Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

VÔ PHÚC!

Nhìn hình ông tiến sĩ Háng nôm vận quần đùi
chim cò, vất vả “trong vai một đôi vợ chồng trẻ” về tận ruộng đồng Văn Giang,
Hưng Yên để rồi tung lên mạng một loạt bức ảnh “xương người bị đào bới” gây
“phẫn uất, căm phẫn trong dư luận”, mình cứ ngồi tần ngần, buồn ít, cười nhiều,
và … muốn chửi thì cực nhiều.


Điều đầu tiên mình muốn chửi, là cái đám
“dân oan” mặt mũi kín bưng của cái xã Xuân Quan kia, cái đám mà trong hàng loạt
hình của ông Tiến sĩ cũng không có “dân” nào rõ mặt cả. Cứ cho là hài cốt tổ
tiên bị đào xới đi chẳng hạn, thì hà cớ chi, cứ phải đợi ông tiến sĩ về rồi mới
dắt díu nhau ra đồng, bới phát trúng ngay, thắp hương chụp ảnh, bài bản như
thế!


Tổ tiên nào dung thứ cho cái loại con cháu
vô luân như thế, chúng mày nỡ để tao nằm giữa nắng gió triền miên như thế, chỉ
để đợi một thằng đâu đâu về rồi mới xun xoe ra đồng bới móc à, thắp nén hương
cũng chụp hình lấy được!


Mình xem hình, mình cứ nghĩ, nếu những mảnh
hài cốt kia là thật, thì đúng là vô phúc cho dòng họ nào có đám con cháu “đổ
máu để đòi lại đất hương hỏa của tổ tiên” như thế, cũng may mà anh tiến sĩ về
sớm, chứ giá như anh bận biên bài tung hô chiến thắng cho chị Hằng Bùi nào đó
vừa được xuất chuồng, thì thôi thôi các cụ ơi chịu khó nằm đấy nữa đi nhé, nắng
mưa như thế đã gì???


Còn, nếu như những hài cốt kia là giả, tức
là cái đám con cháu kia sẵn sàng tạo ra những bộ hài cốt đểu của tổ tiên, chỉ
để chụp hình, thì …


Và đến ông tiến xĩ, cứ cho là ra đồng “tìm
hài cốt các cụ” mà nhơn nhơn ăn mặc bố láo, quần lửng lòe loẹt, phải tay ai,
chứ phải tay mình, ăn vận như thế, mà lăng xăng chuyện nghiêm túc, mình vả cho
gẫy răng!


Vô học đến thế là cùng, thế mà cũng trơ
trẽn trưng hình lên mạng lấy được!


Nói thế, cứ đưa hết khả năng ra mà luận như
thế, chứ mình tin, nếu việc kia là thật thì đám “dân” đó nó để yên cho đã may,
chẳng cần phải ông tiến xĩ dạng háng về làng, mới thút thít bịt khẩu trang ra
đồng nức nở.


Nói thế, đến nay, theo mình biết, chưa hề
có một hộ dân nào ở Xuân Quan, kêu ca về việc mộ người thân của mình, bị đào
xới nhầm trong cưỡng chế.


Chống, chống đến mức độ ngụy cả hài cốt tổ
tiên để chống,


Làng Xuân Quan người ta sẽ nghĩ gì? Dân
Xuân Quan người ta sẽ nghĩ gì? Hỡi đám “dân lành như củ khoai” kia? Và hỡi ông
tiến xĩ quần lửng chích chòe kia?


Về thẳng Xuân Quan
mà hỏi, đừng đánh võ tù mù, thơ ca rườm rà lắm!


Nguồn http://blog.yahoo.com/_4QCS7HYLDQN2Y4LO3IFGTJZIDA/articles/242577

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

CHẠY ĐÂU CHO KHỎI NẮNG

*** Nắng.
Nóng vãi linh hồn.


Hang
Tám cô, thưa thớt khách viếng thăm. Không được như Mười ba cô nằm ở Đồng lộc, ấm
áp khói nhang quanh năm.


Gọi
Tám cô là bởi thường ngày có 8 nữ thanh niên xung phong, hay trú ẩn tại đó. Còn
khi bom đánh sập cửa hang, bên trong có 5 nữ và 3 nam, toàn 19-20. Họ bị chôn
sống, ngày thứ 9 mới hết hẳn tiếng kêu cứu.


Cũng
chỉ là cái hốc, chẳng phải hang động gì.


Không
thể không khóc.


Thấy
mình lừ lừ với thằng cha hướng dẫn, bám lấy lải nhải chuyện cây chuối tám nải
thạch sùng hay tắc kè gì đấy đẻ 8 trứng, lão í 
kéo vội ra ngoài.


Mình
bảo với tỉnh, sao các anh không đi tìm những người cứu hộ ngày ấy xem có ai còn
sống.


