Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

Chúc Đại tướng khỏe !

Dạo này thiên hạ quan tâm đến ông cũng nhiều, theo những cách nhiều khi cũng không hay mấy. Thôi thì ngồi trên cao thì gió cũng lạnh, chuyện ấy ông chắc rõ hơn ai hết.
Nhưng xét một cách công bằng thì tôi thấy ông cũng là một đại tướng hợp cách. Ông xuất thân từ những bậc thấp nhất trong quân ngũ. Đọc tiểu sử thì ông từng làm tiểu đội trưởng, trung đội trưởng từ ngày đất nước còn chiến tranh. Với những cấp bậc quân ngũ đó, ông phải trực tiếp cầm súng đánh trận thật sự với những người lính trơn chứ không thể làm sỹ quan văn phòng được (tôi đọc sách, xem phim nhiều tôi biết ^^). Ông cũng được phong danh hiệu anh hùng quân đội vì thành tích chiến đấu ngay từ thời chiến, lúc mới chỉ là trung đội trưởng, chứ không phải sau này khi chức ông to, nhà nước mới xét tặng, vậy nên tôi tin danh hiệu anh hùng của ông là hàng thật - tuy rằng như tiểu sử chép lại thì số lính Mỹ bị ông giết cũng hơi nhiều, có thể do công tác tuyên truyền thời đó cũng quá, nhưng trực tiếp cầm súng giết địch thì đúng là sự thật.
Tiến trình sau đó của ông trong quân đội, tôi thấy rất tiêu chuẩn. Ông đi qua lần lượt các vị trí chỉ huy: đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng, trung đoàn trưởng, tư lệnh sư đoàn rồi tư lệnh quân khu, cũng học hành bài bản trong các học viện quân sự, kết hợp với những giai đoạn làm sỹ quan tham mưu. Xét về mặt công tác trong quân đội, ông là một quân nhân rất toàn diện.
Từ ngày ông làm Bộ trưởng Quốc phòng đến giờ đã gần 10 năm, Quân đội Nhân dân VN vẫn được người dân tin tưởng. Đầu tư hiện đại hoá quân đội, hai quân chủng được ưu tiên nâng cấp vũ khí là Phòng không - Không quân và Hải quân, chứng tỏ ông có cái nhìn khách quan, không thiên lệch cho Lục quân là nơi ông xuất thân.
Nhiều người ông ưa ông mấy, vì cách phát ngôn của ông không làm người ta khoái, thậm chí còn chửi ông "thân Tàu". Tôi cũng không thích mấy cái phát biểu của ông mấy, vì nó "không chính trị gia", lại thật thà quá. Nhưng ông là tướng, không phải chính khách, nên cũng chả sao. Là dân đen, tôi sợ nhất là quân đội ta có loại tư lệnh lẻo mép, mị dân, nên chân phương một tí như ông lại thấy yên tâm hơn. Ít ra ông sẽ không húng chó muốn lập công gây chiến với láng giềng để kiếm thêm danh vọng cho mình - nhất là với dạng láng giềng phương Bắc đông tới 1,3 tỷ người như TQ.
Điểm lại những gì quân đội đã làm được trong hai nhiệm kỳ bộ trưởng của ông, tôi thấy rất ổn. VN đã xây dựng được quan hệ hợp tác quốc phòng tốt với quân đội Hoa Kỳ, Nhật Bản, nhưng vẫn duy trì được liên hệ truyền thống với người Nga và giữ quan hệ với TQ không xấu đi. Chúng ta không bị mất đảo nào, cũng không có trận chiến nào buộc phải đánh. Với nhân dân, thế là được.
Mấy hôm nay, nghe những tin đồn về ông, tôi cũng rất sợ nếu nó là sự thật. Nếu đúng, nó có thể là dấu hiệu của những cơn bão tố dữ dội mà người thiệt hại vẫn lại là nhân dân. Hôm nay đọc báo, thấy ông bình an về nhà, tôi lại tiếp tục tin tưởng thế hệ con cái tôi sẽ có một tương lai không buộc phải ra trận, như những gì chúng tôi đang được hưởng từ năm 1989 đến nay.
Đại tướng là để cầm quân, quân đội ta dù tinh nhuệ nhưng nếu không cần phải đánh trận vẫn là tốt nhất. Ông cũng không cần phải trở thành danh tướng lưu vào sử sách để sau này được đặt tên trên đường phố đâu ông ạ. Vì mỗi danh tướng được tạo ra đều kéo theo cái chết của nhiều binh sỹ lắm.
Chúc ông khoẻ 

