Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

CHÍNH LỪA




***Một bạn inbox hỏi: khác nhau lớn nhất giữa chính khách Việt và Mỹ là gì?

Trong tầm hiểu biết hạn hẹp của Beo, Beo chỉ thấy ra khác biệt lớn nhất thế này: Chính khách Mỹ làm giàu (nghĩa bóng) rồi mới làm chính trị; Chính khách Việt làm chính trị rồi mới giàu (nghĩa đen).

Bông phèng, thì ông Mẽo phú quý sinh lễ nghĩa. Ông Việt, bần cùng sinh đạo tặc.

Vậy tại sao, chính khách Việt luôn vững như đá núi trước mọi biến động biến cố, cho dù thế hệ sau bần cùng hơn thế hệ trước.

Vì họ được dựng nên theo mô hình kim tự tháp. Nền móng tới hơn 3 triệu đảng viên. Và có sự cố kết nào bền vững, chắc chắn hơn là bằng quyền lợi vật chất.

***Soi sang mấy anh rân trủ. Loe ngoe mấy mống, từ trẻ tới già  hình dong nhếch nhác bẩn thỉu, sống bám vào vài ba trăm đô của mấy chú hải ngoại hoài cổ khạc cho. Không thể nhìn thấy bóng dáng của sự khả dĩ cho tri thức.

Thi thoảng tự củng cố tinh thần, tự sướng âm ỉ  bằng dăm lời- động- viên- suông, từ mấy cái tổ chức ất ơ cuốc tế.

Mà ngay hải ngoại, cũng thảm hại phát thương luôn. Còm cõi hy vọng canh tân quốc gia bằng tiền quảng cáo từ mấy trang web sex, hay yên ổn với dăm ba đồng bạc lẻ của BBC, RFA để rồi tuân nó về đào mả cả ông bà ông vải nhà mình...

Beo từng có chút kì vọng vào Lê Quốc Quân khi Quân ứng cử ĐBQH và nhìn tổng thể, khá hơn cả trong đám nhăng nhố hò hét dân chủ. Thế quái nào dính ngay vụ trốn thuế. Những người nước ngoài Beo quen biết đều xếp tội trốn thuế là một trong ba tội nhục nhã, nguy hiểm nhất (hai tội kia là giết người và cướp nhà băng). Beo ngồi đến phút chót xem phiên tòa hôm mùng 2, ngao ngán tận chân răng.

Tương quan lực lượng (cười phát khi dùng từ này),  bất xứng mênh mông như thế.

*** Tờ mờ sáng nay chém gió với một chàng trên phây thế này

Hưng Đinh Thế Trong cái đám đông đang phấn khích. Có một người thường lặng lẽ đi bên cạnh (chứ không gia nhập vào). Đó là ông trí thức!
Ngu nhất trên đời là cãi lại đám đông khi họ đang lên đồng tập thể
Đám đông nó gào lên trái đất đứng yên có ông Bruno lại bẩu nó quay quanh mặt trời. Nó cho lên giàn thiêu là đúng thôi.
Thị Beo: Đám đông phấn khích, có một ông hướng sự phấn khích ấy theo chủ ý của mình, đấy mới là ông trí thức thật sự. Top of Form 
Em thấy đấy là ông lãnh đạo chị ạ ! 
Lãnh đạo là ông nhồi nhét vào đầu ông trí thức cái "chủ ý dẫn dắt đám đông" ấy. Thế nên nó mới là lãnh đạo
Nhắc đi nhắc lại với chú em, chị ko nói về chính Lừa ta đâu đấy ! 

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

ĐỪNG CÚI EM ƠI !



Bệnh viện Ung bướu sáng nay
Nơi chứa những hy vọng chót cùng chống chỏi  định mệnh giời đất
Khủng khiếp đông, chỉ có từ ấy để diễn đạt chính xác, và ngày nào cũng vậy.
Tất cả các khu vực của bệnh viện có thể đứng được, ngàn ngạt người.
Xanh tái, ho khạc, nhăn nhó...
Thân bệnh đau đớn, tâm bệnh muôn hình vạn trạng.
***
Nó đẹp bồng hẳn lên vì thuốc, ba lô trên lưng đi tung tăng như trẻ con trong công viên.
Nó hỏi sao giọng chị lấp lánh vui mà mắt chị buồn thế?
Nó từng viết về mình:
Có rất nhiều nụ cười
Để người đàn bà vung vãi lên bề mặt một ngày
Che phủ những đêm sâu thăm thẳm
Nghiêng đầu xuống đáy lòng mình
Long lanh một niềm vui rớt xuống tận đáy
Nếu cúi xuống lượm
Biết mình có còn trở lên
Giờ, mình trả lại cho nó.
Mình bất lực, không thể trở lên.

Nước mắt rơi chung



SGTT.VN - Bạn nói có thể chị đàn bà đứng nức nở trên phố Hoàng Diệu ấy vừa đóng quầy may sẵn ở chợ Đồng Xuân, bạn đã bị chị mắng một lần vì “nói giọng miền Nam mà còn mặc cả”. Có thể người đàn ông mếu máo đặt mấy bông cúc vàng ở hàng rào ngôi nhà số 30 kia vừa chạy xong cuốc xe ôm, bạn đã từng bị anh chở đi đường vòng để lấy tiền cho ngọt. Nhưng những va quệt đã từng gặp phải trên đất Hà Nội đã trôi hết, xí xoá hết trong bạn vì những người đã đến khóc trước nhà vị tướng vừa qua đời, trong bản tin tối.