Đéo ai
đi nhậu hộ cho ạ.


Rồi
nào bọ nào giòi lốc lếch, cắp đít đi tứ xứ lo cho đám nông dân giàu nứt đố đổ
vách hết Tiên lãng đến Văn giang, sao không loa loa đi tìm những nhân chứng
sống, may mắn nếu như họ còn sống.


Để
làm gì?


Đừng
giàu óc tưởng bở mà đoán thị Beo sẽ viết: để giáo dục tính cách mạng cho thế hệ
mai sau.


Để
làm gì á ? Để làm dăm cái clip mà hút khách du lịch tây ta, thêm chút euro
dollar cho cái tỉnh nghèo mạt địa.


Lạnh
lẽo hang Tám cô giữa ngày lễ trọng, xót quá.


*** Đà
nẵng, hẳn nhiên là nơi đáng để sống nhất Việt nam hiện nay.


Câu
nhận định  này hoàn toàn mang tính bầy
đàn vì thấy ai cũng nói thế. Chứ mình, rúc trong khách sạn không thò mặt đi đâu,
cho tới tận lúc ra sân bay.


Sorry
ailines thông báo trễ chuyến 3 tiếng.


Nhanh
như điện quyết luôn, đổi hướng ecopark thẳng tiến. Lão í lầu bầu, đợi anh làm
nguyên thủ sắm chuyên cơ riêng cho em.


Chuyên cơ
của mình hạ cánh Nội bài, rồi chờ lấy hành lí rồi về đến chân cầu Thăng long, chuyên cơ về SG vẫn chưa cất cánh.


***
Cũng phải về đến Sàigòn mới được đọc kiệt tác của anh Thanh Thảo về lưu manh
dân Văn giang. Phì cười. Có lẽ giai già này nghe Văn giang Hưng yên tưởng nó tọa
nơi khỉ ho cò khóc nên nông dân mất đất chỉ còn nước đi  trộm cắp.


Đối
diện ngay Bát Tràng, xứ này  làm ngoé gì
còn nóc gia nào thuần nông, từ  trước khi
Ecopark nảy nòi.


Người
đi coi nhà mẫu đông như hội.


Cây cối bao quanh những ngôi nhà mẫu đã thành đại
thụ.



Với
giá bán  từ 5 đến 9 tỉ cho một căn song
lập thì khả năng mua được nhà của dân Bắc kì là khá nhiều. Tất cả các căn hộ
trong dự án giai đoạn 1 đã bán hết. Giai đoạn 2 chưa triển khai vì vướng
vụ  giải tỏa gần 6ha kia. Từ giờ đến hết năm, cũng
chưa biết có kịp ra mắt sản phẩm mới nào không.


Chủ
đầu tư thật của Ecopark là  soái Đông âu
về, rất trẻ và mấy ngày lễ rúc ngược vào Đà nẵng.


Chạy
đâu cho khỏi nóng.


Nhưng
nóng nhất lại là chuyện giai già gái trẻ.


Khổ
thân giai. Lời đồn đại từ ngày thành gia thất giai phải ầu ơ giặt tã em bé không
có thật, nhưng ngồi trực alô khất nợ cho vợ thì trúng phóc.


Khổ
thân giai. Từ hết con cái vì gái trẻ. Biệt thự dòm ra hồ giai nói xanh rờn sẽ
trả cho nhà nước khi từ biệt cõi thế, dứt điểm không cho đám bất hiếu kia cọng
cỏ  nào. Ấy là tâm tình vụng với ông kế
nhiệm thế, chứ bọn ngân hàng mà nó nghe được, nó lại chả bổ lên, giả ngay tiền
thế chấp trăm tỉ rồi muốn cho biếu tặng ai thì tuỳ, nhá.


Khổ
thân giai. Cái bốt gác trước cửa, nó thay bọn cá tháng tư bằng bọn dân sự, ăn mặc
như đồng phục nhà đòn. Quên không hỏi thuộc tổ chức nào.


Ba
cái khổ bù lại có một cái sướng, giai dạo này béo trắng trẻ hẳn ra dăm tuổi,
trông chỉ tầm 70.


Hôm
thứ sáu tuần trước, các em cấp quận phải giả nhời cấp cao hơn vụ  giấy tờ pháp lí gái trẻ, vì
sao ngày kết hôn lại sớm hơn ngày li hôn. Tức là có một đoạn giao thoa đương kim hai
chồng. Trong tổng số đời chồng có một ku mình rất nghi là nhà thơ, vì thấy ghi …khuyết
danh.


Cái
này lí giải vì sao mình thương cảm cho nghị gái Hoàng Yến. Thân nghị  bà như hạt
mưa sa, hạt rơi hồ Trúc bạch hạt ra cánh đồng Mỹ, hẳn phải khác nhau.



