Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

HỒNG KÔNG

Bác có thể nói trung thực cho cháu biết chuyện gì đang diễn ra ở Hồng Công được không ạ? Liệu các sinh viên có đạt được yêu cầu biểu tình không? Liệu có Thiên An môn thứ hai không? Cảm ơn bác ạ? (Trần Trùi Trụi).
Rất xin lỗi cháu, tại Mỹ thông tin về bạo lọan (tạm thời có thể gọi cuộc bãi khóa của sinh viên HK như vậy) là rất ít. Vậy nên Beo chỉ có thể nói  về những nhận định của riêng mình.
Cuộc bãi khóa bắt đầu vào ngày 22/9, cầm đầu là một nam sinh 17 tuổi và mục đích chính đòi mấy điểm sau: Thay đổi cơ chế bầu cử (vào năm 2017); Đòi công bằng xã hội, chống lại sự phân chia giàu nghèo đang gia tăng nhanh chóng trong xã hội Trung quốc mà HK là một trong những nơi cách biệt cao vào hàng bậc nhất thế giới. (Cháu có thể tự tìm các tài liệu chứng minh điều này từ các tổ chức điều tra xã hội học có uy tín,  tương đối dễ kiếm và dễ đọc). Đây là hai mục đích  các báo lớn nước ngòai đều thấy đưa, một vài tờ có đưa thêm các mục đích khác như chống đối chính quyền trung ương, đòi dân chủ…
Một điều Beo chưa biết rằng, cuộc bạo lọan này là tự phát hay có thế lực chính trị nào đứng sau lưng tổ chức.
Thông thường mà suy luận,  nếu tự phát mà từ bãi khóa chuyển thành bạo lọan là do  có một nhóm nào đó lợi dụng sự tự phát biến nó thành có tổ chức, nhắm mục đích bài trừ chống phá Trung quốc.
Beo nghiêng về giả thiết cuộc bạo lọan là tự phát bởi, phần lớn tài sản của đặc khu này là của các nước tư bản, tức các nước đối kháng về tư tưởng chính trị với TQ.
Đây là yếu huyệt bậc nhất khiến cho các tổ chức có máu làm chính trị lắm thì cũng không dám và không dại gì phá chính…nhà mình.
Và nếu tự phát, thì sẽ rất nhanh tự giải tán và chìm vào quên lãng thờ ơ  của giới truyền thông thế giới.
Liệu có Thiên An môn? Beo chỉ có thể trả lời bằng lời nguyện  cầu cho các bạn trẻ nơi ấy an lành.

