Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

244- CÁI LỀ GÌ THỐN ?

***
244 là Quy chế bầu cử trong đảng, từ thấp nhất (cấp chi bộ) đến cao nhất (cấp Bộ chính trị). Tôi diễn giải ở đây việc bầu bán ở cấp cao nhất và dẫn chứng bằng thực tế đang diễn ra.
Bước 1: BCT khóa cũ giới thiệu danh sách những người tái cử. 
10/16 người  khóa 11 xin rút. Giờ chót, tại hội nghị 14,  Nguyễn Phú Trọng tự ứng cử. Danh sách chốt lại 7 người.
Bước 2: Danh sách  của Bước 1 được đưa ra  Ban chấp hành TW để bỏ phiếu lần 2
Không có gì thay đổi. Ở đây tôi đính chính luôn tin của báo chí chính thống. Ông Trọng được 62% phiếu chứ không phải 100%. 9 thành viên còn lại dứt khoát xin rút.
* UV dự khuyết không được bỏ phiếu.
Bước 3: 1.  Danh sách TW khóa trước giới thiệu
              2.  Đại hội đề cử
              3. Tự ứng cử
Tổng hợp ba danh sách trên, nếu số lượng quá đông, phân tán phiếu, sẽ có hiệp thương- tự động xin rút. Chốt danh sách.
             4.  Đại hội bầu, và đây là lá phiếu cuối cùng quyết định 200 ủy viên BCH TW khóa mới.
* Tất cả các UV TW khóa trước không được tham gia 3 hành động đầu của Bước 3 này, chỉ bỏ phiếu cuối cùng (4).
***
Một bạn doanh nhân comment  với tôi thế này  "Lãnh đạo là người tạo ra sự thay đổi" - xét đến cùng cũng không thể không quan tâm chị ơi...
Báo cáo chính trị vừa đọc tại ĐH 12, không có bất cứ thay đổi gì so với ĐH 11, thậm chí so cả với ĐH 10. Chiểu theo Hiến pháp, Đảng lãnh đạo toàn diện. BCCT là văn bản cao nhất quyết định đường lối chính sách cho sự lãnh đạo toàn diện ấy.
Đó là lý do chính yếu tôi nhận định rằng, sẽ không có bất cứ thay đổi mang tính cách mạng nào  trong 5 năm  năm tới, dù bất cứ ai nắm quyền.
Chỉ việc con một ông lấy chồng có lý lịch (bố mẹ) tham gia chế độ sụp đổ cách nay 40 năm, ông ta còn làm kiểm điểm giải trình 9 lần, thì thử hỏi, chống lại nguyên tắc tổ chức, sống liệu có thành tật ?

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

NÓI THÌ BẢO TRÙ QUẺO...

