Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

NGƯỜI CỦA TỔNG CỤC 2


* Vụ tướng Stanley McChrystal -người mà cả nhân cách lẫn tư duy chiến lược đều đáng nể trong quân đội Mỹ- bị cách chức vì đã không hành xử theo tiêu chuẩn của một vị tướng, cụ thể ở đây là nói xấu đồng nghiệp với nhà báo, chắc chả soi rọi gì sang được Việt ta.


Tướng lĩnh, đặc biệt khu vực hưu trí, lâu nay có một cách góp ý với các nhà đương quyền vô cùng phi kỷ luật quân đội, phi tướng tá ( giải thích chữ này khí hỗn: chả ra vị thế gì). Ý thì quá cũ, góp thì thường cho các trang mạng chống đối nhà nước đọc dăm vài bữa trước khi nó đến tay người cần góp. Tôn trọng truyền thống kính lão, trung ương thường mời các cụ lên hoặc cử người xuống tận nơi giải thích cho các cụ nhưng đã lâu rồi, những ngừơi đương chức không nghe lời các cụ nữa, và sức nặng những bức thư kiến nghị góp ý ấy với dư luận trong nước, vì thế mà nhạt.


** Một thể chế dân chủ và văn minh nhất, bao giờ cũng chừa những khoảng trống cho các ý chí cá nhân có điều kiện biểu lộ, thực thi và phát triển. Cũng đã từ lâu lắm, chính trường nước nhà thiếu vắng những chính khách đủ tầm cỡ khuynh loát chuyện quốc gia, dạng cụ Lê Đức Thọ ngày nào - có chủ thuyết, dám quyết đoán và giàu khả năng thuyết phục. Trong khúc lịch sử dị dạng này của Việt ta, chính khách ít dám tuyên ngôn bởi họ đang còn phải đi hai hàng, tay đã làm như tư bổn nhưng miệng vẫn phải trung thành với ông mặt đầy lông vì, còn rất đông thế hệ nhồi đầy đầu lý thuyết mặt nhẵn bất nghì ngồi đấy, không dễ ngày một ngày hai mà gột sạch óc não. Thế giới mạng chỉ lan truyền những cái thư giật gân tầm tầm, liên quan đến đấu đá ông nọ bà kia, chứ ít ai biết các cụ còn cả những  cái thư quyết sống mái với thằng nào dám sửa điều 4 hiến pháp nữa cơ. Ngay như chính khách cấp thấp, bác Người Tốt đấy, mới dại miệng đưa ra tí ti thay đổi đã bị bóp chết từ trong trứng bởi chính những người đang hàng ngày gào thét đòi, đổi mới hay là trết.


Không nói ra được thì khả năng thuyết phục cũng vì thế, rất thấp. Nói hay không nói đều chết, không nói chết chậm hơn.


Khi người ta còn đổ đồng tính tập thể với khái niệm dân chủ thì cá thể còn bị triệt tiêu tới tận gốc rễ. Khi người ta bằng lòng với quyết định của 100 người dốt nát hơn là của 1 người thông minh thì bàn chuyện quan trí là xa xỉ vì như vậy thì, cần gì đến…quan.


*** Hai ý trên để dẫn tới một điều, cần một thùng rác để đám đông đổ vào đấy những hèn-kém-lầm-lẫn của chính mình. Thiên hạ luận bàn chim hoa cá gái mi khác người, dám nói lớn thay vì thậm thụt bóng gió, dám chê chính phủ trên blog, dám khen đảng cộng sản trên RFA…đích thị dân tổng cục 2. Quan trí thấp, người do tổng cục 2 đưa lên. Không bắn thẳng ngư lôi vào tàu của Khựa, vì tổng cục 2 thân Trung hoa…


Sát gần đại hội, series chuyện tổng cục 2 lại nóng sốt. Nhất là khi các thông tin vỉa hè xếp bác Nguyễn Chí Vịnh vào ghế bộ trưởng bộ Quốc phòng kỳ đại hội sắp tới.


Mình, ước, có một quyền lực tổng cục 2 như thế thật, và có càng nhiều tổng cục 2 càng tốt, cho xứ này.


Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

TRÒ BẨN


Hãy hình dung, gần ba trăm con người, 7 tiếng đồng hồ, phi hành đoàn bao gồm cả tổ lái, chỉ còn 8 người phục vụ. Số còn lại bị tạm giữ tại Úc vì nghi ngờ buôn lậu.


Chẳng cãi chuyện nhân viên nhà Vietnam delay buôn lậu, nhưng xui xẻo cho các bạn Úc, lần này vồ trượt, thế nên bị các bạn Air Việt kiện ngược Úc đe dọa an toàn bay khi trên chuyến bay kia, chỉ còn một phi công.


Từ sự vồ trượt, lòi tẩy ra, đấy là một trong những cách các bạn Air Úc đang thực hiện nhằm giải vây cho hai đồng hương Daniella Masilli và Jerry Woods, đang bị cấm xuất cảnh khỏi Việt, trong vụ Jetstar Pacific airline làm thiệt hại 31 triệu đô từ thương vụ mua bán xăng dầu. Vụ này chú Tổng giám người Việt xộ khám và tương lai sẽ đếm kiến dăm năm,  cùng 2 cô chú Úc sẽ bị khởi tố nay mai, nếu...


Chữ nếu đó là, các bạn Úc đang đi đêm xin đền bù thiệt hại.  Cái cách đền bù thiệt hại cũng…bẩn: Qantas  sẽ bán cho air Việt hai chiếc máy bay với giá thấp hơn thị trường 31 triệu Obama nếu air Việt dùng bay, còn không bay thì bán lại cho bên thứ ba do chính Qantas mối lái, lãi cũng đúng như thế. Bù lại, dĩ nhiên là Việt thả người (Úc). Như vậy Việt không mất tiền và Úc không mất thể diện, lợi cả đôi đường. Kết quả đàm phán là siêu thanh: từ nay tới hết tháng phải xong.


Ma mãnh trong làm ăn, thế giới chung một chuồng, chẳng ai khác ai. Nhưng câu chuyện trên khiến Beo tự hỏi, cả bộ máy nhà nước phối hợp vào cuộc, chỉ để cứu 2 công dân (phạm pháp) của họ nơi xứ người, liệu doanh nhân Việt  có lúc nào tủi thân, mơ được bằng thế?


Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

copy của CÁNH CUNG XANH

Đại biểu cuốc hội.