 By Hoang Trong Hieu

CHUYỆN "NÀNG THƠ"

Số mình cũng lạ, rất hay được làm "nàng thơ".
Mình "vào thơ" lần đầu tiên trong đời là của thằng bạn cấp 3, tả mỗi da mình trắng mà chiếm chỗ tới 4 câu. Bài này dài, vẽ chân dung hết cả lớp. 
Lên đến đại học. Ngày ấy ngố, ko chú ý nhiều đến nhan sắc như giờ. Anh lớp trên dắt bài thơ vào vở, đại khái mơ màng chàng nàng. Sau vài lần đong đưa chả thấy anh lấn tới, nên cũng thôi luôn, chỉ hơi mắc míu, tên mình gắn gì đến mùa Xuân...
Riêng bài thơ thì trân trọng nâng niu, giữ mãi. Gặp lại anh sau 1 thập kỉ. Mang mắc míu hỏi. Anh ngẩn ra một tẹo rồi bảo, con khỉ, hồi ấy tao mê con Xuân Dung (cháu cố nhà văn Anh Đức), thế ra tao nhét lộn vào vở mày à?
Sau này toàn bạn gái tặng thơ. Đứa nào cũng tả mình trong sâu thẳm là người hiền lành, yếu đuối, buồn bã, cô đơn...trong khi mình vẫn chửi bậy xa xả như hát hàng ngày trên blog.
Khoảng cách giữa hai đời chồng ngắn, nhưng cũng kịp cho một anh tặng vài bài, rất nghi  tỏ tình. Ko dám chắc bởi anh viết toàn nước đôi, bảo yêu cũng phải mà bảo ko  cũng ko sai. Anh hiện vẫn đang là người của công chúng nên ko tiện trích lên đây.
Có một xấp thơ chép tay nhưng, trái lệ thường,  chưa đọc hết bao giờ. Không phải vì  đương kim có chồng nên đoan trang. Gì chứ ngoại tình tư tưởng thì mình thường trực mà mối tình bền bỉ nhất là với công tước Bolkonsky của Chiến tranh và hòa bình. Ngất ngây chàng cho đến 17 khoảnh khắc mùa Xuân hết rất lâu. Ngay giờ U60 nhắc lại, vẫn xốn xang với hình ảnh chàng cô đơn một mình trong rừng bạch dương tuyết phủ.
Tiếp chuyện vì sao ko đọc hết xấp thơ.
Chàng mang đến cơ quan tặng. Nghĩ chàng gửi bài đăng báo, dúi vào  xấp bản thảo trên bàn, bẵng đi mất. Đoàn vào Sài gòn diễn lần sau mới lục tìm, để có cái ăn nói. Lúc xé phong bì  tá hỏa  đề tựa Riêng tặng em yêu. Nhớ đại khái đến bài thứ một chục gì đó,  chàng còn vẫn ngất ngây  ngày nhớ đêm mong hoa Hồng. Bài thứ 11 thì có chuyện: chép y sì bài trước, chỉ chữa những chữ  Hồng nhung thành  Cúc vàng.
Mình và nghệ sĩ Hoàng Cúc phe nhau trách chàng. Cũng là nhẹ nhàng trách yêu thôi, vì chàng cực hiền (lại còn đẹp trai nữa-vẻ đẹp manly mà  showbitch giờ tuyệt chủng).
Từ ngày chơi phây, số người tặng thơ bằng tổng quá khứ nhân đôi.
Biết rất ít nhau ngoài đời thật, vậy mà hiểu mình hơn nhân tình lưu niên, toàn làm mình khóc.

