Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013
chém với ba thánh
Phot_Phet: Chào bác em. Chào mừng bác em ra với Tam Đình nhậm chức Tổng quản nội vụ phủ.
Ba Thánh: Thật tâm tao cũng chả ham hố đâu, nhưng đại thần Cơ mật viện điều thì phải đi thôi. Chả biết có nên cơm cháo.
Phot_Phet: Chưa gì bác em đã xoắn. Cứ đúng nhiệm vụ, chức trách mà làm. Sau lưng bác em là bần nông chốc mép. Họ kỳ vọng ở bác em nhiều.
Ba Thánh: Chả có gì đáng để kỳ vọng đâu. Một con ốc vít như tao không thể bịt được lỗ thủng hệ thống của đoàn tàu Xuống Hố Cả Nút. Chúng đấm đá nhau và tao bỗng chốc biến mẹ thành khiên lẫn giáo.
Phot_Phet: Nghĩa là?
Ba Thánh: Vừa đỡ, vừa đâm. Chấm hết!
Phot_Phet: Em lại tưởng bác em là cái xẻng cơ chứ. Chả phải bác em tuyên ngôn là hốt tất còn gì. Bác em mà mần được thế thì quá là...Hốt Tất Liệt. Cũng có thể khai nên công nghiệp để đời nhưng cũng có thể liệt toàn bộ các cơ quan đoàn thể hế hế.
Ba Thánh: Đấy mày xem, mới đánh tí giặc mồm thôi mà đã nhốn nháo vả tao đôm đốp.
Phot_Phet: Bác em đếch gì phải đánh giặc mồm, cứ thượng phương bảo kiếm mà chém chả phải oách mấy lị chính danh hơn sao?
Ba Thánh: Đã đâu với đâu đâu. Gươm thì trao rồi nhưng quân tướng đã có đứa nào. Tao sợ nhất lũ ô hợp nhặt nhạnh, cắt bổ đó. Quân không tinh thì tướng cũng...bằng lồn.
Phot_Phet: Úi dồi ôi, bác em bậy thế. Hóa ra chưa binh bố, trận mạc gì ạ?
Ba Thánh: Chưa, còn phải chờ. Nên tao phải đánh giặc mồm là thế. Mày có ý gì hay không?
Phot_Phet: Theo em thì lập ra cái nội vụ phủ này cho bác cũng chả để làm đéo gì. Thay vì thế tăng quyền hạn và cơ chế kiểm soát cho bô lão Diên Hồng hội nhẽ hay ho và pháp trị hơn nhiều. Vửa chính danh lại mang tính đại diện.
Ba Thánh: Tao cũng nghĩ thế. Cân bằng và kiểm soát quyền lực không gì tốt hơn là giao cho Diên Hồng hội. Mỗi tội bọn ấy ngu và lười quá, lại kém chuyên môn và hay a dua. Chả biết đếch gì ngoài vỗ tay và ngủ gật.
Phot_Phet: Thế bác em có chương trình hành động cụ tỉ gì chưa?
Ba Thánh: Cứ chiểu theo chức trách, nhiệm vụ mà làm thôi. Nhưng tao ngại thằng cụ mày, Cả Chọng í. Mần mạnh quá thì cụ cho là phá, mần nhẹ thì đéo ai kinh. Nhẽ mần vừa vừa. Còn như thế nào là vừa vừa thì tao cũng chịu. Đánh chuột mà không được làm vỡ bình, mẹ, khó ngang lên giời.
Phot_Phet: Em đồ không khéo bác em còn bị mượn tay giết gà ấy chứ.
Ba Thánh: Thì tao lạ đếch. Nhưng phận sự thì cứ phải làm thôi. Chứ tao thật, để giết được hết lũ gà ngóe đó thì phải mất vài rừng gươm đao, chưa kể đến việc mất hết cán bộ lấy ai làm việc.
Phot_Phet: Bác em tin là quân tử vung gươm thì tiểu nhân đầu rơi, máu đổ?
