thì đầu óc nó nghĩ đến con này à?
- Uh. Thì thế nó mới phải gào lên ta đang hạnh phúc vì thằng đàn ông ấy không yêu ai bằng ta.
- Ô là la. Ca tâm lý này rất lạ với tao. Đàn bà xứ tao sung sướng hơn nhiều vì không phải sống hai mặt, tách tinh thần ra khỏi thể xác như vậy. Nó yêu mày nhất thì nó phải cưới mày làm vợ, phải ôm ấp mày hằng đêm. Tình yêu và tính sở hữu không bao giờ tách rời ra được, đó là một khối thống nhất.
- Không chỉ thế, tao đồ rằng đó còn là cách nó nghĩ rằng đã trả thù được đối phương: Chúng mày ko thể làm tổn thương được ta.
- Cách trả thù của kẻ yếu thế, thua cuộc.
- Uh. một cách trả thù chỉ tự làm lố bịch vì gặp thằng hời hợt, rũ gánh tiếng Sở Khanh cho nó. Gặp thằng hiểu biết hơn, thì nó cười mũi, cay bỏ mẹ còn sĩ.
- Xã hội chúng mày ứng xử thế nào với những ca thế này?
- Thì chúng tao cũng giả vờ tin rằng nó đang hạnh phúc quá trời đất.
- Ô là la. Chúng mày diễn kịch tập thể giữa đời thường à?
- Vụ này mang tính cha truyền con nối. Đói mềm người nhưng vẫn tươi tỉnh cháu vừa ăn xong, từ chối lời mời ăn cơm. Sự giả dối đó được ca ngợi như một nét văn hóa nữa cơ. Đứa trẻ biết nói dối ấy sẽ được bố mẹ khen ngoan và bố mẹ nó được nêu gương là những người biết dạy con.
- Văn hóa của những nghịch lý trí.
- Ha ha, chính xác thế. Xứ tao đàn bà rất sợ bày tỏ tình cảm thật, đặc biệt là sự thất bại trên tình trường. Có bị thằng đàn ông đá đít vẫn cố gắng diễn sự trên cơ đại loại như, em thôi, anh ấy năn nỉ thấy thương luôn, nhưng em vẫn cương quyết thôi.
- Tại sao phải thế?
- Tao nghĩ căn nguyên là tự ti về sự hèn kém.
- Bọn quý tộc xứ mày ứng xử thế nào trong những trường hợp thế?
- Xứ tao không có giai cấp ấy.
- Mày có chủ quan không khi nói thế?
- Không hề. Vì quý tộc thật sự thì không có sự tự ti. Nó mặc cái áo 10 đô cũng chẳng phải lo nghĩ đứa nào bảo nó nghèo.
Thị đột ngột chuyển đề tài:
- Mà này, mày là bác sĩ tâm lý chữa cho tao hay tao là cố vấn tâm lý của mày thế.
- Ha ha, hôm nay tao sẽ không lấy tiền mày. Tao hỏi mày câu cuối: tại sao mày dám nói ra mày là kẻ bại trận?
- Thế nên tao mới phải tìm đến bác sĩ tâm thần.
(còn tiếp)
***
- Con đàn bà nào mà gào lên, ôi tôi hạnh phúc quá, tao bảo đảm với mày, nó đang nằm trèo queo một mình và đếm kim phút đồng hồ, chờ thằng bồ làm tình xong với con bồ khác cách đó mấy dãy phố.
- Tại sao phải khốn khổ thế?
- Vì nó không còn cách tự an ủi hay trấn an mình nào khác bằng cách nó tự cho rằng, giá trị của nó cao hơn con kia.
- Giá trị gì cao hơn giá trị thân xác con đàn bà. Mồm nó nói yêu thương mà tay nó lại ôm ấp con đàn bà khác thì mọi giá trị chỉ là sự tự tưởng tượng.
- Giá trị tinh thần.
- Tức là trong lúc nó ôm ấp con kia thì đầu óc nó nghĩ đến con này à?
- Uh. Thì thế nó mới phải gào lên ta đang hạnh phúc vì thằng đàn ông ấy không yêu ai bằng ta.
- Ô là la. Ca tâm lý này rất lạ với tao. Đàn bà xứ tao sung sướng hơn nhiều vì không phải sống hai mặt, tách tinh thần ra khỏi thể xác như vậy. Nó yêu mày nhất thì nó phải cưới mày làm vợ, phải ôm ấp mày hằng đêm. Tình yêu và tính sở hữu không bao giờ tách rời ra được, đó là một khối thống nhất.
- Không chỉ thế, tao đồ rằng đó còn là cách nó nghĩ rằng đã trả thù được đối phương: Chúng mày ko thể làm tổn thương được ta.
