Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

NẾU BEO LÀ BỘ CHƯỞNG BỘ 4T

1. Beo luôn luôn buồn cười khi ai đó phân tích, lý giải sự chết của báo giấy là do internet.
Phát triển từ Loa loa loa, chiềng làng chiềng chạ, thượng hạ tây đông…. lên đến báo in trên giấy và giờ là in trên giời. Internet chỉ là hình thức chuyển tải khác, tự thân nó có sinh ra thông tin đâu, mà bảo nó cướp mất phần. Bạn đọc còn nguyên đó, thậm chí tăng lên vì sự tiện dụng của hình thức mới này. Chết là chết thế nào.
Mai mốt, có khi loài người lại phát minh ra một hình thức khác nữa, viết trên gió chẳng hạn, cũng đừng lấy thế mà rộn.
Cái chết lớn nhất hiện nay, không nằm ở phần mềm đếm view, mà ở chỗ người đọc suy giảm lòng tin vào tính chính trực của thông tin mà báo chí cung cấp. Nói cách khác, đó là cái chết của nhân phẩm nghề báo.
Báo chí đã và đang hạ mình xuống hạng  mạng xã hội.
2. Dăm anh chị làng báo, xốn xang mấy bữa nay vì cái Quy hoạch báo chí đến năm (đâu như) 2025. Vụ này không khí làng Phây khá  bình thản, theo kiểu  đex quan tâm.
Beo soi rất kỹ, từ bản rút gọn trình Thủ tướng ký đến bản lộ trình thực hiện chi tiết. Nhặt ra đây dòng này: “ định hướng sắp xếp hệ thống báo điện tử cơ bản như báo in…”.
Trong một nỗ lực diễn đạt để lịch lãm nhất có thể, Beo nói thế này: các ngài chẳng biết cái dell gì về báo điện tử cả. Và khi không biết cái tối thiểu ấy, thì làm sao dự liệu được xu hướng phát triển của báo chí mà tham vọng định hướng quy hoạch nó.
Beo đọc chăm chú bài phản biện của anh đương Thanh niên và  một anh nữa kịu Tuổi trẻ.
Thất vọng toàn phần. Các anh loanh quanh trong những suy diễn u tối cho chính số phận mình.
Đầu các anh chỉ có thế, nó cưỡi lên phải rồi, khúc mắc khỉ khô gì.
3. Nếu Beo là Bộ trưởng bộ 4T, Beo sẽ tự tay viết bản quy hoạch. Mấy điểm chính thế này:
Điều 1: Bắt buộc ở mức cao nhất, toàn bộ  các cơ quan báo chí đang và sắp-sẽ hoạt động, tự xác định thể tài sản phẩm của mình vào các loại sau và ghi rõ sát sau tên báo với font size tối thiểu 80:
- Giải trí (lá cải)
- Chính trị xã hội
- Các chuyên ngành
Điều 2: Theo đúng chủ trương của Đảng xây dựng nền kinh tế thị trường, tất cả các đơn  vị trình đủ năng lực tài chính và nhân sự, đều được phép ra báo. Do còn cái đuôi theo định hướng xã hội chủ nghĩa, nên chưa cấp phép các cá nhân đứng tên xin ra báo.
Điều 3: Đảng, nhà nước, quốc hội tiếp tục được phép dùng tiền thuế nhân dân nuôi các cơ quan tuyên truyền của mình.

Đang biên

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

KHÓC


Chỗ bắn nhau cách nhà anh chị sui mình chưa đến nửa mile. Mình luôn luôn sợ những loại tin này, không đọc báo. Hình như có tin báo cảnh sát, một người đang âm mưu tự tử bằng súng. Cảnh sát đến, thằng điên ấy đã bắn chết viên cảnh sát trẻ măng trước khi tự kết liễu đời mình.
Trưa qua có chút việc chạy lên tòa thị chính, tình cờ đi ngang chỗ  này. Mình dừng xe. Không nhang không hoa, xuống chắp tay vái ba vái. Một người lính phía trong hàng rào nói vọng ra rất to Cảm ơn bà.
Nước mắt chỉ trực ứa ra khi đọc những dòng chữ của trẻ con.
Ngày bà ngoại còn, chị em mình ăn cơm còn dính vài hạt trên bát, chắc mẩm nghe câu, nông dân người ta khổ lắm mới làm ra hạt gạo...Nhìn người xả rác ra đường, lại cũng nghe chép miệng, khổ thân lao công đêm nay...
Đến đời mình,  phiên phiến đi nhiều lắm.
Đến bao giờ, thôi đổ vấy cho cụm từ ơn đảng ơn chính phủ để tự nhận ra rằng, đã bao lâu rồi, mình  chưa dạy con  cháu trong nhà về lòng biết ơn với những người dưng ngoài xã  hội?
Chẳng lời vàng ý ngọc gì, chỉ cần nôm na mách qué, như bà ngoại xưa.

