Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

ZẢ NHỜI LÃO ANH THỌ MUỐI

1. Chép lại câu đã hỏi Lão: anh đã bao giờ tới một Trung tâm nuôi trẻ con nhà nước nào chưa? . 
Lão bảo: chưa.
Em trả lời thế này: Một năm nữa, thôi, bất cứ thời điểm nào  anh và em cùng ở Việt nam, tháng sau tuần sau cũng được, chúng ta sẽ đến thăm những đứa trẻ Bồ đề và chứng thực sự đổi đời của chúng khi vào các trung tâm nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thiên-đường-của-các-con-tôi, trăm hay ko bằng một thấy, Lão anh nhé.
Em hứa danh dự sẽ biên viết bằng hết trên blog này những gì  nhìn thấy vào ngày hôm đó.
Giờ hỏi tiếp.
2. Trước đây Lão đã vào Bồ đề (hay vào bất cứ địa điểm thiện nguyện nuôi trẻ bơ vơ) mấy lần? 
3. đố Lão  tìm thấy bất cứ câu chữ nào em bảo phóng viên báo Phụ nữ viết sai sự thật ?
Tuy nhiên, còn có một sự thật khác thế này Lão ạ.
Về chuyện tiền:
- Khi đặt bút lên án nhà chùa, Lão anh đã có phút nào ngồi nhẩm tính  để nuôi gần 200 đứa trẻ, cho dù cơm chay sữa khát, thì một ngày cần bao nhiêu tiền ko, nhân lên một tháng, một năm thì hết bao nhiêu.
- Trong FL facebook em, có đầy đủ các bạn trong các nhóm thiện nguyện Ao ấm biên cương, Vì ta cần nhau, Chung tay và các bạn hay lặng lẽ làm một mình như Hà Phạm, Thu Không... Hy vọng  em share link sang FB, các bạn ấy sẽ like khi em nói thế này:  Tiền  không chảy như sông như biển vào con trẻ bơ vơ  đâu anh.  Lòng trắc ẩn thì vô biên nhưng tiền lại rất hữu hạn, Lão anh ạ.
- Thứ nữa, trừ hiện vật còn hiện kim  vào cửa Phật hầu hết không phân định đâu cúng chùa đâu nuôi trẻ, lên án nhà chùa lạm tiền em e ngại có quá nhời?
Nhân đây cũng thách luôn các vị chức năng xác định được bằng chứng đúng luật, không phải bằng chứng suy diễn, nhà chùa lạm tiền của con trẻ đấy.
Về chuyện tình người:
Quan điểm của em thế này:
- Cái cô bảo mẫu bị bắt vì bán trẻ kia, em không quan tâm đến chuyện cô ấy lấy tiền làm gì lấy bao nhiêu, em chỉ cầu mong cho cô ấy bán hết được tất cả các cháu.
Người bỏ càng nhiều tiền mua trẻ, khả năng rất cao là số phận bé ấy sẽ càng may mắn bấy nhiêu, Lão anh có phản đối thiển ý này của em.
- Một vài ý khác về tình người, về nhà chùa em thấy anh Nguyen Quang (London) viết rất hay và đã copy về trên blog này, Lão anh coi thêm.
4. Có một comment trên FB anh thế này: Trần Dình Tuấn Giá trị phóng sự của Mụ Tờ, theo tôi đánh giá rất quan trọng. Buộc xã hội phải minh bạch và luật hóa việc bảo vệ và chăm sóc trẻ em theo công ước quốc tế. Không thể nhân danh, từ bi, bác ái, thiện nguyện...mà chăm sóc trẻ em bừa bãi như vậy được!
Thôi thì em đành dùng hành động thay lời muốn nói: em tam bộ nhất bái cắn rơm cắn cỏ giập đầu tế lạy để bày tỏ lòng ngưỡng mộ vô biên của em với sự lãng mạn cách mạng của nhà bác này.
Em hết ạ.