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

THỊ GÃ VÀ HÀ- kì 17

"Gã nhục với ai..."
***
- Mày gặp con da đen hay con gầy mảnh mảnh.
- Ngăm ngăm, hì hì, trường túc.
- Rồi nó ăn nói làm sao với mày.
- Gã bị tai nạn, nhắn tin cho em, anh sắp chết rồi ra ngay với anh. Em hỏi han xung quanh, thấy cũng chưa đến mức sắp chết nên đủng đỉnh bảo chờ, sẽ ra.
Và em ra Hà Nội, đến thẳng nhà Gã không báo trước. Tiếp em là một nàng mặc đồ bộ đầu chưa chải  từ phòng ngủ Gã bước ra. Xã giao năm câu ba điều, em hỏi chị là vợ Gã?. Nàng Ok ngon lành.
Vong niên hỏi lại:
- Thế Gã giải thích với mày thế nào?
- Em cực chóang luôn. Tám với Ngăm ngăm dễ cũng hai chục  phút thì Gã lết xuống. Hỏi han Gã mấy câu rồi em bỏ về. Gã nhắn tin: E ghen à. Sao e lại ghen với mẹ thằng Tuấn?
- Mày tin?
- Chưa hết. Ngay tối đó, Gã đến khách sạn, không đi nổi, ngồi trong xe nhắn tin năn nỉ em: Xuống đây cho a nhìn mặt e một phút thôi cho đỡ nhớ rồi a đi ngay.
Khi em xuống, Gã giải thích hai đứa con thấy tình cảnh Gã một thân một mình nên  bảo mẹ chúng nó đến chăm sóc. Chưa hết. Cũng tối đó thằng con gã chat với em, nó hỏi: Hôm nay cô gặp mẹ cháu à. Cô có ngạc nhiên không khi thấy mẹ cháu trẻ quá?
- Rồi mày trả lời sao?
Thị đã chẳng trả lời cả hai bố con Gã. Thị biết cả hai đang đồng thanh phối hợp nói dối Thị khi chính Ngăm ngăm kể, nàng sinh năm 78. Nàng đẻ làm sao ra thằng ngòai 30.
Thị tha thứ cho sự dối trá của Gã bằng cách tự kết tội mình. Một thằng đàn ông chăn đơn gối lẻ và Thị, tuyệt nhiên không cho gã một tia hy vọng nào trong mối quan hệ bạn chẳng ra bạn tình  chẳng ra tình …
Gã bảo Thị:
- Em với anh cùng đến đối mặt với chồng em. Em dám không?
Thị, không dám.
Gã biết thóp ấy và dăm lần nhắc lại, như một cách gián tiếp đổ lỗi những mối quan hệ khác của Gã, là tại Thị.
Giờ, thì Thị hiểu, Gã có biệt tài thuyết phục những con đàn bà đối diện, chỉ duy nhất với em là anh nghiêm túc anh sâu sắc, những người khác không phải quá khứ thì cũng chơi bời qua ngày đọan tháng.
Thấy con ấy dễ dãi a giỡn hớt tý cho vui e làm gì mà nặng lời với a. Gã từng nói về Hà khi không thể lấp liếm với Thị câu chuyện tình ngắn nhất trong đời Gã. Ngắn như một cuộc chơi điếm vậy.
***
- Trong cuộc đời đôi khi có những sự phi lý rất hợp lý chị nhỉ. Ví như cảm giác bị lãng quên lại khiến tinh thần mình cực kì thanh thản.
- Ừ, chứ giờ Gã mà lại nhớ nhung mày thì đúng là tai họa, tai họa thật chứ chẳng đùa.
- Không có gì giết chết tình yêu nhanh và tuyệt đối bằng sự khinh bỉ. Nhưng quả thật, phải khinh bỉ Gã, một thằng đàn ông cao to bóng mượt, rất khó chịu. Cứ như mình đang xúc phạm lòai người ấy chị ạ.
- Người gì, Cờ hó.
- Lũ em em cũng đặt tên Gã là Cờ hó.
- Tao mà là mày, tao chửi cho nát mặt. Lành làm gáo vỡ làm muôi.
- Ơ thế chị tưởng em hiền lành nhịn nhục Gã á? Em đồng hóa với đám ấy từ lâu rồi chị.
Vong niên nhìn lom lom mặt Thị, như thể thấy UFO.
- Mày mà chửi giỏi lắm  dăm ba mớ văn chương thi phú. Giờ đến đại trí thức còn đéo sờ đến sách nữa  đám ấy. Mẹ, đọc đến thể lọai ngôn tình Tàu là đỉnh cao hết vốn chữ nghĩa. Mày chửi cái cối xay gió à? Hay mày chửi nó xong rồi tự nhục?
- Em không tin Gã không  nhục. Nhưng Gã, nhẫn nhục chờ cho nỗi nhục nhã lắng thành bình thường, như cái đám đông xứ mình ấy. 
- Mày không đủ cơ khiến một thằng trơ tráo như nó nhục đâu. Mà Gã nhục với ai, với mấy con đang vây quanh nó ấy hả? Đồng hạng nhau cả, ngưu tầm ngưu với nhau. Nó lột quần ra là các mợ quên mẹ hết nhục với vinh.
- Chị nói có khi đúng. Lắng nhiều nhục nhã quá, cặn bã nó nhầm  bột tinh. Thứ bột tinh ấy, hóa thành các giá trị mới làm nên những con người có nhân cách như Gã.
- Mày không định đá xéo con người mới xã hội chủ nghĩa chúng tao đấy chứ.


(còn tiếp)

