Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

CHUYỆN ANH BÁ

Có bạn hỏi tại sao chuyện anh Bá và Bộ GT hót hòn họt thế mà tôi không chém-zó. Tôi nói chuyện này có gì đâu, nhàm và nhảm. Bạn hỏi nhàm và nhảm thế nào? Nên zả nhời và ý như thế này:
1. Chuyện anh Bá chưa có học vị tiến sỹ (TS) người ta biết từ lâu rồi, từ vụ anh í đưa cái "công trình" xây dựng tuyến đường sắt khổ 1,43m và chê 300 TS ngành đường sắt An-nam là "ăn hại"cơ. Dĩ nhiên phần lớn các TS ngành đường sắt biết, quan chức ngành đường sắt biết. Còn tại sao Bộ GT không biết thì tôi chịu.
2. Cái "công trình" này của anh Bá sai sót nhiều, dân chuyên môn nói chung và 300 ông bà TS đường sắt phần lớn đều biết. Còn tại sao biết mà không phản biện lại thì tôi cũng chịu.
3. Sau cái vụ đường sắt, lại đến vụ đường bay vàng. Anh Bá có tuyên bố trên báo chí là cược 5 triệu đô với Bộ GT làm rùm beng dư luận. Còn tại sao một đống chuyên gia trong ngành hàng không của Bộ GT không phản biện lại để chỉ ra cái chưa hợp lý thì tôi cũng chịu. Cái sảy nảy cái ung, thế mới có chuyện như hôm nay,
4. Về anh Bá thì tôi đánh giá thế này:
- Anh í là người có tư duy, ham đọc, ham học và có ý tưởng. Nhưng có điều cái học của anh í không đến nơi đến chốn, kiểu đau bụng uống nhân sâm í, nên anh í cứ nghĩ mình là rốn của vũ trụ. Còn tại sao mọi người cứ để anh í tự nghĩ mình như thế thì tôi chịu.
- Anh í nổ, dĩ nhiên. Chém về đường sắt anh í nổ là chuyên gia đường sắt. Chém về kiến trúc anh í nổ là chuyên gia kiến trúc, Chém về xây dựng anh í nổ là chuyên gia xây dựng. Chém về hàng không anh í nổ là chuyên gia hàng không. Đại loại là lĩnh vực nào anh í cũng là chuyên gia, cũng là TS. Còn tại sao chỗ nào, lĩnh vực nào anh í cũng chém mà từ bộ quản lý nhà nước đến các chuyên gia vẫn ở im thì tôi chịu.
- Nếu đọc kỹ những gì anh í đưa ra thì thấy rằng anh í thiếu cả thông tin, cơ sở khoa học và nguồn số liệu minh chứng. Còn tại sao Bộ GT vẫn tin và vẫn mời anh í, các chuyên gia của Bộ GT không chỉ ra cái sai, cái ngớ ngẫn để phản biện lại anh í thì tôi chịu.
- Tuy nhiên, ở xã hội mà phần lớn cần-lao sống theo kiểu ngậm miệng ăn tiền thì sự nổ của anh í cần được khuyến khích. Nhưng khuyến khích nổ cho đúng, nổ có cơ sở khoa học, nổ theo hướng phản biên tích cực. Dĩ nhiên nếu anh í nỗ vì vĩ cuồng chứ không phải nổ với tinh thần xây dựng thì đó là việc của anh í.