- Cách trả thù của kẻ yếu thế, thua cuộc.
- Uh. một cách trả thù chỉ tự làm lố bịch vì gặp thằng hời hợt, rũ gánh tiếng Sở Khanh cho nó. Gặp thằng hiểu biết hơn, thì nó cười mũi, cay bỏ mẹ còn sĩ.
- Xã hội chúng mày ứng xử thế nào với những ca thế này?
- Thì chúng tao cũng giả vờ tin rằng nó đang hạnh phúc quá trời đất.
- Ô là la. Chúng mày diễn kịch tập thể giữa đời thường à?
- Vụ này mang tính cha truyền con nối. Đói mềm người nhưng vẫn tươi tỉnh cháu vừa ăn xong, từ chối lời mời ăn cơm. Sự giả dối đó được ca ngợi như một nét văn hóa nữa cơ. Đứa trẻ biết nói dối ấy sẽ được bố mẹ khen ngoan và bố mẹ nó được nêu gương là những người biết dạy con.
- Văn hóa của những nghịch lý trí.
- Ha ha, chính xác thế. Xứ tao đàn bà rất sợ bày tỏ tình cảm thật, đặc biệt là sự thất bại trên tình trường. Có bị thằng đàn ông đá đít vẫn cố gắng diễn sự trên cơ đại loại như, em thôi, anh ấy năn nỉ thấy thương luôn, nhưng em vẫn cương quyết thôi.
- Tại sao phải thế?
- Tao nghĩ căn nguyên là tự ti về sự hèn kém.
- Bọn quý tộc xứ mày ứng xử thế nào trong những trường hợp thế?
- Xứ tao không có giai cấp ấy.
- Mày có chủ quan không khi nói thế?
- Không hề. Vì quý tộc thật sự thì không có sự tự ti. Nó mặc cái áo 10 đô cũng chẳng phải lo nghĩ đứa nào bảo nó nghèo.
Thị đột ngột chuyển đề tài:
- Mà này, mày là bác sĩ tâm lý chữa cho tao hay tao là cố vấn tâm lý của mày thế.
- Ha ha, hôm nay tao sẽ không lấy tiền mày. Tao hỏi mày câu cuối: tại sao mày dám nói ra mày là kẻ bại trận?
- Thế nên tao mới phải tìm đến bác sĩ tâm thần.
(còn tiếp)
Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014
HÓA RA CỨT RẤT THỐI -1
1.
Cuốn Đèn cù hay triển lãm về cải cách ruộng đất, là việc làm rất nên làm và rất đáng để hoan hô nhiệt liệt.
Vấn đề là, tâm thế của những người đón nhận nó.
Thật kì lạ, quá kì lạ luôn. Thời đại một đứa trẻ lên ba đã dễ dàng chơi ipad choen choét, biết đọc chữ là biết mở phim porno coi, tại sao hàng loạt các vị chí, lần đầu trong đời phát hiện, cải cách ruộng đất và nhân văn giai phẩm, hóa ra rất phi nhân khốn nạn ?
Câu trả lời ở thể khẳng định, lâu nay các vị này chỉ đọc chỉ nghe tuyên truyền từ mỗi nguồn báo Nhân dân.
Mình, cứ chờ xem các vị chuyên sử, yêu sử, thích hồi cố...hoặc phụ họa hoặc phản bác Trần Đĩnh. Nhưng không, chưa thấy. Thấy toàn ô a ố á giả ngây giả dại: ôi cứt thối quá.
Một bạn trên FB còn phát hiện, ăn theo Đèn cù, chiểu theo lời kể người thật việc thật chính gia đình mình của các fbkers, thì vào biến cố năm 45, dân ta đến 90% là đại địa chủ.
"Từ giáo dục nhận thức thế giới quan bao nhiêu năm của Việt Nam tạo nên não trạng đa phần của người Việt ta có vấn đề, có vấn đề nên: Tôi sinh ra ở nách, cô giáo và thầy không đi ỉa, các lãnh tụ luôn như đẹp tươi tốt và đều là thánh hay thậm chí đến cả những ngày gần đây cũng có không ít tụi gọi là trí thức cho cả bác Võ Nguyên Giáp hiển thánh sau khi trở về với tiên tổ...
Sự thần tượng là miếng bọt của ngu dốt ở nhận thức thế giới quan dễ tan chảy nhất, cho nên ngày hôm qua nghĩ khác, nhớ khác, và mơ khác, cho tới sau khi đọc Đèn Cù hay đại loại cái gì chạm vào 1 tí gọi là sự hai mặt của thực trạng đời sống là tất cả ngã rụp, tự mình siêu vẹo tự các hạ làm các hạ chả ra cái hồn người." (FB nhà văn Nguyễn Văn Thọ).
