Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014
Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014
KHỎA THÂN: TÂY VÀ TA- 1
Beo đồng quan điểm này với tờ Forbes. Và lược dịch nó thay vì tự bình về chuyện khỏa thân Tây mới nhất.
VỤ PHÁT TÁN ẢNH KHỎA THÂN: KHÔNG PHẢI SANDAI, MÀ LÀ TỘI
PHẠM TÌNH DỤC
Như chúng
ta đã biết, một kẻ vô danh đã đổ dồn dập các bức ảnh khỏa thân của một số ngôi
sao nữ lên mạng trực tuyến. Nạn nhân bao gồm những cái tên nổi tiếng như Kate
Upton, Victoria Justice, Ariana Grande, Kirsten Dunst, Mary Elizabeth Winstead,
Krysten Ritter, Yvonne Strahovski và Teresa Palmer. Nhưng tâm điểm tập trung
vào Jennifer Lawrence, người vừa đoạt giải
Oscar và có lẽ là nữ diễn viên nổi tiếng nhất thế giới hiện nay.
Không đi
sâu vào chi tiết bẩn thỉu (Nạn nhân đã xác nhận ảnh họ là có thật), tôi muốn nhấn
hai điểm rất cụ thể.
Thứ nhất,
Lawrence và các nạn nhân khác hoàn toàn không có gì để phải xin lỗi vì nội dung
của các bức ảnh bị rò rỉ. Câu chuyện tự nó không nên được giải quyết như thể đó
là một vụ bê bối, mà phải gọi tên chính xác hành vi này là: Tội phạm liên quan đến
trộm cắp tài sản cá nhân và khai thác tình dục trên cơ thể phụ nữ.
Họ, những
người vừa bị tung ảnh sex, đã không làm gì trái với đạo đức hay sai phạm về mặt
pháp luật khi tự chụp ảnh khỏa thân trên điện thoại di động cá nhân của họ. Bạn
có thể tranh luận, không ác ý, rằng đây là hành động không khôn ngoan khi lưu
giữ hình ảnh như trên có thể bị đánh cắp. Vấn đề là, họ có quyền tuyệt đối để lưu
giữ bất cứ điều gì họ muốn. Gánh nặng của sai phạm đạo đức thuộc về những người
lấy trộm tài sản và những người tiêu thụ tài sản bị đánh cắp ấy nhằm thỏa mãn
sự tò mò.
Tôi chân
thành hy vọng rằng không một ai trong số các nạn nhân hiện nay xin lỗi hoặc có
bất kỳ hình thức nhận "trách nhiệm" cho bất cứ điều gì.
Thứ hai. Vụ
tung ảnh khỏa thân không phải là một scandal
để bị nhạo báng và trêu chọc giống như một sự cố hớ hênh rớt áo quần nơi công
cộng khác. Đó là một tội ác bởi đã biến toàn thể cộng đồng mạng thành những kẻ
bệnh hoạn chuyên chui gầm giường phụ nữ và sau đó không phải chịu trách nhiệm
gì.
Đối phó với
bạo lực, đặc biệt là bạo lực tình dục đối với phụ nữ, chúng ta đã sai lầm khi tập
trung về phía cung, mà trọng tâm là những điều phụ nữ phải tự vệ để "giữ
an toàn", thay vì phải tập trung vào việc giảm bớt "nhu cầu" đàn
ông xem phụ nữ như mặt hàng dùng một
lần.
Thay vì lên án những người ăn cắp những bức ảnh riêng tư và xuất bản chúng trực tuyến, chúng ta lại lên án hay phỉ báng những người phụ nữ đã sản xuất ra những bức ảnh ấy cho mục đích riêng tư nhất.
Và như thế, Lawrence chỉ là nạn nhân.
Thay vì lên án những người ăn cắp những bức ảnh riêng tư và xuất bản chúng trực tuyến, chúng ta lại lên án hay phỉ báng những người phụ nữ đã sản xuất ra những bức ảnh ấy cho mục đích riêng tư nhất.
Và như thế, Lawrence chỉ là nạn nhân.
