Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Không đề

110 hợp đồng đóng tàu đã và
đang quay lại với Vinashin, điều đó đồng nghĩa 1 800 tỷ của khách hàng đang và
sẽ đổ vào và đồng nghĩa, khả năng trả được nợ từ 2012 là sáng sủa. Nhà máy đóng
tàu Dung Quất, miếng ngon đổ nhiều tiền của công sức và thu hồi vốn nhanh nhất,
nay dầu khí nẫng mất. Chỉ tội nghiệp bác Bình chủ tịch, không biết rồi sẽ phải tù tội mấy năm.


Chữ cô ơi của nó hiện trên màn hình, tự nhiên rợn thắt người. Khi còn ở
trong nước, nó là 1 trong 2 đứa phóng viên giỏi nhất tòa soạn. Đi du lịch thăm
thân, nó ở lại đổi visa du học, hết năm nay học xong, giọng nó muốn về lắm rồi.
Vừa học vừa đi làm cho một công ty truyền thông, không biết cuộc phỏng vấn nhà
thơ Tô Thùy Yên hôm qua có chuyện gì khiến nó thất vọng đến thế. Nó bảo con
uống rượu nhiều và cô đơn. Không có gì quan trọng nữa, kể cả tình yêu. Nhạy cảm
ấy, trí tuệ ấy, lại đã ba mươi, mình biết đây không phải là cơn khủng hoảng
tinh thần mây bay gió thoảng. Hiếm khi mình rơi vào bất lực như lúc này, không
biết nói với nó thế nào cả.


Một người không quen biết và
một người thân yêu. Đời người ta nghĩ dài hóa ngắn, nghĩ ngắn hóa đằng đẵng.

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

xã hội, có hăm mốt chữ xã hội...

Người chấp bút các diễn văn của Obama trẻ măng. Chấp bút cho Clinton là nguyên tốp, trong đó có một phụ nữ gốc Việt. Sang thời Bush, vẫn thấy bà làm trong nhà trắng với vai trò phiên dịch tiếng Việt mỗi khi tổng thống tiếp đoàn Việt nam, dù ngữ âm lẫn ngữ pháp của bà khá Mỹ.


Fidel nói không bao giờ cần giấy, khẩu hình, khẩu khí tuyệt vời dù chả biết cụ í nói gì, ăn nhau khâu đẹp giai.


Các xếp nhà ta, đến thăm đâu thì cơ sở nơi đó soạn diễn văn, trình duyệt rồi đợi đến ngày giờ, nghe các cụ đọc lại. Thế nên, có chuyện thật chăm phần chăm, cụ Đọc đọc cho cả đảng bộ thành phố to đoành ghi ghi chép chép chăm chăm chú chú  bài viết của một chú bét tỹ  dưới ban tuyên giáo.


Thiên báo kín 2 trang khổ A3 này ra đời khi tớ đang đi cai nghiện internet trong rừng Yosemite. Biết nó hai trang vì thấy bloggers nói thế chứ cả cơ quan 8 tầng lầu, duy 2 chỗ không đặt mua báo giấy là phòng tớ và hội trường. Mở mạng đọc trên vietnamnet, hình như tất tật báo nào cũng đăng thì phải, hết khổ đầu, không hiểu gì. Chết thật, mới ở bển  có 2 tuần mà đã quên gần hết tiếng Việt. Lẩn mẩn kiểm tra xem mình bị mất trí hẳn hay chưa. Riêng lời nói đầu, đếm đi đếm lại bốn lần thì ra đáp số đúng, có 21 chữ xã hội cả thảy.


Hãy dũng cảm mở bất cứ tập nào trong Hồ Chí Minh toàn tập ra mà xem,  ngắn gọn, cụ thể, lời lẽ nôm na mách qué với tầng lớp này nhưng ẩn sau nó một lớp ngữ nghĩa sâu hơn, cho tầng lớp khác nếu muốn quan tâm chung vấn đề.


Cách thức của việc tuyên truyền chắc không thuộc phạm trù đạo đức nên không thấy đưa vào cuộc vận động học tập đạo đức tư tưởng ông cụ.


 

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

CON XIN LỖI CỤ

VỚI TẤT CẢ LÒNG KÍNH TRỌNG CỤ, CON XIN LỖI, CỤ CHO CON CHỬI BẬY MỘT CÂU KHÔNG PHẢI VIẾT TẮT: BỐ TỔ SƯ CẢ THẰNG PHÁT RA LẪN THẰNG ĐĂNG LÊN NHỮNG CÁI THẾ NÀY


...khi biết tin giáo sư Ngô Bảo Châu nhận được huy chương Fields, Đại tướng hỏi han rất kỹ, xem đi xem lại ảnh của giáo sư.


...Đại tướng vẫn rất trăn trở khi mục tiêu phát triển bền vững về giáo dục, công nghệ của Việt Nam vẫn chưa có nhiều chuyển biến.