 ***

Mạng ảo cho mình nhiều bạn, gọi mình bằng đủ  cấp đại từ nhân xưng, bà cô dì bác em mụ mày…
Có cả những lời tỏ tình ngọt ngào, cả lời cầu hôn với đầy đủ bản chứng thực lý lịch chứng minh sự nghiêm túc…
Mình đón nhận hết, bằng tất cả sự chân thành có thể có.
Trong số nhiều ấy, rồi cũng nảy nòi ra số ít.
Dona Đỗ Ngọc mắng, bà cả tin.
Nhung Tran xơi xơi, chị toàn ngửa váy hứng dừa.
Lão Anh bảo, bao giờ em mới thành người lớn.
Mình trả lời Dona, tao vẫn sẽ tiếp tục tin như thế.
Và Nhung Tran, không phải ai nghèo cũng đều là phường  khố rách áo ôm.
Số phone Việt mình roaming nhưng ít khi nhìn đến. Nhận được tin nhắn thế này, Anh mới vào TP HCM, hôm qua gọi điện thăm em nhưng em không cầm máy. Muốn mời em uống cà phê và tặng em cuốn sách. Anh Duong Duc Quang.
Vừa nhắn tin trả lời vừa ứa nước mắt ân hận với ông anh  rất lớn tuổi, lọ mọ bao năm làm sách làm thơ về đồng đội cũ và, chưa bao giờ quên tặng mình.
Được yêu nhiều đến thế, ngu gì thành người lớn!
 (Viết trong chiều lạnh, lất phất mưa và đang rất hài lòng về mọi việc)

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

BẢO HIỂM XÃ HỘI HAY LÀ SỰ THIỂN CẬN CỦA NGƯỜI LAO ĐỘNG ?-tiếp

Có 3 lý do khiến chính sách bảo hiểm xã hội mới, vốn rất tiến bộ và vô cùng hữu ích cho người lao động, bị thất bại. Lần lượt theo mức độ tăng dần như sau:
1. Lực lượng lao động sẽ được thụ hưởng chính sách trên hiện nay quá trẻ. Dưới 45 tuổi, khả năng dự phòng tương lai sau khi mất sức lao động là bằng 0. Chưa nói tới trình độ dân trí, dặc biệt trình độ của truyền thông, đang ở mức nhìn chưa qua mũi.
2. Lý do thứ hai này, Beo trùng suy nghĩ với hai bạn Già lẩm cẩm và Ls Trần Duy Cảnh trên trang facebook khi bàn về sự kiện đình công của công ty PouYuen.
“Đa số công nhân họ không xác định gắn bó cả đời với công việc làm công nhân. Họ chỉ xác định làm một thời gian tích cóp kiếm chút vốn rồi về quê, nên lúc nghỉ về quê họ muốn có thêm 1 khỏan nữa đặng làm vốn chứ chờ đến lúc được lãnh lương hưu thì biết đến bao giờ!”
“Già lẩm cẩm nói đúng rồi, nước mình ko có công nhân công nghiệp đâu. Nghĩa là ko làm CN cả đời. Họ chẳng tin vào tương lai của mình, của đất nước nên hành xử thế chẳng sai.”
3. Lý do thứ ba, quan trọng nhất, dẫn tới việc tạm dừng chính sách bảo hiểm mới: sự buông tay thích thì chiều- cho mày chết, của cấp lãnh đạo cao nhất.
Đừng vội mừng rỡ với thắng lợi của dân ý hay phê phán họ dở tuyên truyền. Hãy điểm lại các cuộc trưng cầu dân ý, gần nhất là việc sửa đổi hiến pháp, mà coi, không ai làm giỏi hơn cộng sản Việt nam khi có tới gần trăm phần trăm chúng dân luôn luôn đồng lòng với họ.
Nếu muốn, thậm chí không trả đồng bảo hiểm nào, họ cũng có con số dân ý  trăm phần trăm thế. Chưa kể vài bữa nữa, họ vật ra dăm anh Tàu đứng sau lưng kích động đình công, dân ý ta xoay sang chiều ngược lại, mấy hồi.
Tại sao lãnh đạo buông tay?

Hoặc tham khảo Chân dung quyền lực, hoặc chờ Beo đến tháng 9, giải thích.

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

BẢO HIỂM XÃ HỘI HAY LÀ SỰ THIỂN CẬN CỦA NGƯỜI LAO ĐỘNG ?