2.
Lịch sử, không tuần hoàn như mốt quần loe áo bó, luẩn quẩn một hai chục năm lại quay lại thành thời thượng.
Cải cách ruộng đất và nhân văn giai phẩm, dư âm (hay di chứng) của nó có lẽ chỉ còn hành hạ đám viết lách. Cái đám vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân của những trò dối trá lừa gạt, những âm mưu chính trị bỉ ổi một thời. (Trần Đĩnh là người giữ tới 2 trang tuyên truyền cho CCRĐ- theo lời kể trong Đèn cù).
Phần Beo thấy đáng đọc nhất trong Đèn cù, đó chính là những chuyển biến về nhận thức quan hệ với Trung quốc của các nhân vật chóp bu nhất trong chính phủ thời Hồ Chí Minh.
Tuy nhiên, đây lại là phần đáng ngờ nhất vì, không có tư liệu đối chiếu, các tư liệu chỉ là đối thoại tay đôi với tác giả mà nhân vật kia thì, tất cả đã chết.
Người ta chỉ còn niềm tin duy nhất: tư cách tác giả, người kể chuyện.
Beo sẽ phân tích khi nào quởn.
Cuốn Đèn cù hay triển lãm về cải cách ruộng đất, là việc làm rất nên làm và rất đáng để hoan hô nhiệt liệt.
Vấn đề là, tâm thế của những người đón nhận nó.
Thật kì lạ, quá kì lạ luôn. Thời đại một đứa trẻ lên ba đã dễ dàng chơi ipad choen choét, biết đọc chữ là biết mở phim porno coi, tại sao hàng loạt các vị chí, lần đầu trong đời phát hiện, cải cách ruộng đất và nhân văn giai phẩm, hóa ra rất phi nhân khốn nạn ?
Câu trả lời ở thể khẳng định, lâu nay các vị này chỉ đọc chỉ nghe tuyên truyền từ mỗi nguồn báo Nhân dân.
Mình, cứ chờ xem các vị chuyên sử, yêu sử, thích hồi cố...hoặc phụ họa hoặc phản bác Trần Đĩnh. Nhưng không, chưa thấy. Thấy toàn ô a ố á giả ngây giả dại: ôi cứt thối quá.
Một bạn trên FB còn phát hiện, ăn theo Đèn cù, chiểu theo lời kể người thật việc thật chính gia đình mình của các fbkers, thì vào biến cố năm 45, dân ta đến 90% là đại địa chủ.
"Từ giáo dục nhận thức thế giới quan bao nhiêu năm của Việt Nam tạo nên não trạng đa phần của người Việt ta có vấn đề, có vấn đề nên: Tôi sinh ra ở nách, cô giáo và thầy không đi ỉa, các lãnh tụ luôn như đẹp tươi tốt và đều là thánh hay thậm chí đến cả những ngày gần đây cũng có không ít tụi gọi là trí thức cho cả bác Võ Nguyên Giáp hiển thánh sau khi trở về với tiên tổ...
Sự thần tượng là miếng bọt của ngu dốt ở nhận thức thế giới quan dễ tan chảy nhất, cho nên ngày hôm qua nghĩ khác, nhớ khác, và mơ khác, cho tới sau khi đọc Đèn Cù hay đại loại cái gì chạm vào 1 tí gọi là sự hai mặt của thực trạng đời sống là tất cả ngã rụp, tự mình siêu vẹo tự các hạ làm các hạ chả ra cái hồn người." (FB nhà văn Nguyễn Văn Thọ).
2.
Lịch sử, không tuần hoàn như mốt quần loe áo bó, luẩn quẩn một hai chục năm lại quay lại thành thời thượng.
Cải cách ruộng đất và nhân văn giai phẩm, dư âm (hay di chứng) của nó có lẽ chỉ còn hành hạ đám viết lách. Cái đám vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân của những trò dối trá lừa gạt, những âm mưu chính trị bỉ ổi một thời. (Trần Đĩnh là người giữ tới 2 trang tuyên truyền cho CCRĐ- theo lời kể trong Đèn cù).
Phần Beo thấy đáng đọc nhất trong Đèn cù, đó chính là những chuyển biến về nhận thức quan hệ với Trung quốc của các nhân vật chóp bu nhất trong chính phủ thời Hồ Chí Minh.
Tuy nhiên, đây lại là phần đáng ngờ nhất vì, không có tư liệu đối chiếu, các tư liệu chỉ là đối thoại tay đôi với tác giả mà nhân vật kia thì, tất cả đã chết.
Người ta chỉ còn niềm tin duy nhất: tư cách tác giả, người kể chuyện.