Ba Thánh: Cũng chả mấy tin. Không cần thận đầu tao còn bay trước.
Phot_Phet: Nguy nhỉ?
Ba Thánh: Tại cụ mày cả đấy. Đánh đéo được nên lấy tao lấp lỗ châu mai. Toàn những nơi hòn tên mũi đạn mà không sắm tao bộ khiên đỡ mà toàn trang bị sấm truyền với nghị quyết thì ăn thua mẹ gì. Đánh trận chứ có phải chuyện cúng bái mới hóa vàng đâu mà ngồi đó khấn rồi đốt.
Phot_Phet: Chả qua cụ em cũng chả có cách gì, lực bất tòng tâm nên hay dựa tâm linh, bắt quyết.
Ba Thánh: Mày nên nhớ, lũ gà ngóe kia chúng thành tinh hết rồi, ngồi đó mà bắt ma. Vớ va vớ vỉn!
Phot_Phet: Bác em mà cao tay ấn thì An-nam hồng phúc muôn đời, nhẽ phải khắc bia dựng tượng.
Ba Thánh: Có phải tượng bia nào cũng tử tế cả đâu. Chỉ mong làm được việc gì đó để con cháu chúng mày có miếng mà đút vào mồm. Chứ tình trạng như này thì đến cứt cũng không có mà cắn. Rồi lại kéo nhau Xuống Hố Cả Nút.
Phot_Phet: Thế nhẽ hay hơn, bác em nhể?
Ba Thánh: Nên tao cũng cố chơi nốt ván cờ tàn. Cố gắng không để bị chiếu tướng, bắt vua.
Phot_Phet: Theo em thì cứ để cho chiếu tướng, bắt vua. Thua đi rồi đánh ván mới. Đỡ mất thời gian và nặng đầu. Cờ thế rồi thì đằng đếch nào chả thua mà bác em phải giữ.
Ba Thánh: Mày đúng loại phản động. Đừng dạy tao việc đánh cờ, đó có vẻ là môn thể thao mà giới quan trường chơi giỏi nhất.
Phot_Phet: Các bác cứ mải đánh cờ thế thì bần nông bọn em nhẽ chốc mép muôn đời?
Ba Thánh: Đời là ván cờ thôi. Tiếc là bần nông chúng mày lại luôn cầm...quân đen. Thế thôi nhé, đến giờ tao chém gió hội nghị rồi.
Phot_Phet: Bác em ngược đi. Em cũng lặn sắm tết đây.
COPY TỪ PHOTPHET.INFO
Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013
CHUYỆN ĐỜI LUẬT SƯ LÊ QUỐC QUÂN
Luật sư Lê Quốc Quân bị bắt khi mình đã sang Mỹ nên
không biết sự thể. Nếu ai theo dõi thường blog này sẽ thấy mình vốn thích cách làm dân chủ trong nước của Quân, thứ nữa
Quân viết lách những vấn đề chính trị, có thể đồng quan điểm hay không, nhưng
vượt lên trên những người khác ở chỗ khá…lãng
mạn.
Không có cuộc cách mạng nào thành công nếu thiếu đi sự
lãng mạn ấy.
Với trình ai-ti của mình và tác giả bài viết dưới đây,
đến tận hôm nay mới moi ra được bài này. Post lên như một cách chia sẻ muộn với
Hiền và gia đình.
Hôm qua mình dành cả buổi chiều lang
thang ở công viên Thống Nhất để chụp ảnh cho gia đình này, nhân kỷ niệm 16 năm
ngày cưới của cặp vợ chồng trong ảnh. Buổi tối cả 5 bố con mẹ con nhà mình lại
kéo nhau đến nhà họ đánh chén, 11 giờ đêm mới về đến nhà. Tháng 7 năm 1997, mình dự đám cưới anh chị trọn vẹn từ đầu đến cuối. Trước ngày rước dâu, mình về Hà Tĩnh chơi với chị mấy ngày. Sau đó mình theo xe rước dâu về Yên Thành - Nghệ An, dự lễ cưới tại nhà thờ, ăn tiệc xong rồi về. Mình lớn lên giữa ba bề là xóm đạo, quen thuộc với dân đạo từ nhỏ, nhưng đó là lần đầu tiên mình được dự một đám cưới của người xứ đạo. Đắm chìm trong không khí rất đỗi trang trọng, thiêng liêng của lễ cưới ở nhà thờ xong, mình và mấy người bạn khác của chị cùng thốt lên, có được một đám cưới thế này mà bỏ nhau thì tiếc quá! Đó cũng là đám cưới xứ đạo duy nhất cho đến giờ mà mình được dự.