Mình nhớ cách đây hơn hai mươi năm, bọn trẻ chúng mình đã từng trông thấy những con tàu cao tốc của nước ngoài trên những tờ báo đen nhẻm. Nhìn lại những đoàn tàu xứ mình khi í, lê lết từ Hà Nội vào TP.HCM mất năm sáu ngày đêm. Ấy là tàu thường, tàu chợ còn lâu hơn thế. Xưa năm nào mình cũng ra Hà Nội vào dịp hè, bạn mẹ làm cả bao cơm nắm với thịt kho mang theo, cả nhà ăn hết cái bao í thì đến. Nghĩ lại thì hay thật, ký ức lúc nào cũng đẹp nhưng chúng mình khi í đã biết ước mơ khi đất nước mình lớn lên, sẽ có những con tàu cao tốc như trong tờ báo đen nhẻm í.
Thế mà sau hai mươi năm, cái mơ ước của chúng mình khi í được mang ra bàn vẫn còn là chuyện…không tưởng. Khiếp thật! Điều đó cho thấy cái tư duy ì ạch, nặng nề, cũ nát như các đoàn tàu thống nhất vẫn còn đang lê lết giữa hai miền hàng mấy chục năm nay đã ám sâu trong đầu của phần lớn đại biểu quốc hội. Ấy là cái sự hèn nhát, sợ khó, sợ dấn thân, sợ chịu trách nhiệm. Mà nói thật, thật đáng thương cho dân tộc nào có những đại biểu quốc hội như thế!
Có cảm giác như các vị đại biểu quốc hội rất sợ NỢ, nghe chữ nợ thôi là phân đã vãi cả ra quần rồi. Nước nào chả nợ, ai muốn làm giàu chả nợ? Cứ nhìn Hà Dũng mà xem, nợ ty tỷ vẫn trả hết rồi mơ đủ các kiểu từ rồ dại đến hoang tưởng, một mình dám mơ giấc mơ bay. Ai mắng bác này chứ mình cực kỳ ngưỡng mộ. Hay nhìn sang cái ông chủ tịch hội đồng quản trị của FPT mà xem ông í có những ý tưởng khùng điên như thế nào và ông í đã thổi cái tinh thần í ra sao vào các nhân viên của mình. Bất kỳ một công ty nào trên đoạn đường phát triển cũng có những vấn đề của nó và mình cũng từng khiếp vía với những “ca” ở FPT nhưng gạt qua tất cả chúng ta có thể nhìn thấy tập đoàn í đang lớn mạnh ra sao. Và đất nước có lớn lên hay không là nhờ những con người như thế chứ chả phải cứ thấy cái gì choang choáng tý là biến cái quần mình thành cái hố xí.
Còn nói thật, xứ này trí thức thì ít chứ trí ngủ nhiều vô kể. Nằm phè phỡn ra đấy cứ nghe ai định làm gì cái mà bật dậy chổng mông…chống. Chưa nghĩ gì cả chống trước cái đã, nó như một thói quen, nó đã thành cái nếp hằn sâu trong não, ăn luôn vào tủy rồi. Nữa là trâu buộc ghét trâu ăn, thấy cỏ nó nhiều quá trong khi chỗ mình toàn rơm khô, rạ vụn thế là phản đối. Lại thêm các ông bà dân chu, dân chủ, văn minh văn mọt từ bên kia đại dương múa may, nhảy nhót trên các diễn đàn ảo. Các vị này chỉ phá bĩnh là giỏi cứ có xây dựng gì óeđ đâu. Mang cả núi thù hận, dằn vặt từ quá khứ rồi hóa thân thành diễn viên phản biện. Có cái quái gì diễn ra ở trong nước mà lũ í thuận lòng, có mua cả tạ trầm hương rồi bỏ vào mồm sau đó rắm ra thì chưa nghe mùi lũ í đã ỏng eo chê là thối lắm! thối lắm! Chả thơm được. Biển thì tám nước giành nhau, hễ có cái gì ngoài biển là kích động sao nhà nước hèn thế, im lặng thế, chả có động thái gì cả. Mến khựa chớ gì? Mua vũ khí về phòng thủ thì chúng bảo sao lại phí thế? GDP bao nhiêu mà vác tiền đi mua vũ khí trong khi kinh tế đang trong cơn khủng hoảng. Đằng nào thì lũ í nói cũng được. Đã bảo là một khi có thành kiến thì khó mà đưa ra những phản biện đáng tin.
Đã đến lúc Việt Nam cần những người biết ước lớn, biết tham vọng thậm chí táo bạo. Cần những người dám chơi, dám chịu trách nhiệm chứ không phải là những kẻ mới đưa cái gì ra là đã Ội! Em sợ nắm! Em sợ nắm! Em đái đây! Ối giời! Nhìn thiên hạ mà xem, người ta đã lên cung trăng để đo ba vòng chị Hằng rồi, đã biết lông chú Cuội là xoăn hay thẳng mà ở xứ này có mỗi cái dự án cũ bét của thiên hạ mà không dám “bấm nút” thì làm thế nào để đất nước lớn lên?
