Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

ĐIẾU CÀY



Tám chuyện với admin một diễn
đàn, Beo dự đoán ngay khi vừa nhá lên chuyện ngày bloggers, làm thế này chết
mất ông Hải (blogger Điếu Cày) thôi. Hai chị em loay hoay nghĩ chưa biết nên
phản ứng ra sao thì bữa nay, sự việc diễn ra đúng như Beo nói.


Ngày Bloggers là ý tưởng
không tồi, nhưng gán vào trường hợp anh Hải, trong hoàn cảnh hiện nay, lại là
một hành động ngu xuẩn và nhẫn tâm, vì nó làm hại một con người. Lý ra hôm nay,
anh Hải đã ấm áp ngồi bên vợ con thay vì phải quay lại chốn lao tù, để thành đề
tài cho những kẻ khởi xướng đang luồn núp trong thế giới ảo, hân hoan chốn công
cộng thủ dâm.


Lý do cho lần ở tù đầu tiên
của anh Hải là không thể chối cãi. Công dân văn minh không thể chày cối sao
hàng trăm đứa trốn thuế chỉ bắt tôi sao hàng chục người vượt đèn đỏ chỉ phạt
tôi. Nếu cũng trốn thuế và vượt đèn đỏ, thì mình hơn đám đông u tối kia điểm gì?
Luật Mỹ xếp tội trốn thuế có mức án tối đa ngang tội giết người và cướp nhà
băng; Cứ thử sang châu Âu mà coi, người ta sẽ nhìn bạn như nhìn người đang tè
bậy giữa đường nếu có ý biện minh cho người trốn thuế…Anh, người dự định khai
trí cho dân xứ này về dân chủ, về tự do thì lại càng phải có ý thức tôn trọng
luật hình sự kẻo có ngày dân lấy anh làm gương, soi vào đó thấy tự do đồng
nghĩa với muốn tè chỗ nào kệ tao, dân chủ là thuế đóng khi nổi hứng. Anh, khi
ấy trở thành tội đồ kéo xứ cừu lùi lại khái niệm tự do dân chủ thuở hồng hoang.


Đôi khi Beo nghĩ, mong anh
Hải tái tù nhất chính là các bloggers chính trị nửa mùa. Nửa mùa bởi đòi quyền
được nói nhưng bất cần tư duy khi phát ra âm nên lý ra, vang được như tiếng hùm
beo chỉ thành ong muỗi vo ve. Ngày bloggers sẽ rất đẹp nếu cộng đồng mạng chung
tay làm một nghĩa cử nhân văn thay vì đầy tính bầy đàn ca một bài cũ kỹ, và vô
vọng. Một sáng kiến chưa kịp phát ra đã nhận hậu họa, nhãn tiền, chí ít cho một
con người.


Tội nghiệp anh Hải, âu cũng
là năm vận tháng hạn của anh. Nghĩ thế, cho nó nhẹ lòng.



XE HƠI ÔNG CỤ (copy cua An Hoang Trung Tuong)


Tháng Mười 1954, Bần Cố Nông
Bát Vạn Chiến Binh từ Việt Bắc Chiến Khu dầmdập dầmdập về múc Hà Nội theo
tinhthần Phù Lỗ Hiệp Nghị (Genève).


Trong đoàn binh ý, hehe,
không có Ông Cụ và đám thântín.


Ngoài lýdo anninh chínhđáng,
Ông Cụ còn lýdo nghiêmtúc khác để từchối rập bước cùng đệtử vầu ngày trọngđại:
Bê Xê Tê chưa xoay được con xe xứng tầm nguyênthủ.


Xe Tưbản củ có dưng ngượng
cỡi. Xe Dânchủ củ chưa kịp tậu đươngnhiên.


Rốtcuộc, dẫn đoàn binh
tiếpquản thủđô là thiếutướng Vũ Vương và bácsĩ Hưng Trần, cỡi con cômmăngca Sô
Liên tháo mui:


Tận tháng Ba 1955, Ông Cụ mới
bímật múc Hà Nội, trên con nầy:




Hehehe. Đó là một con ZIS-115
bọc thép, loại lãnhtụ Tư Đại Lâm chuyên cỡi bên Sô Liên.