ZẢ NHỜI LÃO ANH THỌ MUỐI

Thư công khai gửi Mụ em Beo Hồng
Hà Nội, mùa thu xanh thắm!
Thân gửi em Beo!
Trong note ở (1) mụ em viết mục 2 anh hoàn toàn ghét.
Cái sự thật mụ em đưa ra mới vẫn chỉ là Sự chỉ nhìn 1 mặt trên 1 bàn tay.
Sự thật nữa là Từ bấy nay chúng ta rặt nghe nói dối, rặt thích nhìn sự dối trá để cho Sự dối trá được che đậy mà Mụ Tờ là cô gái đã xé toạc cái lá khoai (ở bển, là lá nho) che chắn: Một sự thật sau cái lá ấy.
Trẻ em ở đây đang khát sữa?
Anh đồ rằng từ lâu chúng vẫn khát sữa!
Thưa với mụ em rằng, tự hỏi cái lòng tin vốn mong manh của con người ta ở đâu, nếu cứ ngu tín để cho 1 ngàn chai sữa ( tiền giá trị như sữa và sữa thật) không được cho trẻ bú và nó,dòng sữa nhân ái của những trái tim đã tới đâu đó...để cho bao hệ luỵ mà các phóng viên đã viết. 
Trẻ em ở Bồ Đề đang khát sữa? Đấy chỉ là kết quả một chốc một lát cho những lòng tin mong manh thôi còn Sữa vẫn chảy tới những cái miệng mọng như cánh hồng kia nếu như chúng được quan tâm và chuyển lập tức tới những Nơi đúng với vị trí của nó mà luật pháp quy định.
Từ rất lâu rồi khi hưởng những thành quả của cách mạng cho chính những bàn tay của binh sĩ các anh làm ra bằng 1 năm thất nghiệp ê chề, đói rã họng, tới mẩu thuốc hút cũng phải gom lại từ những mẩu thuốc mà thiên hạ vứt đi trên đường phố, anh đã ý thức rất rõ rằng: Việc chăm sóc các bà mẹ anh hùng ko nơi nương tựa trước hết Phải là nhà nước, chứ không phải sự trông chờ từ các tấm lòng hảo tâm của các nhà doanh nghiệp xủng xoảng tiền bạc...để có đám tười tranh nhau làm 1 chái nhà 20 triệu và chọn "bảo kê" cho một bà mẹ già héo nhất sắp vào cõi thiên thu...
Những đứa trẻ phải được đưa tới nơi phải tới, ngay và luôn: Trung tâm bảo trợ và nuôi dưỡng trẻ mồ côi hay bị ruồng bỏ và hãy rót tiền to nhỏ vào đó có kiểm soát!
Anh không muốn tất cả những người lương thiện luôn luôn bị lừa dối để tiền chảy vào túi riêng của những kẻ chỉ có cái áo của thầy tu, đi xe xịn, ăn thịt chó và tay cầm máy ảnh Nikon đời mới nhất, vài cục ngàn Us.d, khi những con dòi còn đang bò lổm ngổm trên những cánh tay xanh mủ của những đứa trẻ bất hạnh.
Sự thật??!!!!
Có những sự thật mới chỉ là 1 nửa của sự thật bởi sự tuy duy hiện thực thời khắc nông cạn!
Và, bởi góc chiếu chỉ nửa Sự thật ấy, xã hội ta mới có những hiện tượng quái thai chả giống nơi nao trên cái địa cầu bé xít này!
Anh hy vọng, mụ em đã thật lòngkhi viết những dòng đã viết, chứ ko phải như suy đoán tư biện nhìn sự vật qua lỗ kim, rằng có ân oán giang hồ gì chăng? Và nếu vậy, mụ em vẫn rất đẹp vẹn nguyên trong anh, một gã đàn ông bình thường, song luôn yêu cái đẹp!