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

SX FLAGS MÙ CANG CHẢI

Bạn bè ở nhà náo nức Mù Cang Chải mùa lúa chín, ruộng bậc thang vàng ruộm như tranh. Mình, tủi thân vì bất hạnh. Mù Cang Chải của mình nóng lột da vào ban ngày và lạnh thấm chân răng ban đêm.
Ôm eo ếch một thầy giáo. Ếch thật, khỏi tưởng tượng vì tuổi tác lẫn trọng lượng, thầy bằng nửa mình. Sau chiếc xe Way tàu, mình gồng người gò cứng cả bắp tay lẫn cơ lung gần một tiếng đồng hồ, trong những cú leo lên đổ xuống những cái dốc dựng ngược, những cú cua khủyu tay…khủng khiếp.
Bạn đã chơi trò mạo hiểm nhất ở công viên chuyên những trò chơi mạo hiểm nhất thế giới Six Flags chưa? Nó còn thua xa cảm giác khi lên đến những trường học của con trẻ ở Mù Cang Chải. Mỳ Háng, Chế Cu Nha, Chống Màng Mủ…những cái tên xã đọc lên không cười không suy diễn bậy bạ, chết liền.
"Nhà" của thầy cô  ở Chống Màng Mủ đấy, khuất phía trong là "phòng" ngủ. Cũng chính thầy cô, gạch xếp vào bao tải chở  bằng xe máy tôn cuộn lại vác bộ, vượt đọan đường six flags, lên xây trường cho con trẻ. Đa phần thầy cô người mạn xuôi và trẻ lắm. 
 Đây thì không phải thầy cô, mà những mụ già, tin hay ko tùy, tòan U 6/7 mươi cả. Trẻ nhất áo vàng (xinh hàng hoa hậu) cũng đã đầu 3 đuôi mênh mang. Các gái tuy già, xấu nhưng làm tiền còn tốt. Đợt mình bám càng ăn theo này, các gái kiếm đủ xây 4 phòng học chắc chắn ở Mù Cang Chải.
Chuyến đi nào, cũng nảy sinh cùng lúc dăm mối tình làm mình yêu đương say đắm đuối. Các mụ ấy là đàn ông, mình thành khách VIP Từ Dũ, chắc luôn.
Thỏ chàng hứa sẽ đi cùng nàng lên Trạm Tấu khảo sát một số điểm trường để tặng chăn ấm. Gần đến ngày đi, chàng nhắn tin phải đi công tác gấp, nhưng sẽ có cascadeur đóng thế.Diễn viên đóng thế trông đẹp trai, lãng tử chứ không nhàu nhĩ như nhân vật chính. Cậu em tự giới thiệu: "Anh Tuấn cử em đến, có gì chị cứ sai bảo".
Từ Luang Pra Bang, chàng gửi tin nhắn: "Tớ ngu quá. Lẽ ra phải đi cùng với cậu, lại nhận lời sang tận bên này. Bây giờ nhớ cậu éo chịu được". Nàng trả lời: "đứa nào nhu đứa í chít. Cho chít!".
Một buổi trưa, chàng đón nàng ăn bún đậu mắm tôm rồi đưa nàng về nhà. Uống cà phê xong, chàng bảo: "Cậu trả nợ tớ cái "ôm hôn thắm thiết" mà cậu đã hứa nhé". (Đèn tắt - Đạo diễn phim bảo phải thế)
Thế là... xong phim. Buổi chiều hôm ấy, điện thoại của cả chàng và nàng nằm ngoài vùng phủ sóng. (Trích Facebook của tình địch).
Mình, con háo sắc bẩm sinh,  khi Nó khoe ảnh Thỏ già, thì thất vọng lắm lắm. Không phải nhàu nhĩ, mà  quá nhàu nhĩ luôn. 
Vòng sơ khảo diễn ra ngay lúc chạm mặt, Thỏ già cao ráo, đen đúa,  có giọng cười rất phóng khóang. Tự chở Nó trên Six Flags như dân Mù cang Chải chính chuyên. Thi thỏang dừng lại chụp hình cho nhau. Mình mông lung tỵ hiềm, giá như đời mình,  đổi  cái xe tiền tấn tiền tỷ chỉ để lấy một lần ngồi sau Way Tàu, như Nó.
Suốt hành trình, Thỏ già stop chỗ nào, y như rằng mình ăn theo được những tấm hình phong cảnh rất đẹp. Cách hắn chăm sóc Nó và cả đòan, rất tinh tế và rất...đàn ông.
Kết luận. Xấu nhưng lãng tử, hơn chán vạn  ku tốt mã rẻ cùi. Duyệt.
(entry này post lên có khi đã có Thỏ con cũng nên. Hai Thỏ ở cách mình 5 tiếng chạy xe)
Cứ rời phố thị chật chội lởm khởm mông muội ra, đất nước chỗ nào cũng đẹp. (hình chụp trong chuyến Six Flags)