Thứ Hai, 1 tháng 9, 2014
NGÀ VÀ THẮM
***
Hai cô tầm tuổi nhau.
Ngà là một diễn viên
múa, rất đẹp chiểu theo hình. Cô ấy mạnh dạn khẳng định rằng, phụ nữ được quyền
chủ động đòi hỏi sex và đó là sự chứng tỏ cao nhất của bình quyền. Cô ấy chê
đàn ông Việt: yếu sinh lý, kém kỹ thuật và đặc biệt, cực kém sự lãng mạn trong
khi làm em bé.
Rất ít người phản đối
quan niệm của cô ấy. Mình để ý, phụ nữ ủng hộ không ít. Nhưng riêng cái sự chê
bai kia, thì chạm nọc đàn ông Việt-dĩ nhiên, vì vơ đũa cả nắm, vì đụng vào sĩ
diện tối cao của đàn ông... Và cô ấy hứng đá.
Thắm là cô nàng viết
văn vừa ra cuốn sách, rất xấu, cũng chiểu theo hình. Cô ấy trả lời phỏng vấn
một tờ báo mạng thế này: Người phụ nữ quá
buông thả bản thân mình, luôn ngụy biện đòi bình đẳng giới bằng việc cho mình
có cái quyền lên giường với thật nhiều đàn ông, với bất kì người đàn ông nào,
thì tôi cho rằng đó là một người phụ nữ ngu dốt, và thiếu hiểu biết, thiếu tôn
trọng giá trị của bản thân cũng như giá trị của phụ nữ nói chung. Giá trị của
phụ nữ nằm ở chỗ được đàn ông săn đón và theo đuổi, bạn đòi bình đẳng giới ở
việc bạn buông thả bản thân mình sẵn sàng lên giường với bất kì ai, thì là bạn
tự hạ thấp mình rồi.
Thắm cũng hứng đá.
Những cục đá không sang trọng như
Ngà, tức người ta không tranh biện về một quan niệm sống, mà chỉ miệt thị, riễu cợt khi so sánh với bức hình minh họa, phát ngôn của Thắm trở nên ngoa ngôn.
***
Rào ngay trước, mình chẳng
ủng hộ hay phản đối quan niệm sống của em nào. Nhất lại là quan niệm về sex,
tức là quyền đặc biệt riêng tư.
Entry này sẽ trớt quớt sếch sốc, vì mình nói về việc bán
sách.
PR hay marketing sản
phẩm sách khác hẳn tất cả các sản phẩm văn hóa khác. Sách văn học, muốn quảng
bá nó chỉ có một chiều duy nhất, diễn nôm là để người ta nói về mình. Việc mình tự nói về mình là điều tối kị.
Một cô người mẫu có
thể khoe hết cỡ vòng 1 vòng 3 trên truyền thông. Một anh kịch sĩ được phép hé lộ đêm qua vào nhà nghỉ với XYZ, vân
vân và vân vân.
Bài báo của tác giả
Kim Minh, cho dù là ngoài ý muốn, vẫn buộc bạn đọc phải coi là một dạng bài
quảng bá để bán sách. Người phỏng vấn, lôi ngay điểm G của chính tác giả sách, mổ xẻ trước công luận. Người trả lời,
mang chính thân mình ra để làm mẫu
cho một quan niệm sống. Một hình thức quảng bá chỉ áp dụng có hiệu quả với giới
showbiz.
Thế nên với số đông, quan
niệm ấy chỉ thuyết phục, chỉ có giá trị, khi những bức hình chân dung minh họa của
Thắm cần sự hỗ trợ rất nhiều của kỹ thuật 360 hay photoWonder cộng thêm tay
nghề tối đa trên photoshop của họa sĩ tòa soạn.
Cái khác biệt của nhà
văn và cô người mẫu, chính ở chỗ đó.
Bạn nghĩ sao khi một cô gái 27 tuổi, hiện đại,
yêu và được yêu rất nhiều, nhưng vẫn quyết giữ gìn trinh tiết của mình?
