Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

HẬU CÙ CON




Thử theo dõi kịch bản Beo xáng
tác sau đây đúng với thực tế bi nhiêu phần trăm nghen.



Di lý ra Hà Nội bằng xe bít
bùng ba ngày. Xuất cưỡi máy bay chỉ cho tội nhân hiền ngoan.


Nhập kho hết 4 tháng mở tòa
xử. Sẽ có màn chửi tục (tức là đụ mẹ đụ cha, chứ không phải chửi sang trọng ), có thể có cả chi tiết đạp
vành móng ngựa, giống  linh mục Nguyễn
Văn Lý. Kết thúc màn chính này, Cù đếm kiến 
từ 2 treo đến 8 ngồi. Tại sao Beo để khoảng cách xa thế, ấy là vì tùy
thái độ tại tòa.


Có học (các học vị làm bằng chứng), nhưng sử dụng
trình độ học thức thì chán quá.


Đao to búa lớn, đại ngôn, đầu voi đuôi chuột, công
thần (ỷ dựa công đức các phụ huynh), ăn nói bỗ bã, vô lễ, lý lẽ giáo
điều (trong các đơn từ), bù lu bù loa... Thiếu chuẩn mực thực tiễn...


Chiểu theo nhận xét của một bạn
học
(*)Cù con gửi cho Beo trên đây, thì Cù khoái ngồi hơn treo. Theo thứ tự thẩm
thiếc này nọ, dăm vài lần xử, y án. Và ngồi nửa án,  bắt chước Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung
sắp tới đây, kiến chăn chưa kịp béo, đã được về.


Chính quyền không xếp Cù vào
hàng có mưu đồ chính trị, mà chỉ là thần kinh chính trị. Nếu chịu khó giả nai
tại tòa thì chỉ 2 treo.


Vì là kịch bản của Beo, nên
Beo không thuê luật sư. Một hề đã quá đủ, nhân đôi tác dụng ngược, có khi 8++
chứ không chỉ 8.


Hải ngoại


Tiếc quá là tiếc khi Dép Cao
đã rớt đài chức dân bảo bên Mỹ, bù lại vẫn còn em Sanchết  cùng các loại hội loại ủy đồng thanh gào thét.
Khản cổ kiếm nước uống chứ vẫn đúng ngày đúng giờ, Cù mới được ra. Màn này tuy
cũ rích vì diễn rất nhiều lần, hết ăn khách từ lâu, nhưng vẫn là màn vui nhất
trong toàn vở.


Báo chí


Sau mẩu tin riêng mỗi mình
mình có giống hệt nhau gần một ngày, thì hôm sau lại đồng loạt photocopy thông
cáo báo chí của công an. Xong dồi tắt cả hình lẫn tiếng đợi đến ngày tòa xử. Ào
lên một hai ngày nữa xong dồi, lại tắt luôn.


Báo chí tiếng Việt hải ngoại kiên
cường hơn, nhai nhải ngày đêm. Uh, mà không nói mấy chuyện ấy thì còn cóc khô
gì để  khai sáng dân chủ cho dân chúng cuốc nội nữa.


Quần chúng


Hôm qua, có một đoàn nhân dân
tự phát, chung phường với Cù con, đến úy lạo và thanh kìu công an.


Hiện Beo đang chat với 7 cửa
sổ trên màn hình. 5 quen biết 2 không, tất cả ở Hà Nội. Cả 7 đều đồng tình với
việc nhập kho Cù con.


Chuyện này Beo chưa từng thấy. Ăn ở thế nào để ra nông nỗi
thế!


* Không phải bạn học

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

CÙ CON

Bạn Beo đã hiển thị thái độ
của mình về  Cù con cách nay một tháng trên
blog này nên không hề có ý định biên thêm gì nữa. Do quá nhiều người hỏi nên
Beo nói ngắn gọn thế này thôi nhé: Cù con bị bắt theo điều 88 của bộ luật hình
sự (thế nên mới có việc khám nhà tại Hà Nội). Tuy nhiên, đúng lúc bắt thì  Cù con đang hành sự với bạn gái (luật sư Hồ
Lê Như Quỳnh - không phải gái mại dâm). Việc chửi bới, lăng mạ không ngưng nghỉ
người đang thi hành công vụ trong suốt thời gian…mặc quần áo của Cù con, sẽ
được tính là  hình thức tăng nặng nếu có
án sau này, thế nên mới nảy ra thêm chuyện vi phạm hành chính, là vì vậy.


Chuyện này cũ mốc và chán òm,
có gì mà nháo nhác thế nhở?

Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

THIỆN TÂM HAY LÀ CHUYỆN MỘT CÁCH LÀM TỪ THIỆN


Câu chuyện Beo bức xúc nhất
mấy ngày nay là vụ quần áo cứu trợ đem làm giẻ lau bị bắt quả tang. Nguyên nhân
được cho là vì quần áo quá cũ nát, dân vùng lũ không thể dùng được.


Bình tĩnh lại thì thấy thế
này. Chiểu theo thông tin trên báo, quần áo đi thẳng từ tàu hỏa vào gara xe. Suy
luận thông thường   có nghĩa là,
nơi gửi đã biết trước những bao quần áo kia là cũ nát và vẫn gửi. Nơi gửi - hội
chữ thập đỏ TW, giả dụ có lén đổi đồ mới thành đồ cũ ăn chênh lệch, cũng rất khó có khả năng thu thập nguyên toa tàu
hàng quần áo cũ nát trong thời gian thần tốc như thế. Có trách chăng là biết
không dùng được vẫn chuyển vào mà người Việt mình, nghèo cách mấy tính sĩ diện
vẫn cao lắm.
Và như vậy, chỉ còn khả năng, người 
làm từ thiện đã không mấy…thiện tâm.


