Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

copy của TUANDDK

Các Cẩm phạt từ văn chương lù lù bước ra đường phố


-         Thôi, thế thì tôi chỉ còn cách li dị vợ tôi mà thôi !


-         Chết nỗi ! Tại sao thế ?


-         Tôi đã dặn nó thỉnh thoảng phải bảo trẻ nhỏ ra ném sấu ngoài phố, không thì để nhà cửa cho rõ bẩn thỉu, cống rãnh cho nó ngập lụt, cho thầy MinToa thỉnh thoảng biên phạt, thì tôi mới có dịp phạt lại vợ thầy ấy, thế mà nó cứ để con tôi ngoan như bụt, nhà cửa sạch như lau, như chùi ! Con khốn nạn, con ác phụ !


Câu chuyện bi hài của thầy cẩm MinĐơ vì cái “chỉ tiêu” 5 ngàn bạc Đông dương đã được nhà văn Vũ Trọng Phụng, cũng là ông vua phóng sự đất Bắc đưa vào văn chương từ những năm đầu thế kỷ 20. Cái chỉ tiêu này đã khiến những viên sở cẩm “đè vợ nhau” ra mà phạt văng tê, phạt như có thâm thù với nhau. Khốn nạn cả cho những thằng phu xe biết luật. Và ngay chính các thầy, trong câu chuyện than vãn trà dư tửu hậu đã trỏ mặt hỏi nhau: Chúng ta là cẩm phạt!?


Khốn nỗi, bóng ma “chỉ tiêu” cho các cẩm phạt nay đã từ văn chương lù lù bước ra đường phố khi Hà Nội vừa chính thức giao chỉ tiêu phạt cho CSGT. Tất nhiên, còn lâu các vị MinĐơ, MinToa tân thời này phạt lẫn nhau, bởi giờ đây, “những thằng phu xe” đã đầy đường.


Hoàn toàn không có tiền lệ trong lịch sử công an nhân dân cách mạng về chuyện giao chỉ tiêu phạt. Cũng không rõ căn cứ của thứ chỉ tiêu, mà người ta vẫn đang tranh luận không rõ là một biểu hiện của quyết tâm chống tiêu cực trong nội bộ lực lượng CSGT, hay là biến thái của căn bệnh thành tích- được nghĩ ra căn cứ trên số lượng CSGT, hay trên số lượng vi phạm. Chỉ biết chắc một điều là với chỉ tiêu này, mỗi ngày trên đường phố thủ đô, chắc chắn phải có 415 “thằng phu xe” vi phạm, bị phạt, bị “giam giữ nồi cơm”. Tác giả của cái chỉ tiêu, ông Trưởng phòng CSGT CA Hà nội, thượng tá Nguyễn Duy Ngọc, trả lời báo chí: "Thời tiết chuyển sang hè, tình trạng không đội MBH, lạng lách trên đường ngày càng gia tăng ở bộ phận thanh, thiếu niên…”. Vì vậy, thì cứ tạm hiểu cái chỉ tiêu sinh ra là bởi… trời nóng và “một bộ phận” tóc xanh tóc đỏ không đội mũ bảo hiểm.


Có người đã tính, số lượng CSGT sau khi Hà Tây sáp nhập về  Hà Nội là khoảng hơn 800 người. Nếu tính cơ học, với chỉ tiêu 415 trường hợp vi phạm mỗi ngày thì mỗi CSGT phải phạt 2 trường hợp. Tức là CSGT ngày nào cũng phải tìm ra vi phạm và “phu xe” thì kiểu gì cũng phải vi phạm.


Phản ứng ngay sau khi cái quy định kỳ cục kia được đưa ra, Hà Nội lập tức xảy ùn tắc hàng loạt trong dịp nghỉ lễ 30-4. Tắc 3 tiếng đồng hồ ở Láng- Hoà Lạc. Ùn 4 km ở khu vực đường Pháp Vân… Ùn tắc sinh ra bởi nhiều yếu tố, trong đó có sự bất lực của lực lượng CSGT trong việc phân luồng, hướng dẫn giao thông, chứ không phải sinh ra từ việc đội mũ bảo hiểm hay không. Đứng giữa cảnh ùn tắc “đi không nổi về không xong” đó, nhiều người đã chua chát đặt câu hỏi: Phải chăng vì cái chỉ tiêu quái đản này, lực lượng CSGT đã chỉ lo xử phạt, thay vì tích cực hướng dẫn giao thông? Phải chăng cái chỉ tiêu này đã chính thức thay đổi nhiệm vụ của các ông cẩm, từ hướng dẫn, đảm bảo giao thông, sang thành một thứ cẩm chỉ chuyên đi rình phạt? Và cảnh sát, ngoài nhiệm vụ duy trì trật tự giao thông, đã có thêm chức năng làm kinh tế khi theo quy định, lập biên bản xử lý là họ được trích % số tiền xử phạt?