Tác giả Kim Minh hỏi,
thì Beo trả lời, toàn bộ các tình tiêt trong bài báo, không riêng chuyện trinh tiết, là một sự
bốc- phét- chém- gió của cô gái 27 tuổi.
Hết.
Thóc cao gạo kém. Liệu
người ta có chịu bỏ tiền ra mua những lời dạy dỗ yêu từ một tác giả chưa mất
trinh như thế?
Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014
SỐNG Ở ĐỜI...
Copy từ fb Ha Thanh
Năm bốn mươi tuổi, bà chia tay chồng. Một mình nuôi hai đứa con, học hành không, nghề nghiệp không, vốn liếng cũng không nốt, bà chọn đi làm giúp việc nhà cho người nước ngoài. Được cái bà chịu khó, lại làm việc rất nhanh , rất kỹ nên chủ nhà quí lắm. Trong số những người đồng hương hay lui tới của chủ nhà, có ông. Ông khi đó ngoài 50, sang VN xây một nhà máy sản xuất thuỷ tinh màu. Chẳng hiểu duyên số thế nào, ông say mê bà, theo về gặp gia đình, xin phép được tới lui....
Cả gia đình dòng họ bà đều không hiểu ông mê gì ở người đàn bà da đen, mũi tẹt, mặt gẫy, răng hô, lại thêm ăn nói cộc cằn này. Ông thương bà thật lòng, ra tay giúp đỡ cũng rất hào hiệp. Trên mảnh đất gia đình cho, ông xây cho bà một căn nhà ba tầng xinh xắn, mua sắm toàn bộ vật dụng, lo cho hai đứa con bà ăn học, lại cho bà tiền mở một quán ăn. Với cả đại gia đình đông đúc của bà, ai ông cũng thân thiết. Con gái bà sinh con, ông thương thằng bé lắm.Tuần nào ông cũng từ Gia Lâm về bế ẵm nó. Con gái bà khi đó mới 18, chẳng tha thiết gì con, nên giao cho mẹ . Ông nuôi thằng bé như con. Phải nhìn thấy nét mặt, ánh mắt trìu mến của ông khi trò chuyện với thằng bé, mới thấy, ông cháu ruột cũng chỉ thế là cùng. Bác bà ở tận miền Nam, đau ốm, ma chay gì ông cũng có mặt. Gia đình bà, ai đến hay rời Hà Nội, dù trưa hè hay đêm đông, ông đều tự tay đưa đón ngoài sân bay. Gần hai mươi năm, ông là một thành viên không thể thiếu của gia đình.
Lòng người khó lường. Xưa sang VN, vì không thể đứng tên làm giám đốc, ông thuê một cô gái Việt làm thay. Giấy trắng mực đen mang tư cách pháp nhân, cô ta giở mặt cướp trọn nhà máy. Hàng trăm công nhân, dân làng nơi đó làm chứng cho ông, báo chí cũng tốn giấy mực nhiều về việc ông chủ Hàn Quốc bị cô giúp việc lừa, nhưng vụ việc mãi vẫn chưa xong. Nhà máy không hoạt động, ông muốn về Hàn Quốc cũng không được, đành ở lại VN, sống cầm chừng với số tiền gia đình ông chu cấp. Và lúc này, trong mắt bà, ông là một ông già vô dụng...
Bà trở mặt chửi bới, hắt hủi ông. Bà sa vào cờ bạc, chẳng mấy mà cái nhà phải bán để trả nợ. Rồi bà đem theo thằng cháu, bỏ vào miền Nam. Được cái, gia đình bà vẫn đối xử tình nghĩa với ông như xưa, nên ông vẫn qua lại. Mỗi lần gia đình bà ở miền Nam có việc, ông vẫn cùng mọi người vào thăm. Ông vẫn giúp bà, không nhiều như xưa, nhưng cũng đủ để có cuộc sống ổn định.
Hôm trước, con trai bà báo tin vào thăm mẹ. Ông ân cần dặn thằng bé chờ ông về HN. Cho thằng bé mấy trăm đi đường uống nước, ông còn gửi nó một bọc đồ cho cháu ngoại của bà. Giở bọc đồ ra, là một bộ sách giáo khoa lớp ba cùng đầy đủ đồ dùng học tập cho thằng bé. Cả nhà bà lặng người, mắt ai cũng chợt rưng rưng...