Không có bức hình nào cận
cảnh để chứng minh cho sự cũ nát. Hôm nay thấy cái này trên TP. Tuy nhiên, đây là
cái quần còn tương đối tốt. Có chăng sự hiểu nhầm những mốt thị thành thế này là
đồ cũ nát chăng?



Bên Mỹ, Beo thấy có một
cách  thu nhận đồ từ thiện khá hay. Gần
các khu đông dân cư hay các siêu thị hay đậu một xe thùng khá lớn mang tên
Goodwill, tất cả đồ    quần áo chén dĩa bàn ghế chổi cùn rế  rách  Goodwill nhận hết. Số
đồ này sau đó tập trung vào các cơ sở (thường do nhà thờ quản lý) để các thiện
nguyện viên phân loại, hấp tẩy, đóng gói phân phát đi những nơi có nhu cầu. Một
số đồ,  nhất là đồ gỗ cồng kềnh, được đưa
vào các cửa hàng đồ cũ bán lại, lợi nhuận 
từ đây dùng trả chi phí cho Goodwill và nếu dôi dư được góp tiếp
làm từ thiện. Công việc này họ làm thường trực, nếu thảm họa xảy ra thì chỉ cần
kêu gọi thêm thiện nguyện viên mà thôi.


Nếu ai đã đi chợ SIDA Châu
đốc hẳn biết những thồi quần áo cũ khổng lồ, khi mở ra thơm sực mùi thuốc tẩy,
loại nào ra loại đó, bó gọn gàng từng 1 hoặc 2 trăm tùy độ dày mỏng của chủng
loại. Dân buôn sỉ mở từng thồi ra, người chọn đầu tiên, tức là những cái mới
nhất, gọi là nước 1. 3 là nước cuối, dạt về các chợ quê hay vỉa hè Sàigòn, giá
xê xích từ 5 đến 20 ngàn cái khi đến tay người tiêu dùng. Thương buôn coi như
thắng lớn khi vớ được thồi còn đến vài bộ suit có thể vào thẳng cửa hàng lớn
sau tý đỉnh tút tát.


Nguồn hàng này là đồ cứu trợ
từ Goodwill cho Campuchia. Không rõ bằng cách nào nó lại trở thành một đặc sản không thể thiếu của tỉnh giáp
biên ta.


 



Thứ Năm, 4 tháng 11, 2010

BÌNH BÁO (tiếp)

Trong ngày đầu tiên thảo luận
về tình hình thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội 2010 và kế hoạch 2011,
32 đại biểu đã phát biểu tại nghị trường, trong đó có 4 ý kiến quyết liệt truy
cứu trách nhiệm trong vụ Vinashin mà cụ thể ở đây, đích danh là thủ tướng.


Vietnamnet với tốc độ vô địch,
gần một tiếng sau 3 trên 4 ý kiến đã được đẩy lên. Dân trí, vnexpress chậm hơn 1
tiếng. Trang web của các báo giấy hàng đầu post vào đầu giờ hành chính chiều. Sáng
hôm sau, đồng loạt tất cả các báo lớn nhỏ, trang nhất, chỉ đăng tập trung vào 4
ý kiến như đã biết.


Ngày thứ 2 cùng nội dung làm
việc trên nghị trường. Các đại biểu quân đội, công an lên tiếng. Lật ngược hầu
hết ý của 4 vị ngày đầu. Báo chí lại chạy theo, dĩ nhiên, trần thuật mà.


Việc các đại biểu quốc
hội  đưa ra các ý kiến trái ngược hoàn
toàn nhau, rồi tranh luận để đi đến một kết luận, là điều hết sức bình thường. Beo
còn thấy nó rất văn minh khi những người làm chính trị bây giờ đã dám, đã biết
cách bộc lộ ý chí cá nhân trên con đường 
phục vụ lợi ích chung.


Nhưng, việc báo chí đưa tin quốc
hội như hai ngày đầu tháng 11 này thì lại không bình thường một chút nào. Không
phải ai cũng có điều kiện hay thời gian ôm TV cả ngày để theo dõi tường thuật
trực tiếp xem 28 ý kiến còn lại trong ngày đầu, các đại biểu nói gì. Thế nên,
nếu chỉ đọc báo giấy thì sẽ hiểu rõ ràng rằng, 4 ý kiến kia  là ý chí của toàn thể đại biểu quốc hội. Trong
khi đó, số đông các ý kiến trong riêng ngày đầu về nông nghiệp và phát triển
nông thôn rất cấp bách, rất đáng quan tâm, chiếm đến 2/3 thời lượng thì tuyệt
nhiên không báo nào đề cập. Ví dụ: phát biểu của các đại biểu Đào Xuân Nay (
Bình Thuận), Nguyễn Thị Khá (Trà Vinh),Danh Nhưỡng (Kiên Giang), Bùi Thị Hòa (Đắc
Nông), Chu Lê Trinh ( Lai Châu)…


Tránh trớ cách gì cũng phải
thấy bày ra ở đây: báo chí muốn quốc hội bãi miễn Thủ tướng hoặc, chính ông từ
chức hơn là đưa tin về một phiên họp quốc hội- một cách trong sáng.


***


Nhìn ông trên quốc hội trông
rất thương. Ông già nhanh so với ngày mới nhậm chức. Nhiệm kỳ của ông biết bao
nhiêu biến cố, quốc nội cũng như thế giới. Ông góp vai trò cực lớn  trong việc định vị Việt nam trên trường quốc
tế. Ở ông đầy chất mã thượng của dân Nam bộ xưa, mà chính trị, hẳn là
nơi không dung chứa sự mã thượng.


***


Sozy lại làm khó chịu bạn Thái Du nghe. Bận quá, bản
chất của sự việc này  sẽ nói sau.