Cưới xong thì chị bỏ biên chế của một trường THPT danh tiếng nhất Hà Tĩnh hồi đó để theo chồng ra Hà Nội, thuê nhà để ở, làm hợp đồng phập phù ở một số nơi. Tài sản đáng giá nhất của chị lúc đó là chiếc xe đạp Nhật. Mấy tháng sau, nửa đêm thì chị gọi cửa, đi một mình, cùng chiếc xe đạp Nhật. Chị bảo, chị sẽ không sống với anh nữa. Mình bảo, được thôi, nhưng bây giờ vào ngủ đã. Rồi mình ngủ lăn quay. Nhưng chị thì thao thức. Điều này rất nhiều năm sau mình mới biết. Biết cũng là do chị nói. Chị nhắc lại chuyện này rồi cười chảy nước mắt vì sự vô tư (hay vô tâm) của mình. Thật ra chị cũng đã từng nhận xét về đặc điểm này của mình với sự hài lòng. Chị bảo, ưu điểm của mình là không hay hỏi han lằng nhằng khi bạn bè buồn, nhưng lại rất có khả năng lắng nghe khi người ta có nhu cầu thổ lộ. Chị bảo, như thế là rất hay, vì lúc chị buồn nhất là khi chị không có nhu cầu nói chuyện, mà chỉ cần ở bên cạnh một ai đó là thấy đủ ấm áp (ý bảo bên cạnh mình ấy mà, he he he).
Đợt khủng hoảng này được kết thúc nhanh chóng bởi sự kiện chiếc xe đạp Nhật bị mất. Hai chị em đang ngủ trưa, cửa chốt bên trong nhưng chẳng hiểu thế nào mà kẻ trộm vẫn mở được, vào dắt xe đi. Anh sang đón chị về thì chị về. Mất xe đạp rồi, biết lấy gì làm phương tiện đi lại nếu vẫn bỏ nhà ra đi!
Mình thật sự chẳng biết những năm đầu hôn nhân anh chị có thực sự hạnh phúc không, nhưng chắc là có, nhưng không biết là nếu có thì đến mức nào! Gần như ngày nào mình và chị cũng gặp nhau, cùng nhau đi chơi, đi ăn uống linh tinh, nhưng mình chẳng mấy khi hỏi chuyện về cuộc sống gia đình chị, vì thật sự là mình không bận tâm. Chắc lúc đó mình nghĩ cuộc sống gia đình chẳng có gì để nói. Đương nhiên là phải hạnh phúc. Vì nếu lấy nhau mà không hạnh phúc thì sao ai cũng lập gia đình? He he he, sao hồi đó mình thiểu năng đến dễ sợ?
Hồi đó bọn mình rất hay đi đánh bóng bàn. Thường là đến một tụ điểm nào đó thuê bàn theo tiếng rồi hai chị em đánh với nhau. Chị đã từng học đánh bóng bàn trong Hà Tĩnh, nhưng trình độ nói chung là phọt phẹt. Vì thế những người biết đánh chẳng ai đánh với chị cả, vì họ không đỡ được quả giao bóng của chị (những người không biết đánh bóng bàn thường giao bóng rất xoáy, thế mới buồn cười), còn những người đánh giỏi thì họ lại có nhu cầu chơi với những người ngang cơ. Mình không biết đánh bóng bàn, nhưng lại trở thành bạn bóng bất đắc dĩ của chị. Hồi đó mình còn độc thân nên một vài anh quen biết ở bàn bóng cũng nhiệt tình dạy mình đánh bóng bàn. Nhưng mục đích ra bàn bóng của mình là đánh với chị nên rốt cục trình bóng bàn của mình cũng chẳng hơn chị chút nào!