ZIS-115 là mẫu xehơi tuyệt
nhất Sô Liên ever, chếtác bởi nhàmáy ZIS (Zavod Imeni Stalina  )lừngdanh, với các chitiết nộithất saocắp
nguyênxi từ Rolls Royce Anh Quốc:




Trọnglượng 5 tấn, máy 8000cc
V10 số-tựđộng, vỏ thép đặcchủng 20mm, kiếng chắn đặcchủng 120mm, ZIS-115 thựcsự
là một con tăng khủng.


Và thựcsự dành riêng cỡ Ông
Cụ.


Cuối 1954, cô Đồng Phạm,
tểtướng của Ông Cụ, đã khuân qua Mạc Tư Khoa một vali tiền mặt sắm 2 con ZIS,
một phụcvụ Ông Cụ, một phụcvụ Bê Xê Tê.


Thật hợp lòng dân hehe.


Cô Đồng săn ZIS ở Sô Liên
không dễ tí nào. Trung Tướng sẽ kể sau.


Và Ông Cụ có xế xịn hehe.


***


Ừa. Ông Cụ xài xế bọc thép,
thì đéo gì lăntăn?


Trung Tướng chả thèm lăntăn,
nếu Sử Lừa, hehe, không nổ dững phát thế nầy:


http://www.tin247.com/bac_van_su_dung_hai_chiec_xe_cu_nay!-1-21264037.html





Đạikhái, Sử tẩy mẹ hiệndiện
của con Super ZIS khỏi Đời Ông Cụ, chỉ ghinhận hai con nầy:


(i) Pobeda M20. Chínhphủ Sô
Liên tặng. Chạy 1957-1969. Tổng 39,463km:


(ii) Peugeot 404. Lừakiều
Pháp Bửn tặng. Chạy 1964-1969. Tổng 16,575km:


Héhé. Chạy quãng đường ý
trong ngần ý năm, thì hoặc Ông Cụ bịnh liệt giường, hoặc Ông Cụ cỡi nhiều con
xế khác, hoặc tuyền nằm tầuhỏa như cô Kim Bắc Hàn, hoặc tuyền lượn tầubay như
Terminator Bốn.


Các cô chọn option mấy?


Trung Tướng chả mần lãnhtụ,
chả xơi baocấp xăng, côngviệc quẩnquanh Hà Nội, mà một tháng cũng phi 2,000km.
Hai năm 48,000km, bằng Ông Cụ côngcán 10 năm.


***


Dưng đây mới là điểm chốt:


Các cô ghé Bẩutàng Cáchmạng
coi thử hehe. Con ZIS Super tọa chềnhềnh như đống vữa thừa. Không một dòng
chúthích. Không một chữ vinhdanh.


Nó imlặng, bởi một nhời nó
nói có thể khiến trẹo Lừa vĩnhviễn hóa câm.



Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

CÁI GÌ XUỐNG?


. ..Thời buổi « văn chương sách báo
quăng ngoài chợ, sáng giá thời danh cũng đứng đường » thì cái việc in ấn
chắc chờ về hưu rồi mới tính chị ơi !
Mấy dòng khiêm nhường buồn buồn của bác Trương Nhân Tuấn
khiến Beo viết entry này, bác tin hay không, thì đành chịu
.


Doanh thu của
riêng công ty phát hành sách thành phố Hồ Chí Minh đã quãng 700 tỷ/năm trong đó
gần 80% từ sách, tiếp đến là  Xunhasaba,
Tổng công ty phát hành sách Việt Nam, Công ty phát hành sách Hà Nội cùng hàng
trăm nhà sách tư nhân lớn nhỏ khác, chưa kể vô vàn nhà sách lậu di động vỉa hè ở TP HCM, Hà Nội…


Đi qua hơn 40
nước Á Âu Phi Mỹ, nước nào Beo cũng vào 
hiệu sách dù cho một chữ bẻ đôi có khi không biết, và Beo chưa thấy bất
cứ một hiệu sách nào ở đâu đông khách như các nhà sách Lê Lợi, Nguyễn Huệ, Thành
Nghĩa...


