Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

GIẤC MƠ MỸ-15

Dăm bẩy đứa con gái Mỹ tầm 20-30 thân quen, ko thể kết luận  chung chung về người Mỹ nhưng, thật lạ, sao lại tụ đủ xung quanh mình những đứa ý nhị, chân phương đến  thế.
Nói ngay, nền nếp truyền thống gia đình giờ, người Mỹ  trân quý giữ gìn và giữ được, hơn hẳn gia đình Việt. Con gái Mỹ nhiều chất Á đông hơn hẳn con gái cùng tầm Việt. Ko tin, bạn cứ đến cổng bất cứ trường học nào quan sát chừng 5 phút thôi, bạn sẽ thấy cảnh các nàng oang oang  cười nói, vít đầu, tung cước…đá mông mấy thằng con trai. MC Thùy Minh của Những kẻ lắm lời xem có   chục phút cô vung vẩy tay, rung chân, ha há cười mà mình ám ảnh  suốt một ngày, vì  hãi quá. Hình như, chúng ta đã và đang bỏ quên việc dạy con gái mình những giá trị của nền nã, ý nhị.
Ko chỉ bỏ quên, chúng ta còn bỏ phứt việc dạy chúng nó sự chân thành với người ngòai xã hội. Thanksgiving với một gia đình Mỹ trong ngôi nhà họ ở từ thời lập quốc, ấm cúng, nồng hậu một cách vừa phải nhưng cực yên tâm vì ko cảm giác bất cứ một sự  giả tạo khách sáo nào. Gia đình nắm tay nhau  vòng tròn cầu nguyện, một lời nhẹ nhàng tưởng nhớ người vừa khuất trong năm trước khi ăn, người đàn ông-gia chủ cắt miếng gà đầu tiên, con  gà mà bà vợ nấu nướng suốt từ 9h sáng cho đến 5h chiều mới xong…
Hàng xóm, cũng yêu như thế. Tản bộ quanh làng, sau  những câu cửa miệng chào hỏi chúc tụng nhân ngày lễ trọng là mời mọc đến nhà nhau, dùng những món ăn thuộc hàng bí kíp gia truyền mà mình, tiện mồm hỏi công thức chế biến, gia chủ đã …rơm rớm nước mắt vì cảm động.
Câu này ko phải của mình mà chép lại của Huong Vu đang ở Thụy Sĩ: “… mình thẳng thắn nói luôn nếu chọn về VN chơi để tận hưởng biển xanh cát trắng mình ok. Nhưng duy nhất yếu tố con người làm mình chùn bước và sợ. Cũng vì đi nhiều rồi, chưa bao giờ đi đâu phải có tâm lý đối diện với các thủ đoạn của con người như ở Vn. Cũng chưa từng ở đâu người tốt người xấu khó phân định như tại VN cả.”
Gần 60 tuổi đầu, mình thấm những điều con em nói, tận xương tủy.


Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

CHIỀU VỘI Ở PROVINCETOWN

Thú thật, mình chả hiểu quái gì tranh của Pollock, có xoay ra 4  chiều thì nhìn trường phái trừu tượng biểu hiện của ông, bức nào cũng như đống tinh trùng bơi ko đích đến. Ấy thế, nhưng chịu rét quắt tai để đi bằng được Provincetown, thành phố biển nổi tiếng bởi vị họa sĩ yểu mệnh (chết năm 44 tuổi) đã từng đến và hòan thành những họa phẩm hiện đắt vào hàng tốp 5 thế giới.
Và, ngay lập tức mình quên phắt Pollock khi tới Provincetown. Đây là nơi những người ngọai quốc đầu tiên đặt chân lên nước Mỹ, bằng đường biển-những cư dân Anh khốn khổ chạy trốn khỏi đế chế già nua nghiệt ngã của mình.
Đây cũng là thành phố cởi mở bậc nhất nước Mỹ, chấp nhận cho các phá cách sống thay đổi tầm thế giới, những cuộc cách-mạng-bản-năng-con-người, lưu trú và phát triển: hippy, đồng tính…đều từ đây mà tiến ra công khai.
Thành phố chỉ sống một mùa hè, nhờ biển. Mùa đông buồn hiu nhẹ nhàng thanh cảnh, rất dễ chịu.
1 Tiệm ăn nơi Anthony Bourdain từng rửa bát, sau này được nhấc lên làm người chiên cá. Từ một lần đứng chiên cá như thế, ông chợt nghiệm ra “liên minh ma quỷ” giữa văn hóa sống và ẩm thực. Ông hiện là phóng viên về du lịch ẩm thực được trả lương cao nhất nước Mỹ. Việt mình biết đến ông nhờ hai phóng sự về ẩm thực Huế phát trên CNN.
2. Quán Bar cho người đồng tính đầu tiên của nước Mỹ. Thành phố này rất nhiều đồ lưu niệm của đồng tính. Hàng chữ in trên áo Con yêu 2 cha, Con yêu 2 mẹ…
Hai bạn trông yêu cực này vừa từ tòa thị chính ra. Không  có từ nào đủ để tả  ánh mắt hạnh phúc của họ.
 