***
Cả ngày qua ngồi ê lưng đến bí tiểu, nghe bằng hết hội nghị giải quyết khiếu nại
tố cáo. Sáng nay thấy Bò nhai cỏ BBC tiếng Việt giật cái tít khiếu nại tố cáo “gây bất ổn chính trị” may
quá thế là xè ra, đái được luôn tại chỗ. Có lẽ Bò nhai lại rồi suy diễn thêm ra từ chữ
bất ổn của báo chí trong nước,


Một
số tỉnh (nhất là phía Nam )
có ý trách cách giải quyết của chính phủ trong vụ Tiên lãng nghiêng về phía mị
dân (dĩ nhiên từ này là cách nói  sìtai
thị Beo). Đây là một chỉ dấu cho thấy, ku Vươn sẽ bóc lịch mệt.


Mình
còn nợ  mấy người bạn blog lời giải thích
từ ĐẮT trong vụ Tiên lãng.


Từ
từ, khoai chưa nhừ.

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

CHUYỆN Ở VĂN GIANG

Thực ra định viết ngay từ
đầu, nhưng để đến hôm nay là có ý đợi xem mấy chú Sàm Diện Huân Bờ bờ cờ xách
động dân chúng Văn Giang kiểu gì. Túm quần lại vẫn một kiểu ngu si tứ chi béo
phệ.


Chú Bờ bờ cờ buồn lắm khi
không thấy báo chí trong nước làm ầm ầm lên như vụ Tiên Lãng. Mấy chú kể trên
cũng buồn lắm, cứ thế này bao giờ cách mạng hoa cứt lợn mới nổ ra được. Có chú
nào đó còn ra giọng trách móc 80%  bà con
đã nhận đền bù là thiếu tính đoàn kết trong đấu tranh.


Rõ của nợ.


Bản chất  chuyện cưỡng chế đất đai ở Văn Giang và Tiên
lãng khác hẳn nhau.


Tiên lãng là thế đối đầu, giữa
dân và chính quyền. Nó là chuyện nhỏ dưới huyện xã, nhưng đặt ra vấn đề lớn: cần
hay không cần sửa đổi hiến pháp hiện hành.


Ở Văn giang là nông dân đối
đầu…doanh nghiệp.


Trước tiên phải nói ngay, 72
ha xây dựng khu đô thị Ecopark không phải là  đất nông nghiệp màu mỡ hái ra tiền (và cũng
không phải là đất hương hỏa) nhưng lại tuyệt đẹp và cực phù hợp cho việc làm
khu đô thị.


20% số hộ khiếu kiện chiếm
6ha trong tổng diện tích trên. (tất cả các con số đều được làm tròn). Và chủ
đầu tư, công ty Việt Hưng, bị chôn một đống vốn khổng lồ đã bỏ ra làm hạ
tầng suốt từ năm 2004 đến nay, vì 6ha này.


So với tất cả các vụ giải tỏa
tương tự trên toàn quốc, Việt hưng có chế độ đền bù vào hàng cao nhất và tốt
nhất.


Chưa thấy ai nhắc đến chi
tiết, bên cạnh giá đền bù bằng tiền mặt, mỗi sào của nông dân còn được đền bù
thêm 40m2 đất liền kề Ecopark, được quy hoạch sẽ là những kiosque bán hàng. Tất
cả các lao động chưa có việc làm hoặc bị thất nghiệp do mất đất, được tiếp nhận
vào làm các dịch vụ trong khu đô thị tương lai. Đây chính là lí do 80% số hộ
nhận ngay tiền đền bù.


5.8ha đất chia cho 166 hộ, có
thể hiểu số này không  thuộc diện được
đền bù thêm.


Còn một lí do nữa dẫn tới việc  dai dẳng trong khiếu kiện: Một số trong 6ha
kia đã được sang nhượng bằng giấy tay trước đó, chủ thật không còn là  nông dân mà nằm khểnh ở HN. Sự chênh lệch giữa
giá sang nhượng và giá đền bù không nói hẳn ai cũng biết. Của đau con xót, suy
cho cùng không kiện cáo cò cưa mới là lạ.


P/S: Theo các nhân chứng xống, 166 hộ nhưng lên
tới hơn hai ngàn nông dân (trung bình 12 khẩu/hộ) chống lại hơn ba ngàn cảnh
sát trong vụ cưỡng chế  ở Văn giang. Kinh
nghiệm của Beo, khi đọc báo chí chính thống giảm xuống 5 lần bàng thống giảm 10,
thì sẽ có con số thật. Vụ nào cũng thế tất.


Một bạn gửi tin
nhắn thế này:


Beo có chút nhầm
lẫn trong tỷ lệ đền bù rồi.


