Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Ngày xưa ơi!

Một ngày tả tơi với bao nhiêu
là việc không tên  có tên mà khủng khiếp
nhất,  đã hết hạn nộp bản thu hoạch tư
tưởng đạo đức ông cụ. Mỗi mình mình chưa xong. Cả chi bộ nhìn  đầy thương cảm. Khổ thân mình quá. Không lẽ
viết tư tưởng  của ông cụ là dân tộc tính
chả phát thì nay cũng động đến mức quá khích, còn đạo đức, mình chúa ghét người  nghiện thuốc lá lại còn gầy nhăng nhẳng. Lão í
nhà mình ngày xưa mà không bỏ thuốc
thì giờ có khi mình đang là vợ một ông hút hầm cầu khoan cắt bêtông.


Ngồi tiếc nuối ngày xưa trong
khi đống quần áo chưa ủi máy tính chưa sạc pin hộ chiếu dắt đâu tìm chưa thấy hai
ngày liền chưa đọc báo, bề bộn ngổn ngang bao nhiêu chuyện trong đầu không được
viết và không viết được. Copy  một bài thích không thể tả dù chưa phải là
bài hay so với chính ku này. Chép lại đây trong tâm trạng
tức tối vì ghen tỵ, tại
sao nó lại tả gió thay vì tả mình cơ chứ!


Những nụ hoa như trổ thêm cánh, những bờ
đê thôi đi cái nỗi buồn cũ kỹ, những nhịp cầu thôi đau đớn oằn mình, những lòng
sông cũng vậy, tung tăng bật sóng.
Thật tiếc, niềm hân hoan ấy diễn ra không lâu, lắm khi chỉ là những khoảnh khắc
nhỏ lẻ nên những nơi mà nó đi qua sớm muộn gì cũng trở lại cái trạng thái ban
đầu, thâm căn cố hữu. Nó không để lại được nhiều kỷ niệm đẹp đẽ hay cũng chả
tạo ra được một dấu ấn nào sắc nét cho những nơi mình đến. Có chăng chỉ là
những trận run người, rên siết rồi vụt tắt, tro tàn bay lơi khơi. Đơn giản, nó
là gió! Cuộc đời của nó là thế, là lang thang và rong chơi. Nó đẹp lên, phổng phao
hơn, quyến rũ hơn và tàn nhẫn đi cũng là vì thế.
Những nơi ở lại có lẽ cũng dăm ba lần rúng động vì hẫng hụt, chưa kịp định thần
về sự thiếu hụt mà chưa biết lấy thứ gì để bù vào. Vài nơi trong số ấy rướn cổ
về phía dấu chân nó rủa xả. Nó như chẳng nghe thứ gì, chỉ nghe mang máng hằn
học sau lưng mình bởi đang lao đi với tốc độ chóng mặt. Không ai lý giải được
nó đến từ nơi nào, sẽ đến đâu để lao theo dỗi hờn, trách móc.



Hiếm ai biết trước lúc tan mình ra, nó
đã rơi nước mắt cho những người yêu nó.



 Mấy ngày nữa mới điền tên tác giả, cho bõ tức



Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010

tai nạn thể nhẹ

Bạn nào rành văn nghệ trong nước hẳn biết rõ bác Hữu Thỉnh. Người hòa tính đến thế, người đam mê cái ghế đến thế rồi một ngày xấu trời nào đó, tự dưng nảy nòi ra, chễm trệ trên báo Văn nghệ một tiểu phẩm  châm chọc  không thèm bóng gió, về Hồ Chí Minh để sau đó, sự thoát hiểm vụ tai nạn nghề nghiệp ấy, cho đến giờ vẫn được truyền tụng  như huyền thoại. Có khi nó sống dai hơn cả cột báo kia.


Nhà báo  tên tuổi đang được xếp vào chiếu nhất trong làng, cầm chắc chiếc ghế phó tổng biên tập của Tuổi trẻ. Tức là mọi điều kiện cần và đủ để phát triển nghề nghiệp tương lai, anh đều có dư. Ma xui quỷ khiến thế nào số Xuân- số báo sang trọng nhất trong năm, anh bịa toàn phần ra một nhân vật tỷ phú tên Bìm mang ảnh ông chú mình ở quê ra minh họa  cho sống động. Mất sạch.  Năng lực vượt trội khiến nghề không bỏ thải anh, nhưng bút danh lừng lẫy của anh một thời, quên đi là điều may mắn cho anh hơn là khi thiên hạ nhắc nhớ.