còn tiếp

QUÁI THAI

*** Mình tuy trên thông thiên văn dưới tường địa lý mỗi thứ biết một tý nhưng, thật thà khai báo, chả biết gì về lịch sử.  Cũng có khi, như cái vụ ngày chính xác sinh nhật hai chị Chưng, hỏi tá lâm binh ko ai nói giống ai bởi người theo âm lịch người theo công lịch. Bắt dây nóng hỏi Bỉban Thđô, họ bảo nghe đâu 20/8, còn âm dương nỏ biết. Thề, cái nhà anh  zả nhời ko biết cư trú bản nào ở Hà nội, nhưng đúng là anh ý bảo nỏ (not No) biết.
Vụ này mình đã toát cho mụ Hậu Khảo Cổ một trận can tội trửi sớm quá làm mình mất dịp chứng kiến cảnh lãng cmn mạn Ngị Hách cắt bánh thổi nến tặng quả ảnh ép lát tíc hết xấp xỉ chục tỷ đã được OK giải ngân, cho hai chị.
*** Tại sao mình ko ưng cái bụng vụ trẻ con chùa Bồ đề Hà Nội. Cực đơn giản, vì cả công an lẫn nhà báo lẫn chính quyền, dell ai thực sự nghĩ đến phận số những đứa trẻ bất hạnh ấy trước khi hành động cả. Tuyền nghĩ đến thành-quả-mỹ-miều công vụ của mình.
Sự thật. Nổ súng đầu tiên là công an (nhà báo ăn theo sau).
Không biết những thằng (thằng nghe) ngần ấy thời gian rình mò, giả dạng, giả danh để phá án Bồ đề có con có cái không, có tim giống người không, mà nó thản nhiên nhìn đứa bé thập tử nhất sinh không tìm cách đưa đi cứu cấp, mà nó cứ giữ nguyên hiện trạng để hoàn thành nhiệm vụ của nó.
Không biết con (con nghe) nhà báo trước khi đặt bút viết loạt bài phóng sự hân hoan, có lường định gần 200 con người bé bỏng ấy sẽ đi đâu về đâu sau khi nó tranh công đầu trong việc đánh sập Bồ đề. 
Xời, dĩ nhiên nó sẽ zả nhời đấy là việc của chính quyền, ko phải trách nhiệm vụ và bổn phận sự của nó.
đúng là ngửa ngược mặt  nhổ nước bọt.
Và đừng nói mình ngoa ngôn. Rất ít khi ra HN mà mình không ghé Bồ đề. Sai gòn cũng có 2 chùa nuôi trẻ bơ vơ, phân gái trai riêng theo ni và sư, ở Nhà bè và Gò vấp. Cả 3 nơi này cơ bản chẳng khác gì nhau. Nhà chùa, chí ít còn có mái che nắng mưa ngày hai bữa cơm chay cho trẻ. Giờ Bồ đề chúng đốt nốt, trẻ sẽ đi đâu về đâu, nhất là khi mùa đông xứ Bắc đang đến.
(tình hình cập nhật  cho đến giờ : mối quan hệ tay ba vụ kíu trẻ Bồ đề côngan-nhàbáo-chínhquyền quay qua chửi nhau như thường lệ của các vụ phóng sự phanh phui và các cháu thì hết sữa uống ).
*** (lười viết tiếp, mượn nhời nhà lão Hoa Thanh quế vì share ý tưởng nhớn )
Chiều nay, buồn buồn rủ ông bạn già đi bia lạc tâm sự. Sau một hồi ngồi im nhìn dòng người qua lại trên phố, hắn quay lại vỗ nhẹ vai mình bảo, này, thực ra đôi, ba lần lịch sử đã tự đặt ra con đường đi cho dân tộc mình rồi đấy; chỉ có điều ta không chọn mà lại cứ thích “đi tìm đường cứu nước”, thế mới đau. Sau phút trầm ngâm hắn tiếp: bây giờ người ta không “đi”, cũng không “chọn” mà người ta chỉ loay huay lo làm sân bay trực thăng trên nóc nhà (Bỉ ban HCM ) thôi ông ạ, đau, đau thật




Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

CON HỎI MẸ TRẢ LỜI

Giai Xinh: Chính trị, hình thức này hay hình thức khác, luật pháp thừa nhận hay đút lót lén lút, nói cho cùng  thì đâu mà chẳng dùng tiền để mua chức mua quyền hả mẹ.
Beo: Khác rất xa con ạ. Khi xã hội văn minh đến độ luật pháp thừa nhận việc anh phải dùng tiền để thuyết phục mọi người, anh có khả năng lãnh đạo họ, thì chính trị  đã tiến đến bước, trở thành thứ  giải-trí-cao-cấp.
Tiên quyết, cá nhân đó (hay rộng hơn là một đảng phái đó ) phải có  hoài bão, ước vọng lớn là  thay đổi, xây dựng xã hội tốt đẹp hơn hiện tại. Và họ dùng tiền (của họ) như một phương tiện để trình bày năng lực thật của mình trước cộng đồng, thuyết phục cộng đồng đồng ý cho họ biến hoài bão ước mơ thành hiện thực.
Chính trị xã hội mình đang ở cấp rất thấp: chức quyền như món hàng kinh doanh. Họ bỏ tiền mua quyền lực thì tiên quyết sau khi có chức ớc, họ phải tính chuyện thu về lợi nhuận. Vậy nên, xã hội phát triển theo quán tính tự phát là chủ yếu thay vì có một cái đầu thông tuệ (và cả lãng mãn nữa) dẫn dắt.
Bằng chứng cho nhận định xã hội phát triển theo quán tính tự phát là các  quyết sách của chính phủ đưa ra, hầu hết-nhấn mạnh là hầu hết, đều mang tính cấp thời, vá víu. 
Thấp hơn nữa, chạy theo chiều lòng dư luận.
Một nhóm dân bọc trẻ con vào bao nilon vượt suối đi học. Báo chí, nhân danh công luận, ầm ào lên án. Ong bộ trưởng  ra lệnh xây cây cầu cấp tốc. Cơ man các ban bệ cấp dưới, các thể loại kĩ sư tiến sĩ cầu cống công trình nhắm mắt thi hành.
Tại sao lại nói nhắm mắt thi hành. Là bởi trong kì hạn cấp tốc ấy, chỉ có một cách duy nhất thi công bất cần khảo sát địa chất lẫn thiết kế. Nói tục tý nó giống như vừa tè vừa tụt quần.
Nhãn tiền, 2 tháng sau, sắc dân ấy lại chui bọc qua suối. Và rồi con chờ nhé. Báo chí lại lên án. Ong bộ trưởng lại trảm thằng sở, thằng sở lại trảm thằng xây.
Ví dụ nhỏ nhưng cực kì tiêu biểu về cách hành xử lúng túng, về tầm nhìn thấp và thiếu chính kiến của chính quyền hiện tại với sự vận động xã hội chung.
Mẹ nhớ WC Mexico 86. Cả nước Argentina phản đối đến mức thoá mạ HLV Bilardo. Ong ấy im lặng chịu đựng và dứt khoát không thay đổi.
Năm ấy, cup vàng về Argentina và mẹ nghĩ rằng, Bilardo không chỉ khai sinh ra một triết-lí cho môn thể thao vua mà ông ấy còn là biểu tượng cho tư chất một nhà chính trị hiện đại.
Khi người ta tiếm quyền bằng tiền thì dĩ nhiên, đòi hỏi tư chất (chưa nói tới năng lực trình độ ) là điều xa xỉ.
Và khi người ta tiếm quyền bằng tiền bất chấp tư chất năng lực trình độ, thì ông cũng như thằng, trên bảo dưới không nghe, là những điều đương nhiên phải đến. 
Ut ít: Mẹ ơi có phải đạo Hồi nó dã man bạo lực hơn các đạo khác không mẹ. Con thấy vụ giết nhà báo MỸ khủng khiếp quá.
Không phải con ạ. Có thời gian mẹ sẽ nói kĩ cho con về một trong ba đạo giáo lớn nhất thế giới này. Nhánh cực đoan (tập trung ở Trung đông) thì họ cũng chỉ có những quy định  nghiệt ngã (nếu nhìn nhận bằng văn hoá Au-Mỹ) nhằm giữ con người thánh thiện và trong sạch (nếu đánh giá bằng thang bậc văn hoá của chính họ ).
Sự dã man bạo lực là của những con người cụ thể, làm chính trị núp sau lưng đạo giáo mà thôi.
Hình mang tính minh hoạ không có nghĩa chỉ minh hoạ.