Việt nam nhẽ quốc gia duy nhất hành tinh quan niệm, sách nghiễm nhiên chứa chức năng giáo dục, người đọc nhiều sách đạo đức sẽ tốt hơn người đọc ít. (Suy ra, mình tầm nhất nước, đêm nào cũng xơi gần cuốn).
Thế nên, người Sàigòn như thấy mình sang chảnh lên hẳn khi đường sách Nguyễn Văn Bình khai trương. Mát mẻ dưới hàng cổ thụ, ngay trung tâm, địa thế chuẩn chả cần chỉnh.
Gian hàng bổ theo nhà xuất bản.  Sách lộn xộn, Cụ Trần Trọng Kim lọt giữa Văn chương thời thổ tả của facebookers. Quanh quất không thấy cuốn của míttơ not thím Đàm, hỏi, cháu nhân viên rất lễ phép, nhanh nhẹn móc dưới đống áo, khẩu trang, găng, mũ bảo hiểm, đưa cho cuốn Sàigòn bao nhớ.
Mô hình đường sách Sàigòn đi sau Nguyễn Xí Hà nội. Hàng độc của Nguyễn Xí: bán dưới giá bìa từ 10 (sách đang hot) đến 30%; Có thể tìm được tất cả các cuốn thiên hạ rỉ tai: đã, đang và sẽ...cấm.
Đường sách Sàigòn chỉn chu và đẹp và, đậm chất Sàigòn.
Diễn giải chất ấy nó thế này: Quán xá mọc kèm rất nhanh và không buồn...đặc thù. Thế nên,  ghế cứng  bất tiện để ngồi đồng (đọc sách) và ồn ĩ...nhạc. (Á. Cứ nghe Tết tết rếtrếtrết tết đến dồi...thực lòng chỉ muốn nhảy vô bạo hành giữa mồm bất kể ai đứng cạnh). Đầu phía Hai bà trưng kịp có càphê bệt, hỉ hả nhếch nhác...; Sách chưa phủ kín chỗ nhưng đồ lạc xon xanh đỏ đã lấp lánh đầy.
Trong vòng bán kính chưa đến cây số từ đường sách, có ít nhất hai nhà sách lớn của Fahasa  cực kì phong phú chủng loại, trong khi đường sách ngắn, giới hạn số lượng NXB nên đơn điệu hơn rất nhiều. Vậy người mua sách (hay người nuôi đường sách), mua gì ở đấy, nếu không có đồ độc? Đến, chỉ để selfie post phây, 3 lần hết đất hết like làm sang.
Cái sự ế ẩm của đường sách trong tương lai, chửa nhìn đã thấy mồn một bày từ hôm nay.
Nếu là người tổ chức, mình sẽ chỉ cho bán ở đây 2 loại sách, sách cũ (cả mua lẫn bán) và sách mới ra lò. Loại thứ nhất, bắt buộc bày theo lớp lang bài bản của ngành thư viện. Việc bày biện thế vừa trọng thị người mua, vừa  chứng tỏ chính người bán có học chứ ko phải con  buôn đồng nát. Loại thứ hai, cứ sau một tuần hay 10 ngày dứt khoát phải ra khỏi quầy; Mình cũng cấm tiệt văn hóa phẩm Tàu (như trong hình), thuần sách thôi, như Nguyễn Xí ấy; Đã có quán càphê (đang xây) phía trong khuôn viên tòa nhà bưu điện, quán của Phương Nam hiện thời bắt buộc sử dụng cho việc gặp gỡ, giới thiệu sách mới của các tác giả bởi, mình chưa thấy thiết kế không gian cho hoạt động này.

Mình cũng sẽ PR dụ khách bằng cách bịa tạc ra một vài huyền thoại, ví như gốc cây chỗ nhà  Nhã Nam đại thi hào (nào đó) từng tè 2 lần hay  trước cửa nhà  Trẻ, rất nhiều người thấy bóng cụ Hồ Biểu Chánh vuốt râu cười ha ha.
À, mình còn làm thêm một tấm biển đá khắc chữ đồng, giải thích cặn kẽ mục đích ý nghĩa giá trị thẩm mỹ... của cái vòng meo méo kia, bên cạnh mục đích phụ làm barie như đang.