Một lý do khiến chị và mình gắn bó là cơ quan mình khá gần viện C. Chị chữa vô sinh ở đó. Lúc đó chị không có xe máy nên khi đi anh chở chị đi, khi về thì chị gọi mình đưa chị về.
Nhưng anh thì rất ghét mình. Anh bảo với chị, đi chơi với chồng thì kêu mệt, kêu đau đầu, nhưng đi chơi với em H. thì mặt mũi hớn hở, không mệt, không đau đầu. Về sau anh có nhắc lại giai đoạn này với ông xã mình. Anh bảo, hồi ấy anh ngạc nhiên quá, sao một người trông vẻ ngoài có vẻ tầm thường như mình lại có sức cuốn hút vợ anh lớn thế! Nhưng về sau anh thấy có lý, vì nội lực của mình rất mạnh (chắc câu này nói ra là để xoa dịu mình). Nhưng điều khiến anh và mình như mặt trăng mặt trời là về quan điểm chính trị. Mình rất ghét nước Mỹ. Còn anh sùng bái nước Mỹ. Cứ nói đến chính trị là hai anh em cãi nhau nổ lửa. Có lần cãi nhau, anh chỉ tay vào mặt mình đuổi mình ra khỏi nhà. Chị cũng có mặt ở nhà, nhưng cũng không làm anh nguôi giận. Chị nhìn mình ra khỏi nhà chị bằng ánh mắt bất lực. Còn mình thì thấy thương chị, vì chị là người phải gắn bó suốt đời với gã đàn ông đáng ghét ấy.
Nhưng chẳng vì việc ấy mà mối quan hệ của chị với mình sứt mẻ. Mình và chị vẫn găp nhau hàng ngày. Những ngày đầu, có vẻ như chị muốn thanh minh, muốn giải thích điều gì đó, nhưng mình phẩy tay, ra điều không muốn nói tới. Mình đang ghét anh, mình sẵn sàng xổ ra những tràng nhận xét tồi tệ về anh, nhưng làm vậy chỉ khiến chị đau lòng chứ ích gì! Tuy nhiên, mất hơn một tháng mình không đến nhà chị. Về sau mình có đến nhưng chỉ đến khi anh không ở nhà. Có lần mình đang ở nhà chị thì anh về, anh chủ động chào mình, mình chào lại. Chị liếc nhìn hai người, có vẻ rất căng thẳng. May quá, chẳng có gì! Về sau mình lên nhà chị thường xuyên hơn. Còn anh thì khoảng một vài năm sau đó bỗng nhiên chủ động nhắc lại chuyện cũ và xin lỗi mình. Anh bảo, rất may là em H. đã không để bụng. Mình cười, không nói gì, chỉ thầm nghĩ, có để bụng nhưng mà không nói ra.
Vài ba năm gần đây anh hay nhắc lại sự kiện này mỗi khi muốn giới thiệu mình với bạn bè của anh. Hôm qua cũng vậy, gặp luật sư Nguyễn Văn Đài ở công viên Thống Nhất, anh giới thiệu mình là người "bất đồng chính kiến" với anh nhưng trong cuộc sống hai người, hai gia đình vẫn là bạn bè thân thiết. Mình đính chính, được nâng lên làm người "bất đồng chính kiến" với anh Quân thì sang trọng quá, vì chỉ có anh Quân mới có chính kiến, còn em thì không. Em chỉ có quan điểm trong một số vấn đề cụ thể mà thôi. He he he. Thật tâm mà nói, kể cả khi mình ghét anh nhất, mình vẫn rất trọng anh, vì anh sống cực kỳ thành thật. Về sau thì mình ngưỡng mộ anh, vì rất nhiều lý do, mặc dù đến giờ mình vẫn rất ghét Mỹ.