...Đại tướng Võ Nguyên Giáp bày tỏ tin tưởng dưới sự lãnh đạo của Đảng và điều hành của Chính phủ, đất nước ta sẽ tiếp tục giành được nhiều thành tựu to lớn về kinh tế - xã hội để Việt Nam không chỉ là dân tộc anh hùng trong sự nghiệp đấu tranh giành độc lập, tự do mà còn là đất nước phát triển mạnh mẽ, bền vững trong xu thế hội nhập quốc tế.


...

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

BỊA ?


Link đây http://www.vietnamnet.vn/hcm/201008/Gan-mac-du-hoc-cau-am-co-chieu-tha-ho-pha-phach-931566/


Lần lượt từng nhân vật một cái nhể. Nguyễn Văn Đức đầu tiên (mẩu này lộn xộn khi Đức khi Tuấn, nhưng hình như là một người nên Beo chọn tên Đức). Để thua được 100 ngàn USD trong sòng bài bên Úc, chí ít bạn Đức này cũng phải chẵn tròn 21 tuổi. 21 mới thi đại học tại Việt nam thì quả bạn này có vấn đề về trí tuệ chứ không hẳn thi trượt đại học do ăn chơi. Sau nữa làm cách nào gia đình chuyển ngân sang Úc được tới 100 ngàn để Đức đánh bạc. Nếu có bạn Đức thật ngoài đời thì đề nghị Vietnamnet nên công bố danh tính bố mẹ bạn Đức vì đủ  căn cứ truy tố trước pháp luật các vị này rồi đấy.


Theo quy định của ngân hàng nhà nước, ngoài số tiền học được chuyển cho du sinh theo đúng giấy báo của trường, chỉ được phép chuyển thêm 5 ngàn USD sinh hoạt phí/ năm. Còn tiền tiêu trong các loại thẻ visa hay master, phụ huynh hoàn toàn kiểm soát được từng xu mua gì ngày nào ở đâu bao nhiêu tiền và chặn được mức rút tối đa hàng tháng. Nếu có rút tiền mặt thì tối đa cũng chỉ  được 800 USD/ ngày (bạn Sinh Phạm dùng đô Mỹ nên tớ đổi ngược  từ tiền Úc qua bằng chừng ấy), hai tháng vị chi 61ngày X 800USD = 48 800. 51 200 USD còn lại không chuyển ngân lậu thì làm sao Đức có?


Vì Sinh Phạm không nói rõ Đức học ở vùng nào bên Úc nhưng vùng nào thì giá ăn ở ký túc 1 ngàn đô/tháng cũng đã là siêu bèo, thế mà Đức còn ở chỗ thấp hơn để dôi dư ra thác loạn nơi vũ trường quán bar thì nơi đó hẳn là bèo tấm bèo cám bèo dưới cả bèo và quan trọng nhất, tại sao nước Úc - vốn rất chặt chẽ trong các level ăn ở giáo dục này nọ - lại cho những trường cấp ấy, nhận du sinh?


Beo chưa từng vào vũ trường quán bar bên Úc nên không dám biên tiếp khả năng thác loạn của Đức đến đâu hay như thế nào.


Mẩu thứ hai là chuyện một bạn nữ tên Giang. Bạn nào ở London làm chứng cái chứ hồi qua bên ấy, Beo thấy đón taxi là một cực hình so với các phương tiện công cộng khác và khả năng Giang bị bạn học cho là đứa đần hơn là dân sang rất cao, khi bước chân ra khỏi nhà là leo lên taxi. Mẩu này cũng dính chuyện ký túc xá. Ký túc thường là du sinh có tiền mới dám ở vì đắt vãi linh hồn, thuê căn hộ  bên ngoài rẻ và tự do hơn rất nhiều. Cái này ngược với Việt ta nên có thể bạn Sinh Phạm nhầm chăng?


Vì không biết gì về chuyện du sinh Nhật nên Beo không dám bàn mẩu về một bạn bên Nhật.


***


Các cháu du sinh ở New Zealand, Úc, Mỹ, Anh, Canada, Sing…mà Beo quen biết hầu hết rất ngoan, chịu khó học, hòa nhập được với cuộc sống nước sở tại đặc biệt ý thức trong việc tôn trọng luật pháp. Đừng ảo tưởng sang các nước tiên tiến là được nhàn nhã hơn trong việc học. Kỳ thực hai con Beo phải tự học ngoài giờ lên lớp rất nhiều. Sát các kỳ thi, các cháu tụ tập học nhóm ở nhà Beo đến 1/2h sáng là chuyện thường. Hai  món giải trí thông dụng nhất là rủ nhau đi xem phim mới và du lịch balô mỗi kỳ nghỉ ngắn. Chưa thấy ai đứng ra làm một cái thống kê để biết con số chính xác nhưng theo quan sát trực tiếp của Beo, tỉ lệ du sinh Việt quay về nước sau khi học xong là rất cao.


Thật ra bài báo trên không đáng  phải phản biện dài dòng đến thế này nhưng do trưa nay, một chị sau khi đọc xong nó đã bày tỏ lo lắng với Beo gần tiếng đồng hồ trên alô nên Beo biên ra những gì  mình biết để giúp các chị thêm một nguồn tham khảo, khác với vietnamnet.