Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Boston: Trong lâu đài và giữa đồng hoa, nghĩ về tự do (kì 1)

(Bài Phó Đức Tùng copy từ Soi, ảnh Beo thị)
Boston là một trong những đô thị cổ nhất nước Mỹ, từng thịnh vượng trước Philadelphia, rồi phải nhường bước cho Philadelphia, nhưng nay thì có vẻ ổn hơn.
Nếu Philadelphia là một đô thị của sự bình đẳng, của dân lao động, thì Boston lại đặc trưng của một đô thị được dẫn dắt bởi tầng lớp tinh hoa, với những danh gia vọng tộc lâu đời, nổi tiếng. Chỉ nhìn vào bản đồ khu trung tâm Boston, ta có thể nhận ra ngay sự khác biệt. Nếu như Philadelphia có dạng bàn cờ trải khắp, thì trung tâm Boston có hình như một trái tim, rất hữu cơ, với các ngăn, các mạch chủ, mạch nhánh rõ ràng. Hiện nay, Boston là một trong những thành phố có mật độ cao nhất, đắt đỏ nhất, nhưng cũng được coi là thuộc loại tiềm lực nhất và đáng sống nhất, hấp dẫn nhất ở nước Mỹ.
Ngày đầu tiên tới Boston, tôi tham quan nhạc viện, vì có cậu em họ học sáng tác ở đây sẽ trình bày các tác phẩm giao hưởng tốt nghiệp của cậu.
Berklee danh giá
Khu vực nhạc viện nằm ở phía Tây của trung tâm. Vừa lên khỏi bến tầu điện ngầm, trước mắt đã mở ra một cảnh quan đô thị khác hẳn Philadelphia. Những dãy phố sang trọng kiểu như Paris của Haussmann, với nhà cửa đồng đều ở mức 4-5 tầng. Kiến trúc tân cổ điển, không quá rườm rà, nhưng mạch lạc, chắc chắn, và vẫn còn một số chi tiết trang trí riềm mái, cửa sổ, ban công, cửa chính nổi bật sự xa hoa. Tầng trệt có nhiều cửa hàng cửa hiệu, không liên tục như một cái chợ mà xen lẫn nhà ở, nhưng đủ mật độ, độ đa dạng để hấp dẫn. Ngân Hàng Mỹ (Bank of America) cũng nằm trong một tòa nhà cổ kính, xây gạch đỏ để trần. Một góc phố thấy đề biển siêu thị, nằm ở tầng trệt một tòa nhà cổ, trông không khác gì một tiệm tạp hóa nhỏ trong phố, nhưng bước qua cửa thì mở rộng ra thành một siêu thị rộng mênh mông. Tòa nhà Apple cũng bốn tầng, tối giản, mặt kính trong suốt, như một cái cầu nhiều tầng nối giữa hai ngôi nhà cổ hai bên; không gian bên trong hòa lẫn với bên ngoài, tấp nập người như là một mảng vỉa hè mở rộng.
 Nội thất tòa nhà Apple

