Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

BỘ CÔNG AN KHÔNG THUỘC LUẬT

1. Luật quy định thế nào?
Chương VI, điều 28 Luật báo chí viết thế này: “ 1. Cơ quan báo chí, tổ chức khác vi phạm quy định về giấy phép hoạt động báo chí, về nội dung thông tin trên báo chí, về cải chính do thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống và các quy định khác của Luật này thì tuỳ theo mức độ nhẹ hoặc nặng mà bị cảnh cáo, phạt tiền, thu hồi, tịch thu ấn phẩm, băng, đĩa ghi âm, ghi hình, đình bản tạm thời hoặc thu hồi giấy phép theo quy định của pháp luật xử phạt vi phạm hành chính.
Cơ quan báo chí, công dân thông tin gây thiệt hại cho tổ chức, công dân khác thì phải bồi thường thiệt hại theo quy định của pháp luật dân sự.
2- Người chịu trách nhiệm chính về những hành vi quy định tại khoản 1 Điều này thì tuỳ theo mức độ nhẹ hoặc nặng mà bị xử lý kỷ luật, xử phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự.”
Nghị định 51 (ban hành ngày 26/4/2002) hướng dẫn thi hành Luật báo chí, Chương 2 Điều 4 chỉ rõ thế này: “ 1. Khi có văn bản kết luận của cơ quan nhà nước có thẩm quyền về nội dung thông tin trên báo chí sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân thì cơ quan báo chí phải đăng, phát nguyên văn văn bản kết luận đó cùng với lời xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả...
...Thời điểm đăng, phát được tính từ ngày cơ quan báo chí nhận được văn bản kết luận như sau: năm (5) ngày đối với báo ngày, đài phát thanh, đài truyền hình; mười (10) ngày đối với báo tuần và trong số ra gần nhất đối với tạp chí...
3. ...Trường hợp không nhất trí với lời phát biểu của tổ chức, cá nhân, cơ quan báo chí có quyền thông tin tiếp làm rõ quan điểm của mình. Sau ba (3) lần đăng, phát ý kiến phát biểu của tổ chức, cá nhân và cơ quan báo chí mà không có sự nhất trí giữa hai bên thì cơ quan quản lý nhà nước về báo chí có quyền yêu cầu ngừng đăng, phát các thông tin của đương sự. Tổ chức, cá nhân có quyền khiếu nại đến cơ quan chủ quản của báo chí đó, cơ quan quản lý nhà nước về báo chí hoặc khởi kiện tại Tòa án theo quy định của pháp luật.
2. Trình tự vụ việc ra sao?
Ngày 2/6, Báo điện tử Pháp luật và Xã hội đăng bài của tác giả Minh Thắng: Luật sư “tố” DN của Bộ Công an kinh doanh kiểu “bầu Kiên”.
Ngày 4/6, Bộ Công an nhận được Công văn của Tổng công ty Viễn thông Toàn cầu (GTEL) thuộc Tổng cục Hậu cần, Kỹ thuật - Bộ Công an, khẳng định: nội dung bài báo là sai sự thật, đã xâm phạm nghiêm trọng uy tín và các lợi ích hợp pháp khác của Tổng công ty, đồng thời đề nghị Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an xem xét, xử lý việc đăng tải bài báo trên theo quy định pháp luật.
Ngày 5/6, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đã kịp khẳng định: nội dung bài báo là sai sự thật, xâm phạm nghiêm trọng uy tín và các lợi ích hợp pháp khác của GTEL và Quyết định khởi tố vụ án hình sự “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.
3. Đúng luật thì trình tự ra sao?
Sẽ theo các bước thế này:
1. GTEL gửi công văn cho báo Pháp luật và Xã hội
2. Nếu báo không có động thái phản hồi như giải thích, đính chính, xin lỗi...(sau các thời gian theo luật định ở trên) GTEL tiếp  tục gửi công văn lần 2.
3. Báo tiếp tục không phản hồi, GTEL gửi công văn lần 3, đồng gửi các cơ quan quản lý báo chí gồm: Tuyên giáo các cấp, Bộ TTTT các cấp, cơ quan chủ quản của Pháp luật và Xã hội.
4. Bước cuối cùng, khi các cơ quan này nếu tiếp tục giải quyết không thỏa đáng, GTEL gửi đơn sang Bộ công an.
4. Sự thật của “chiến dịch khởi tố thần tốc” là gì?
Ai không tự trả lời được câu hỏi này, thì đừng đọc entry này nữa.