Beo sẽ phân tích khi nào quởn.
Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014
EM QUA CẦU LÀ EM BƯỚC CHÂN QUA CẦU...(*)

Mặc dù có một sự tự tin không hề nhẹ về nhan sắc, nhưng thây kệ, cái của này thừa còn hơn thiếu, thế là mất đứt nửa tiếng chọn, thử, lột ra vận vào...duyệt được bộ đỏ cho hên. Đáng tiếc không kịp thời gian phấn son. Lý do dấu mặt, vì vậy.
Xứ này, muốn làm gì việc đầu tiên phải chứng minh có tý tiền trong nhà bank. Em banker xinh tươi cho ly cà phê mùi hạt dẻ, méo mó có còn hơn không. Chưa có cữ ma túy này vào, vã chết luôn.
Biết trước sẽ phải xếp hàng, nhưng không thể ngăn được thú tính trỗi dậy: muốn chôm dễ sợ những tác phẩm nghệ thuật bày dọc hành lang tòa thị chính này.
Chẵn 1h44 phút xếp hàng. Không đông. 5 bàn tiếp dân. Nhưng mỗi bàn xử lý cực lâu. Người nào người nấy ôm mớ giấy tờ bản vẽ to nhỏ các cỡ trên dưới cả kí. Giai rất già và xấu, gái thì béo cực. Chán. Mình ôm theo cuốn sách là quá nhìn xa trông rộng. Mà cũng chả đèn đuốc gì sang trọng đang hot, mình đọc Hoàng tử bé- loại sách chữ to đùng cho trẻ con nhằm tránh việc phải đeo kính, dễ lộ tuổi thật.
Để có giấy phép kinh doanh, túm quần lại, phải có hầm bà lằng xáng cấu hơn chục loại giấy phép con. Ví dụ để mở một quán cà phê, trước tiên phải có hợp đồng thuê địa điểm. Mà muốn có hợp đồng này, không chỉ nộp tiền thế chân, tiền thuê nhà hàng tháng mà phải có cả cái menu để chủ nhà nó xem xét, loại càphê mình bán có trùng với thằng khác thuê nhà nó cũng bán càphê hay không.
Chưa có HĐ thuê nhà, tòa thị chính nó dek thèm tiếp vì đây là cơ sở để nó bảo vệ những thằng doanh nghiệp thành lập trước không bị mình cạnh tranh thiếu sòng phẳng. Nó đồng nghĩa, khi đã được phép kinh doanh thì mình cũng yên tâm sẽ được chính quyền bảo vệ tối đa, không sợ bố con thằng nào ủ thuyết âm mưu chơi mình sập tiệm.
Nhiều quy định nghe ong thủ hoa nhãn: ví như menu có bia phải cách nhà thờ bán kính bao nhiêu, bán càphê kèm mì tôm rau cải chả hạn phải có bếp. Má ơi, diện tích bếp, kho, toilet buộc phải chiếm 60% tổng diện tích. Bếp phải có nước nóng cái lọ cái chai. Toilet phải có xà bông rửa tay giấy lót mông. Cửa ra vào phải có chỗ cho người tàn tật...Suýt soát 200 mét vuông chỉ được tiếp không quá 40 khách/lần để bảo đảm, bọn thượng đế có chỗ đậu xe....
Chưa tìm hiểu làm sao dưới Los Angeles xin được giấy phép đèn mờ made in Vietnam, chứ bán rượu bia ở khu Mỹ trắng này, Thị chính ban thẳng lệnh đừng mơ, không lịch lãm tươi như hoa, anh ko khuyến khích Beo xinh, như mình dự phòng trong tâm tưởng lúc vận đồ hồi sáng.
Vụ này mới khủng hoảng, quá giết nữ tập tọe doanh nhân bằng cả dao lẫn súng: nhanh nhất phải 4 tháng, còn ko 6 tháng, mới hội đủ giấy tờ để có giấy phép.
4 tháng ấy, tiền thuê nhà vẫn phải trả.
Mình được đưa người vào Mỹ hợp pháp miễn có chuyên môn cao. Bằng đầu bếp chẳng hạn. Thằng em, đang âm mưu bảo nó giúp một tay nhưng bên mình kiếm bằng tiến sĩ dễ, chưa biết bằng đầu bếp, nó có xoay được ko.
Một Hồng Kông, một Nhật và một ông anh Việt gốc Hoa cộng cô em Việt gốc rạ, đang kinh doanh nhà hàng rất thành công đồng thanh khuyên: quản lý và bếp, dứt khoát không được thuê người Việt vì bla bla bla...
Dek thấy tự ái hay nhục nhã dân tộc tính gì, thề luôn.
(*) Nhời bài hát của Như Huy
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






