Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

GIÀU-NGHÈO LÊN BÁO

Giàu


Mới kịp đọc lướt qua 3 tờ báo
Xuân. Sàigòn tiếp thị dở nhất. Bài vở
giáo điều cứng quèo trình bày rất khó chịu, chữ quá nhỏ, thi thoảng chêm vào
những họa tiết như báo trẻ con. Tuổi trẻ
có truyền thống làm bìa đẹp, nội dung nhiều cái để đọc. Nhẹ nhõm, thú vị và có
lẽ do toàn những cây bút hàng hiệu thực hiện nên viết có văn.


Mình rất thích bài trả lời
phỏng vấn của cô hoa hậu Hương Giang,  cô ấy bảo  mặc toàn hàng Việt. Dù
chỉ là bài làm tuyên truyền nhưng viết rất khéo. Dĩ nhiên, thích ở góc độ không
phải nghề báo mà là nhãn quan của phóng viên.


Không ít lời ta thán chuyện
phóng viên ảnh, chĩa ngược ống kính từ dưới lên hay lộn trái cả áo con người ta
ra để chụp cái nhãn hiệu. Mình bảo, không chỉ ống kính, mà cả cái đầu phóng
viên, cũng chỉ ở dưới háng đám Sbiz thôi. Một đứa ví như Lý Nhã Kì, dù muốn dù
không cũng hàng ngày giao tiếp với các đại gia thực thụ, làm sao không biết
việc khoe  mặc cái áo bao tiền là điều cực
kệch cỡm. Vấn đề, đứa moi chuyện ấy ra và đứa cho đăng lên báo, nó không biết không
nghĩ thế. Người của công chúng, thành thử đám sbiz phải lao theo giải thích
chứng minh (hoặc cũng có thể tận dụng cơ hội xuất hiện) chứ trong bụng, mình
tin rằng chúng nó khinh cho như rác.


Người giỏi chưa chắc đã giàu,
nhưng người (tự làm) giàu chắc chắn giỏi. Báo chí, rất hiếm khi chạm vào được
hạt nhân của vấn đề là họ giỏi thế nào, nên 
chỉ mô tả cái sự giàu. Mà nào có mô tả trung thực, lòng đố kị khôn nguôi
hiển hiện qua từng con chữ, thảm hại gì đâu.


Nghèo


Đói đầu gối phải bò…Trong
những tình cảnh cùng quẫn, vạn bất đắc dĩ người ta mới phải tìm đến sự cứu giúp
của cộng đồng.


Đang viết

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

MỤ NẬU BAY

VOA viết thế này


Hôm thứ Năm, nhóm dân biểu Mỹ quan tâm đến Việt Nam đã
gửi thư cho ông David Shear, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam
để trình bày quan tâm của họ về các trại cai nghiện ở Việt Nam .
Lá thư mang chữ ký của hai dân biểu của tiểu bang California- Zoe Lofgren và
Loretta Sanchez - cùng với hai Dân biểu của tiểu bang Virginia-Frank Wolf và
Gerry Connolly - nói rằng họ quan tâm đến báo cáo mới đây của Human Rights
Watch HRW mang tên “Quần đảo Phục hồi,” trong đó cho rằng đã xảy ra tình trạng lao
động cưỡng bức tại các trại cai nghiện.
Tại Washington, giáo sư Nguyễn Ngọc Bích cho biết:
“Việt Nam
đi ngược lại tất cả những cam kết đối với Liên Hiệp Quốc, đối với những quyền
Liên Hiệp Quốc công nhận.”
Cũng tại Washington, tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng nói rằng Việt Nam đã sử dụng sai
trái tiền viện trợ của Mỹ:
“Các trung tâm cai nghiện đó một phần được tài trợ bởi các trợ giúp phát triển
của Hoa Kỳ và quốc tế, kể cả ngân khoản rất lớn được đưa ra dưới thời Tổng
thống Bush, gọi là tiền giúp ngăn ngừa và điều trị những người bị HIV. Thành ra
tất cả những tài trợ của Hoa Kỳ và quốc tế một phần không nhỏ đã bị sử dụng để
rồi chính phủ Việt Nam áp dụng biện pháp bóc lột sức lao động cưỡng bức của
những người đáng lẽ phải được phục vụ.”
Beo xác quyết rằng, 100% gia đình
đang gửi người  thân trong các trại cai nghiện không réo chửi cả họ  cả làng các vị phát ngôn
trong  cái tin trên, Beo khỏi làm người.
MỤ
NẬU BAY