Mới toanh, đang hot là vụ trên BBC đăng bài của chị Đỗ Ngọc Bích nhìn khác đám đông về tinh thần dân tộc.


Từ lâu BBC không còn là tiếng nói trung lập, và đây là lần đầu tiên, chính thống lẫn bàng thống, lề phải lẫn lề trái, Việt cộng lẫn Việt gian… cùng đồng lòng ném đá BBC mà người chịu trận cụ thể là trưởng ban Việt ngữ Nguyễn Giang. Hội gì đó còn gửi kiến nghị lên đài mẹ đòi cách chức bạn này.


Theo Beo, bài viết của chị Đỗ Ngọc Bích khá nghiệp dư về mặt lịch sử, tội nặng  nhất của bài báo này là phang thẳng cánh vào lòng tự hào dân tộc của những người có tự hào thật và trong tinh thần bài Hoa triệt để, cực đoan như  hiện nay, nó còn nặng thêm gấp bội bởi tội nối giáo cho giặc. Một chỗ trút giận thật hả hê cho mọi phe phái khi mà nỗi bí bách (thật và giả) dồn nén bấy lâu nay, xả vào đâu cũng không trúng đích.


Cái dở thứ nhất là bài nói thêm của ĐNB và nói lại cho rõ của Nguyễn Giang sau đó. Đỗ lột áo cho người thấy mục đích phi tư duy khi viết bài, Nguyễn không đủ hoạt ngôn để ứng phó trước  các phản ứng bất lợi.


Cái dở thứ nhì thuộc về nghề báo, cách đặt để vị trí bài khiến người ta thấy BBC ăn gian trong các nội dung thuận và trái chiều với ý đồ của mình. Thực ra, cái sự ăn gian vụng về tương tự BBC làm thường xuyên, khác chăng lần này gậy ông đập trúng lưng ông.


Cuối cùng, lớn nhất, quan trọng nhất, BBC tiếng Việt cách quá xa tâm chấn  mọi vấn đề của tiếng Việt. Đây là cái dở đồng thời cũng là thiệt thòi lớn cho BBC trong quá trình tác nghiệp. Dăm vài người để đóng dấu ấn mối quan hệ yếu nhân thực ra chỉ là nhân yếu trong nước. Mô tả sự kiện sai dẫn đến tiên lượng tình hình sai xa hơn nữa. Không thấy bất cứ nỗ lực nào thúc đẩy việc mở văn phòng đại diện BBC tiếng Việt tại HN sau khi bị từ chối ở cấp rất thấp. Beo từng chứng kiến BBC là đơn vị truyền thông duy nhất không được vào phòng bầu dục trong cuộc họp báo của hai nguyên thủ Mỹ-Việt, và từ đó đến nay, cũng không thấy các bạn nỗ lực cải thiện mối quan hệ để bên cạnh việc thực hiện tốt thiên chức, đưa tin như nó vốn có và tôn trọng mọi khác biệt thì có thể,  tìm kiếm thêm được bạn đọc bạn nghe phổ quát hơn, từ trong nước.


Như hai ví dụ dẫn ở đầu, nghề viết lách có một loại tai nạn không thể giải thích được lý do, ví như điểm mù khi bạn lái xe hơi, như ma xui quỷ khiến vậy. Trong cơn cuồn cuộn lòng yêu đất và đột biến gen tinh thần dân tộc hiện nay, dù có ở trên cung Hằng thì BBC cũng không thể không thấy tấm gương người ta dùng đến cả cách chơi xỏ để xẻ thịt bác Đào Duy Quát, bởi một bài dịch từ trên mạng hết sức vớ vẩn. Thế nên, Beo xếp bài viết vụ ĐNBích vào diện tai nạn nghề nghiệp ma xui quỷ khiến thay vì là một sự cố tình xúc phạm đám đông như đang bị lên án, của ban việt ngữ BBC.