Lại nói về anh chị. Cưới nhau được 7 năm thì anh chị mới có bé Nhi. Hạnh phúc lớn lao quá, đến nỗi khi bé Nhi được một tuổi mình bảo với chị, bây giờ em mới tin bé Nhi thực sự hiện diện trong cuộc đời của anh chị. Khi bé Nhi được một tuổi, anh chị bắt tay ngay vào việc chạy chữa để có bé tiếp theo. Nhưng mãi đến năm bé Nhi 7 tuổi anh chị mới có bé Thái Hà. Còn bé Việt Hà lại là món quà bất ngờ mà Chúa tặng cho anh chị (theo cách nói của anh).
Tất cả những bạn bè chung của mình và chị đều công nhận anh chị là một cặp hoàn hảo, cả về hình thức lẫn nội tâm. Anh là một người nổi loạn, nhưng chị rất văn minh, và rất sâu sắc. Chị chính là người có ảnh hưởng rất lớn tới sự hoàn thiện con người anh. Mình lấy làm lạ khi nhiều bạn bè chung của bọn mình và người ở cơ quan chị không đánh giá cao lắm năng lực của chị. Có thể do chị an phận, không bon chen, lại quá biết điều, nói đúng hơn là quá biết nghĩ cho người khác. Mình thì thấy chị là một người cực kỳ thông minh về mặt cảm xúc. Chị làm được điều mà rất ít người làm được: luôn đứng ở cả hai phía khi nhìn nhận một sự việc. Chị bảo, anh là người sống vì sự đam mê, mà anh đã đam mê thì không ai có thể cản được. Bạn bè anh thượng vàng hạ cám, nhưng ai cũng đều được chị tôn trọng. Ngày xưa mình đã từng rất bực mình vì thái độ mà mình gọi là "ba phải" của chị. Nhưng về sau thì mình ghen tị với chị, vì chị đã ngộ từ rất sớm. Tưởng như mình sắc sảo hơn chị, kỳ thực là mình khờ hơn chị rất nhiều. Mình thật sự tự hào vì được làm người bạn thân nhất của chị trong suốt hơn hai mươi năm qua.
Một số người bạn cũ khi hỏi han về chị có vẻ lo cho chị, ái ngại cho chị, khi chị là vợ của anh. Nhưng mình, có lẽ cái chất vô tư/ vô tâm của 16 năm trước vẫn còn, mình lại thấy chẳng vấn đề gì, thậm chí mình thấy anh chị rất hạnh phúc. Thật ra mình cũng biết, không phải lúc nào tâm chị cũng an. Chẳng hạn lần quyết định sinh bé Việt Hà, chị rất cân nhắc khi mà khả năng bị bắt của anh rất lớn. Mình là người cổ vũ nhiệt tình nhất việc đón chào bé. Trước vẻ hồ hởi, tự tin vào điều tốt đẹp của mình, chị phì cười. Có lẽ lúc đó chị nghĩ, có một cô em điếc không sợ súng như mình, kể cũng hay!
Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013
CÁI LÍ CỦA TRIẾT CÀ PHÊ- tiếp và hết
*** Khát vọng quyền lực và tiền bạc là hai lĩnh vực siêu nhạy cảm và tuyệt đối cấm bày tỏ, ngay trong phạm vi gia đình cũng kiêng kị, chưa nói bày tỏ ra trước đám đông.
Nhìn cách khác, người Việt thường dị ứng với sự nói thẳng nói thật khi gán cho nó rất nhiều tính từ xấu và, đặc biệt thích làm nô lệ. Chỉ có ý thức của người nô lệ mới thường trực sự căm thù các ông chủ của quyền lực và tiền bạc đến thế.
Với các phát ngôn của mình, Đặng Lê Nguyên Vũ không hề vĩ cuồng vì đơn giản, khả năng và điều kiện để trở thành ông Vua cà phê thế giới là hoàn toàn trong tầm tay một người Việt nam. Vũ, cũng như bất kì ai có cùng mơ ước, chỉ thiếu một thứ: bệ đỡ từ chính đồng bào mình.
