Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

VƯƠNG QUỐC LIÊN HIỆP ANH: HÀNH PHÁP, LẬP PHÁP VÀ TƯ PHÁP

(Viết riêng cho bạn Cấn Đình Việt)
United Kingdom, mặc dù trong tên có chữ United (hợp chủng) như United States (Hợp chủng quốc Hoa Kì), nhưng chữ United ở đây mang một ý nghĩa Hành pháp hòan tòan khác. UK, ngược lại với United States, Germany, Australia… (đều là Liên Bang),  là một nhà nước tập quyền trung ương. Tức tuy hình thức Scotland, Wales hay Bắc Ireland đều được công nhận là các nước độc lập, trên thực tế họ chỉ “độc lập” về mặt quyền lực mềm.
1. Hành pháp
Về thể chế chính trị, quan trọng nhất là Hành pháp. Trong UK, Britain (hay Anh như thường gọi) nắm tòan bộ quyền này. Scotland, Wales và Bắc Ireland được quyền tự bầu ra các nghị sĩ đại diện cho chính họ, nhưng các nghị sĩ này, bản thân họ hoặc là đã nằm trong một đảng có sẵn của Anh (đảng Lao động và đảng Dân chủ là 2 ví dụ điển hình), hoặc họ có quyền tự lập đảng mang tính chất “quốc gia” riêng, nhưng vì chế độ Nghị viện của Anh, các đảng nhỏ này luôn luôn mang lá phiếu thiểu số và do đó cũng phải liên minh/lệ thuộc vào các đảng lớn của Anh.
Vậy nên, tuy Scotland có văn hóa, lịch sử riêng, cũng như trên danh nghĩa có hệ thống chính trị riêng, trên thực tế, Scots hoàn tòan không khác gì Đà Nẵng nếu quy chiếu sang hệ thống của Việt ta.
2. Lập pháp
Quyền lập pháp gắn mật thiết trong quan hệ cộng sinh với quyền Hành pháp, do đó, mặc dù Scotland, Wales và Bắc Ireland có quyền trưng cầu dân ý, quyền kiến nghị và quyền biểu quyết sửa đổi Hiến Pháp, nhưng quyền này thực tế  chỉ với tới mức “đề nghị”.
3. Tư pháp
Tư pháp là lĩnh vực duy nhất thỏa mãn sự mong đợi ở cái tên của nó, tuy nhiên điều này phần lớn cũng phụ thuộc vào đặc điểm riêng biệt của hệ thống tư pháp Anh.
Nếu như trong hệ thống luật dân sự (Việt Nam hay Pháp là ví dụ điển hình), tòa án phải xét xử theo một bộ Luật được viết ra bởi hệ thống Lập pháp, nước Anh còn có bộ “Luật tiền lệ” của các tòa án đời trước và sử dụng khá thông dụng.
Chính nhờ điều này mà Tư pháp của Scotland, Wales và Bắc Ireland được phép tự tạo nên tiền lệ riêng phù hợp với hòan cảnh, văn hóa và lịch sử của họ. Tuy nhiên, sau khi UK gia nhập Liên minh châu Âu, UK  bị áp lực phải thực thi các  luật dân sự cơ bản của tổ chức này khiến bộ Luật tiền lệ của Scotland, Wales và Bắc Ireland bị thu hẹp đi đáng kể.