Làm đường sắt nghĩa là tạo công ăn việc làm, nghĩa là hiện đại hóa giao thông mà giao thông là xương sống của sự phát triển. Giao thông tốt thì hẳn mong kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế đi lên. Bến Tre kia ngủ gục suốt mấy chục năm vì qua lại với đất liền phải đi bằng phà, nay có cái cầu thì mới hơi tinh tỉnh. Việt Nam còn kém bởi cơ sở hạ tầng còn quá kém, đường đất còn nhiều hơn đường nhựa, bê tông. Hơn hết, một khi biết ước mơ và dám sống cùng với ước mơ đó thì nó sẽ tạo ra một động lực, sự kích thích phát triển. Ví như thằng mơ có nhà lầu sẽ làm gấp 3 lần thằng chỉ thích ở nhà lá. Hãy nhìn vào những thứ sẽ tỏa ra đằng sau cái dự án ấy mang lại, nó không thuần túy chỉ là những con số cụ thể chi ra và thu về. Nếu chỉ biết nhìn vào những con số bỏ ra rồi sợ hãi thì chắc chắn đó chỉ là lối tư duy ngắn tầm, tủn mủn, của một bà nhà quê đi chợ chứ không phải là của đại biểu quốc hội.
Nợ ư! Có nợ thì chúng ta sẽ phải nỗ lực để trả, sao không lấy đó để làm động lực phát triển có hơn là cứ ước mơ tà tà để rồi làm việc cũng tà tà như lão nông dân ngày ra đồng, đêm về uống rượu ngắm trăng, chả có mơ ước gì lớn lao hơn thế…
Còn việc sợ con cháu sẽ trả nợ thay ư? Mình e rằng đó chỉ là lối nói ngụy biện, là trốn tránh trách nhiệm. Một người cha ông tốt là dám nghĩ, dám làm cho đời con cháu nó được nhờ chứ không phải là thấy việc nào to quá thì “đùn” sang cho con cháu để mang được cái tiếng là mình vô can. Còn lỡ mà trả nợ không xong, con cháu phải trả thay thì nếu chúng ta làm tốt, chúng ta không xà xẻo, bòn rút nguồn vốn để làm của riêng thì chả con cháu nào lại đi trách ông bà cả. Chỉ khi nào chúng ta mang vốn đi vay để chơi gái, để mua trinh thì hẳn lo. Bởi con cháu thì con cháu nhưng chúng cũng là công dân, chúng cũng có trách nhiệm phải lao động để xây dựng đất nước chứ. Nghĩ thế chả khác bảo con cháu chúng ta là lũ vô trách nhiệm, sinh ra là để hưởng thôi chứ vô tích sự, chả biết làm gì? Sao không nghĩ được lao động để trả nợ cho ông bà vì dựng xây đất nước cũng là một niềm tự hào của chúng.  Ông bà ta từng dám bỏ cả tính mạng, cả máu xương và nước mắt cho đất nước thì tại sao giờ này chỉ vì sợ nợ mà chúng ta chùn tay dựng xây đất nước? Buồn cười!
Ai đó bảo lo lắng cho con cháu chúng ta phải trả nợ thay nhưng không biết ai đó có nghĩ rằng ở một lúc nào đó trong tương lai, con cháu của chúng ta sau khi lội qua hết sáu con mương, băng thêm tám con đường bùn đất thì mới ra được lộ để bắt được xe vào thành phố thi đại học. Trên hành trình ấy con cháu của chúng ta bị sang đi bán lại tám l
ần qua mười hai chủ xe, bị nhồi như nhồi thịt, cơm thì vẫn ăn cơm tù như đời bố nó. Chúng nó nhìn ngang nhìn dọc rồi tự nhủ sao thiên hạ đã đi học bằng máy bay mà quê mình vẫn còn phải lội bùn sình để đến trường là sao nhỉ!? Giá mà phương tiện đi lại thuận lợi để tiện việc đi lại, học hành, làm việc thì mỗi tháng có trích ra ít tiền để trả nợ cũng thấy vui. Chả nhẽ ông bà mình ở thời í chỉ ngủ là giỏi hay sao nhỉ!?
Trên cả những giá trị vật chất là giá trị tinh thần mà chúng ta truyền lại cho con cháu, không chỉ là dự án cao tốc mà còn nên dám nghĩ, dám làm ra nhiều dự án khác nữa. Tinh thần truyền lại là tinh thần lao động, không phải là cái kiểu vừa làm vừa ngủ như hiện nay. Đời chúng ta làm được cái này thì sẽ là cú hích cho con cháu phải làm những cái khác to hơn, vĩ đại hơn. Phải hiểu được như thế thì may ra xứ này mới hóa rồng, hóa phượng.
Ở một tờ báo điện tử nào đấy đưa ra cái bảng thăm dò, phần lớn ý kiến là can không làm. Quốc hội họp thì bấm nút cũng thế! Có nghĩa đại biểu quốc hội thì cũng chả hơn gì cái đám đông kia, tầm vóc ngang nhau. Nói xin lỗi chả biết có phạm húy không chứ đám đông xứ này trình đến đâu nó rõ hơn ban ngày. Mà đại biểu quốc hội là người đi trước (không phải đi ngược), là người khai đường, mở lối cho đám đông í chứ không phải theo sau cái đám đông í rồi bảo mình thuận ý Đảng, lòng dân. Cứ nghĩ như dân nghĩ, tầm nhìn bằng dân nhìn thì làm đại biểu quốc hội làm cái gì? Đại biểu là phải nhìn xa trông rộng hơn dân và biết cái nào có lợi cho dân, cho nước thì cứ mạnh dạn mà làm. Còn đại biểu mà cứ như thế thì mở quốc hội ra làm gì cho tốn tiền điện nước, khách sạn, ăn ở, đi lại của ngần í con người. Cứ lên mạng mà up cái bảng “vote” cho bà con thiên hạ từ trong lẫn ngoài nước thi nhau mà “vote” đã có kết quả có đỡ phí hơn không? Trình lên trình xuống làm gì cho mỏi não, tốn tiền, mất thời gian.