5. Về Bộ GT thì tôi đánh giá như thế này:
- Một bộ to đùng với hàng nghìn GS, TS chuyên môn, có hàng chục trường ĐH, CĐ và các viện nghiên cứu chuyên ngành mà không phản bác lại những gì anh Bá nói thì tôi không hiểu họ làm cái gì nữa. Chí ít cũng phải thấy là bị xúc phạm cá nhân khi anh í gọi là "ăn hại" hay thách đố 5 triệu đô với bộ.
- Như tôi đã nói ở trên về học vị TS của anh í. Tôi nghĩ phần lớn những người trong nghề đều biết, thông tin tra cứu thì cực đơn giản. Vậy mà bộ vẫn mời anh í để giải trình, để giảng với học vị TS thì không hiểu sự quan liêu như thế nào nữa?
- Bộ có trong tay tất cả những thông tin về dự án mà anh Bá phản biện. Do hàng trăm GS, TS, các chuyên gia và các đơn vị tư vấn quốc tế thực hiện mà không chỉ ra được cái sai của anh Bá để dẹp chuyện này đi. Hoặc công khai ra dư luận (trừ những nội dung thuộc bí mật quốc gia) để dư luận phê phán lại anh Bá thì tôi càng chịu. Đơn cử như vụ sân bay Long Thành, bí mật gì đâu mà không công bố cái bản vẽ phối cảnh để vả vào miệng anh Bá một cái.
- Cái việc Bộ đề nghị xử lý anh Bá vì tung tin sai với đề nghị thẩm tra lại học vị TS của anh í tôi cho là hạ đẳng. Bởi lẽ mặc dù việc này đúng pháp luật, nhưng như những gì tôi nói trên, nếu bộ có trách nhiệm và minh bạch từ đầu thì đã không có chuyện này xảy ra. Bộ còn có bao nhiêu việc quan trọng đối với quốc dân đồng bào, sa đà vào các việc nhảm nhí và vô bổ này là việc rất không nên.
Chả cần đao to búa lớn gì, cứ mỗi vụ nổ của anh Bá, bộ giao cho khoảng 10 GS, TS, chuyên gia phản biện lại anh Bá là ổn chứ gì. Còn 10 vị này mà không phản biện nổi thì vứt hết mấy cái học hàm, học vị, chức tước đi. Để cũng chỉ ăn hại, làm được cái gì nữa đâu.
Đấy, đơn giản mỗi thế, sao cứ phải đao to búa lớn.
6. Thêm một vấn đề ngoài lề nữa là vai trò của báo chí trong việc đưa thông tin. Việc này chắc không cần tôi nói rõ nữa nhẻ. vì báo chí góp một phần không nhỏ trong các vụ việc này.
7. Chung quy lại anh Bá chả tốt đẹp gì, nhưng Bộ GT cũng chả ra sao cả. Đám ăn theo nói leo có chuyên môn (liên quan đến các vụ việc của anh Bá) nhân dịp này xỉa xói anh Bá tôi cho là dạng hạ tiện.
Thế chả phải là nhàm và nhảm thì là cái gì.

