Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

KHỎA THÂN: TÂY VÀ TA-4

***
Trong điều 6,  Nghị định 79/2012/NĐ-CP liên quan rất nhiều đến chủ đề khỏa thân, quy định thế này:
Đối với tổ chức, cá nhân biểu diễn, tổ chức biểu diễn nghệ thuật, trình diễn thời trang; thi người đẹp, người mẫu:
a) ...
b)... 
c) Sử dụng trang phục hoặc hóa trang không phù hợp với mục đích, nội dung biểu diễn và thuần phong mỹ tục, truyền thống văn hóa Việt Nam.
Người thừa hành, cục trưởng Vương Duy Biên, ở thời điểm ra nghị định 2012, đã nói thế này: “Rất khó để đưa ra một quy định chi tiết cho vấn đề này. Trên thế giới cũng không có quốc gia nào có thể quy định nổi. Mà chỉ có thể dựa trên cảm tính để xác định”.
Bỏ qua câu  rất liều mạng Trên thế giới cũng không có quốc gia nào có thể quy định nổi, thì cơ bản, Ông Biên đúng.
Khi nhà chức trách có quyền được phép xử lý dựa trên cảm tính, sẽ có hai trường hợp xảy ra: hoặc họ ra những quyết định kéo thẩm mỹ của toàn xã hội xuống ngang tầm họ hoặc, im lặng rât đáng ngờ. Cái sự im lặng  ấy, bạn huyền tuyền có thể suy diễn mọi chuyện và đừng nói Beo lạm ngôn, bởi Beo đã từng ở trong chăn cái sở ấy tới mấy năm.
Quay trở lại hai tấm hình tây-ta, Beo đặt câu hỏi bên Fb, các bạn thấy sự khác biệt ở đâu. Các bạn đều nói rất đúng, nhưng chỉ thuần túy ở sự khác biệt về văn hóa Tây - Đông. Thiển ý của Beo, sự khác biệt lớn nhất nằm ở chỗ, hai cô Tây kia phải tự chịu trách nhiệm về hình ảnh xấu đẹp của mình trước công chúng. Và hai cô ấy có thứ vũ khí tuyệt vời để bảo vệ cái tôi cá nhân của mình trước công chúng riêng của họ: luật pháp. ( ví dụ như luật Mỹ, chỉ phạt tù tối đa 172h, hoặc tiền hoặc lao động công ích, khi cố tình hở yoni-linga mà ko dán nhãn 18++, số tuổi này du di từ 16 đến 19 tùy từng bang).
Cô Hương Tràm thì ko. Anh B thấy ngon mắt cho qua bà T xốn mắt  chơi cô ấy 30 triệu. Nạn nhân- phải gọi đủ là nạn nhân của luật phi luật- răm rắp thi hành, như đám cừu ngoan ngoãn và nhẫn nhục. Sự nhẫn nhục đầy xúc phạm tuy vô tình, với các fan của cô ấy.
Muốn xóa bỏ thứ luật phi luật, chỉ có một cách gần như  duy nhất với xứ ta, đó là phải có một nạn nhân tiên phong, dám cảm tử cho tương lai văn hóa quyết sinh, như nhạc sĩ Lê Vinh.
Và đến khi ấy, các nhà quản lý  cũng đỡ bận bịu lo lắng cho văn hóa nước nhà thông qua việc trông nom cái quần lót của cô Hương Tràm, theo chỉ điểm và huấn thị của lá ngón và mạng xã hội, như hiện đang.


Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

KHỎA THÂN: TÂY VÀ TA- 3

***
Beo ko thik bài hát vang danh một thuở Hà Nội và tôi của nhạc sĩ Lê Vinh chỉ giản đơn vì hai chữ nhấn đậm sau đây. “Những ngày tôi lang thang tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội. Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi…”.
Người Hà nội gốc, tuyệt đối ko mộc mạc.
Tuy nhiên, Beo ko định buôn về nghệ thuật hay hòa mình vào trào lưu phân hóa vùng miền đang tưng bừng diễn ra trên báo chí nước nhà. Beo nhắc đến sự kiện 1997, khi Lê Vinh khởi kiện hãng đĩa đòi tác quyền và “trả lại tên cho em” liên quan đến bài hát này. Đặt trong bối cảnh ngày ấy, mới thấy Lê Vinh dại dột biết chừng nào cho dù anh thắng kiện. Cái giá mà nhạc sĩ tài hoa, rất tài hoa, này phải trả gần như cho tới tận giờ.
Sự kiện 1997 xứng đáng ghi vào lịch sử tiến hóa của tư duy ăn cắp lâu đời trong làng nhạc Việt. Beo đồ rằng, không có thánh tử đạo Lê Vinh thì đến h này, giới sáng tác vẫn phải bốc shit ăn vã cày cuốc cho bọn hát hò hay làm băng đĩa xây biệt thự mua siêu xe trên lưng mình.
***
Lấy tiếp ví dụ nữa của Tây, liên quan tý nghệ gừng cho hợp cảnh.
Mark Cuban, ông chủ hãng phim Magniola và đội bóng rổ Dallas Mavericks, bị phạt 2 triệu USD trong việc gian lận tại thị trường chứng khoán. (Cuban kịp bán toàn bộ cổ phần một công ty ngay trước khi nó phá sản và bị nghi ngờ ăn cắp thông tin mật).
Ông đã bỏ ra 12 triệu USD để thuê luật sư, cãi bằng thắng thì thôi. Lập luận của Cuban: không thể để trong lý lịch của mình có tỳ vết vi phạm pháp luật. (Mặc dù để được kết nạp vào đảng cộng sản Mỹ thì hình như lý lịch không cần trong sạch từ đời cao tằng tổ tỉ như Việt ta).
Cuban là chủ khối tài sản 2.6 tỷ USD đi một nhẽ. Beo từng chứng kiến một ông già, hưởng lương hưu và ở nhà thuê, đã bỏ ra 2 700 USD thuê luật sư cãi cái giấy phạt vượt đèn đỏ 340 USD. Kiện thắng, ông còn thưởng thêm cho luật sư 500. Cũng với lập luận giống hệt Cuban.
***
Hai ví dụ trên, liên quan gì đến hai bức hình trần như nhộng của mấy người đẹp Beo post trong entry 2.
Chờ Beo đi công chuyện tẹo về biên tiếp






Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

KHỎA THÂN: TÂY VÀ TA- 2


Các bạn có biết những khác biệt lớn nhất giữa hai bức hình này là ở điểm nào  không?

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

KHỎA THÂN: TÂY VÀ TA- 1

Beo đồng quan điểm này với tờ Forbes. Và lược dịch nó thay vì tự bình về chuyện khỏa thân Tây mới nhất.

VỤ PHÁT TÁN ẢNH KHỎA THÂN: KHÔNG PHẢI SANDAI, MÀ LÀ TỘI PHẠM TÌNH DỤC

Như chúng ta đã biết, một kẻ vô danh đã đổ dồn dập các bức ảnh khỏa thân của một số ngôi sao nữ lên mạng trực tuyến. Nạn nhân bao gồm những cái tên nổi tiếng như Kate Upton, Victoria Justice, Ariana Grande, Kirsten Dunst, Mary Elizabeth Winstead, Krysten Ritter, Yvonne Strahovski và Teresa Palmer. Nhưng tâm điểm tập trung vào Jennifer Lawrence, người vừa đoạt  giải Oscar và có lẽ là nữ diễn viên nổi tiếng nhất thế giới hiện nay.
Không đi sâu vào chi tiết bẩn thỉu (Nạn nhân đã xác nhận ảnh họ là có thật), tôi muốn nhấn hai điểm rất cụ thể.
Thứ nhất, Lawrence và các nạn nhân khác hoàn toàn không có gì để phải xin lỗi vì nội dung của các bức ảnh bị rò rỉ. Câu chuyện tự nó không nên được giải quyết như thể đó là một vụ bê bối, mà phải gọi tên chính xác hành vi này là: Tội phạm liên quan đến trộm cắp tài sản cá nhân và khai thác tình dục trên cơ thể phụ nữ.
Họ, những người vừa bị tung ảnh sex, đã không làm gì trái với đạo đức hay sai phạm về mặt pháp luật khi tự chụp ảnh khỏa thân trên điện thoại di động cá nhân của họ. Bạn có thể tranh luận, không ác ý, rằng đây là hành động không khôn ngoan khi lưu giữ hình ảnh như trên có thể bị đánh cắp. Vấn đề là, họ có quyền tuyệt đối để lưu giữ bất cứ điều gì họ muốn. Gánh nặng của sai phạm đạo đức thuộc về những người lấy trộm tài sản và những người tiêu thụ tài sản bị đánh cắp ấy nhằm thỏa mãn sự tò mò.
Tôi chân thành hy vọng rằng không một ai trong số các nạn nhân hiện nay xin lỗi hoặc có bất kỳ hình thức nhận "trách nhiệm" cho bất cứ điều gì.
Thứ hai. Vụ tung ảnh khỏa thân không  phải là một scandal để bị nhạo báng và trêu chọc giống như một sự cố hớ hênh rớt áo quần nơi công cộng khác. Đó là một tội ác bởi đã biến toàn thể cộng đồng mạng thành những kẻ bệnh hoạn chuyên chui gầm giường phụ nữ và sau đó không phải chịu trách nhiệm gì.
Đối phó với bạo lực, đặc biệt là bạo lực tình dục đối với phụ nữ, chúng ta đã sai lầm khi tập trung về phía cung, mà trọng tâm là những điều phụ nữ phải tự vệ để "giữ an toàn", thay vì phải tập trung vào việc giảm bớt "nhu cầu" đàn ông xem phụ nữ như mặt hàng dùng một lần. 
Thay vì lên án những người  ăn cắp những bức ảnh riêng tư và xuất bản chúng trực tuyến, chúng ta lại lên án hay phỉ báng những người phụ nữ đã sản xuất ra những bức ảnh ấy cho mục đích riêng tư nhất. 
Và như thế, Lawrence chỉ là nạn nhân.