Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

QUAN HỒI VÔ PHÈNG…

1. Đất nước này muốn thay đổi một cách triệt để  và thay đổi với tốc độ nhanh, phải có người như ông, ở vị trí nguyên thủ.
Ko chỉ phạm vi nhỏ những tòa sọan báo, mà cả xã hội đã bị các phóng viên thể thao - đám võ biền - dắt mũi. Dư luận nhận  biết ra chân tướng ông thật sự, thì quá muộn. Cho dù, chân tướng thật ấy mới chỉ bộc lộ một phần cực nhỏ trí tuệ, ý chí và khí phách của ông. (Cứ nghĩ đến cái cùm chân khi dẫn giải ông ra tòa, mình lại khinh bỉ những người thực thi công lý tầm cao nhất, một cách khinh bỉ nhất mà tâm não con người có thể).
2. Đám đang tự nhận mình đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, sự thực chỉ là đám ruồi bu. Không  bất cứ chuyển động xã hội nào bắt đầu từ việc, một nhóm thất nghiệp xúm vào mấy đống phân rồi hoan hỉ mang đi phát tán. Chung quy, chỉ làm ô nhiễm thêm khỏang không gian vốn đã và đang đầy ô nhiễm. Thượng đình, nó ngồi phòng máy lọc ion, với ko tới, cách mạng cái  gì khi "họat động" bên ngòai vỉa hè, bên lề xã hội.
Một đám khác, bằng cấp học  vị đeo như huân chương nhưng, hằn học che mờ lý trí. Vị  thì nhầm lẫn số lượng like, comment thế giới ảo với đời thực, vị thì ngược lại cay cú vì biết mình cô đơn ở cả hai thế giới. Mình cóp ra đây (không nguyên văn) tâm sự của thuyền trưởng một tàu cảnh sát biển: “bạn chị ,em cũng hơi buồn xíu, tất nhiên xhội bây giờ nó là vậy, nhưng e thấy bạn chị kg dang rộng vòng tay với tổ quốc (dẫu biết rằng có nhiều bất cập chị ah, e nghĩ bạn chị chắc chắn csống trên mức tbình... ở đâu ra chắc chị hiểu) ..em tuy nhỏ nhưng tâm tư lắm chị ah, nói tới nhồi sọ e khó chịu lắm, thời đại công nghệ tt mà”.
Quý vị này mà trèo được lên đầu chúng dân thì  tệ hại bằng mười hiện hữu vì xảo ngôn và trí trá có phần  vượt trội. 
Không liên quan, mình cực ghét những kẻ  làm chính trị bằng cách  lu loa tìm kiếm sự ủng hộ của số-đông-ảo. Chỉ kẻ yếu mới cần số đông.
3. Không thể chờ đợi người trong tù. Quên tức khắc đám lê lết vỉa hè. Đừng trông mong vào xảo trá.
Một việc cần làm ngay và luôn và mạnh: vận động dân chúng hãy để tâm vào cuộc bầu chọn những đại biểu của mình sắp tới đây trong quốc hội. Con đường thay đổi này là an tòan nhất khi đem so với sự bất ổn mang tính tòan cầu hiện nay.
Một giải pháp mang tính tình thế nhưng hữu hiệu và khả thi hơn cả, chưa có cột cờ dùng tạm bó đũa.
Ví dụ đơn giản thế này.
Cơ chế độc đảng cũng có những ưu thế riêng, nhất là góc độ phù hợp với dân trí từ nông dân ra thẳng thị thành không qua “trui rèn” nơi cửa ô. Để hạn chế sự lũng đọan xã hội và đặc biệt, hạn chế sự khống chế về tư tưởng đối lập (*) của cơ chế độc đảng, phương cách duy nhất hiện nay là tăng cường những người ngòai đảng vào quốc hội. 
Đừng tị hiềm doanh nhân. Họ mới đích thị đang kiếm cơm cho người nghèo và, đang làm cho quốc gia này bằng vai phải lứa với (chí ít) hàng xóm.
Cân nhắc thật cẩn thận các đại biểu trung ương gửi về địa phương, lấy phiếu chỉ nhằm hòan tất thủ tục bổ nhiệm đã được-xếp-ghế-sẵn.
Tỉnh táo nhận chân những vị mị dân. Không khó, chỉ cần thấy  chống Trung quốc kịch liệt trên bàn nghị trường  thì  yên tâm suy ra, vị ấy đang làm ăn cả hai tay dưới bàn với Tàu đấy.
Đừng tin những vị thích lên báo chỉ trích chính phủ. Nghe sướng tai nhưng  ngẫm  không cần kĩ cũng thấy, họ là những kẻ vô trách nhiệm. Họ duyệt chi rồi sau đó thóa mạ người khác tiêu hoang phí. Họ  bấm nút thông qua luật rồi ngồi xổm lên luật, nhan nhản.
Gút entry hết sức nghiêm ngắn này bằng kết luận, cái quần què, thị Beo có khả năng đánh giá người cực tốt tuy luôn ngược chiều đám đông và, hay phun châu nhả ngọc giữa tâm bão chỉ trích. Lục blog Beo từ vài năm trước, mà hậu kiểm đương thời, nếu thík.
(*) Chú giải dành riêng cho não ngắn: chửi chính phủ hiện hành không được xếp vào hàng có "tư tưởng đối lập". Phải có tư tưởng đã, mới đối lập được.