Loại tai nạn mà thủ phạm đồng thời là nạn nhân này có thể thoát như bác Thỉnh và cũng có thể thân bại danh liệt như bác bên Tuổi trẻ. Án phạt BBC đang tuyên cho đồng nghiệp theo Beo là quá nặng vì, phàm ma quỷ dẫn lối thì biết tránh đường nào.


 

 

Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2010

Nhân trường hợp của Duongjoen

Beo ngâm cứu rất kỹ comment từ các bờ nốc nổi danh, tạm chia ra làm mấy loại:


Loại thường nhất là bố-mẹ, con hát con, bố-mẹ khen hay váng lên, mình mà ghé giọng thẽ thọt nhà em thấy chưa hay mấy là bị hội đồng liền đồ ngu như lợn dốt như bò. Phàm thiên tài có khi hắt xì phát thiên hạ cũng thấy hơi văn ngùn ngụt trong nớ. Có lần Beo dại mồm not dại tình chê ba bài Bống bống bang bang của  Trịnh thiên tài, xém bị fan cuồng Ngô Văn Tao (thi thoảng biên cho Tiềnvệ) vả tan răng. Ngoài đời thật nhá, chứ còn thế giới ảo thì tan xác luôn.


Loại thứ hai là chửi cật lực. Nghĩ tý mà xem, phàm biết càng ít càng chửi to. Vì chửi càng to càng lộ ra biết ít. Cặp phạm trù này gần gần với anh Phèo không Trí vì con zai bác Nam Cao chỉ chửi khi xỉn quắc cần câu.


Loại thứ ba là póc tem cười tủm bằng icon à ơi con vịt zời…, béo biết để làm gì như bọn quởn việc rỗi hơi.


Loại thứ tư comment giống như sinh hoạt câu lạc bộ, vui và dễ chịu. Điều này rất hiếm  bờ nốc gây dựng được.


Loại cuối cùng, chia sẻ kiến thức, tình cảm với chủ nhân, có chính kiến rõ ràng và luôn giữ thái độ chừng mực lịch sự trong mọi cuộc tranh luận. Loại này còn hiếm hơn loại trên nữa.


***


Ông thầy của đại học báo chí Lill cách nay hai chục năm dạy Beo, nhà báo giỏi là người biên trong sổ tay của riêng mình nhiều nhất. Ý thầy là tính tư liệu và sự tích cóp vốn sống. Đội ơn khoa học phát minh ra cái laptop và bờ nốc để đống sổ nhà Beo giảm bớt bởi tin nhời thầy và theo thói quen khó bỏ, Beo vưỡn nuôi hy vọng mình thành nhà báo giỏi trong vòng 20 năm tới. Đây là lý do Beo viết bờ nốc, chứ chả chính chị chính em hay bây viu gì ráo trọi.


***


Hôm trước bác nhà văn Việt kìu yêu nước ta NVThọ mắng, đã chường bản mặt ra công khai thì phải để chỗ cho người ta chửi chứ. Em thật, chừng này tuổi đầu em nghe thiên hạ chửi bã ra rồi, signé gì ba cái tên giả tên ảo. Dưng có một điều khí tế nhị, bởi cái sự signé đôi khi đến từ những hướng nhà em chả đỡ được. Em chết rồi thì cả vùng nhạy cảm lẫn điểm gờ chết theo, bác cùng nhà em lấy gì mà sung sướng tiếp?


Tuy thế, cái sự chửi nó không hãi bằng cái sự khen. Chết còn muốn nghe kèn. Mỗi hôm sướng dần một tý theo lượng người truy cập, rồi thì sướng quá phải uốn éo xẹo xọ, rồi thì mỗi ngày chữ mỗi điêu hơn người hơn đời. Mai hậu lẩy bẩy mở ra coi, tư liệu giả vốn sống chết delete còn xấu hổ. Tấm gương này Beo thấy nhãn tiền dăm ba bác rồi, nên  kinh nghiệm rút ra sớm.


***


Thật sự không biết bằng cách nào  nhiều bạn  vẫn vào được chỗ nhắn tin hay email của Beo để bày tỏ, trong đó có bạn Duongjoen. Entry này là một lời zãi bày thay tạ lỗi, với tất thảy.



Bản mặt nhà cháu đây, các cụ có ném đá chết thì nhà cháu cũng không mở cửa đâu ạ.