là chữ bạn Luu Van Phu Yen chửi về đề tài này trên blog bạn ấy. Nó có
nghĩa bà nội mày, một lũ chống cộng ngu.


Bởi vì, các trại cái nghiện
ấy là niềm hi vọng mong manh cuối cùng, cứu 
vớt người thân của họ. Bởi vì, họ biết rất rõ rằng, đang đổ cái gánh
nặng quá sức của gia đình họ sang cho nhà nước lo liệu.


Thằng ngu tiến sĩ ( gọi thế cho xả
cáu sườn) kia sao không  dám nói ra cái ngân khoản rất lớn là bao nhiêu? Suốt
thời Bush, tổng số tiền tài trợ  là  280 ngàn USD. Quy đổi ra đồng vào thời điểm
thứ Sáu ngày 13 này, liệu có đủ để mua giấy toilet cho các trại cai nghiện trên
toàn quốc?


Bước chân vào bất cứ trại cai
nghiện nào cũng đều biết quá trình điều trị cai nghiện diễn ra tuần tự các
bước: điều trị tấn công lúc vừa nhập trại bằng các biện pháp truyền nước biển liên
tục để làm loãng nồng độ cocain trong máu, các loại thuốc men thực phẩm bồi bổ  thể lực. Nếu muốn biết, con người gần với con
vật nhất lúc nào, thì hãy đến chiêm
ngưỡng
đúng vào thời điểm này.


Sau đó, dăm vài ngày hay vài
tuần tùy từng người, chuyển qua giai đoạn điều trị tâm lí (là chủ yếu). Đơn
giản, làm cho con nghiện quên thuốc bằng cách cách li khỏi những người nghiện
và lao động, thứ lao động nào ra càng nhiều mồ hôi và chiếm càng nhiều thời
gian rảnh rỗi, càng tốt.


Thế nên, 1 trong 4 trại cai
nghiện khó xin vào nhất (vì hiệu quả cai nghiện tốt nhất), con nghiện phải đi đập đá. Người sức yếu thì  làm đủ việc
linh tinh. Đương nhiên, tiền công được nhận đầy đủ.
Trại không thu giữ các khoản tiền này của họ.


Bài này, Beo viết cho cái đầu
gối mình.

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Khi nông dân bị tước đoạt TLSX

