Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

CHƯA BAO GIỜ, NÓ THƯƠNG CHỒNG ĐẾN THẾ

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Chồng nó chết rồi.


Thời hạn tang chế, người bảo
1 năm người 27 tháng.


Nó, chẳng nghe ai. Đeo miếng
chữ nhật đen như cái huy hiệu trên ngực trái, ngày giỗ năm thứ 3, nó tháo mang
ra mộ chồng, nhấn xuống ô đất bằng viên gạch trên nắp mộ. Thủ tục đoạn tang thế
là xong.


Hôm ấy, nhìn vào bát nhang
loe ngoe mấy cái chân nhang của chính mẹ con nó thắp lên từ lần thăm mộ trước,
nó thấy thương chồng và đó là lần thứ hai trong 5 năm chung sống, nó có cảm giác
ấy.


5 năm, hết 3 chồng nó dính
bệnh nan y. Chạy chữa đông tây không thiếu chỗ nào. Trong một buổi trưa quẫn
trí, chồng nó lao đầu từ lầu 3 xuống đất. Khi nó chạy xuống đến nơi, thành bụng
chồng nó rách toang, nội tạng  trào cả ra
ngoài. Nó cũng chịu, không thể giải thích vì sao lúc ấy nó không cả kinh khiếp lẫn
xót thương.


Lòng nó lạnh tanh trong
suốt  cái đám ma dòng người viếng đông ngàn
ngạt. Mẹ chồng nó mắt long sòng sọc. Cũng  còn nhẹ bởi quan khách đông nên  bả  không chửi được con với bố mẹ con như ngày
thường, cô ạ.
Nó kể.


Nhà nó, chẳng giàu chẳng  nghèo, na ná như hàng ngàn hàng vạn gia đình
ở cái thành phố tấp nập này. Học hết lớp 12, trượt đại học, nó được một hãng
rượu nhận vào làm chân tiếp thị. 6h tối hàng ngày, đóng bộ đồng phục của
hãng,  cầm chai rượu đi lòng vòng các bàn
mời  chào khách uống. Công việc không có
lương, chỉ được hưởng hoa hồng từ số 
rượu bán được.


Nó tán chồng nó trước.


Chủ động, nhưng không bắt đầu
chỉ từ thiện cảm.


Chồng nó là khách VIP của
quán. Mỗi lần  đến nhậu, đích thân chủ
quán xăng xái xuống hầu bàn. Và không lần nào chồng nó đến một mình cho nó cơ
hội buông  lời ong bướm. Hôm này  cô ca sĩ 
hôm khác cô người mẫu đeo chặt.


Nhan sắc không bằng người. Nó
phải ủ mưu.


Nó tưới nguyên li rựou lên
người một tháng sau là chồng nó. Và nó khóc sướt mướt, khóc chân thành về cái
lỗi vụng về của mình.


Ngay hôm sau, chồng nó đến
quán, một mình. Hai đứa biết toàn bộ gia thế của nhau.


Tối hôm sau nữa, nó ăn cái
tát đầu tiên xây xẩm mày mặt từ bà Long sòng sọc.


4 trận đòn tương tự thế. Hãng
rượu, buộc phải chọn giữa lời đe dọa đóng cửa của Long sòng sọc hay cho một
trong những nhân viên tiếp thị giỏi nhất của mình thôi việc.


Nó thắng.


Chúng nó về ở với nhau trong
ngôi biệt thự ngay cả lúc mơ mộng nhất nó cũng không tưởng tượng được mình sẽ
là chủ nhân.


Nhìn nhà cửa xe cộ của con
gái, bố mẹ nó cũng  bớt phần đắng cay trước
những rủa xả tục tằn của gia đình chồng nó, không từ cả hai ông bà.


Con nó sinh ra thiếu mất 10
ngày kể từ ngày nó bước chân vào biệt thự.


Nghiệt nỗi, con trai mà giống
nó y đúc, không nét nào của bố.


Cháu chưa đầy tháng, đích
thân Long sòng sọc xách đi thử ADN. Nó nhận một trận chửi chưa từng có khi kết
quả xét nghiệm được gửi về. Trái mong đợi của Long sòng sọc nhưng chồng nó,
thỏa lòng.


Chưa dứt sữa thằng lớn đứa
thứ hai đã loi nhoi trong bụng. Chúng nó dọn về căn chung cư mà theo nó, tổ quỷ chứ nhà cửa gì cô ơi.


Chồng nó ngã bệnh.


Đêm đầu tiên trong tổ quỷ, chồng nó đã cố gắng làm tình với
nó sau cả năm giời bầu bì chửa đẻ. Đó cũng là lần đầu tiên, nó thương chồng,
xót xa cho thằng đàn ông  đang  bẽn lẽn vì bất lực, nằm bên cạnh.