copy của BAU X.TRINH

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

VỪA ĐI VỪA NGHĨ VỤN


1. Người ta, luôn luôn tìm kiếm cái mới phía trước và rồi, khi phát triển đến một mức cao nào đó, mới cần ngoái lại, lục lại những giá trị (tinh thần) của quá khứ để loại suy những gì ko còn phù hợp và thăng hoa những gì phù hợp với thời đại đang sống.
Thế nên, tính truyền thống không bị đứt gẫy. Tinh túy cốt cách luôn song hành cùng với phát triển hiện đại.
Chúng ta, khư khư ôm chặt quá khứ, lấy đó làm tiêu chí soi rọi cái mới, vì vậy cái tân tiến rất khó có cửa sống với những tiêu chuẩn này, đừng nói đến phát triển.
Và, thật khủng khiếp, mấy ai trong những người nhân danh bảo vệ văn hóa kia biết rõ, thước đo của mình cụ thể mặt vuông mũi tròn ra sao?
Thế nên, giờ này chúng ta vẫn dậm dụi với đậm đà bản sắc dân tộc soi trym xét bướm lẫn nhau.
2. Trong quãng hơn chục nghìn bạn trên thế giới ảo, người DUY NHẤT mà mình kính nể (và cả ghen tỵ) là blogger An Hoàng Trung Tướng. Ông tạo sinh một trường ngôn ngữ mới mà  kha khá vốn từ trong đó, hiện được dùng phổ thông trên net.
Kiến thức, chịu học-đọc ai rồi cũng có thể biết, thậm chí không ít vấn đề ông đưa ra, mình còn biết sâu hơn. Nhưng thể hiện được như ông, chỉ có thể là nhà văn hóa. Một nhà văn hóa tầm cỡ biệt thự chứ ko phải chung cư 4X16m như nhan nhản tự nhận hiện nay.
Chiểu theo nhận định ở điều 1, có lẽ phải cần tam bách niên nữa, mới chứng minh được đúng-sai nhận định của mình về blogger này.
3. Mình rất ghét cách phân loại các sản phẩm văn hóa, cái này viết cho bọn có học nghe, cái kia viết cho giới bình dân đọc.
Châu Âu thì có thể, vì việc phân định quý tộc-bình dân nó có từ trong máu và rất rõ ràng các ranh giới chuẩn mực. Thằng quý tộc cầu kì cảnh vẻ nghe thứ dằng dặc 4 chương, thằng bình dân phiên phiến Monkey Businnes. Thi thoảng có thằng lạc giống đá lộn sân, truyền thông nhân đó hươu vượn hàng thập kỉ.
Ta thì ko. Dứt khoát ko. Mấy dạo xin di sản nét cô nét cậu, hễ thấy khoác hoàng bào cho các thể loại hò lơ hó lơ, thể nào mình cũng lầm bầm chửi thề. Vua quan sài một đêm, mấy kiếp sau vẫn (tự) xếp vào hàng mệnh phụ.
4. Dạo truyện tranh, hoạt hình Nhật đổ bộ vào bên ta, trừ duy nhất bộ Doraemon, còn tất cả bị đánh chửi tan nát. Bị coi như tội đồ sẽ gây ra những tha hóa khôn lường cho giới trẻ. Có 1 luồng ý kiến,  xuất phát từ báo Tuổi trẻ: truyện tranh sẽ hủy diệt trí tưởng tượng của trẻ thơ. Vẽ huỵch toẹt ra thế, lại vẽ “xấu” thế, còn gì để nuôi dưỡng sự lãng mạn mộng mơ. Truyện, cứ phải là chữ. Chữ, cứ phải nằm trong vốn từ (còm cõi) được định tính là trong sáng. An Hoàng Trung Tướng- hẳn quái thai dị dạng.
Còn đây là chuyện-truyện Mỹ. Hai ngày nay, mình chết mê với FanimeCon- liên hoan những nhân vật hoạt hình, được khởi xướng bởi một người Nhật tên Yamaga từ năm 1994.
Trung tâm San Jose như trong lễ hội hóa trang khổng lồ. Người đổ về từ khắp nơi. Ko thấy trẻ con, đối tượng chính mình nghĩ đến khi hình dung về LH này, toàn thanh niên và người lớn. Vé  đắt và phải xếp hàng mua từ đêm.
Rủ lũ con đứa nào cũng lắc, chúng ko là quạt cuồng của hoạt hình, chỉ mê phim hành động, sách chính trị và nghe thứ nhạc khủng khiếp na ná Sơn Tùng Lệ Rơi. Đành đi một mình.

Giữa ngàn ngạt những nhân vật từ sách từ phim hiện ra giữa đời thường sống động hồn nhiên, ngay bên cạnh, tự nhiên thấy mình  như một mụ phù thủy, không cần cả chổi lẫn áo đen.












Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

CHO NHỮNG CON BÒ CUỒNG MỸ

Sách lược ngoại giao của Việt Nam vô cùng khó khăn vì ba siêu cường Nga-Mỹ-Trung Quốc thù nghịch với nhau, đang cùng tranh giành ảnh hưởng ở Việt Nam. Chiến lược ngoại giao để giữ yên đất nước mà không làm buồn lòng các đại cường - có thể là phức tạp nhất thế giới hiện nay. Chính vì thế mà Tướng Dempsey- Tham Mưu Trưởng Liên Quân Hoa Kỳ trong chuyến thăm viếng Việt Nam, khi phóng viên New York Times hỏi về vị trí của Việt Nam trên trường quốc tế, đã trả lời như sau: “ Tôi không thể không đồng ý về tầm quan trọng và vị thế đặc biệt của Việt Nam đối với khu vực và toàn cầu trong tương lai. Theo tôi, Việt Nam sẽ đóng một vai trò địa chính trị cực kỳ quan trọng trong khu vực và trên thế giới trong những năm tới. ”
 Trong lịch sử 4000 năm, chưa bao giờ Việt Nam trải qua một thời kỳ khó khăn đến như vậy. Tuynhiên theo nhận định lạc quan của cựu Đại Sứ Pete Peterson thì,  “Giữa lúc đôi bên năm nay (2015) kỷ niệm hai thập niên bình thường hóa quan hệ, vị sứ giả có công hàn gắn bang giao hai nước cựu thù cũng dự đoán rằng trong 20 năm kế tiếp, chắc chắc Việt-Mỹ sẽ trở thành đồng minh mạnh mẽ ở Đông Nam Á.” 
 Và Ô. Pete Peterson cũng phải công nhận rằng, “Hoa Kỳ không (ngấm) ngầm muốn thay đổi ý thức hệ trong lòng Việt Nam, một trong những yếu tố được xem là thách thức lớn nhất cho quan hệ song phương kể từ khi chiến tranh kết thúc năm 1975 tới nay.” 
 Ô. Pete Peterson nhận định đúng. Nếu phía Việt Nam phác giác ra Hoa Kỳ lợi dụng mối bang giao để tìm cách lật đổ họ thì mối quan hệ đổ vỡ ngay lập tức. Mà Việt Nam sẵn sàng làm như vậy vì ở vào thời điểm này dù có cắt đứt quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ họ vẫn không chết. Nhật Bản, Âu Châu, Ấn Độ và nhất là Nga vì quyền lợi của mỗi nước cũng sẽ tiếp tục trợ giúp Việt Nam và khi đó Hoa Kỳ trở nên cô lập. Dĩ nhiên cả Hoa Kỳ và Việt Nam đều không muốn tình thế đó xảy ra vì chẳng có lợi gì cho hai bên trong khi hiểm họa Trung Quốc sờ sờ ra đó. 
 Hoa Kỳ nổi tiếng và dạy dỗ cả nhân loại về tình thần “thực tiễn” tức “quyền lợi là trên hết” trong khi họ lại luôn luôn đề cao “lý tưởng”. Mà hễ đã lý tưởng thì không thể thực tiễn…cho nên Hoa Kỳ chơi trò chơi “Hai Mặt” (Double Standard) - tức chỗ nào cần “lý tưởng” thì nói “lý tưởng”, chỗ nào “vì quyền lợi” thì quẳng “lý tưởng” đi. Cho nên “đi” với Hoa Kỳ rất khó. Khi nào vì quyền lợi thì - sống chết Hoa Kỳ cũng nhào vô. Khi nào không còn quyền lợi thì Hoa Kỳ giở “lý tưởng” ra để sinh sự. Cho nên ngoại giao với Hoa Kỳ phải “biết” như cái “biết” của Lão Tử, nếu không sẽ “chết không kịp ngáp”. 
 Kinh nghiệm thực tế, ít nhất 40 năm qua, sau Chiến Tranh Việt Nam đã dạy cả thế giới một bài học là nếu đi với Mỹ thì phải đi với một đại cường khác để cân bằng ảnh hưởng của Mỹ. Nếu chỉ ôm một trụ Mỹ, khi Mỹ bỏ hoặc o ép, không chết thì cũng mất hết chủ quyền. Các quốc gia Đông Nam Á như Nam Dương, Mã Lai, Thái Lan, Miến Điện và Việt Nam đã học được bài học này cho nên họ theo chính sách ngoại giao đa phương để không bị lệ thuộc vào bất cứ siêu cường nào. 
 Khi bạn bị một người nào đó sai bảo, “Mày không được chơi với người này. Mày không được chơi với người kia.” thì người đó là cha mẹ của bạn hoặc là “boss hay chef” của bạn. 