Thế nên ai đó đưa
ra nhận xét rằng sách báo thời nay ế ẩm, là hàm hồ.


Hàng ngàn tỷ đồng
kia, người ta mua những loại sách gì. Xin thưa, đủ cả cổ kim đông tây văn
chương thi phú khoa học công nghệ…cái gì cũng có. Từ bộ từ điển chuyên ngành y
khoa 5-7 trăm đến sách xem vận số bằng nốt ruồi 1-2 chục, từ  tiểu thuyết của bà Nobel đến thơ của ông giám
đốc…cần gì có nấy.


Hãy để ý xem tiếng
la hoảng hốt văn hóa đọc xuống cấp vang lên từ đâu, thì chính chỗ ấy đang xuống
cấp, à không, đang xuống đáy giếng.



Trong nhà sách
Barnes & Noble (Mỹ), tác giả đang tự quảng bá sách của mình. Sách ông ni in
có 500 bản.


 



Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010

NGƯỜI BUÔN GIÓ RỞM

Một sáng cà phê, Beo bộc
lộ  ý thích blog Người buôn gió.


Ngay chiều đó, đang yên đang
lành một bạn nhảy bổ vào YM, tự nhận mình là Hiếu Người buôn gió, muốn làm
quen.


Y như cá gặp nước, Beo huyên
thuyên rất nhiều về thời cuộc và tỏ nhã ý mời bạn  Hiếu này về làm…tổng thư ký tòa soạn tờ báo
về văn xã Beo sắp làm.


Hai hôm sau.


Lại bạn nick Người buôn gió
nhảy vào màn hình, rủ Beo cùng tấn công Hèn đại nhân trước thềm đại hội và
không nhớ tý gì  lời mời thơm tho của bạn
Beo hôm trước. Beo tám lại khí thế, nhưng rủ bạn ý tấn công ông Nghìn cân, dễ
ăn hơn vì nhiều  thông tin.


Cách đây dăm hôm, tới 3 nick
lạ hoắc nhảy vào hỏi địa chỉ Cô gái Đồ Long, hiếm độc nhất, một nick xưng là
luật sư của Đồ Long. Offline nên không giả nhời được, tiếc đứt ruột.


Hôm qua, một ẻm  nhận mình bên 
Tàu nhanh, lại muốn tìm địa chỉ Đồ Long. Beo chỉ rất nhiệt tình sang 110
Nguyễn Du. Riêng chiều nay thì con ranh ấy đang ngự ở 235 Nguyễn Văn Cừ. Bạn đọc
blog nào không biết những địa chỉ trên, xin tra google.


Bạn Beo trông che chẻ thế
nhưng tuổi cũng đẫm đẫm rồi, dưới tóc lại rất ít óc, tòan sạn. Bạn Beo cũng là
công dân mạng sớm lắm, phòzum, bờnốc, phâybúc này nọ, bạn Beo chả từ một cái gì
không dính.


Lừa bạn Beo hử? Tuổi gì?



Ly Mi: em la Ly
Ly Mi: lam ben Vnexpress
hong ho: Hi em
Ly Mi: da
Ly Mi: lam phien chi 1 ti
Ly Mi: cho e hoi chi la ban cua chi Tra phai khong a
hong ho: có gì không em
Ly Mi: da
Ly Mi: e goi chi y khong duoc
Ly Mi: e dag co ti viec nho chi y nhug ko lien lac dc
Ly Mi: hix
hong ho: đã lâu chị không liên,lạc
hong ho: thành thử cũng không  biết Trà có thay số không
Ly Mi: vang a
Ly Mi: chi co biet chi y o dau ko a
Ly Mi: em muon gap chi y ma kho qua
Ly Mi: lai chi biet moi so phone
Ly Mi: hix
Ly Mi: chi giup e dc ko a
Ly Mi: khong chi biet ai than voi chi y
Ly Mi: co the jup e thi cho e nik va so dien thoai voi
Ly Mi: e dag can gap qua
hong ho: Trà nó ở 110 Nguyễn Du
hong ho: em qua đấy lúc nào chẳng gặp
Ly Mi: chi Tra co nguoi yeu chua chi


 


(Thành thật cáo lỗi blogger đúng
Người buôn gió)