***


Ngày đoạn tang bên mộ chồng,
chờ hương tàn, nó dẫn con  đến thẳng một
gara quen nhờ bán cái xe chạy từ ngày lấy nhau. Cái xe này mua bằng tiền ông bà ấy cho. Con không muốn dính dáng gì đến
họ nữa, bán đi cho khuất cô ơi.


Bọc tiền bán xe chưa kịp kiểm
đếm, nó phải hộc tốc mang trả lại.


Ông bả đòi bỏ tù con vì tội ăn cắp xe của ông bả đem
bán.
Con trả xe lại rồi, coi như con bị mất cắp vậy. Giọng nó vô cảm qua
điện thoại.


Sáng nay, trờ tới cơ quan đã
thấy nó đứng ngay trước cửa, nước mắt tong tong hai hàng.


Ông bả đòi quật mồ con ông bả lên để  xem con có giết chồng con không. Người hay là
gì hả cô? Chưa bao giờ con thương chồng con như vầy, cô ơi.

BI KỊCH CỰC ĐOAN

Dòm vào đâu cũng thấy cực đoan.
Tội phạm cũng trở nên cực đoan, con cầm dao giết cha mẹ vì không cho tiền. Em gài mìn vào xe máy giết cả chị và cháu vì...không vì cái gì.
Các giải pháp kinh tế thì ngắn hạn nên chắp vá, chủ yếu xử lí tình huống bằng biện pháp hành chính nên loạn đả xà bần mà vẫn  không được như ý.  
Như phản xạ cố hữu lâu nay, quay sang tìm xem thằng nào  có  lỗi,  giống như nhà đang cháy mà mải cãi nhau, vì ai mà cháy.
Cuối cùng, như một phát kiến đậm tính thời đại,  tìm ra đích danh kẻ
đốt nhà: lợi ích nhóm.
 
Mở mồm, là lợi ích nhóm.
Lợi ích nhóm có gì sai. Và có phải bây giờ mới nảy nòi lợi ích nhóm đâu. Cân bằng xã hội là cân bằng về lợi ích kia mà.
Về chính trị, báo chí chính thống đang đuổi người đọc sang đọc các loại blog,  nơi nồng nặc mùi của chiến tranh tâm lí và cực đoan tột bậc  trong nhận định tình hình.
Có trăm người, 99 người điên, vậy ai là người không điên?

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

SAU LUẬT BIỂN LIỆU CÓ LÀ …?

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

--><!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

*** Mình rất  phục 
blogger Trương Nhân Tuấn ở kiến thức uyên sâu sử cận và hiện đại. Thế
nhưng không ít bài của ông, không,  phải
gọi là công trình nghiên cứu mới chính xác, hay gặm phải cục sạn do việc thiếu
hiểu biết hay thiếu thông tin, mà lại toàn những sự thiếu hiểu biết những cái rất
lặt vặt. Nó khiến cho bài viết giảm rất nhiều sức nặng của sự khách quan.


Mới đây nhất, ông viết về
Luật biển, có một câu thế này: Việc chưa
công bố bộ Luật Biển Việt Nam, mặc dầu nó đã được Quốc Hội thông qua, là một
yếu tố thiếu minh bạch.


Từ việc chưa thấy công bố ông
dẫn tới nhận định thiếu minh bạch, rồi suy đoán tiếp ra việc chính phủ vẫn sợ
Tàu.


Thực tế, nó thế này.


Theo các quy định hiện hành,
các bộ luật khi quốc hội đã thông qua, phải chờ 15 ngày sau, tính từ ngày kết
thúc kì họp, chủ tịch nước kí ban hành mới công bố chính thức.


Việc ra được bộ Luật Biển là
một sự đối đầu, đáp trả  rất kiên cường
của chính phủ Việt bởi, ngay từ khi còn ở dạng dự thảo, Trung quốc trực tiếp gây áp lực 19 lần, từ cấp thấp cho tới  cấp nguyên
thủ,
chủ yếu buộc Việt nam phải bỏ  điều khoản xác định chủ quyền vùng biển đang
tranh chấp.


*** Trung quốc đã phản ứng
cực kì dữ dội sau khi Luật biển được thông qua. Mạnh nhất cho tới giờ này là đang
xem xét trừng phạt Việt về kinh tế, bên cạnh những việc đã và đang làm như
thành phố Tam sa, đấu thầu khai thác dầu khí 
hay tăng mật độ xuất hiện tàu hải giám…như báo chí đã đưa. 


Hiện mới chỉ duy nhất Nhật có
ý ủng hộ Việt. 5 nước liên quan trực tiếp đến vùng biển tranh chấp chưa tỏ thái
độ.


