Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

NGHỊ ĐỊNH 72: LẠI NẮM THẰNG TRỌC ĐẦU

Beo đọc 2 lần Nghị định 72 (72)  và đọc lại nghị định cùng nội dung 97/2008 (97). Thế nên, đủ cơ sở để khẳng định rằng, cả quan chức quản lí lẫn nhà báo tham dự cuộc họp báo về 72 đều chưa ai đọc nó. (Chứ không lẽ trình độ đọc hiểu lại có vấn đề nặng đến thế).
So với 97, 72 có hai nội dung mới hoàn toàn là quản lí việc cung cấp thông tin trên mạng viễn thông di động và trò chơi điện tử. Mới, là mới với nghị định nhưng cũng đã cũ với thực tế đời sống. Đặc biệt mảng quản lí trò chơi điện tử, có thể thấy phảng phất mùi lợi ích cục bộ bẻ ghi 72. Tuy nhiên, chuyện này không lớn nhưng nghiêm trọng, nói phải có dẫn chứng cụ thể, không thể khơi khơi trong một entry blog là xong.
Mảng lớn nhất trong 72 là quản lí internet. Cũng đúng thôi khi trong mảng này dư luận  chăm chăm vào một nội dung thiết thân duy nhất với mình: cung cấp và sử dụng thông tin trên mạng.
So với 97, 72 có hai điểm mới.
Điều 5/72 quy định thế này: " Tổ chức, cá nhân phải chịu trách nhiệm theo quy định của pháp luật về các thông tin mà mình lưu trữ, truyền đưa, cung cấp hoặc phát tán trên mạng".
Điều này đồng nghĩa với việc bạn phải chịu trách nhiệm (hình sự có thể) những tin bài bạn chép lại của người khác, trong khi trước đây, trách nhiệm  chỉ dừng lại ở  chỗ người sản xuất ra nó.
Và điều mới cuối cùng, điều gây bàn cãi tranh luận và điều bày ra thứ văn hoá đặc trưng của bàn cãi tranh luận ở ta, đó là Trang thông tin điện tử cá nhân  không  cung cấp thông tin tổng hợp.
72 có 3 loại trang thông tin điện tử được định nghĩa không cung cấp thông tin tổng hợp:  nội bộ, ứng dụng chuyên ngành và cá nhân.
Hai loại  đầu rất rõ ý phòng chống việc ăn cắp bản quyền và ngược 180 độ với 97 (khi đó khuyến khích các loại trang này copy càng nhiều càng ít thông tin từ báo chí chính thống). 
Loại thứ 3, tức trang tin điện tử cá nhân (kể cả núp dưới áo các trang mạng xã hội) lại là vấn đề, lớn chứ không hề nhỏ.
Đối với người dùng. Lớn, bởi chế tài về bản quyền với nhóm đối tượng này là.. vô nghĩa vô phương đòi. Lớn bởi nó liên  quan đến tuyệt đại đa số người chơi mạng xã hội và, nó liên quan đến lĩnh vực nhạy cảm bậc nhất của chế độ: cá nhân  bày tỏ chính kiến về chính trị và chính khách.
Đối với nhà quản lí. Không lớn, phải cực lớn mới đúng. Vòi bạch tuộc nào các bác vươn ra nổi để thanh kiểm tra để phạt để mách bộ Công an để bla bla bla..
Người Mỹ, khôn lắm. Bạn có gúc toét mắt  cũng không tìm ra văn bản quản lí nào của nhà nước với loại đối tượng bất trị đầu bò đầu biếu này. 
Nó bắn trách nhiệm cho những thằng Mark Zuckerberg. Và thằng Dúc đó phải tự nghĩ ra những luật lệ riêng, phần mềm quản lí riêng, cho các thần dân của mình để tránh bị ra toà, bởi nhà nước và bởi chính thần dân mình. Ví dụ, không được hé lộ các bí mật cuốc gia, không được pót hình trẻ con làm tình, không được chê bạn Beo 124 pounds là quá mập, vv...
Soi sang ta, nhà nước ôm tất. 72 : "Phối hợp với cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền để loại bỏ hoặc ngăn chặn thông tin có nội dung vi phạm quy định tại Điều 5 Nghị định này khi có yêu cầu."
Nếu so sánh nghiêm túc và sâu, kì thực ta tự do dân chủ hơn Mỹ hàng vạn lần, bằng chính cái câu gỡ gạc tí quyền lực nhà nước của 72 kia.
Mà điều 5, có một mục sát máu thế này: cấm truyền bá tác phẩm báo chí, văn học, nghệ thuật, xuất bản phẩm bị cấm. 
Sát máu, từ Beo dùng cho chính mình, chứ với cộng đồng mạng, chỉ tự sát thì có, là nói chính quyền ấy.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