Copy của Tuanddk


Có lẽ, khi đặt mìn, cài bình gas, và xả súng tự chế vào nhà chức trách hôm 5-1,
anh em nhà họ Đoàn có lẽ cũng ý thức được hậu quả mà hành vi của mình mang lại.
Mất đất, có nghĩa là mất tư liệu sản xuất. Mất TLSX, đối với nông dân, là mất tất
cả. Mất tất cả, có nghĩa chẳng còn gì để đổi ngoài mạng sống.
Có người cho đây là bất đắc dĩ. Bất đắc dĩ dẫn đến manh động, đến bạo lực. Nhưng
trường hợp Đoàn Văn Vươn có lẽ sẽ rất oan khi cho đây chỉ là bất đắc dĩ.
"Năm 1980, cuộc chinh phục biển cả của Đoàn Văn Vươn bắt đầu bằng những
gánh đất "quăng" xuống biển. "Có người bảo Vươn dại như con
vích". Có người thách đố Vươn. Người khác bảo anh mạo hiểm khi dám thách
thức thần biển. Người đàn ông của đất Hải tần phòng thủ bấy giờ đã nói đầy tự
tin:
"Người thách đấu tôi không sợ. Chỉ sợ Trời thách đố tôi
thôi
". Từng hạt đất bám trụ. Từng viên đá trơ gan. 20 năm qua, 20.000
m3 đất đá,  đã được đổ ra biển để sú, vẹt có chỗ bám chân, để con tôm, con
cá có chỗ sống, và để con người có kế sinh khai, có cái mà hy vọng. Và, với
không biết bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, và có lẽ cả máu nữa, công việc tưởng
chừng như dã tràng xe cát rút cục cũng đã giúp Đoàn Văn Vươn tạo lập một cơ
ngơi 40ha đầm nuôi trồng thủy sản. Đoàn Văn Vươn sợ Trời. Nhưng xưa nay nhân
định thắng thiên cũng nhiều"
. Đây là những nét chính về Đoàn Văn Vươn
và công cuộc trường trinh lấn biển của anh trong bài báo "Kỳ tài đất Tiên
Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển", được đăng tải trên Đời sống
và Pháp luật 14 tháng trước khi Vươn và những người anh em của mình đặt mìn, nổ
súng vào nhà chức trách để giữ đất.
Nhưng càng thắng Thiên, họ Đoàn càng nợ nần, càng lệ thuộc vào "tư  liệu
sản xuất", vừa là sinh kế, vừa là món nợ vật chất có thể sẽ phải "di
truyền" sang đời con cháu nếu họ Đoàn, một người nông dân, mất sạch tư
liệu sản xuất.
Sự cùng quẫn trong hành vi manh động của họ Đoàn, càng cho thấy tính chất
"bước đường cùng" trong thân phận của anh. Sự cùng quẫn cũng là câu trả
lời việc một một quân nhân phục viên, một kỹ sư nông nghiệp, một người nông dân
cả đời bán mặt cho đất, bán lưng cho giời, lại quyết liệt và bạo lực đến như
vậy.
Tất cả mồ hôi công sức của Đoàn Văn Vươn và gia đình bị thu hồi khi thời hạn cho
thuê 20 năm đã hết. 20 năm để có một sinh kế. Và 20 năm cũng là thời hạn tối đa
mà Nhà nước cho thuê đất. Không phải là ngẫu nhiên mà Hội Nông dân không ít lần
đề nghị Nhà nước sửa đổi Luật đất đai, giao quyền sử dụng lâu dài cho nông dân
từ 20 năm lên 50-70 năm. Khi người nông dân đã phải nói "lên bờ (mất ruộng
đất) chỉ có chết thôi, "lên bờ" không thể sống bằng cái gì được, nhà
cửa không có". Thì rõ ràng, chính quyền địa phương đã đẩy họ đến cái thế
"phải quằn".


Thông tin thêm


Sau khi hết thời hiệu hợp
đồng thuê đất, chính quyền đã 8 (tám) lần mời anh Vươn lên kí hợp đồng mới tiếp tục thuê đất.
Các bạn nhà báo thử phân tích  hay phỏng
vấn xem, vì sao anh Vươn không kí.



Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

ĐÀN BÀ


*** Nó tên Châu, chị nó là
Lan.


Nó đến nhà mình, đen đủi gầy
giơ xương, hai con mắt thố lố những là lòng trắng. Nó nói, cả nhà phải nhìn lom
lom vào miệng mới hiểu. Mình bảo, đưa chứng minh cô đi đăng kí tạm trú nó
bảo, iem chửa lồm chị Hưa nờ. Lần lữa đến hai năm sau, nó vẫn chưa có. Công an khu vực nể nhà
mình chẳng hỏi nhưng tổ trưởng dân phố, đóng góp tiền kém tí lại hạch.


Cả nhà đi Đà lạt, bắt buộc
chị chàng phải xùy chứng minh ra để đi máy bay. Khổ thân, hóa ra tên khai sinh
nó là Chó. Con chị, phải bỏ học từ năm lớp 4, vì xấu hổ cũng với cái tên. Bố mẹ
nó, người cụt tay, người cụt chân, không biết chữ, gá nhau năm đã ngót 50. Lẽ
thế, sợ con khó nuôi nên đặt tên chị nó là Lồn.