Đi mấy bước thấy mở ra một quảng trường rộng, với tòa nhà thờ mái tròn romanic bề thế ngự ở chính giữa. Phố xá có đường thẳng đường chéo, đi vài bước lại nhìn xuyên được qua những ngõ hẻm vào những sân rộng, yên tĩnh, ngập tràn ánh nắng. Dạo một đoạn nữa là ra tới mặt nước, để tự nhiên, lau sậy mùa đông vàng rực, còn chưa ra lại màu xanh. Dõi mắt ra xa hơn, là một vòm cầu thấp, xây đá tảng chắc nịch mà thơ mộng như La Mã cổ. Một góc phố khác, quán nhậu bày bày ghế kín vỉa hè, khách đông nghịt, cười nói rộn ràng…Nhìn chung, có cảm nhận ta rơi vào một đô thị rất chau chuốt, giàu có, ổn định, như là ở Zuerich, Bern hay Muenchen. Cấu trúc đô thị chặt chẽ, hữu cơ như một bức tranh Cezanne, như bàn tay nắm chặt, không có những lỗ trống phải vá víu, cũng không có chỗ cho nhưng công trình đương đại quá khổ, nhảy bật ra khỏi bối cảnh như ở nhiều đô thị xộc xệch khác. Người đi lại trên phố không quá đông, nhưng đủ độ sầm uất, và dáng đi sinh động, nhanh nhẹn chứ không phờ phạc, dặt dẹo như ở những khu ngoại vi Philadelphia. Và đặc biệt rất ít người béo phì.
Nói chung, từ nhà cửa, hàng hiệu, cho tới xe cộ, con người, đều cho ta cảm giác như rơi vào giới thượng lưu, toàn người giàu có, thanh lịch. Đến đây, ta có cảm giác đầy đủ, và chỉ muốn ngồi xuống một chỗ, nghỉ ngơi sưởi nắng, ngắm cảnh phố phường, bởi vì không gian xung quanh, nhịp điệu xung quanh cung cấp đủ độ đa dạng, độ trù phú cho một nhu cầu tinh thần đói khát. Trong khi đó, ở Philadelphia, chân ta không muốn dừng, mắt ta không muốn dừng, vì những thứ ta thấy ở xung quanh một chỗ vẫn chưa đủ đô, cần phải đi rạc cẳng để có thể lượm lặt đủ những ấn tượng, những trải nghiệm cho ta đỡ cơn khát. Còn nếu chân ta lười, ta sẽ ngồi một chỗ, buồn chán và trở nên béo phì.
Nhà hát Boston nổi tiếng thế giới, nằm một bên quảng trường. Nhưng nếu không để ý, chưa chắc đã nhận ra là nhà hát. Kiến trúc nhà hát nhỏ bé, giản dị. Trước mặt nhà hát chẳng có cột trụ hoành tráng, mà chỉ là một mái hiên mỏng thấp che mưa nắng cho người xếp hàng mua vé. Đi vào sát tận nơi mới thấy dán giấy chương trình biểu diễn ở trước cửa. Có cảm giác đây là một câu lạc bộ bi-da ấm cúng của một cụm dân cư hơn là một nhà hát tầm cỡ thế giới.
Quảng trường trung tâm Boston