Năm bốn mươi tuổi, bà chia tay chồng. Một mình nuôi hai đứa con, học hành không, nghề nghiệp không, vốn liếng cũng không nốt, bà chọn đi làm giúp việc nhà cho người nước ngoài. Được cái bà chịu khó, lại làm việc rất nhanh , rất kỹ nên chủ nhà quí lắm. Trong số những người đồng hương hay lui tới của chủ nhà, có ông. Ông khi đó ngoài 50, sang VN xây một nhà máy sản xuất thuỷ tinh màu. Chẳng hiểu duyên số thế nào, ông say mê bà, theo về gặp gia đình, xin phép được tới lui....
Cả gia đình dòng họ bà đều không hiểu ông mê gì ở người đàn bà da đen, mũi tẹt, mặt gẫy, răng hô, lại thêm ăn nói cộc cằn này. Ông thương bà thật lòng, ra tay giúp đỡ cũng rất hào hiệp. Trên mảnh đất gia đình cho, ông xây cho bà một căn nhà ba tầng xinh xắn, mua sắm toàn bộ vật dụng, lo cho hai đứa con bà ăn học, lại cho bà tiền mở một quán ăn. Với cả đại gia đình đông đúc của bà, ai ông cũng thân thiết. Con gái bà sinh con, ông thương thằng bé lắm.Tuần nào ông cũng từ Gia Lâm về bế ẵm nó. Con gái bà khi đó mới 18, chẳng tha thiết gì con, nên giao cho mẹ . Ông nuôi thằng bé như con. Phải nhìn thấy nét mặt, ánh mắt trìu mến của ông khi trò chuyện với thằng bé, mới thấy, ông cháu ruột cũng chỉ thế là cùng. Bác bà ở tận miền Nam, đau ốm, ma chay gì ông cũng có mặt. Gia đình bà, ai đến hay rời Hà Nội, dù trưa hè hay đêm đông, ông đều tự tay đưa đón ngoài sân bay. Gần hai mươi năm, ông là một thành viên không thể thiếu của gia đình.
Lòng người khó lường. Xưa sang VN, vì không thể đứng tên làm giám đốc, ông thuê một cô gái Việt làm thay. Giấy trắng mực đen mang tư cách pháp nhân, cô ta giở mặt cướp trọn nhà máy. Hàng trăm công nhân, dân làng nơi đó làm chứng cho ông, báo chí cũng tốn giấy mực nhiều về việc ông chủ Hàn Quốc bị cô giúp việc lừa, nhưng vụ việc mãi vẫn chưa xong. Nhà máy không hoạt động, ông muốn về Hàn Quốc cũng không được, đành ở lại VN, sống cầm chừng với số tiền gia đình ông chu cấp. Và lúc này, trong mắt bà, ông là một ông già vô dụng...
Bà trở mặt chửi bới, hắt hủi ông. Bà sa vào cờ bạc, chẳng mấy mà cái nhà phải bán để trả nợ. Rồi bà đem theo thằng cháu, bỏ vào miền Nam. Được cái, gia đình bà vẫn đối xử tình nghĩa với ông như xưa, nên ông vẫn qua lại. Mỗi lần gia đình bà ở miền Nam có việc, ông vẫn cùng mọi người vào thăm. Ông vẫn giúp bà, không nhiều như xưa, nhưng cũng đủ để có cuộc sống ổn định.
Hôm trước, con trai bà báo tin vào thăm mẹ. Ông ân cần dặn thằng bé chờ ông về HN. Cho thằng bé mấy trăm đi đường uống nước, ông còn gửi nó một bọc đồ cho cháu ngoại của bà. Giở bọc đồ ra, là một bộ sách giáo khoa lớp ba cùng đầy đủ đồ dùng học tập cho thằng bé. Cả nhà bà lặng người, mắt ai cũng chợt rưng rưng...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)