Các nhà nước hiện đại đều buộc công dân phải đóng bảo hiểm xã hội vì hai lí do.
 Thứ nhất, nhà nước cho rằng xã hội luôn có những người thiển cận, buông thả, thích phung phí, hưởng lạc. Khi còn trẻ khỏe, làm ra bao nhiêu ăn tiêu hết, lúc ốm đau hoặc khi về già trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Bảo hiểm xã hội là cách nhà nước cưỡng bức công dân phải tiết kiệm để lo cho tuổi già hoặc khi sa cơ lỡ vận. (Ở các xã hội trước đây, khi không có bảo hiểm xã hội, việc nuôi người già cơ bản là trách nhiệm của con cháu. Con cháu chính là sổ hưu của các cụ ngày xưa.)
 Thứ hai, bảo hiểm xã hội cùng các chính sách thuế là những công cụ để nhà nước thực hiện chức năng „xã hội“, mà bản chất là tái phân phối thu nhập, san sẻ một phần tài sản của nhóm người có thu nhập cao sang nhóm người có thu nhập thấp, hoặc từ những nhóm có lợi thế về thu nhập (đàn ông, người độc thân) sang những nhóm có ít lợi thế hơn (phụ nữ, người có gia đình, người tàn tật...).
 Trở lại vấn đề bảo hiểm xã hội đang tranh cãi ở Việt Nam. Nếu xét trên mục đích của bảo hiểm xã hội là đảm bảo an sinh cho người lao động khi về già hoặc khi gặp cảnh ốm đau, thất nghiệp, thì việc cho phép người lao động lĩnh tiền một cục sau vài năm làm việc sẽ khiến cho mục đích đó hoàn toàn không đạt được. Giả sử một công nhân đi làm 3 năm, lĩnh bảo hiểm xã hội một lần được 20 triệu đồng, thì anh ta hoàn toàn có thể phung phí hết số tiền đó, và nếu anh ta cứ làm việc thời gian ngắn lại bỏ việc, lĩnh bảo hiểm xã hội một cục, thì đến tuổi hưu, anh ta hoàn toàn không có lương hưu. Thế thì bảo hiểm xã hội để làm gì? Nếu thế thì thà cứ miễn cho anh ta khỏi đóng bảo hiểm xã hội ngay từ đầu còn hơn. Cứ trả lương đầy đủ cho anh ta rồi để anh ta tự tiết kiệm! Song nếu con người ai cũng có khả năng tự lo cho bản thân như thế thì chúng ta đâu cần bảo hiểm xã hội làm chi?
 Chính sách cho lĩnh tiền bảo hiểm xã hội một cục là một chính sách nửa vời. Luật bảo hiểm xã hội mới dự thảo thực ra là hợp lý hơn rất nhiều. Người mất việc có thể được trợ cấp thất nghiệp một thời gian (do anh ta đóng bảo hiểm thất nghiệp) cho đến khi tìm được việc làm, còn bảo hiểm hưu trí thì chỉ khi nào đến tuổi hưu anh ta mới được lãnh, trừ những trường hợp đặc biệt như người lao động mắc bệnh hiểm nghèo, ra nước ngoài sinh sống v.v. Có như thế thì bảo hiểm xã hội mới có ý nghĩa.
 Song vì sao chính sách đúng đắn đó lại gặp sự phản đối dữ dội của người lao động? Theo tôi có hai lý do. Lý do thứ nhất là sự thiếu niềm tin. Người lao động không tin rằng tiền của họ ở Quỹ bảo hiểm xã hội được quản lý hiệu quả, họ cũng không tin rằng sau 15-20-30 năm nữa họ sẽ có cơ hội nhận được số tiền hưu xứng đáng. Nói thẳng ra, từ các kinh nghiệm tồi tệ trong quá khứ, ví dụ như kinh nghiệm mua trái phiếu, nỗi sợ một ngày nào đó Quỹ bảo hiểm xã hội sẽ bị vỡ khiến người lao động không thể an tâm về tương lai của mình. Lý do thứ hai là những yếu kém của truyền thông và năng lực thuyết phục của chính quyền.

 Trong xã hội dân sự hiện đại, việc người dân phản đối một chính sách nào đó của chính quyền là bình thường. Đó là những hoạt động lành mạnh, cần được bảo vệ. Song một chính phủ tốt là một chính phủ không phải khi nào cũng chiều theo ý của số đông, bởi không phải khi nào số đông cũng đúng. Một chính phủ tốt là một chính phủ biết đưa ra những chính sách đúng và thuyết phục được số đông ủng hộ chính sách đó. Dĩ nhiên, thuyết phục không phải là dùng các biện pháp phi dân chủ để cưỡng bức, mà phải dựa trên truyền thông đúng đắn để số đông hiểu đúng về chính sách mới. Song trên hết, điều quan trọng nhất là bản thân chính phủ đó phải thể hiện ra được là họ nghiêm túc, trong sạch, thẳng thắn, đáng tin. Nếu không, nói gì dân cũng chẳng nghe, ngay cả nói đúng.
Copy từ Đinh Bá Anh