Tương tự, nhạc viện Boston và đại học nhạc Berklee – những cái tên danh giá hàng đầu thế giới về âm nhạc – cũng nằm trong những tòa nhà khiêm nhường như tất cả các nhà khác trong dãy phố, chỉ khác mỗi một cái băng rôn hẹp chạy dọc ghi tên phía trước. Ngay cạnh tòa nhà chính nhạc viện là những tòa nhà dân cư khác, sang trọng và cổ kính tương đương. Trước cửa một số nhà có treo một lá cờ xanh của nhạc viện, thì đó là ký túc xá sinh viên của nhạc viện, để phân biệt với những nhà dân bình thường.Thế mới biết, nếu ở Philadelphia, âm nhạc, nghệ thuật được tôn sùng tuyệt đối, đặt vào thánh đường Acropolis, trong những lâu đài hoành tráng, khiến dân thường phải khiếp hãi tôn thờ thì ở Boston, âm nhạc, nghệ thuật đỉnh cao lại ăn vào từng tế bào, từng thớ thịt đô thị, trở thành sinh hoạt câu lạc bộ hàng ngày, bình dị như những sự hiển nhiên.
Thế người nghèo, người thường thì ở đâu? 
Tất nhiên cũng trong những tòa nhà sang trọng, lộng lẫy đó, như những sinh viện nhạc viện Boston. Nếu như Philadelphia ép danh nhân cũng phải ở bàn cờ, ăn cheesesteak thì Boston giấu những người nghèo, người thường trong những lâu đài. Ở đâu ta cũng ít thấy sự chênh lệch, phân biệt một cách thô thiển đẳng cấp. Ở đâu, sự bình đẳng cũng tương đối, đủ giữ thể diện, nhân phẩm cho tất cả mọi người cũng được đảm bảo. Nhưng ở Philadelphia, thước đo là của bình dân, còn ở Boston, thước đo là của quý tộc.
Nhà thờ đầu tiên trên thế giới treo cờ đồng tính
Câu hỏi đặt ra: Boston sang trọng như thế, đắt đỏ như thế, liệu người nghèo có sống được không? Hãy xem cậu em họ tôi, một sinh viên Việt Nam, đến từ gia đình bình thường của một nước nghèo loại nhất thế giới, phải đóng một phần tiền học, tự túc tiền sống, tiền nhà, mà vẫn sống được, và chẳng muốn về, thì hiểu rằng người nghèo cũng có thể sống. Nhưng họ sống thế nào? 
Bước qua cửa căn nhà 75 Westlane, một ngôi nhà phố bề thế, hoành tráng và cổ kính như tất cả những ngôi nhà quý phái khái trong dãy phố, tôi leo lên thang tới tầng 3, nơi cậu em thuê phòng trọ. Bước qua cửa vào tầng 3, quang cảnh thay đổi hẳn. Từ không gian cầu thang cổ điển, cao vút, tương đối rộng rãi, ta vào một hành lang nhỏ xíu, ngoắt ngoéo. Cậu em ở trong một căn phòng, bé hơn tất cả những căn phòng cho công nhân và sinh viên thuê ở Việt Nam mà tôi từng thấy, chắc chỉ khoảng 5-6m2. Cậu thanh niên to lớn, ngồi thu lu giữa đống vali, chăn chiếu, quần áo, sách vở ngổn ngang, hôi hám, nhưng cũng ấm cúng, như một cái ổ chuột của người vô gia cư góc phố, chỉ thiếu con chó và cái bát xin tiền. Tầng này có 5-6 căn phòng, cho sinh viên các nước thuê, chủ yếu sinh viên âm nhạc. Toilet nhà tắm chung cả tầng, cũng nhỏ hẹp như hành lang. Bếp ăn chung ở cuối hành lang, xộc xệch lộn xộn như một góc kho, có vẻ chẳng mấy ai dùng. Cậu em mượn cho tôi phòng bên cạnh của một cậu sinh viên Hong Kong đang về nghỉ phép, phòng vẫn mở cửa, vào ở được. Phòng này to gấp đôi phòng cậu em, có cử sổ lớn hơn, thoáng hơn hẳn. Tôi hỏi giá thuê phòng, nó bảo phòng nó 820 USD một tháng, còn phòng này hơn 900. Tôi bảo chênh nhau có một ít, sao không thuê phòng to mà ở. Nó tròn mắt ngạc nhiên: ở thế đủ rồi mà, sao phải rộng hơn?
Sáng hôm sau, bà mẹ ở Việt Nam sang hì hục nấu cho cậu con trai đủ thứ món, từ cơm, gà rán, trứng rán, rau xào, thịt bò bít tết v.v. để cậu lấy sức cho buổi biểu diễn quyết định của cả 4 năm học. Cu cậu ngồi vào bàn, chỉ nhúng đũa mỗi thứ một miếng, rồi ngồi thừ ra, vì bao nhiêu năm chỉ ăn sáng ngũ cốc đạm bạc, không thể nuốt được từng ấy thứ vào buổi sáng.
Một lát, cậu vào thay đồ để đến trường, sơ mi đen, complet đen, giày da bóng lộn, dáng cao ráo thẳng thớm, tay cầm đũa chỉ huy, nom bảnh bao lộng lẫy như một quý tộc thực thụ.
(Còn tiếp)