Chỉ tiêu, theo định nghĩa, là mức quy định phải đạt trong kế hoạch. Nếu kế hoạch là giảm thiểu ùn tắc, là giảm số vụ tai nạn giao thông thì chỉ tiêu của các thầy cẩm đương thời hoàn toàn không phải chỉ là phạt. Bởi chỉ tiêu phạt chỉ có thể phục vụ cho một kế hoạch thô thiển hơn là đảm bảo cho thành tích phạt được nhiều, thu được lớn % “hoa hồng phạt”. Và hoàn toàn xảy ra trường hợp viên cẩm nào cũng đạt chỉ tiêu nhưng ùn tắc, tai nạn thì vẫn hoàn ùn tắc tai nạn. Như thế, CSGT thủ đô sẽ hoàn thành hay không hoàn thành nhiệm vụ?


Và vậy thì tại sao Hà Nội không đặt chỉ tiêu mỗi tuần, mỗi tháng, thậm chí mỗi quý giảm đi được một, trong số 64 điểm ùn tắc (trên 2h đồng hồ) đang hành hạ người dân mỗi ngày? Tại sao không đặt chỉ tiêu các đội CSGT phải đảm bảo ở mỗi ngã tư, mỗi điểm mà mình phụ trách không được để xảy ra ùn tắc?


Cũng may là các ông cẩm PCCC chưa học tập kiểu giao chỉ tiêu, chứ nếu ngành PCCC mà có chỉ tiêu thì chắc không còn cách nào khác là phải đốt chợ để chữa cháy.


Nếu họ Vũ còn sống, hẳn ông sẽ phải viết được mấy cái “Số đen” với nhân vật chính là những viên cẩm phạt suốt ngày ẩn ẩn núp núp với ước mơ, không phải là đường thông hè thoáng, mà mong sao cho những thằng phu xe vi phạm, để phạt cho đủ chỉ tiêu.

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

EXPO Thượng Hải: CHOÁNG


Bảo vệ hay tình nguyện viên đều thay ca khá đẹp mắt, rất Tàu thế này. Riêng quân đội hỗ trợ an ninh lúc nào cũng đứng nghiêm, các động tác hướng dẫn y như robot.



Gian Việt Nam, kẹp giữa bạn Nhật hình con tằm màu hồng với khối logo Hàn quốc khổng lồ, còn gì là đời chanh che nứa lá hả zời? Cũng an ủi phần nào là thuê riêng được một gian nghìn mét với giá khá bèo 250 nghìn USD cho 6 tháng, hơn chán vạn Lào và Mianma phải chung chia nhau 1 gian.



Khi họ khoe 3D 4D, ta chơi rối nước thía này bên trong. Rất khó để hiểu ta định quảng bá gì, hình ảnh sức mạnh quốc gia hay kích cầu du lịch.



Hàn quốc




Gái Tàu chân dài da trắng nõn



Tình nguyện viên trên cả tuyệt vời, hỏi ai cũng có thể nói tiếng Anh như cái máy khâu. Trước cửa gian Bắc Kinh trong tòa nhà Trung Quốc



Nhà đĩa bay của mấy bạn dầu hỏa râu dài



Đài loan



châu Phi, nể chưa mấy bác tranh tượng sĩ.



Tòa nhà này của Anh. Hãng tin ảnh nào cũng phải ghé mắt vì sự độc đáo



Ấn độ, một trong những nước có ngừơi xem đông nhất (đo bằng mắt độ dài độ đông người xếp hàng)



Không chỉ Đài Loan, mà Tây tạng cũng hoành tráng một gian,  như một quốc gia riêng không nằm trong Trung Quốc



UAE với màn hình 3D khổng lồ 1 600m, tạo cảm giác khi thì bồng bềnh trên thuyền giữa đại dương ngắm cá khi thì chao nghiêng trên máy bay ngắm sa mạc cát mênh mông cho người tham quan.