THỊ, GÃ VÀ HÀ


“ Để anh gọi điện...”
***
Thị. Luôn là đề tài cho đám bạn văn nghệ cười cợt vì sự mất trinh với chồng.  Ngũ tuần, hai phần ba thời gian ấy được phủ trong yêu chiều, nhung lụa. Trốn yêu hay ngu ngơ đàn ông, tả Thị thế nào cũng phải.
Gã. Rhett Butler Việt. Giọng Gã ngọt và ấm, như phát ra từ ngực.
 Con trai gã bảo, bố tạp.
Gã bảo Thị trong lần diện kiến đầu tiên, nhiều tiền hay gặp bất hạnh, anh không thích giàu, vừa là đủ.
Khi Thị thất vọng về ai đó mê mải kiếm nhiều tiền, Thị cũng hay nghĩ thế.
A y e thật lòng
E về đi. Chúng mình sẽ đến một nơi thật xa để lắng đọng tất cả cho nhau. Ở nơi đó chỉ có hai người thôi e.
A buồn vì nhớ e.
Ngủ đi e. Sóng biển vỗ bờ nhẹ nhàng thay lời a ru e ngủ.
Hôm nay y của a làm gì?
Trái tim a nặng trĩu hình e
Thị gục ngã. Thị yêu Gã. Thứ tình yêu hớn hở của 18 tuổi và sâu sắc của người đàn bà  từng trải. Và, Thị ly thân với chồng trong một quyết định Thị tự cho là đầy liêm xỉ của gái chính chuyên.
Thị từ bỏ yêu chiều, phập phồng sống bằng những lời yêu mà, rất nhanh sau đó Thị biết rõ phần lớn là giả trá.
Nhưng Thị không sai khiến được trái tim mình. Thị vịn lời Mẹ Théresa, đừng vì những bạc đãi mà ngừng cho đi tình yêu.
***
Hà. Ba con gái mà đứa út, chính Hà cũng không dám chắc con của thằng nào. Ẩn sau vẻ công dân ngoan hiền, Hà đang cùng lúc sống già nhân ngãi non vợ chồng với hai người, Xê, quan tòa quận Hoa kiều và Tê, chồng  cô bạn làm chung cơ quan, kém Hà gần chục tuổi.
Con gái lớn Hà bảo mẹ, cố sống cho tử tế. Xê là xếp trực tiếp nó.
Trưa. Gã gặp Hà. Quấn ngay lấy nhau, PR bằng những căn nhà chục tỷ của nhau và sự cô đơn ngoan hiền. Ngay tối đó, Hà đưa Gã lên đỉnh, bằng miệng.
- A sẽ dẫn e đi trên con đường nhỏ đầy hoa...
- Em đi đại lộ quen rồi không đi đường nhỏ đâu anh ơi.
***
“ Để anh gọi điện chửi cho bà ấy một trận...”
Giọng nói trong đoạn băng ghi âm ấm ngọt như phát ra từ ngực, đâm thẳng vào  Thị.
Thị nằm liệt giường. Những cơn nức nở khan quặn lên ngực, rát buốt. Thị không khóc được. Nước uống vào dội ngược ra. Chập chờn đêm, Thị hoảng hốt nghẹn ngào tại sao anh lại làm thế, tại sao anh lại làm thế...
Đêm thứ tư, dò dẫm những bước chân không trọng lượng vào nhà tắm, Thị đi ngang người, tránh nhìn vào gương. Ngồi bệt xuống sàn, Thị òa khóc, tại sao anh lại làm thế, tại sao anh lại làm thế...
Nước mắt đẫm vạt áo ngủ. Thị đứng lên, cởi áo, nhìn thẳng vào mình trong gương.
Quầng thâm mắt lan xuống gần gò má, môi Thị bệch bạc như người đột quỵ lâu năm. Thị trượt mắt xuống ngực mình, nhan sắc tự hào duy nhất của  Thị. Nhìn trân vào hai quầng đỏ, mầu đỏ kì lạ duy nhất có trong cơ thể đàn bà, Thị nhếch mép cười.
Gã, chưa từng một lần được nhìn thấy.
















Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

MỐI TÌNH MÔI HỞ DĂNG LẠNH

Chúng ta biết gì về chúng ta trong mối quan hệ với TQ bây giờ và vài năm tới? 
*** Lịch sử mối quan hệ Việt-Trung như hiện nay chính thức bắt đầu từ thời TBT Lê Khả Phiêu.
4 chữ vàng được sinh ra từ chuyến viếng thăm TQ không báo cáo BCT của Lê tổng, chuyến thăm mà sau đó là nguyên do chính dẫn tới việc Lê Chiêu Thống bị mất chức TBT.
16 chữ tiếp theo là sản phẩm thời Nông Đức Cạn.
Bản chất Tàu là thằng lái buôn, giữ một tinh thần ứng xử cận mà không thân, tranh mà không đấu với Việt. 20 chữ tổng cộng kia, ví như cái bao tải dệt chỉ vàng, Tàu chụp lên đầu Việt. Việt, hoặc thật thà hoặc lú lẫn tuân thủ. Và thế là cả một thời gian dài lùng bùng trong cái bao tải, tự đẩy mình vào những giải pháp tình thế đầy bị động trước những lấn lướt của Tàu.
***

Mệt quá đêm mai biên tiếp

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Đường ăn nói của các vị tướng

Copy của Longs. Pippi
Vì được phân công "mềm hoá xã luận" nên cứ 30-4, 22-12 mỗi năm (hơi xưa xưa) là mình bèn được đi gặp một/vài vị tướng. Già trẻ tuỳ thâm niên, gầy béo tuỳ thể trạng, tóc bạc hay cưỡng râm tuỳ vợ già hay trẻ, nhưng mình thề là 100% các nhà chỉ huy quân sự này đều ăn nói cực kỳ nhã nhặn nhỏ nhẹ dịu dàng. Ngoài tướng Giáp nho nhã kinh điển ra, mình choáng nhất với giọng nói dịu dàng như chàng Romeo của tướng Nguyễn Đức Soát. Ông anh hùng tư lệnh không quân cao 1m78 này nói với âm lượng của dế mèn ăn cỏ, chất giọng thì ngọt và nhẹ như gió. Ghi âm cực khó và rã băng rất đau tai. 
Mình nhớ đã hỏi ông ấy không dưới 3 lần : lúc nào chú cũng nói nhỏ nói nhẹ thế này ạ? Lúc căng thẳng nhất trên đài chỉ huy cũng thế ạ? -ừ, thế sao phải nói to? Càng căng thẳng thì càng phải bình tĩnh nhẹ nhàng chứ? Mình hét lên chỉ chứng tỏ mình bất lực, và làm cho lính nó cuống 
Những vị tướng khác, đương nhiệm, đều có điệu cười lành lành (dù chắc chắn không lành), và rất không thích chủ động nói chuyện chiến sự. Họ đặc biệt ghét tuyên ngôn (việc của dân chính trị và ngoại giao), chỉ nói những gì đã làm (từ lâu) chứ chả ai ngôn những gì sắp làm, có mà thần kinh mới thế (!!!)
Vị chỉ huy quân sự duy nhất mình được biết luôn nói rất to và rất hùng hồn về các chiến công là hùm xám đường số 4 Đặng Văn Việt, nhưng ông chỉ lên đến trung tá trước khi về hưu 
Phát ngôn mình hâm mộ nhất của một vị tướng là : "Nếu không có chiến tranh ,tôi là một nhà giáo". Con trai mình cũng thích cái áo in dòng chữ ấy, mình nghĩ nó cũng hơi hơi hiểu