 80% yes – 20%
no – là tỷ lệ trên tổng số hộ dân bị thu hồi trong toàn dự án.


 Tức là dự án
có tổng diện tích 500ha, trải đều trên 3 xã, thì tỷ lệ kia là áp dụng cho con
số này.


 Còn, 96% yes
– 4% no, là tỷ lệ trên tổng số dân của riêng xã Xuân Quan có đất bị thu hồi, xã
Xuân Quan là xã đã phải cưỡng chế vừa rồi, nằm trong chuỗi 3 xã.\


 Và 4% nêu
trên, thì nó tương đương với 6ha như chị đã nêu.


 Một sào đất
thu hồi cũng không phải là được đền bù 40m2 đất dịch vụ, nhưng 1 nhà đã có đất
bị thu hồi (bất kể nhiều hay ít), thì cũng được đất dịch vụ, ít nhất là 40m2.



 

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

TÁI KINH (2)

Đề án Tái
kinh gồm 4 phần. Phần 1 đánh giá thực trạng và nguyên nhân. Phần 2 xác định nguyên
tắc, mục tiêu và định hướng Tái kinh. Phần 3 là 12 giải pháp cụ thể cho trước
mắt và trung hạn và phần cuối là tổ chức thực hiện.


Trong phần
1, Đề án điểm ra những yếu kém chủ yếu như sau:


1a. Tăng trưởng GDP đang có xu hướng giảm. Bình quân
giai đoạn 2000-2005 là 7.5% , giai đoạn 2008-2010 là 6%.  Năm 2011 là 5.89%, đứng thứ 4 trong khu vực và
28 trên thế giới. Mức tăng trưởng bình quân này luôn  luôn thấp hơn các nước đang phát triển khác.


Năng xuất
lao động thấp, chỉ bằng 41% của Trung quốc, 32% Hàn quốc, 1.2% Nhật và 0.95%
Mỹ.


Chi phí sản
xuất trên một đơn vị sản phẩm ở mức cao. Tiêu hao điện năng cho 1 đồng GDP gấp
2.7 lần so với Mỹ, 4.1 Nhật, 1.2 Thái…


1b.  Giá trị quốc
gia trong sản phẩm còn thấp. Trong 112 ngành kinh tế, có 26 ngành đóng góp từ
1% GDP trở lên, chủ yếu là các sản phầm nông nghiệp, khai khoáng, công nghiệp
sơ chế và dịch vụ sử dụng lao động phổ thông.. Chưa có sản phẩm có thương hiệu
quốc gia hay có vị thế  trong thị trường
quốc tế.


1c.  Các ngành
dịch vụ phát triển chậm, chất lượng kém.


1d.  Không gian
kinh tế bị chia cắt, cát cứ và phân tán theo đơn vị hành chính. Các địa phương
theo đuổi cơ cấu kinh tế tương tự nhau, cạnh tranh theo kiểu ”cùng đi về đáy”.


Sự chênh
lệch mức sống dân cư đang tăng nhanh. Thu nhập bình quân đầu người của nhóm 20%
hộ thu nhập cao nhất so với 20% nhóm hộ thấp nhấp tăng 8/9 lần, tính từ 1994
đến 2010.


1e. Cơ cấu đầu tư bất hợp lí. Một số ngành có đóng góp
lớn cho nền kinh tế, hiệu quả cao, nhạy cảm và có độ lan tỏa lớn chưa được đầu
tư tương xứng. Ví dụ: sản xuất chế biến lúa gạo, caosu, càphê, nuôi trồng chế
biến thủy hải sản…


Đầu tư nhà
nước dàn trải vào quá nhiều dự án.


1g.  Cơ cấu thành phần kinh tế bất hợp lí về phân bổ nguồn lực.
Kinh tế tư nhân chưa thể là động lực tăng trưởng của nền kinh tế và hiệu quả
đang có  xu hướng giảm.


Doanh nghiệp
nhà nước chưa thể chủ đạo trong chuyển dịch cơ cấu kinh tế.


Doanh nghiệp
có vốn đầu tư nước ngoài gia tăng nhanh chóng nhưng tác động vào sự phát triển
năng lực công nghệ lại không đáng kể. Việc gia tăng này còn khiến  Việt bị phụ thuộc  ngày càng nhiều vào thế giới bên ngoài.


Có ba nguyên
nhân chính dẫn đến  những yếu kém như kể
trên. Thứ nhất do duy trì quá lâu mô hình tăng trưởng theo chiều rộng.. Thứ hai,
môi trường kinh doanh hạn chế nhiếu mặt (thủ tục hành chính, tính minh bạch,
tham nhũng…). Cuối cùng là cơ chế quản lí nhà nước  đối với việc phân bổ và sử dụng các nguồn lực
quốc gia (vốn đầu tư, đất đai, tài nguyên thiên nhiên).