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

GIẤC MƠ MĨ - 12

1. 
Quy ra mét, nó cao 1.96, lại to. Bếp tiệm 1 bé, nhìn rất  vướng. Giai Xinh chuyển  nó qua tiệm 2, mà rằng rộng rãi với chính nó hơn.   
Vài lần nó đi làm muộn. Cũng chỉ dăm ba phút, nhưng với xứ cờ hoa, là  bất thường ko nhỏ. Rồi mình phát hiện, ko có xe, nó phải bắt 3 lần bus gần 2 tiếng đồng hồ mới tới chỗ làm. 
Đưa lại về chỗ cũ, mình hỏi, sao mày ko nói để con tao nó  xếp thuận tiện cho mày. Nó  cười, nụ cười như trẻ con mới lớn, Ko có gì, cảm ơn bà rất nhiều.  Phải ở Việt nam thì mình đã tốc lên hỏi gia cảnh, sao  cái xe 3/4 ngàn  cũng ko có tiền mua, kể cả trả góp.  
Nó khoẻ, tỷ lệ thuận với chiều cao. Chồng 4 cái ghế sắt bê gọn hơ. Chậm nhưng cẩn thận, kỹ lưỡng. Nói gì cũng chỉ cười, nhẹ nhàng với câu cửa miệng, cảm ơn bà rất nhiều.
cuối ngày, theo quy định Mĩ, thực phẩm chín tiêu thụ ko hết buộc phải đổ bỏ. Bắt gặp nó lấy  mang về, thực ra cũng chẳng còn gì ngoài  súp và dăm ba loại rau củ, mình bảo, mày lấy thêm tôm thịt...ăn ngay tại đây cho nóng sốt. Tôi mang về cho mẹ. Vậy mày càng phải lấy thêm tôm thịt, ko được để cho mẹ biết mày mang đồ thừa về. Tao ko tính tiền đâu. Cảm ơn Ao-ty (dì) rất nhiều
Mình để ý, nó vẫn chỉ lấy đồ ăn thừa. 
2. 
Nhà nàng có hồ nước riêng, khoảng gần gấp đôi Hồ Gươm. Tóc vàng dài quá nửa lưng, mắt xanh trong, người tròn lẳn vóc đồng hồ cát với vòng eo size 0. Nàng đang là sinh viên năm đầu ngôi trường danh giá nhất hành tinh, Berkeley, học về nông nghiệp. 
Hôm  nàng đến, cả tiệm ngẩn ngơ ngắm. Anh dấu ngay mũ đồng phục vào túi để khoe tóc đẹp,  anh  mang thuốc lá hối lộ Giai xinh để được xếp chung ca, chen nhau chỉ dẫn cho nàng. Nàng im lặng  nghe, dạ rất ngoan. 
Một tiếng đồng hồ sau ca làm đầu tiên, gió đổi chiều, tất cả các anh im lặng nghe và dạ rất ngoan. Nàng làm giỏi hơn tất cả, ở mọi khâu trong nhà hàng.  
Từ thực tế công ty của Gái đẹp đến nhà hàng của Giai xinh, mình thấm thía vì sao nước Mĩ giàu có: người Mĩ đã  đào tạo thành công những thế hệ người trẻ, ko chỉ có kĩ năng làm việc thuần thạo, mà còn rất yêu thik và đầy trách nhiệm trước công việc làm, coi lao động là vinh quang thật sự (dù  mình chưa gặp chỗ nào căng  câu này lên thành khẩu hiệu). 
Ko có bất cứ sự ngang hàng bình đẳng nào, chỉ có thứ bậc giữa người làm công và người trả tiền, rành mạch sòng phẳng. Cho dù ngoài xã hội anh là ai, bước qua cổng, anh buộc phải tuân thủ ngueyn tắc ấy.
Chuyện gì đến phải đến. Nàng chấm  ku bếp trưởng xấu đui, mồm miệng như tép tươi tong tóc. Sự thật  đã từ lâu lắm, mình mới bắt gặp một thiếu nữ giàu vẻ trong trắng đến thế, e lệ, ngượng nghịu  trước một thằng oắt, nhìn thik không chịu được. 
Ku kia bày tỏ quyền lực sở hữu, khểnh ra sai nàng lấy chai  dầu ăn ngay sau lưng. Nàng làm một cách rất lễ phép, nhìn ngoan cực, mặt đỏ  rựng khi  bị cố ý  quẹt vào người. 
Nghỉ lễ quốc khánh, hai đứa xin nghỉ thêm 2 ngày dẫn nhau đi chơi. Hôm qua, chúng nó về. 
Gió, một lần nữa lại đổi chiều. 
Nàng, đường bệ trong dáng dấp đàn bà đầy quyền lực sở hữu. Ku kia, chả đợi  sai, hở việc mình ra lại lút cút đi múc súp cho khách phụ nàng. Nhìn ngoan cực.