Bạn nào hay đi chợ ở Mỹ có thể kiểm nghiệm điều này: trên các kệ sản phẩm từ châu Á, nếu hôm nay có thêm một loại trà made in china mới thì yên tâm, loại trà cũ đồng hương nó vẫn ê hề. Hàng Việt ngược lại. Vinacafé, nước mắm Chin su xuất hiện thì mất dạng G7, Phú quốc mà bạn quen dùng.
Phong cách kinh doanh thì thế còn công luận, thật khó để tìm một bài báo cổ vũ vỗ tay vào cho ông chủ Trung nguyên trừ phi chính Trung nguyên trả tiền để được đăng, chưa dám mơ ai đó tôn vinh Vũ như một thần tượng, để rất đông một lớp người trẻ uể oải mỏi mòn kia bắt chước học hỏi theo. Chân tình thiện chí lắm cũng chỉ nhẹ nhàng chỉ giáo Vũ nên nói ít đi. Nói ít đi, làm sao còn là Vũ. Nó tương tự như khuyên Phạm Nhật Vượng nói nhiều lên hay Đoàn Nguyên Đức phải phát ngôn thật lịch lãm văn hoa vậy.
Rất thừa nhưng không thể không nhắc, còn một thứ mang sức công phá và hủy diệt ngang bom nguyên tử khát vọng lớn của các ông chủ Việt: cơ chế chính sách và con người cụ thể thực hiện cơ chế chính sách ấy.
*** Tuy nhiên, những trở ngại khách quan như trên không phải là nguyên nhân chính dẫn đến những điều lí ra bình thường trở nên vĩ cuồng bởi, Beo tin rằng Starbucks thuở xuất phát ban đầu cũng gặp phải những điều tương tự.
Ưu thế vốn lớn, chiến lược marketing giỏi...chỉ là yếu tố phụ trợ, điều khiến Starbucks vượt lên thống lĩnh toàn cầu chính là thứ nước lã có mùi cà phê kia.
Nó là sự sáng tạo, là phát minh chiều chuộng được vị giác cả thế giới, từ Âu sang Phi sang Á.
Ngay cái quán nhỏ Beo kể trong entry trước, việc sáng tạo cũng được đặt lên hàng đầu. Quy trình rang xay thế gần như cho ta uống cà phê sống và thật thú vị, quán kín mít tịnh không mùi cà phê. Cái mùi đậm tính triết học ấy chỉ ngào ngạt khi bạn đưa sát li vào miệng.
Quay lại với cà phê Việt. Bạn có thể làm một thí nghiệm thế này, dễ thực hiện vô cùng.
Pha 2 li G7 và Vinacafe cùng loại 3 trong 1, bỏ thêm chút bột sữa vào li vina và chút bột cà phê vào li G7. Giờ hãy uống thử và đố bạn phân biệt, đâu G7 đâu vina.
Sáng tạo mới chỉ dừng ở việc gia giảm tí sữa tí đường ranh cháy cạnh rang cháy đen thì còn lâu mới mong uy hiếp được Starbucks, ngay cả trên quê hương mình.
*** Starbucks còn một sức mạnh tiềm ẩn nữa khi vào Việt nam.
Khi bạn phải vắt chân lên cổ cho kịp giờ quẹt thẻ từ qua cửa nơi làm việc mỗi sáng, khi ông phó thủ tướng đuổi được hết 30% công chức hiện nay ra ngoài biên chế...thì khi ấy, bạn buộc phải chọn hoặc làm li starbucks cho nhanh uống xong quăng luôn cốc vào thùng rác hoặc, vượt cho cố 30 giây đèn đỏ để rồi đến ngồi đồng 3 tiếng ngóng đợi từng giọt cà phê rơi, trong quán của những người sành điệu.
Starbucks không dành cho thế hệ ngồi đếm ăn từng bữa và dĩ nhiên, cũng không dành cho trọc phú khoe giàu bằng những món cho vào mồm.