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

CÀM RÀM

Chả biết điềm gì mà ngày nhà báo năm nay được mùa quan chức tới thăm tòa soạn. Hai ngày rồi chưa  giấc nào ngủ quá được một tiếng, tồn tại chủ yếu bằng càphê, thế mà vẫn lên ký, không thể hiểu được, hay càphê có pha bột nở nhỉ?


Bờ nốc viết xong, bấm đăng, nó cãi chờ xử ní, cáu tiết tắt phụt máy. Hôm nay nó mới hiện lên. Hơn trăm chữ hai ngày mới xử xong. Father monkey yahoo làm bờ nốc thiu.


Hai thằng phi công trẻ nó lừa mình, hàng ngày chúng khá dịu dàng, tận tụy, những tưởng chúng dày cơm là ngon. Chúng làm mình tràn trề thất vọng cay đắng. Hôm nay, nhân ngày nhà báo, mới phát hiện khoảng cách chúng kém mình quá xa, ai đời mình làm 4 vại chúng mới 1 rồi trốn luôn ra hành lang giả vờ hút thuốc.


Cả tòa soạn không đứa nào gõ phím được mười ngón. Nhớ ngày xưa mấy chị Việt tấn xã Sài gòn cũ, máy đánh chữ  rất nặng, các chị ấy mắt nhìn bản thảo, miệng tám tía lia, hai tay hai bút chì gõ máy rào rào, mà bản thảo tiếng Anh tiếng Pháp mới nể chứ. Giải phóng về, có chị cả mấy tháng chưa quen mặc áo ngắn đi làm, khi ngồi vẫn quơ tay  kéo tà áo lên trước. Mình đầu sỏ trong chuyện bôi son phấn, vận váy cũn cỡn vào cơ quan. Lần nào họp chi đoàn cũng bị lôi ra kiểm điểm. Các chị không dám bênh nhưng ủng hộ ngầm, bằng cách son phấn ăn diện theo. Họ giờ hưu cả. Chẳng ai xinh nhưng phong thái trí thức của các chị ấy, tới giờ vẫn chưa thấy lại ở ai.


Nếu không làm báo, thì mình sẽ làm gì? Mình chẳng băn khoăn mấy nếu ngay ngày mai bỏ nghề đi mở tiệm uốn tóc hay quán càphê. Sao cứ phải phóng đại sự cao qúy của chữ nghĩa để rồi tự xếp mình  vào hạng xang chọng nhỉ? Chỉ là một trong muôn ngàn nghề kiếm sống. Đặc trưng nổi bật ư:  nói mà không biết, biết mà không nói.


Gần sáng rồi, chat với một gái thế này


trieu: Gái đẹp ơi


trieu: Cái bỏ phiếu cho Đường cao tốc ế


trieu: cứ y như cái giải Cống hiến nhà gái đẹp ế


hong ho:


trieu: mấy thằng rỉ tai nhau nói: Bỏ cho anh nhá, bỏ cho chị nhá


trieu: sau đó, ra 1 cái sản phẩm dở nhất, mà lỗi lại do nhà báo (Quốc hội) chọn


trieu: Ối dào


trieu: trò trẻ con


trieu: khổ mỗi lũ dân đen