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015

BA MƯƠI CHƯA PHẢI LÀ TẾT

Vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn tưởng như đã tới hồi kết. Nhưng những thông tin tường thuật phiên toà xét xử vụ giết người của Lý Nguyễn Chung khiến cho tôi có cảm giác hình như vụ án chưa thể dừng lại. Đúng như ông bà ta thường nói "30 chưa phải là tết".
1.
Trong phiên toà này, dư luận rất quan tâm tới nhân chứng mới xuất hiên là bà Nguyễn Thị Thu Hà. Thực ra lời khai của bà Hà trước Toà chưa đáng tin cậy bởi không có bằng chứng cụ thể nào nhưng có nhiều điều rất đáng suy nghĩ. Thứ nhất, tại sao bà Hà lại tự nguyện đứng ra làm chứng lật lại một vụ án giết người khi mà hung thủ đã đứng ra nhận tội? Động cơ nào, lương tâm, trách nhiệm công dân hay thù hằn cá nhân? Thứ hai, nếu bà Hà khai đúng thì được gì, phải chăng chỉ được tiếng thơm "gió thoảng mây bay", đổi lại là phải đối mặt với nguy hiểm bởi sự hận thù của các thế lực muốn vụ án đi theo sắp đặt của họ. Còn như khai sai thì hậu quả cũng rất khó lường, không những bị cả xã hội chê cười, bưới móc, xỉa sói mà còn có thể phải lãnh sự trừng phạt của pháp luật. Xét cho cùng, đằng nào bà Hà cũng thiệt nhưng bà vẫn làm. Lý giải ra sao về vấn đề này?
2.
Gác qua chuyện bà Hà, không có chuyện này thì vụ án còn lắm chuyện phải bàn.
Tại toà, bị cáo Chung tỏ ra rất bình tĩnh, tự tin khai mình là hung thủ duy nhất. Chung khai mang sẵn con dao trong người, thấy nạn nhân có tiền nên nảy sinh ý định giết người để cướp. Chung không chỉ đâm nạn nhân mười mấy nhát mà còn đuổi theo túm tóc nạn nhân rồi đập đầu xuống đất, nhúng đầu nạn nhân xuống nước, lấy gối đè lên mặt... Lúc gây án Chung mới 14 tuổi, một thằng bé nhà quê chừng ấy tuổi có đủ lực, đủ ý thức, đủ ý chí để thực hiện hành vi giết người một cách chuyên nghiệp như vậy?
Câu hỏi cần đặt ra là lúc đó Chung cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu, nạn nhân cũng cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu mà Chung có thể giết nạn nhân quá dễ dàng? Nên nhớ những người buôn bán ở nông thôn thường là "thứ dữ", hiền lành khó làm nghề này. Dù thế nào đi nữa, nạn nhân cũng có phản kháng, không chịu bó tay để cho một thằng bé mới 14 tuổi tha hồ đâm chém, đánh đập, nhất là lúc phải đối mặt với cái sống cái chết.
Đánh giá qua khía cạnh tâm lý cũng rất khó hiểu việc Chung ra tự thú khi vụ án đã kết thúc sau 10 năm, hung thủ đã bị bắt và bị kết án, không còn bị áp lực bức bách bởi sự truy đuổi của cơ quan pháp luật. Có đúng là do lương tâm cắn rứt? Rất khó tin. Theo những gì thể hiện tại toà, mới 14 tuổi mà Chung đã rất hung dữ, sau vụ giết người Chung còn hăm doạ giết người thân vì không cho mượn tiền. Môt con người vốn có bản năng như vậy thì câu chuyện cắn rứt lương tâm cũng có thể có nhưng thật sự là khó như "đi lên giời".
Người đời thường nói "hổ dữ không ăn thịt con". Tuy nhiên trong vụ án này lại nảy ra cái chuyện người thân của Chung chỉ chăm chăm quy tội cho Chung. Tai sao thế nhỉ? Vì cái gì mà họ lại làm trái với luân thường đạo lý?

3.
Tất cả những điều nêu trên cũng là nhưng vấn đề cần được giải quyết bằng khám nghiệm hiện trường, thực nghiêm lại hành vi giết người của Chung, bằng so sánh khám nghiệm tử thi, thu hồi vật chứng (nhất là con dao), đối chiếu lại hồ sơ của bản án cũ và cả việc lý giải về tâm sinh lý. Đáng tiếc là cho tới giờ những điều này chưa đươc đặt ra mổ xẻ trước toà, nếu có thì cũng rất lớt phớt, mờ mịt.
LÊ THANH TÂM