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

NỖI SỢ HÃI MÀU NHIỆM

1. Tôi xếp các tác phẩm của Nguyễn Mạnh Tuấn vào dòng văn-học-hiện-thực-xã-hội-chủ-nghĩa, theo nghĩa nghiêm túc nhất của khái niệm này. 
Ông là người đầu tiên, chứ ko phải các nhà văn-thơ phản kháng chế độ, từ bỏ sự tô hồng cuộc sống trong tác phẩm và, ông cũng không bôi đen tất cả như các nhà văn-thơ phản kháng kia. Ông bình tĩnh nhìn nhận rồi kể lại một cách đơn giản đời sống, như nó ĐANG thế.
Dĩ nhiên, tôi tuyệt đối ko tin ông đơn giản. Ông chọn cách viết khôn ngoan ấy để lừa mị người đọc vào cảm giác, ông là người chép sử trung thực.
Ngày xưa, tôi từng có lần so ông với Ehrenburg khi đọc Cù lao Tràm. Cái vênh vao duy nhất với ông  nhà văn Nga khi so sánh, xã hội ở kinh đô ánh sáng (cuốn Paris sụp đổ) phong phú hào sảng, xã hội nơi cù lao của ông Tuấn rị mọ như hồng hoang.
Chung dòng với ông Tuấn, sau có Triệu Xuân (Giấy trắng) và mới nhất có 2 tập Đại gia của Thiên sơn. Triệu Xuân không có văn và Thiên Sơn, bỏ tập hai đuối sụp xuống, ở tập một- những trang nội tâm nhân vật bị cường điệu quá mức thành thử, chỉ còn thấy mỗi “đầu” ông tác giả, tả xung hữu đột hết nhân vật nam đến nhân vật nữ.
Vậy nên, Nguyễn Mạnh Tuấn lồng lộng đứng chủ đạo một dòng văn, như Tố Hữu bên dòng thơ Cách mạng vậy.
Điều duy nhất tôi không chịu đựng được trong hầu hết (mà hình như tôi đọc chả sót cuốn nào) tác phẩm của Nguyễn Mạnh Tuấn, là khi ông viết về tình yêu nam-nữ. Loài người có 3 giới tính, nhân vật của ông này phi cả ba.
2. Hai cuốn mới nhất của ông, Nỗi sợ hãi  màu nhiệm dễ đến cả năm sau xuất bản tôi mới có sách và Phần hồn, chưa kịp đọc hết thì để quên ở sân bay.
Gần ba chục năm, “vốn sống” trong ông từ Cù lao Tràm ngày nào vẫn ngồn ngộn, như thể ông chỉ cần cúi xuống nhặt lên, là thành văn.
Vốn sống ấy, giờ đây tráng thêm một lớp  chiêm nghiệm của thời gian, đọc thú vị vô cùng. “ Sự trong sạch nào cũng phải đấu tranh mới có. Không biết sợ hãi chưa chắc đã thành anh hùng, mà biết sợ hãi chẳng hẳn đã hèn kém”. (Sách cũ, ông ít triết lý thế này lắm).
Tôi vừa đọc lại Nỗi sợ...và vẫn phì cười  từng đoạn như lần trước. Vài chục trang sách, câu chuyện (hình như) là có thật, nhưng nó ám vận vào cả một quãng dài thể trạng tâm thần của xã hội đang sống.
Nhà văn, lớn hay trung bình hay nhỏ, ở chính điều đó.

(*) Đầu tiên ông tưởng mình bị đái dầm, sau đấy là di tinh. Nỗi sợ...kể về quá trình “chữa” bệnh nam khoa khó nói này.
Hình ảnh có chút liên quan. Đây là dòng dõi nhà ông Tuấn. Chưa đọc nên ko bình.

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

NHƯ THẾ LÀ TỰ TRỌNG

Copy của THIÊN LƯƠNG
Tôi nghĩ rằng ai cầm bút viết cho đám đông đọc thì nên có một số trách nhiệm tối thiểu của một kẻ có học. Một là phải khách quan, không nên đem góc nhìn chủ quan của mình áp vào sự việc. Ví dụ như tôi rất ghét gái cao ráo thon thả eo nhỏ vú to (do tôi mong ghét của nào trời trao của ấy), nhưng chẳng bao giờ tôi lại chê bai các em gái như thế cả. Hai là phải lạc quan, đời ai chẳng khổ, sinh ra làm kiếp người là khổ rồi, trong Tứ Diệu Đế của nhà Phật, điều đầu tiên là Khổ đế, chẳng có ai làm người mà sướng cả. Cho nên đừng có rêu rao cái khổ, hãy lạc quan lên mà sống. Anh đã già, răng rụng, mắt mờ, chim teo, lưng đau, đời anh chán, nhưng đó là việc của anh, đừng lên facebook reo rắc nỗi khổ của anh cho bá tánh, thử nhìn xem các facebook dâm chủ VN là ai? Toàn một lũ già, nghèo, loser, chứ còn thanh niên có ai chửi bới chế độ và cuộc sống hay không?
Điều quan trong thứ ba của một cây viết có học và có trách nhiệm, là anh phải cố gắng tránh ngụy biện. Đánh giá sự việc phải có phương pháp, phải so sánh tương đương, và không lạm dụng một trường hợp đặc biệt để khái quát hóa vấn đề. Đúng là VN có những vấn đề trong giáo dục, trong ngành công an, trong mọi thứ, nhưng cái anh lôi ra nó có mang tính điển hình hay không? Đâu thể nào vì một vụ trò hiếp cô giáo mà phủ nhận công lao cả ngành giáo dục? Trò hiếp cô giáo là chuyện bình thường ở Mỹ, ở Nga, ở mọi nơi trên thế giới. Chỉ khi nào các vụ việc đó lên đến mức nào đó, chẳng hạn cứ 3 cô giáo thì một cô được học sinh hiếp, thì mới là vấn đề phải quan tâm.