Các hoạt động ngoại giao nhằm
tìm kiếm sự ủng hộ của  quốc tế và đấu
tranh trực diện với Trung quốc, đang diễn ra rất cấp tập.


Chiến tranh  súng đạn giữa hai nước chắc chắn khó có thể
lặp lại, nhưng, nếu chiến tranh
thương mại diễn ra…


Trả miếng
Trung quốc bằng cách cấm nhập hàng  Tàu? Dễ
rồi, nhưng chiều ngược lại, lượng hàng nông sản của ta sẽ  xuất đi đâu khi Trung quốc cấm nhập?


Chưa kể đến, làm cách nào
bình yên một dải dài biên giới với Campuchia, anh bạn láng giềng đại cơ hội,
chỉ hữu hảo với tiền.


Hàng chục vấn đề chưa kể đến, tầm quốc gia như thế, ai sẽ
là người đủ tầm, đủ cơ mưu để giải đáp, để đối mặt?

Một câu hỏi, không cần lời đáp.

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

ANH DOANH VÀ ANH TÂY

Anh Doanh là chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh. Giống cựu nghị Thuyết rất hay lên báo. Hơn cái, Doanh chỉ nói về một lĩnh vực chuyên sâu, không như Thuyết, báo chí cứ cần xoi móc chọc ngoáy bất cứ cái gì, Thuyết cho thuê mồm luôn.
Anh Tây là công ty BMI của Anh, chuyên phân tích các rủi ro quốc gia về nhiều lĩnh vực. Dĩ nhiên, anh Tây không bỏ sức bỏ của ra để làm các báo cáo cho  những đứa như Thị Beo quởn việc đọc chùa. Sống khỏe hơn hai chục năm nay, hẳn các dữ liệu của anh ý có mức độ khả tín không hề thấp.
Anh Doanh phát biểu ở đây:   http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/2012/06/lam-phat-giam-do-suc-mua-cua-nguoi-dan-kiet-que/.
(Chữ in nghiêng là của anh Doanh)
Beo so sánh sự sai biệt giữa hai anh, thấy nó thế này:
***
Các siêu thị báo cáo giảm doanh số -30%, còn tiểu thương thì đóng cửa sạp trong chợ.
Bỏ qua chi tiết có thể do lỗi kĩ thuật (giảm âm 30, tức là tăng), vì không thấy anh Doanh dẫn nguồn báo cáo từ đâu nên không bình. Các con số của anh Tây cho thấy, ví dụ hàng điện máy, lượng tiêu thụ trong quý 1/2012 tăng 12% so với cùng kì năm ngoái.
Có thể  gúgồ thêm trên web công ty Masan, hàng thực phẩm của công ty này quý 1 lượng tiêu thụ tăng 26,2%. Vianamilk và một vài công ty thực phẩm chế biến khác, có con số tăng tương tự.
Còn con số của Thị Beo: sáng chủ nhật rồi xếp hàng gần nửa tiếng mới đến lượt tính tiền tại siêu thị Coopmark Nguyễn Đình Chiểu. Kiệt quệ mà còn thế, phát triển không biết sức mua dân ta  tới đâu.
***
một điều đáng chú ý là những mặt hàng xa xỉ như ôtô hạng sang trong mấy tháng gần đây vẫn tăng. Điều này chứng tỏ tầng lớp giàu sang có thể vẫn tiếp tục giàu lên hoặc không bị ảnh hưởng gì bởi suy giảm kinh
tế như đại đa số dân cư.
Beo cho rằng nhận định  như trên là cảm tính khi không dẫn nguồn điều
tra (điều không được phép với một người làm phân tích kinh tế) vì hoàn toàn có thể bẻ ngược lại: hàng xa xỉ tăng chứng tỏ tầng lớp nghèo đã giàu lên.
các biện pháp hỗ trợ nhằm vào những doanh nghiệp đang hoạt động chứ chưa giúp hồi phục được những đơn vị đã đóng cửa.
Đóng cửa và phá sản là hai khái niệm khác nhau một trời một vực. Đã đóng cửa thì chỉ còn mỗi cái nhân phẩm may ra cần hồi phục.  Beo nghi rằng nhầm lẫn ấu trĩ đến mức này có thể do lỗi phóng viên ghi sai ý còn không, thì bó toàn thân chấm vi en với chuyên gia kinh thế.
Chỉ riêng có ngành điện khả quan vì doanh nghiệp "chết" nhiều, sản xuất khó khăn nên lượng tiêu thụ điện không còn căng thẳng
 Khả quan, theo thiển ý của Beo, tức là nguồn thu  khấm khá lên. Lượng
tiêu thụ giảm mà ngành điện lại khả quan, có ai hiểu anh Doanh đang dạy gì không, trời!