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

CƠ KHỔ CHO Á THÁNH

Thấy cần-lao-mạng-ảo lại sôi nổi chém-zó về vụ có ông nào đó biên lá thư tâm huyết dài tận 5 trang lên chị Ngân đề nghị đổi tên sân bay Long Thành thành Võ Nguyên Giáp và đã được anh Thanh cục hàng không phúc đáp.
Việc lấy tên lãnh tụ, danh nhân, nhân vật lịch sử,... đặt tên cho các đơn vị hành chính lẫn nhà, điện, đường, trường, trạm cũng chẳng có gì mới mẻ trên thế giới và An-nam. Có những cái tên vẫn đang trường tồn, nhưng cũng có những cái tên đã bị xóa xổ (như vài địa danh ở thể chế liên bang xô viết cũ chẳng hạn).
Tướng Giáp được hầu hết cần-lao An-nam xem như á-thánh, nhiều địa phương đã lấy tên ông để đặt cho các đối tượng nêu trên. Thế nên có kiến nghị đặt tên ông cho sân bay Long Thành nghe cũng khả dĩ.
Thế nhưng vẫn có nhiều thông tin nghi ngờ về công trạng của ông Giáp, và các phím-sĩ-mạng-ảo đã mất không ít phím lực để tranh cãi về vụ này gần chục năm trở lại đây. Dĩ nhiên cuộc tranh cãi chẳng đi đến hồi kết vì các bên đều thiếu tư liệu để minh chứng hoặc có tư liệu nhưng chủ quan từ một phía.
Gần đây nhất có bài viết của ông Bùi Anh Trinh nào đó có trích dẫn mấy tài liệu mật của tình báo Pháp do Berna Fall sưu tầm và tài liệu từ hồ sơ của quân đội Trung Quốc do Quang Zhai sưu tầm cho rằng ông Vi Quốc Thanh mới là người vạch ra chiến lược trong trận ĐBP cuối cùng sau khi ông Giáp thất bại nặng nề trước đó. Tác giả này cũng trích dẫn những tư liệu về ông Hoàng Tùng từ tác phẩm Đèn Cù và cho rằng ông Hoàng Tùng không xem ông Giáp là tướng (ông Tùng chính là người được BTC đảng CSVN cử làm phái viên lên để làm việc với ông Giáp và ông Vi Quốc Thanh sau thất bại của cuộc chiến trước ngày 6/4). Dĩ nhiên ông này cũng chỉ tổng hợp từ các tài liệu nêu trên chứ cũng chẳng có chứng cứ để thuyết phục luận điểm đưa ra.
Thời gian gần đây có vẻ mối quan hệ với bạn vàng không được tốt cho lắm. Ngoài bể Đông thì thi thoảng cần-lao 2 bên va chạm nhau, truyền thông chính thống thì xé rào (hoặc được bật đèn) gọi thẳng tên quân xâm lược, đặc biệt là chuyến công du xứ Cờ-hoa của cụ tổng. Nghe có vẻ cơm không lành, canh không ngọt.
Đặc tính của cả ta lẫn tàu là "yêu nhau yêu cả đường đi/ ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng). Không may (là tôi giả sử) hai bên lại ghét nhau, và trong thời buổi thông tin được chia sẻ trên toàn thế giới, với mức lan tỏa và cập nhật bằng giây, mà bạn vàng lại tông tốc bạch hóa tất cả các thông tin bí mật thì lại khổ. Cũng không may những nghi ngờ về thần tượng của cần-lao là đúng thì tôi chưa tưởng tượng lúc đó xứ này sẽ ra sao? Gớm, mỗi 2 ku con là nghi phạm giết có 6 mạng người mà còn lên đồng như cháy nhà sạt mả, nói gì đến tượng đài dân tộc.
Thế nên các quan ạ, thời gian vàng bạc các quan nên dành cho việc quản lý, phát triển đất nước, đừng sợ truyền thông mà cứ phải mất thời gian xoa dịu dư luận, như vụ anh Bá í, chỉ từ nhàm đến nhảm mà thôi.
Còn các ông bà cần-lao thối-tai-khai-bẹn ạ, các ông bà bớt chém-zó đi cho các quan nhờ, để họ còn đầu óc làm việc có ích. Với đặc tính lá mặt lá trái của các ông bà, nếu thần tượng trong lòng các ông bà mà sụp đổ thì các ông bà lại chổng mông vào mặt thần tượng ngay cho mà xem. Chứ còn lâu các ông bà mới có lòng nhân từ để tha thứ cho lịch sử.
Thế nên, đặt tên mấy cái đường, mấy cái trường thì được, vì thay tên đổi họ những cái đó đơn giản. Chứ đừng lên đồng mà đặt cho cái sân bay tầm quốc tế này. Đến Lenigrad, Staligrad còn bị xóa xổ nữa là.
Cơ khổ!

By: BAU X TRINH