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

69

Mình vừa đố bên FB, sự khác biệt giữa hai bức hình này là ở đâu, và mới chỉ có 1 người nói trúng ý mình muốn nói. (Luật sư mới kinh chứ, rõ tinh nhãn).
Về y phục, một bên là bikini, một bên là đồ lót. Bikini được thiết kế làm sao phơi được da thịt càng nhiều càng tốt dưới nắng, gió và nước. Đồ lót nhằm (trước tiên) giữ vệ sinh những vùng bẩn nhất cơ thể hay nói sang trọng là bộ phận sinh dục, thế nên phải dấu nó dưới quần áo.
Bikini thì không đi chung với  vớ (tất) như trong hình và đây là diểm căn bản phân biệt hai loại y phục, vì Bikini dành cho sự vận động nhiều và mạnh, cái vớ ấy dành cho sự yểu điệu nhẹ nhàng (không thì nó rách). Thậm chí, phần đầu vớ (cái chỗ đậm cắt ngang đùi Ngọc Trinh ý) mà lòi tênh hênh ra dưới váy, nhà thiết kế còn gọi là sự cố. 
Bikini nghiễm nhiên được quyền quảng cáo cho ba vạn chín nghìn sản phẩm khác dành cho đàn ông lẫn đàn bà, vì nó là nó không phải là lót cho cái gì. Đồ lót thì chỉ được phép quảng cáo chính nó và phim con lợn. Văn hóa đông tây kim cổ nào cũng rứa.
Sự khác biệt giữa đẹp và bẩn, thiển ý,  chính ở chỗ đó.



DANH SÁCH TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM CỦA BEO

Mình đã ngay lập tức tha thứ cho lão anh nhà văn Nguyễn Văn Thọ khi lão ấy la lên bực dọc, phải bỏ tù bọn ấy.
Tức  cái bọn làm ra bộ phim hơn hai chục tỷ mà không có một ai buồn xem ấy.
Mình, đang nghĩ ngược lại.
Sau đây, mình kể danh sách tính từ nhỏ đến lớn, mình sẽ tống vô tù về vụ 21 tỷ này.
Thứ nhất,  các anh chị nhà báo viết về văn hóa nghệ thuật.
Mình tra google, kéo chuột mỏi tay đến trang thứ tư mới có một bài điểm nội dung phim  Sống cùng lịch sử, mà lại của báo Nhân Dân. Tờ báo  nửa thế kỉ nay  dứt khóat không thay đổi phong cách tiếp cận bạn đọc, thế nên khi Nhân dân khen thì nó giống như kiểu, khen cho mày chết kụ mày sớm đi.
Nếu các bạn có lòng thật sự với 21 tỷ đồng tiền thuế của nhân dân vật vã đau đáu buốt xót đến thế, tại sao suốt quá trình  làm phim, chả bạn nào thèm  cho nó vài dòng câu khách sớm, như kiểu các bạn vẫn làm với những bộ phim của tư nhân ấy. 
Mình, tuy bỏ nghề đã dăm năm, nhưng  vẫn biết tỏng tòng tong tại sao, nhưng mình dứt khóat không khai ba đồng chí trong két tiền, xấu chàng hổ ai, phỏng ạ !.
Ngay  chuyện bạn đay nghiến con số 21 tỷ và 0 vé, là bạn cũng cố tình ăn gian  khi  không khấu trừ 30%  cho đòan phim. Số phần trăm này để nuôi cả bộ máy vận hành hãng phim, nói dân dã là tiền lại quả. Con số % lại quả này, có hãng ở TP HCM còn cao hơn nhiều.
Đáng bỏ tù thứ nhì, chính là suy nghĩ cũ mòn, quê mùa của đạo diễn Nguyễn Thanh Vân.
Vân nói thế này: "Dòng phim này đặc biệt khó tiếp cận với các bạn trẻ ngày nay bởi nhiều lý do, trong đó lý do căn bản là tầng văn hóa chung" (vnexpress).
Anh sản xuất mà ngay từ trong đầu không xác định được đối tượng mua sản phẩm là ai thì chỉ có thể nói rằng, đó là sự vô trách nhiệm. Đây là trách nhiệm lớn nhất, trách nhiệm sống còn, và duy nhất đạo diễn phải gánh trong cả đòan làm phim. (Chứ không phải hùng hục đổ mồ hôi sôi nước mắt ngòai phim trường, mới gọi là trách nhiệm như vẫn mặc định).
Người cuối cùng đáng phải bỏ tù, là cục trưởng cục điện ảnh.
Miếng bánh ban phát cho thần dân, vị nghệ thuật hay vị nhân sinh,  phải rõ ràng minh bạch. Để đồng tiền nở ra đồng tiền hay để danh phận nở ra danh phận, phải họach định thành chiến lược phát triển cho cả ngành. Lọ mọ lõ mõ chia chác tỷ nhỏ tỷ lớn như hiện đang, tội đáng phải bỏ tù chung thân.
(in nghiêng chữ chiến lược phát triển vì  tự  xấu hổ quá)
P/S: Ở ta, thước đo năng lực cục trưởng  là mõi tiền nhà nước cứu đói cho nghệ sĩ già, càng nhiều càng giỏi.



Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

HỎI NGU TÝ

1. 
Parenthood, một tổ chức phi lợi nhuận của Mỹ, sống bằng hai nguồn tiền từ chính phủ và tài trợ của các nhà hảo tâm. Parenthood làm các việc như nghiên cứu về sức khỏe phụ nữ và em bé, tư vấn hôn nhân gia đình, bảo vệ phụ nữ khi bị bạo hành gia đình (có đội đặc nhiệm riêng, thằng mặt lồng nào óanh vợ, chỉ cần cú phone, 5 phút sau đội này có mặt óanh lại thằng kia phù mỏ, đại khái thế), phát thuốc tránh thai miễn phí và, có dịch vụ nạo phá thai...
Chính cái dịch vụ nạo phá thai này mà hầu như lúc nào Beo lượn qua, bất kể nắng mưa bão tuyết, cũng thấy  dăm vài cụ ông lão bà cầm biển đứng đả đảo mấy con không chịu giữ trinh đến 27 tuổi.
Mới nhất, tòa án liên bang cho Parenthood cái quyền kẻ một vòng tròn trước cửa để người biểu tình không được tiếp cận quá gần các cô gái nhẹ dạ cả tin của họ.
Chứ Beo hỏi ngu phát, cái Hội phụ nữ Việt nam, từ tỉnh thành hội đến quận phường hội, nó đang làm cái đệk gì để bảo vệ phụ nữ và em bé. Ấy là ko kể báo của Hội liền chị này rất hay đứng về phe liền anh chửi liền bà và theo dõi mục họat động hội, thấy các chị-ăn-lương-nhà-nước  tuyền hăng hái trong việc tổ chức các cuộc thi tìm hiểu tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh hoặc các cuộc thi ăn theo Đảng tương đương.
2. 
Chỉ tính từ địa bàn cấp quận giở lên, cứ song song với một cơ quan hành chính là cơ quan đảng với nhân sự các ban bệ và trụ sở từ hòanh tráng bằng tới hòanh tráng hơn.
Hơn ba triệu đảng viên, với đảng phí là 3% lương hàng tháng. Beo hỏi ngu phát thứ hai, số thu này có đủ cho Đảng chi ?
3.
Chiểu theo nghề nghiệp và học vấn các bạn Beo biết trên facebook, cuốn Đèn cù của tác giả Trần Đĩnh bị giới có học  ghẻ lạnh cực nhanh, nhanh hơn cả khi nó nổi lên như bão cấp 12.
Vì sao thế? Câu ngu hỏi này sẽ tự trả lời bằng một entry riêng, khi có hứng.
4.
Dựa theo cuốn này, thì luật Mỹ cho phép các công ty tư nhân trong hợp đồng lao động, có quyền yêu cầu lao động không được biểu tình chống công ty, không được bãi công.
Diễn nôm ra, bút sa gà chết, anh mà làm trái hợp đồng thì anh có quyền...vô tù, chính phủ bất chấp tai tiếng mất tự do với phi dân chủ, ở xứ đang được các chí rân trủ ta lấy làm mẫu hình đỉnh cao của dân chủ.
Câu hỏi này thì rằng là mà  ngu thật, Việt ta có luật nào bảo vệ doanh nghiệp tương đương thế ko ?