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

GIẤC MƠ MỸ-15

Dăm bẩy đứa con gái Mỹ tầm 20-30 thân quen, ko thể kết luận  chung chung về người Mỹ nhưng, thật lạ, sao lại tụ đủ xung quanh mình những đứa ý nhị, chân phương đến  thế.
Nói ngay, nền nếp truyền thống gia đình giờ, người Mỹ  trân quý giữ gìn và giữ được, hơn hẳn gia đình Việt. Con gái Mỹ nhiều chất Á đông hơn hẳn con gái cùng tầm Việt. Ko tin, bạn cứ đến cổng bất cứ trường học nào quan sát chừng 5 phút thôi, bạn sẽ thấy cảnh các nàng oang oang  cười nói, vít đầu, tung cước…đá mông mấy thằng con trai. MC Thùy Minh của Những kẻ lắm lời xem có   chục phút cô vung vẩy tay, rung chân, ha há cười mà mình ám ảnh  suốt một ngày, vì  hãi quá. Hình như, chúng ta đã và đang bỏ quên việc dạy con gái mình những giá trị của nền nã, ý nhị.
Ko chỉ bỏ quên, chúng ta còn bỏ phứt việc dạy chúng nó sự chân thành với người ngòai xã hội. Thanksgiving với một gia đình Mỹ trong ngôi nhà họ ở từ thời lập quốc, ấm cúng, nồng hậu một cách vừa phải nhưng cực yên tâm vì ko cảm giác bất cứ một sự  giả tạo khách sáo nào. Gia đình nắm tay nhau  vòng tròn cầu nguyện, một lời nhẹ nhàng tưởng nhớ người vừa khuất trong năm trước khi ăn, người đàn ông-gia chủ cắt miếng gà đầu tiên, con  gà mà bà vợ nấu nướng suốt từ 9h sáng cho đến 5h chiều mới xong…
Hàng xóm, cũng yêu như thế. Tản bộ quanh làng, sau  những câu cửa miệng chào hỏi chúc tụng nhân ngày lễ trọng là mời mọc đến nhà nhau, dùng những món ăn thuộc hàng bí kíp gia truyền mà mình, tiện mồm hỏi công thức chế biến, gia chủ đã …rơm rớm nước mắt vì cảm động.
Câu này ko phải của mình mà chép lại của Huong Vu đang ở Thụy Sĩ: “… mình thẳng thắn nói luôn nếu chọn về VN chơi để tận hưởng biển xanh cát trắng mình ok. Nhưng duy nhất yếu tố con người làm mình chùn bước và sợ. Cũng vì đi nhiều rồi, chưa bao giờ đi đâu phải có tâm lý đối diện với các thủ đoạn của con người như ở Vn. Cũng chưa từng ở đâu người tốt người xấu khó phân định như tại VN cả.”
Gần 60 tuổi đầu, mình thấm những điều con em nói, tận xương tủy.


Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

CHIỀU VỘI Ở PROVINCETOWN

Thú thật, mình chả hiểu quái gì tranh của Pollock, có xoay ra 4  chiều thì nhìn trường phái trừu tượng biểu hiện của ông, bức nào cũng như đống tinh trùng bơi ko đích đến. Ấy thế, nhưng chịu rét quắt tai để đi bằng được Provincetown, thành phố biển nổi tiếng bởi vị họa sĩ yểu mệnh (chết năm 44 tuổi) đã từng đến và hòan thành những họa phẩm hiện đắt vào hàng tốp 5 thế giới.
Và, ngay lập tức mình quên phắt Pollock khi tới Provincetown. Đây là nơi những người ngọai quốc đầu tiên đặt chân lên nước Mỹ, bằng đường biển-những cư dân Anh khốn khổ chạy trốn khỏi đế chế già nua nghiệt ngã của mình.
Đây cũng là thành phố cởi mở bậc nhất nước Mỹ, chấp nhận cho các phá cách sống thay đổi tầm thế giới, những cuộc cách-mạng-bản-năng-con-người, lưu trú và phát triển: hippy, đồng tính…đều từ đây mà tiến ra công khai.
Thành phố chỉ sống một mùa hè, nhờ biển. Mùa đông buồn hiu nhẹ nhàng thanh cảnh, rất dễ chịu.
1 Tiệm ăn nơi Anthony Bourdain từng rửa bát, sau này được nhấc lên làm người chiên cá. Từ một lần đứng chiên cá như thế, ông chợt nghiệm ra “liên minh ma quỷ” giữa văn hóa sống và ẩm thực. Ông hiện là phóng viên về du lịch ẩm thực được trả lương cao nhất nước Mỹ. Việt mình biết đến ông nhờ hai phóng sự về ẩm thực Huế phát trên CNN.
2. Quán Bar cho người đồng tính đầu tiên của nước Mỹ. Thành phố này rất nhiều đồ lưu niệm của đồng tính. Hàng chữ in trên áo Con yêu 2 cha, Con yêu 2 mẹ…
Hai bạn trông yêu cực này vừa từ tòa thị chính ra. Không  có từ nào đủ để tả  ánh mắt hạnh phúc của họ.
 
3.  Có lẽ Provincetown là tòa thị chính duy nhất có…toilet công cộng đặt ở…lầu 2.
  4. Từ “bảo tháp” này có thể ngắm tòan cảnh thành phố, và biển, và những ngôi nhà rực rỡ trong chiều muộn.

 

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

AI CƯỚP CỦA AI ?

Tướng cướp và lâu la xông vào một ngân hàng quốc doanh, rút súng ra hô to:
- Tất cả nằm, úp mặt xuống đất. Tiền là của nhà nước, tính mạng là của mình.  Đừng  dại dột mà chết oan gia.
Mọi người đều răm rắp tuân theo. Do váy ngắn quá, cô kế toán trưởng cứ ngọ nguậy kéo váy che  quần lót. Thấy vậy, Tướng cướp liền quát:
- Cô kia nằm im. Đây chỉ cướp, không hiếp!
Vét sạch tiền trong két sắt, trước khi bỏ chạy, Lâu la hỏi:
- Có cần đếm tiền không đại ca?
Tướng cướp lớn giọng:
- Hỏi ngu như bò. Lát nữa đọc báo  là biết ta cướp được bao nhiêu. 
Đúng như Tướng cướp nói, các báo đồng loạt đăng ngân hàng nọ bị cướp trên mười tỷ đồng. Cả Tướng cướp lẫn Lâu la  đồng thanh gào lên:
- Bố láo! Báo chí toàn là bọn nói láo. Chưa đến 2 trăm triệu mà chúng  thổi phồng tới cả chục tỷ.
Bọn cướp đâu có biết khi chúng bỏ đi thì giám đốc ngân hàng hỏi kế toán trưởng:
- Bị cướp bao nhiêu ?
Kế toán trưởng đáp:
- Hai trăm triệu.
Giám đốc:
- Còn gần chục tỷ chưa có chứng từ thanh toán, gộp vào đó luôn đi.
Nói rồi, giám đốc lẩm bẩm:
- May quá. Đỏ vận thế chứ !.


DÂN NHẬU (copy có sửa chữa từ nhà lão Tâm già)