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

GIÁ TRỊ và GIÁ CẢ

Bài tập thể dục cho não.
Albert Einstein và J.K. Rowling cả 2 cùng sống bằng nghề viết. Công cụ của họ là bút chì và giấy.
Einstein là nhà khoa học vĩ đại nhất mọi thời đại, Time chọn ông là The man of the Century. Ông đặt nền móng cho Vật lý hiện đại, thay đổi quan niệm của loài người về không gian, thời gian và vật chất. Từ cái iPhone bạn đang cầm đến bom nguyên tử đều được làm trên cơ sở các lí thuyết của ô.
Khi công bố 4 công trinh căn bản nhất vào năm 1905 ông đang là nhân viên quèn ở phòng bản quyền Thụy sỹ. Khi sang Mỹ định cư với tư cách là nhà khoa học số 1 thế giới, ông có mức lương 25 usd/ngày. Cả đời ông kiếm được không quá 1 triệu usd từ tiền thưởng của giải Nobel Vật lý năm 1921 và tiền giảng dạy tại trường ĐH. Với đóng góp của mình cho KH, Einstein xứng đáng nhận 4 giải Nobel.
Sau này những ng thừa kế của ông nhận được khoản tiền khá lớn do Disney và Nestle trả do sử dụng tên ông trên các SP Baby Einstein, hoàn toàn ko liên quan đến các công trình khoa học mà chỉ vì tất cả các ông bố bà mẹ đều muốn con mình sẽ thông minh như ông.
Dù sao ông cũng đủ tiền nuôi gia đình và sống bình thường như 1 ng Mỹ trung lưu. Sự kính trọng mà nhân loại dành cho ô như một con người và như một nhà khoa học là tuyệt đối.
Rowling là nữ nhà văn Anh, ng đã viết bộ truyện Harry Porter nổi tiếng. Bà kiếm được hơn 1 tỷ usd từ tác phẩm này và các SP liên quan ( phim, hàng hóa mang nhãn hiệu HP...). Thương hiệu HP hiện được đánh giá 15 tỷ usd, bà còn tiếp tục kiếm được tiền từ bản quyền HP dài dài.
Tôi rất kính trọng Rowling và ko hề muốn hạ thấp giá trị các tác phẩm của bà nhưng rõ ràng GIÁ TRỊ các nghiên cứu của Einstein đối với nhân loại cao hơn nhiều lần so với các tác phẩm của Rowling. Vậy tại sao nhân loại trả GIÁ cho các ngiên cứu của Einstein chưa đến 1 phần ngàn so với GIÁ trả cho các tác phẩm của Rowling? Có sự khác biệt rất lớn giữa GIÁ CẢ và GIÁ TRỊ ở đây. Tại luật bản quyền chăng?
Ko phải. Einstein và Rowling đều được luật sở hữu trí tuệ bảo vệ như nhau. Luật bảo vệ Einstein còn tót hơn đối với Rowling. Chưa có ai bị kiện vì vi phạm tác quyền của Einstein.
Với Rowling thì khác. Nhiều người kiếm tiền bằng cách in lậu sách, đĩa phim HP. Nếu ko bị ăn cắp tác quyền thì R kiếm được hơn 1 tỷ usd nhiều.
Tương tự như vậy ca sĩ Mĩ Tâm chỉ cần hát 1 đêm cũng kiếm được số tiền ngang với giải thưởng Fields của GS NBC.
Đấy là bản chất của thị trường. Giá cả chẳng liên quan gì đến giá trị. Giá do người mua và người bán quyết định độc lập với giá trị.
Điểm sai căn bản của học thuyết kinh tế Marx khi cho rằng giá PHẢI xoay quanh giá trị.
RIP Cụ.

By Minh Triết

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

KHÔNG THÊM ĐƯỢC THÌ BỚT

(Nhân một sự kiện sắp diễn ra)
Chắc không còn nhiều người kỳ vọng vào một Đại hội đổi mới, hiệu quả, thực sự tạo được ảnh hưởng lớn trong giới và xã hội. Có rất nhiều thứ khiến người ta nản lòng, nói điều gì cũng thừa.
Mình thì chỉ mong, nếu không thể thêm được những điều tốt đẹp thì hãy bớt đi những thứ đã khiến Hội và các thành viên mất dần sự nể vì của xã hội, nếu không muốn nói là mất nhiều hơn nữa. 
Bớt đi những chuyến đi thực tế trong xe du lịch hạng sang, ngủ phòng máy lạnh, ăn tiệc thay cơm, bao cấp đến cả bàn chải đánh răng, và sản phẩm chủ yếu là những bài tụng ca, thù tạc với những lời có cánh.
Bớt đi những ham hố quyền lực, những "nhóm lợi ích", hiện hình từ giải thưởng đến những chuyến đi nước ngoài, trên mặt báo, trong phòng hội thảo,... 
Bớt đi sự dựa dẫm, xin xỏ vào các tổ chức, cá nhân từ trung ương đến địa phương để tồn tại và coi đó như những niềm tự hào mà không biết rằng trong mắt họ chúng ta đang tồn tại như những kẻ chỉ biết đòi hỏi và làm phiền. 
Và cuối cùng, bớt đi sự tự phụ luôn coi mình là quan trọng nhất. Sứ mệnh cao cả không có nghĩa là những người thực thi nó cao cả. Đấy là thực thi thật sự, còn không thì đừng lừa dối công chúng và chính mình.
Biết là rồi sẽ không bớt được gì đâu, sẽ vẫn thế và còn hơn thế nữa. Nhưng viết ra một chút này cũng là có trách nhiệm, ít nhất với bản thân mình. Bớt cảm giác day dứt khi cầm giấy mời.

By Thuy Quynh Nguyen