BÀ THẢM SÁT

Nếu Beo là bà, người đứng đầu cái ngành làm chết 20 đứa trẻ vì một chủng loại thuốc, thì việc đầu tiên Beo làm là bỏ tiền ra, mời các chuyên gia hàng đầu, các tổ chức y tế hàng đầu, thậm chí cả các hãng dược liên quan hàng đầu thế giới, vào nghiên cứu, tìm hiểu nguyên nhân của việc thảm sát hàng loạt kia, đến từ đâu. 
Không tìm ra nguyên nhân chính xác, thì mọi  biện pháp xử lí, y học hay hành chính, đều vô nghĩa. Bởi, cái chết sẽ còn tiếp diễn.
Một bạn trên facebook của Beo, lập luận rằng việc thân nhân phải cùng chịu trách nhiệm trong việc chích thuốc ngừa cho các bé, tương tự như cam kết phẫu thuật khác, là hợp lí và tình. 
Bạn đã sai về cơ bản. Việc phẫu thuật là thao tác bị động (chữa những cái đã rồi) của khoa học. Phàm bị động không thể tránh được những rủi ro, thế nên ngành y  cần sự cảm thông của thân nhân bằng một tờ giấy chia sẻ trách nhiệm trước những rủi ro ấy. Chích ngừa là hành động chủ động, trang bị thêm cho một sinh linh vừa bước vào đời ít vốn liếng để tồn tại khoẻ mạnh.
Khi đã chủ động gần như tuyệt đối đến thế, mà ngành y lại bán cái trách nhiệm ấy cho thân nhân, kinh dị hơn, lái dư luận chuyển sang gam màu hình sự khi bán cái tiếp cho công an, là hành động phi nhân tính, ngu xuẩn không cách  gi tha thứ.
Việc thứ hai, nếu Beo là bà, Beo sẽ tổ chức họp báo ngay lập tức sau tai nạn xảy ra, trước  xin lỗi gia đình nạn nhân và nhân dân, sau  trấn an dư luận bằng những chứng cứ khoa học về sự an toàn của vaccine, khuyến cáo cha mẹ vẫn  rất nên tiếp tục cho bé chủng ngừa, nhân danh một bộ trưởng, một bác sĩ.
Dĩ nhiên, bà  không làm thế.
Bà giao cho  cơ quan chức năng đi tìm, lỗi ai nấy chịu. Sòng phẳng một cách lạnh lùng, trước sinh mạng con người.
Không trân quý con người,  thì đúng là bà chỉ xứng đáng làm bộ trưởng (riêng) xứ ta mà thôi.
Chứ  người thường, chẳng ai làm thế !

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

VỀ NGHI THỨC ĐÓN NGUYÊN THỦ VIỆT TẠI MỸ- tiếp theo

Lấy con số của năm 2011, cho dễ hình dung.
Năm này, Obama có 59 cuộc tiếp các nguyên thủ. Trong đó, 27 cuộc là tiếp xã giao hoặc hội đàm riêng bên lề nhân một Hội nghị hội thảo, (một cuộc gặp với ông Sang nhân Diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á-Thái bình dương tại Hawaii vào tháng 11).  Tức là 27 cuộc chẳng có đón đưa chào hỏi gì sất. Lên lịch, chui vô một cái phòng dăm câu ba điều, rồi bái bai.
32 cuộc thăm song phương, trừ 2 ông vua như Beo đã nói ở phần 1, thành phần nghiễm nghiên được rải thảm bắn súng đì đùng, thì cũng chỉ có 2 nguyên thủ khác được chào đón bằng nghi lễ cao nhất. 
đang viết

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

ĐIẾU CÀY VÀ CHUYỆN CHÓ CHẾT

Chó chết, tức là hết chuyện.
Hết chuyện, tức là chết hẳn chết luôn chết vĩnh viễn. Thế nên, phải móc lên, ngửi, cho nó có chuyện.
Bốn năm nay, không ai nhắc đến thơ của Mở miệng nữa, bởi Miệng đã mở hết cỡ rồi, cũng chỉ  vang được có đến thế mà thôi. Nếu có tác phẩm tồn tại với thời gian, may ra  Ngõ lỗ thủng của Nguyễn Hữu Hồng Minh, người -tiếc thay- không tuyên ngôn Mở miệng.
Một luận văn-công trình khoa học nghiên cứu rất cẩn thận về Mở miệng, điều sẽ giúp cho Mở miệng tồn tại trong lịch sử văn học như một nhóm văn, viết cách nay 3 năm, tự dưng được móc lên, vin vào đó như một thế lực bóp mồm bóp miệng văn nghệ. Thay vào đó, lẽ ra phải cảm ơn người phụ nữ dũng cảm chọn đề tài khá nhạy cảm về xã hội-chính trị, cứu Mở miệng khỏi sự lãng quên, cảm ơn Hội đồng bảo vệ luận án, dũng cảm cho cô điểm 10.
Chó chết chưa?
Vụ Kù con tuyệt thực, hình như chưa thấm độ ê chề. Dương Tân học đòi Dương Hà, phao lên cựu-chồng Điếu Cày tuyệt thực.
Thôi thì mấy mụ liền bà với nhau ko nói, mấy anh chí tuyền kí, lại dấy lên, chả tạo ra cái gì sáng hơn, lại kí..
Kí nhiều thế, chả lần nào tác dụng mịa, tự bỉ vỗ mặt mình, tự tuyệt diệt, không biết xếp  thể loại gì...
Beo bảo này: Điếu cày, lão í vưỡn khoẻ. He he he.
Lần này,  chuyện chó, chết thối hoắng. 
xin cảm ơn các bạn đã đính chính: bài thơ của NHHM là Lỗ thủng lịch sử