Nhà nó ở Duy Xuyên Quảng Nam , nghèo đến
độ không có cửa. Đêm đám thanh niên say xỉn xông vào chọc ghẹo, chị em dắt nhau
chạy ra đồng trốn. Tháng phải dăm bảy bận trốn như thế.


Không thể gọi nó là giúp
việc. Bách nam chi nô trong nhà từ A tới Z giao phó nó hết. Cơm nước chợ búa
tinh tươm. Lúc thân thiết lúc giận dỗi nhau với Giai xinh Gái đẹp, như ruột dà.
Ở nhà mình chục năm, tom góp xây được nhà cho mẹ cho chị. Đĩa mẻ chén sứt mình
đem vất, nó dấu dấu thu thu mang về quê. Mình thương, mua  cho một lô đồ mới những tưởng nó  bỏ lại, ai ngờ  cũ mới vẫn cố tha lôi bằng hết.


Con chị dở người. Ôm cái bụng
bầu cũng phải đợi đẻ ra mới dò đoán xem phải con thằng nào trong làng. Biết là
biết vậy thôi chứ  sữa cháo gì cũng trông
cậy vào tiền nó đi làm gửi về nuôi. Thằng bé chắc khỏe đẹp như con thành phố. 4
tuổi tự dắt cái xe đạp người lớn đi cả cây số ngon ơ.


Thằng bé rớt xuống cái ao sau
nhà. Nguyên là hố bom làm cụt chân bố nó ngày chiến tranh. Nó khóc sưng húp
mắt. Đưa con ra đồng hôm trước hôm sau con mẹ xệp xuống ăn quà vặt ngoài chợ.
Cả làng không nỡ chửi.


Giai xinh gái đẹp đi học xa.
Nó về quê lấy chồng. Thằng chồng làm thợ hồ xấu xí nhưng ơn trời, không nhậu
nhẹt. Hồi đứa đầu lên hai nó bồng vào Sàigòn, con bé xinh xẻo tanh rình ai bồng
cũng theo trừ mình. Hễ đụng đến là nó ré lên nịnh kiểu gì cũng không ăn thua.


Giờ, nó đã 3 đứa. Lâu lâu quê
có ai vào lại gửi cho mình khi lít nước mắm khi chục bánh tráng mè.


*** Nó đi với mình từ thời cơ
quan cũ. Đẹp, nhất nhì cơ quan chứ không riêng gì tòa soạn. Chân dài thẳng tắp,
long nhong từ ngoài cổng đi vào, các anh ngoái vẹo cổ nhìn.


Ngữ ấy, không thể một đời
chồng.


Mình bỏ nghề, nó bỏ theo, làm
trưởng phòng marketing cho một ngân hàng lớn. Lương cao chót vót. Nhớ nghề, một
thời gian lại theo mình quay về làm báo.


Thằng chồng thứ hai Việt kiều
Úc, hôn thú cưới xin đàng hoàng. Đẹp như tài tử điện ảnh, lương trên chục ngàn
tháng nhưng him phải xẻ nuôi con lẫn  vợ
đã li dị bên Úc. So  xứ người ta mà tủi phận làm đàn bà Việt.


Nó cũng chẳng quan tâm gì mấy
đến tiền. Sang Úc sống nửa năm, dẫn nhau về Việt vì chán và buồn. Thêm một đứa
con gái nữa, đẹp như thiên thần trong những bức tranh phục hưng.


Thằng chồng bị điều ra Hà nội
làm việc đã 7 tháng. Qua nay, té bật ngửa, nó có bồ ngoài đó. Phi ra, tệ hơn
thế, con kia có bầu, 6 tháng. Ăn ở như vợ chồng.


Cật vấn, tối nào chị cũng nói
chuyện điện thoại ít nhất  nửa tiếng đồng hồ, sao em không biết anh ấy đã
có vợ. Con Hà nội ngớ ra, cũng không biết thằng này nó lén mình tỉ tê với vợ vào
lúc nào khi suốt tối ở cạnh nhau.


Nó nhắn tin, giờ em phải  làm sao. Mình, trả lời bằng câu trớt quớt, lúc
nào chị cũng bên em.