 

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Ngày xưa ơi!

Một ngày tả tơi với bao nhiêu
là việc không tên  có tên mà khủng khiếp
nhất,  đã hết hạn nộp bản thu hoạch tư
tưởng đạo đức ông cụ. Mỗi mình mình chưa xong. Cả chi bộ nhìn  đầy thương cảm. Khổ thân mình quá. Không lẽ
viết tư tưởng  của ông cụ là dân tộc tính
chả phát thì nay cũng động đến mức quá khích, còn đạo đức, mình chúa ghét người  nghiện thuốc lá lại còn gầy nhăng nhẳng. Lão í
nhà mình ngày xưa mà không bỏ thuốc
thì giờ có khi mình đang là vợ một ông hút hầm cầu khoan cắt bêtông.


Ngồi tiếc nuối ngày xưa trong
khi đống quần áo chưa ủi máy tính chưa sạc pin hộ chiếu dắt đâu tìm chưa thấy hai
ngày liền chưa đọc báo, bề bộn ngổn ngang bao nhiêu chuyện trong đầu không được
viết và không viết được. Copy  một bài thích không thể tả dù chưa phải là
bài hay so với chính ku này. Chép lại đây trong tâm trạng
tức tối vì ghen tỵ, tại
sao nó lại tả gió thay vì tả mình cơ chứ!


Những nụ hoa như trổ thêm cánh, những bờ
đê thôi đi cái nỗi buồn cũ kỹ, những nhịp cầu thôi đau đớn oằn mình, những lòng
sông cũng vậy, tung tăng bật sóng.
Thật tiếc, niềm hân hoan ấy diễn ra không lâu, lắm khi chỉ là những khoảnh khắc
nhỏ lẻ nên những nơi mà nó đi qua sớm muộn gì cũng trở lại cái trạng thái ban
đầu, thâm căn cố hữu. Nó không để lại được nhiều kỷ niệm đẹp đẽ hay cũng chả
tạo ra được một dấu ấn nào sắc nét cho những nơi mình đến. Có chăng chỉ là
những trận run người, rên siết rồi vụt tắt, tro tàn bay lơi khơi. Đơn giản, nó
là gió! Cuộc đời của nó là thế, là lang thang và rong chơi. Nó đẹp lên, phổng phao
hơn, quyến rũ hơn và tàn nhẫn đi cũng là vì thế.
Những nơi ở lại có lẽ cũng dăm ba lần rúng động vì hẫng hụt, chưa kịp định thần
về sự thiếu hụt mà chưa biết lấy thứ gì để bù vào. Vài nơi trong số ấy rướn cổ
về phía dấu chân nó rủa xả. Nó như chẳng nghe thứ gì, chỉ nghe mang máng hằn
học sau lưng mình bởi đang lao đi với tốc độ chóng mặt. Không ai lý giải được
nó đến từ nơi nào, sẽ đến đâu để lao theo dỗi hờn, trách móc.



Hiếm ai biết trước lúc tan mình ra, nó
đã rơi nước mắt cho những người yêu nó.



 Mấy ngày nữa mới điền tên tác giả, cho bõ tức



Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010

tai nạn thể nhẹ

Bạn nào rành văn nghệ trong nước hẳn biết rõ bác Hữu Thỉnh. Người hòa tính đến thế, người đam mê cái ghế đến thế rồi một ngày xấu trời nào đó, tự dưng nảy nòi ra, chễm trệ trên báo Văn nghệ một tiểu phẩm  châm chọc  không thèm bóng gió, về Hồ Chí Minh để sau đó, sự thoát hiểm vụ tai nạn nghề nghiệp ấy, cho đến giờ vẫn được truyền tụng  như huyền thoại. Có khi nó sống dai hơn cả cột báo kia.


Nhà báo  tên tuổi đang được xếp vào chiếu nhất trong làng, cầm chắc chiếc ghế phó tổng biên tập của Tuổi trẻ. Tức là mọi điều kiện cần và đủ để phát triển nghề nghiệp tương lai, anh đều có dư. Ma xui quỷ khiến thế nào số Xuân- số báo sang trọng nhất trong năm, anh bịa toàn phần ra một nhân vật tỷ phú tên Bìm mang ảnh ông chú mình ở quê ra minh họa  cho sống động. Mất sạch.  Năng lực vượt trội khiến nghề không bỏ thải anh, nhưng bút danh lừng lẫy của anh một thời, quên đi là điều may mắn cho anh hơn là khi thiên hạ nhắc nhớ.