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

Copy của T.H.Nguyên trên Facebook.

Ai mà chả muốn giữ biển, giữ biên cương lãnh thổ? Bài này sẽ chia ra các phần Question, Fact và Bình “Lựng”, cho nó tiện, hén.


Question: Ai có khả năng giữ biển đảo, biên cương lãnh thổ?
Fact: Hải quân chính quyền Sài Gòn đánh một trận năm 1974, thua chạy, mất hết cả quần đảo. (Xin nói trộm vong linh người đã khuất, là tuy đánh thua nhưng về còn được huân chương!)
Mấy ông “khúc ruột” bên nước ngoài không có quân đội, cũng không có thế ngoại giao. Hồi đó, mấy ổng cũng từng có quân đội, súng ống và “đồng minh” hùng mạnh bậc nhất thế giới, nhưng vẫn thua.
Hải quân QĐND Việt
Nam
đánh, các chiến sĩ hy sinh, mất Gạc Ma, nhưng nhiều đảo còn giữ được cho đến tận bây giờ.
Question: Dựa thế nước to được không? Nước to nào đây?
Fact: Có nước to đang khủng hoảng kinh tế, bận đánh nhau vài ba nơi đang còn chưa ngã ngũ, mà anh nước to này đã từng đi đêm với anh nước lạ. Còn một nước to khác đã từng phụ trợ ta đánh nước to kia, và khá là chung thuỷ, nói một cách tương đối.
Trong lịch sử Việt
Nam
cận đại, chỉ thấy có một lực lượng có thể huy động, tổ chức làm các việc lớn thành công. Ai dám phủ nhận vai trò của người lãnh đạo, của Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ trong trận Bạch Đằng, Đống Đa? Có người nói “Nếu” thế này thế nọ. Ở đây không bàn chuyện “Nếu”, sự thật lịch sử chỉ có một mà thôi. Thế mới gọi là Fact.
Bình lựng: Các blogger giữ biển đảo được không? Chưa rõ, hehe, nhưng tui nghi lắm. Tui chắc rằng một số blogger sẽ sẵn sàng gia nhập quân đội một khi lâm chiến, nhưng phải có người chỉ huy giỏi mới thắng. Vậy ai chỉ huy đây, hỡi các blogger, và quý vị có tuân lệnh chỉ huy không hay lại cãi lộn xà ngầu như một hợp tác xã thợ mộc?
Các blogger dường như không nghe, không biết chuyện mua sắm tàu ngầm, phi cơ, hay chuyện tuần tiễu của ta đuổi hàng trăm tàu lạ ra khỏi cương vực. Các blogger cũng dường như không nghe, không biết chuyện xưa, cũng từng có những người “đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn lưỡi cú diều mà sỉ mắng triều đình, đem thân dê chó mà bắt nạt tổ phụ”, vậy mà triều đình vẫn lấy lễ đãi sứ, chỉ khi nó đem binh sang đây mới đánh cho phải chui vào ống đồng mà chạy, thấy thảm hại luôn.
Các blogger nói rằng sự đồng thuận là sức mạnh, phải có tinh thần Diên Hồng. Tui nghĩ không phải người ta không biết lòng dân đâu. Sợ rằng người ta biết rất rõ, nhưng vì thế nước, người ta phải tính. Vậy mới phải có người chỉ huy, chứ để cho binh nhì định chiến thuật chiến lược, tui e là dân ta nói tiếng Quảng Đông lâu rồi. Mà cái người chỉ huy này hồi nào đến giờ thắng nhiều rồi, có uy tín đấy.
Question: Có thằng hàng xóm định lấn sân. Có ông chiến binh trong nhà, từng thắng nhiều trận, nhưng không to mồm, không cãi cọ, nhiều lúc nhịn nhục và bảo người thân trong nhà đừng có cãi nữa, nhưng ngấm ngầm đi sắm mã tấu và rào lại hàng rào. Một bên là các thành viên trong nhà om sòm chửi lại, và có mấy ông họ hàng ở xa chẳng có kế sách nào ra hồn, mã tấu thì không có, đánh trận nào thua trận nấy, lại cứ về hùa với con cháu trong nhà chửi um lên. Chọn ông nào giữ nhà đây?

Trả lời thế nào, là quyền của quý vị.