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

LÚA NƯỚC TỪ CHỐI VĂN MINH

Bạn gửi cho một câu, ko đầu ko cuối, nhờ mình bình luận.
Câu ấy của một người Hàn cuốc, nói thế này: nước chúng mày đã từ chối các nền văn minh lớn.
Mình, vì  ko có link gốc, nên diễn giải ra ý thế này: chúng ta đã sai lầm khi tiến hành hai cuộc chiến tranh chống Pháp và Mỹ, ko biết tận dụng nguồn của cải (vật chất và tinh thần) của họ để làm giàu có thêm cho mình.
(Nếu) đúng có ý đó, tiện tay thì vả gẫy răng ku kia ra, ko thì phủi đít đi, đừng thèm chấp vì độ ngu quá giới hạn cho phép.
*** Phàm con người, tự thuở đứng lên đi bằng hai chân cho đến  thời giờ, bản năng yêu ghét vui buồn là bất biến. Chỉ duy nhất thay đổi, và thay đổi ngày càng nhanh, đó là cách biểu đạt bản năng đó ra bên ngòai.
Sở hữu là bản năng, ai chứ với Beo, là bản năng mạnh nhất của người Việt.
Trong bộ phim tài liệu Ngày cuối ở Việt nam vừa chiếu ra mắt tại Mỹ, đài NBC quay được cảnh sau khi ông đại sứ lên máy bay vào 4h30 sáng 30/4, 7h dân ào vào sứ quán hôi của. Chở nhau trên cái xe máy, chị áo bà ba ngồi sau quài tay quắp 3 cái nệm ghế. Anh khác lễ mễ ôm cái máy…xén giấy.
39 năm sau, cảnh ấy lặp lại. Beo chụp được tấm hình một bác gái, cũng áo bà ba, hớn hở vác túi gậy golf trong vụ hôi của ở Bình Dương, trong công cuộc vĩ đại chống quân bành trướng Tàu.
Bạn có nghĩ rằng, với đặc điểm tư hữu bất chấp đạo lý mang tính truyền thống như thế, dân tộc Việt có đủ bản lĩnh để từ chối của cải vật chất (chưa nói tới tinh thần) khi  có người đem tới cho- tặng- biếu- vô- tư hay không? Vậy nên vấn đề ở đây là: Người pháp đô hộ hay người Mỹ xâm lược, nếu có đầu tư cũng nhằm để đạt mục đích cuối: thu lợi trong tương lai. Không bành trướng tư bản, tiêu diệt tư tưởng chính trị đối lập thì cũng hốt ba cái tài nguyên dầu mỏ, vàng vàng, vàng đen…khỉ nợ gì đó. Thiệt nhiều hơn lợi.
Không ai dại dột  từ chối hưởng lợi. Dù cái gậy golf hay cái máy xén giấy, mang về chỉ để bán đồng nát.
Nhân dân chống lại 2 nền văn minh kia, là bản năng tự vệ.
Tự vệ trước cái thiệt nhiều hơn lợi, của tương lai.
*** Một ngàn năm Bắc thuộc, ăn vào tâm não người Việt: xâm lược- nô lệ là cặp phạm trù không thể tách rời. Cụ Hồ đã chí lý khi đúc rút rằng: dân ta thà chết tuốt chứ dứt khóat không chịu làm nô lệ.
Hầu hạ chồng cũng còn  bị coi  hèn hạ kém thế, nữa nô lệ ngoại bang, một nỗi nhục rất đáng để… chết tuốt, một sự thiệt về tinh thần không gì có thể ngang giá.
Đọc sử qua các đền đình từ Bắc chí Nam ( chứ đừng đọc Dương Quốc hội), gần hết các anh hùng được dân thờ phụng, đều liên quan đến chuyện đánh nhau, tức những người kiên cường dũng mãnh nhất  trong việc chống lại nền văn minh nhân lọai, trong việc không chịu tiếp thu tận hưởng học hỏi văn minh nhân lọai.
Làm thế nào vừa không phải làm nô lệ vừa tiếp thu được nhiều nhất của cải vật chất và tinh thần của ngọai bang vừa không bị dân chửi bán nước, là công việc của bọn lãnh đạo.
Không phải xứ nào cũng có sẵn một ông Pak Chung Hee: lấy tiền Mỹ xóa đói giảm nghèo cho xứ Hàn và sẵn sàng bắn chết mịa thằng nào ti toe cãi ý.
Việt nam, lại càng không. 
Bởi nếu có, thì việc bài Tàu ngu xuẩn đang tràn lan đã bớt ngu xuẩn hơn.