By Đào Văn Bình (Cali)


VỤ KIỆN CHẤT ĐỘC DA CAM: LỜI NGƯỜI TRONG CUỘC

Đêm qua, sau khi nghe xong cuốn băng của ông luật sư "bên bị đơn" trong vụ kiện chất độc da cam kể về diễn biến phiên tòa, nhà Thỏ hầu như không ngủ. Hóa ra lý do Việt Nam thua kiện không phải đơn thuần là "nén bạc đâm toạc tờ giấy" như một số tờ báo trong nước đã từng đưa tin. 
Giá như các nhà khoa học, các vị luật sư ở phía Việt Nam chuẩn bị nhữngchứng cứ khoa học xác đáng hơn; tìm hiểu các vấn đề văn hóa, tâm linh cẩn thận hơn... có thể chúng ta cũng sẽ vẫn không thắng. Nhưng ít nhất đoàn VN sẽ không bị luật sư của công ty hóa chất Monsanto vạch cho lấm lưng, trắng bụng khi các nhân chứng của VN khăng khăng cho rằng họ nhìn thấy chất bột màu da cam được thả xuống từ trên máy bay. Nhân chứng bên bị đơn là những phi công lái máy bay thả chất diệt cỏ khẳng định, hóa chất đó có màu trắng, được pha vào nước và phun xuống như sương. Màu da cam chỉ là ký hiệu ghi trên bao bì dựa trên mức độ độc hại của sản phẩm.
Hoặc một chi tiết khác, việc thu thập 10 triệu chữ ký phản đối của thân nhân những người bị di chứng hoặc nhiễm chất độc da cam đối với một nước dân chủ như nước Mỹ là một điều khó thuyết phục. Ngay cả trong những cuộc vận đông hoặc thăm dò có quy mô lớn thì thu được 1 triệu chữ ký ủng hộ cũng đã là điều đáng mơ ước.
Để "quật lại" những bằng chứng của phía VN khi mang những mẫu quái thai được ngâm trong phooc môn đến phiên tòa, luật sư bên bị đơn đã đưa vào những yếu tố tâm linh, tín ngưỡng để lên án bên nguyên đơn. "Giả sử các bạn là cha mẹ của những đứa trẻ này, các bạn có cam tâm để người ta mang những đứa con kém may mắn của mình đến đây để làm tiền không? Những đứa trẻ đó đáng ra phải được yên nghỉ nới đất Chúa". 
Còn rất nhiều các chi tiết khác được luật sư bên bị kể ra trong bài nói chuyện để thuyết phục rằng, việc Bồi thẩm đoàn xử cho phía VN thua kiện là xác đáng. Mình không tin lắm vào cái gọi là "lương tâm nghề nghiệp" mà ông luật sư đưa ra khi quyết tâm bảo về thân chủ của mình đến cùng để không nhận lại một đồng thù lao nào với lý do rất đơn giản - "nếu bạn đã từng là nạn nhân của chế độ cộng sản". 
Nói tóm lại, không phải mình buồn vì phía VN thua kiện, mà buồn vì khi ra quốc tế, nước mình thật hiếm khi thắng được các vụ kiện tụng bởi sự cẩu thả của những người có trách nhiệm. Ông luật sư bên bị đơn chỉ có 6 tháng nghiên cứu hồ sơ. Còn phía VN đã bỏ ra bao nhiêu thời gian để chuẩn bị cho vụ kiện này???
By CHUNG LE