Người ta dùng Starbucks khi đã đạt đến sự đủ. Tức ngay cả ăn ngon cũng không thành vấn đề chiếm quá nhiều suy nghĩ (như hiện nay) nữa.
Mang cái lí của giai đoạn thòm thèm ra chứng minh sẽ tất thắng giai đoạn đủ, e rằng ngược.
Nói Starbucks mang theo một lối sống khi vào Việt nam, cũng là vì vậy.
CÁI LÍ CỦA TRIẾT CÀ PHÊ
Lạ nghe, không sót ai không cho rằng starbucks là biểu
tượng cho cà phê, cho phong cách uống, cho tất thảy những gì thuộc về cà phê Mỹ,
trong cơn sóng luận chiến về cà phê, khơi nên bởi câu nói, nay thành danh ngôn,
của ông chủ Trung nguyên: Starbucks chỉ là nước lã pha mùi cà phê.
Trước khi nghênh ngang bàn những thứ vĩ đại như văn
hóa hay triết lí cà phê, Beo kể chuyện uống
cà phê Mẽo trước.
Mang Starbucks so sánh với Trung nguyên là điều cực
kì khôi hài vì, Starbucks chỉ là một loại nước giải khát, giống như Coca Cola hay Bò
húc vậy.
Phải so sánh với thứ cà phê nhâm nhi (tạm đặt) này mới tương đồng.
Thingking
cup
là một từ tiếng Anh nguyên sơ nó có nghĩa, ông nhà văn nhà thơ đang bị tịt ngòi
tự dưng bật ra sáng tạo mới. Câu này trùng khớp tuyệt đối với (một trong nhiều)
slogan của Trung nguyên: khơi nguồn sáng tạo.
Tiệm cà phê
này tương tự như cà phê Nhân HN, tức người ta không vào đây uống cho đã khát
hay nuốt trôi thật nhanh bữa sáng, mà ngồi cả tiếng đồng hồ vừa ngẫm nghĩ cái sự
đời hay chém sạch sành sanh gió bão, vừa thưởng
thức thứ đồ uống trên cả cầu kì, nếu nghe đủ quy trình chế biến.
Cà phê hạt được
nhập về từ 15 quốc gia trồng cà phê nổi tiếng - trừ quốc gia xuất khẩu cà phê lớn
thứ nhì thế giới :( Mỗi lọai sẽ được rang xay theo cách riêng. Ví dụ loại từ Rwanda
mà Beo uống trên hình, hạt nhập về được để trong trạng thái tĩnh 36 tiếng, sau
đó được “rang” trong máy quay li tâm chậm ở nhiệt độ 24độ trong…7 ngày. Pha bằng máy, và double brew, tức pha
hai lần hay tái pha, trước khi rót ra cho khách.
Tất cả quy trình này là mày mò sáng tạo riêng của chủ
quán - nguyên nhân viên của Starbucks. (bàn
về hai chữ sáng tạo này sau).
Mùi cà phê không ngát sộc vào mũi như Starbucks hay Trung
nguyên, mà nó ngấm tận…chân răng, phảng phất đắng ngọt trong miệng. Tuyệt đối
không có vị chua hay ngầy ngậy béo thường thấy trong các loại cà phê Việt và,
tuyệt đối khác lạ với tất cả các loại cà phê những nơi khác.
Ngày thường quán cũng hiếm khi có chỗ trống, thứ bảy
chủ nhật thường xuyên phải…xếp hàng từ ngoài đường chờ. Vậy nhưng, ông chủ quán chưa có ý định nhân bản và lại càng
không có ý định …đăng quảng cáo trên báo.
Ngắm trời xanh ngăn ngắt, tuyết lấp lánh rơi như
muôn ngàn hạt kim sa, nhâm nhi li Rwanda nhấp nháp cái bánh ngọt trong quán nhỏ ấm áp, hỏi có đẳng cấp xã hội nào hưởng thụ cao hơn thế nữa.
Còn tiếp
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)