Tivi trong quán ăn tiếng được tiếng mất, nhưng bọn tôi chừng như nghe được tiếng nước mắt chảy. Không chỉ từ những gương mặt lướt qua trên màn hình, mà còn từ những người không xuất hiện trên tivi như bạn, hay từ trong lòng những người giả bộ mình cứng cỏi, như tôi. Tự nhận là già rồi, nghi ngờ cả nước mắt, nhưng bạn nói lần này bỗng tin những người kia cảm động thật lòng. Mà ông tướng đó cũng không phải ruột thịt, hay họ hàng xa, hay láng giềng ở cạnh nhà. Ông giỏi thì khỏi nói, cái đó cả thế giới chịu rồi, “nhưng tụi mình đâu phải thương chỉ mỗi chuyện đó”, bạn quệt cùi tay chùi nước mắt, nói “nghĩ tới ông như là nghĩ tới ông nội mình, không hề có cảm giác xa xôi vĩ đại”. Bàn bên mấy anh đòi nợ mướn cũng thôi chửi thề một con nợ khó nhằn, một anh buột miệng “nhìn ổng hiền như con cọp ăn chay”. Màn hình đông chừng mười lăm giây nụ cười hồn hậu của ông tướng. Tự biết trong lòng người dân, hình ảnh ấy còn đọng lại rất lâu.
Bạn tôi tin hồi tại thế ông sống như mình có, không cố ý sống sao cho dân phải khóc khi lìa cõi tục. Tự nhiên từ khí chất. Thấy ông tưới phong lan, cũng lui cui như ông già kế bên nhà. Thấy nụ cười, biết rằng những oan khuất nhục vinh đã bị ông phẩy tay bỏ lại. Chỉ dân là ông không quên, khi thỉnh thoảng gửi báo những bài viết tâm huyết đóng góp cho chính sách dân sinh.
Mấy hôm trước càphê sáng với nhau bạn còn kêu xã hội nhìn đâu cũng rẽ chia xáo xác. Sẵn sàng cãi nhau vì một cuốn sách, ông xài điện thoại Mỹ tôi dùng điện thoại Hàn, vì em mê nhạc sến anh thích sang. Cảm giác loạn lạc từ chính trường cho tới từng mái ấm, từng cái tổ của mỗi người. Đi bên bờ vực ai không chịu được nấy rơi, tưởng không có gì ngăn lại được dòng người chèn lấn. Bỗng tất thảy họ dừng lại chỉ vì một hơi thở vừa dứt vô phương nối lại. Bạn rươm rướm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ, cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng dưng liền sẹo, bâng khuâng vì ý nghĩ mình cũng còn khả năng khóc cho một người dưng.
Cách khóc mỗi người mỗi khác, có người tận nhà ông già cúi đầu đặt bó hoa, người ở xa ngồi trước tivi lén kéo chéo áo lau đuôi mắt, người nuốt trộng vào lòng, người lại thở hắt ngậm ngùi “rồi ai cũng về, người ở đến gần một trăm lẻ ba năm chớ đâu ít ỏi gì, mà sao ai cũng tiếc, lại có người ở mới sáu mươi mà dân ngán ngẩm thôi rồi”. Chỗ này chỗ kia, tiếng khóc chưa bao giờ tạnh của những người trót sinh ra trên đời này, nhưng không mấy khi cả triệu người cùng chung một niềm mất mát.
Bạn nói có bốn trong mười phần nước mắt đã chảy ra, chúng ta khóc cho việc sau này chẳng còn ai đủ lớn để dân còn có thể thương chung, khóc cùng. Cúi đầu trước ông, cũng đồng nghĩa bày tỏ thái độ với những ông quan còn đang sống.
Nguyễn Ngọc Tư

 

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

BÚNG BÌNH THIÊN








Huyền thuyết kể rằng, vào một mùa khô hạn, một viên tướng nhà Tây Sơn sau khi dâng lễ vật cúng đất trời, ông rút gươm đâm xuống đất, một dòng nước trào lên đọng thành hồ nước. Dân gọi là Búng Bình Thiên ( Hồ nước trời).

Búng Bình Thiên mùa nước nổi rộng gần 400ha, mùa khô còn phân nửa. Hồ trong vắt, chỉ dâng lên và hạ xuống chứ không chảy, nằm giữa hai con sông Bình Di và Sông Hậu đục ngầu phù sa, là hiện tượng chưa có lời giải thích. Mà con cũng xin cắn rơm cắn cỏ con lạy các nhà khoa học Vịt tha cho hồ nước tuyệt đẹp này, chứ các ngài mà nhúng mũi vào ngâm cứu tìm lời giải rồi đưa ra hằng hà giải pháp, chả mấy nả nước hồ thành nước cống.

Hồ nằm sát biên giới với Miên. Xóm Chăm Đa Phước, dân tộc Chăm Islam, đẹp rụng rời ngơ ngẩn. Vẻ đẹp khiến mình toàn liên tưởng đến Sông Đông êm đềm. 

 Mình với người tình chăm năm này quyết nhất khoát một đám cưới trên hồ ngay khi nhà nước bổ sung luật brokeback-mountain.

Nằm cách chùa Bà Chúa Xứ Châu Đốc trên dưới  ba chục cây, nhớ hoài lời mời chào của các chú  chạy xe ôm ở đây, lên đỉnh không cô, hai chục ngàn à!. Lầu bầu nghĩ, vật nhau cả đêm còn lưng chừng tuột xích, hai chục ngàn đòi lên đỉnh, dóc tổ!