Mới toanh, đang hot là vụ trên BBC đăng bài của chị Đỗ Ngọc Bích nhìn khác đám đông về tinh thần dân tộc.


Từ lâu BBC không còn là tiếng nói trung lập, và đây là lần đầu tiên, chính thống lẫn bàng thống, lề phải lẫn lề trái, Việt cộng lẫn Việt gian… cùng đồng lòng ném đá BBC mà người chịu trận cụ thể là trưởng ban Việt ngữ Nguyễn Giang. Hội gì đó còn gửi kiến nghị lên đài mẹ đòi cách chức bạn này.


Theo Beo, bài viết của chị Đỗ Ngọc Bích khá nghiệp dư về mặt lịch sử, tội nặng  nhất của bài báo này là phang thẳng cánh vào lòng tự hào dân tộc của những người có tự hào thật và trong tinh thần bài Hoa triệt để, cực đoan như  hiện nay, nó còn nặng thêm gấp bội bởi tội nối giáo cho giặc. Một chỗ trút giận thật hả hê cho mọi phe phái khi mà nỗi bí bách (thật và giả) dồn nén bấy lâu nay, xả vào đâu cũng không trúng đích.


Cái dở thứ nhất là bài nói thêm của ĐNB và nói lại cho rõ của Nguyễn Giang sau đó. Đỗ lột áo cho người thấy mục đích phi tư duy khi viết bài, Nguyễn không đủ hoạt ngôn để ứng phó trước  các phản ứng bất lợi.


Cái dở thứ nhì thuộc về nghề báo, cách đặt để vị trí bài khiến người ta thấy BBC ăn gian trong các nội dung thuận và trái chiều với ý đồ của mình. Thực ra, cái sự ăn gian vụng về tương tự BBC làm thường xuyên, khác chăng lần này gậy ông đập trúng lưng ông.


Cuối cùng, lớn nhất, quan trọng nhất, BBC tiếng Việt cách quá xa tâm chấn  mọi vấn đề của tiếng Việt. Đây là cái dở đồng thời cũng là thiệt thòi lớn cho BBC trong quá trình tác nghiệp. Dăm vài người để đóng dấu ấn mối quan hệ yếu nhân thực ra chỉ là nhân yếu trong nước. Mô tả sự kiện sai dẫn đến tiên lượng tình hình sai xa hơn nữa. Không thấy bất cứ nỗ lực nào thúc đẩy việc mở văn phòng đại diện BBC tiếng Việt tại HN sau khi bị từ chối ở cấp rất thấp. Beo từng chứng kiến BBC là đơn vị truyền thông duy nhất không được vào phòng bầu dục trong cuộc họp báo của hai nguyên thủ Mỹ-Việt, và từ đó đến nay, cũng không thấy các bạn nỗ lực cải thiện mối quan hệ để bên cạnh việc thực hiện tốt thiên chức, đưa tin như nó vốn có và tôn trọng mọi khác biệt thì có thể,  tìm kiếm thêm được bạn đọc bạn nghe phổ quát hơn, từ trong nước.


Như hai ví dụ dẫn ở đầu, nghề viết lách có một loại tai nạn không thể giải thích được lý do, ví như điểm mù khi bạn lái xe hơi, như ma xui quỷ khiến vậy. Trong cơn cuồn cuộn lòng yêu đất và đột biến gen tinh thần dân tộc hiện nay, dù có ở trên cung Hằng thì BBC cũng không thể không thấy tấm gương người ta dùng đến cả cách chơi xỏ để xẻ thịt bác Đào Duy Quát, bởi một bài dịch từ trên mạng hết sức vớ vẩn. Thế nên, Beo xếp bài viết vụ ĐNBích vào diện tai nạn nghề nghiệp ma xui quỷ khiến thay vì là một sự cố tình xúc phạm đám đông như đang bị lên án, của ban việt ngữ BBC.


Loại tai nạn mà thủ phạm đồng thời là nạn nhân này có thể thoát như bác Thỉnh và cũng có thể thân bại danh liệt như bác bên Tuổi trẻ. Án phạt BBC đang tuyên cho đồng nghiệp theo Beo là quá nặng vì, phàm ma quỷ dẫn lối thì biết tránh đường nào.