3.  Có lẽ Provincetown là tòa thị chính duy nhất có…toilet công cộng đặt ở…lầu 2.
  4. Từ “bảo tháp” này có thể ngắm tòan cảnh thành phố, và biển, và những ngôi nhà rực rỡ trong chiều muộn.

 

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

AI CƯỚP CỦA AI ?

Tướng cướp và lâu la xông vào một ngân hàng quốc doanh, rút súng ra hô to:
- Tất cả nằm, úp mặt xuống đất. Tiền là của nhà nước, tính mạng là của mình.  Đừng  dại dột mà chết oan gia.
Mọi người đều răm rắp tuân theo. Do váy ngắn quá, cô kế toán trưởng cứ ngọ nguậy kéo váy che  quần lót. Thấy vậy, Tướng cướp liền quát:
- Cô kia nằm im. Đây chỉ cướp, không hiếp!
Vét sạch tiền trong két sắt, trước khi bỏ chạy, Lâu la hỏi:
- Có cần đếm tiền không đại ca?
Tướng cướp lớn giọng:
- Hỏi ngu như bò. Lát nữa đọc báo  là biết ta cướp được bao nhiêu. 
Đúng như Tướng cướp nói, các báo đồng loạt đăng ngân hàng nọ bị cướp trên mười tỷ đồng. Cả Tướng cướp lẫn Lâu la  đồng thanh gào lên:
- Bố láo! Báo chí toàn là bọn nói láo. Chưa đến 2 trăm triệu mà chúng  thổi phồng tới cả chục tỷ.
Bọn cướp đâu có biết khi chúng bỏ đi thì giám đốc ngân hàng hỏi kế toán trưởng:
- Bị cướp bao nhiêu ?
Kế toán trưởng đáp:
- Hai trăm triệu.
Giám đốc:
- Còn gần chục tỷ chưa có chứng từ thanh toán, gộp vào đó luôn đi.
Nói rồi, giám đốc lẩm bẩm:
- May quá. Đỏ vận thế chứ !.


DÂN NHẬU (copy có sửa chữa từ nhà lão Tâm già)

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

TƯ CHẤT LUẬT SƯ & XƯ

1. Chuyện năm nẳm bên Mỹ cuốc.
Có ẻm kia, nhẽ điên điên, tắm cho mèo xong, ẻm bỏ nó vào lò vi sóng xấy  cho nhanh khô khỏi lạnh.
Mèo chết. Ẻm muớn luật sư đâm đơn kiện nhà sản xuất cái lò, công ty điện lạnh nhất Mỹ hồi hổi là GE, ra tòa. Lý của ẻm: không ghi rõ trên sản phẩm là đút mèo vào quay sẽ chết tốt.
GE thắng. Thắng lớn nhất là luật sư của cả hai bên vì vụ kiện kéo rất dài. Mà luật sư Mỹ, bố tổ, ăn bẩn 400 đô cho 1h. Riêng hỏi  mày tên gì nhiêu tuổi ở đâu, nó câu hết 400 đex ngoa.
Vụ kiện đi vào lịch sử tư pháp Mỹ, bởi sau đó Hiệp hội luật gia Mỹ (có vẻ tương đương  với Liên đòan LS VN) thêm vào một quy định đạo đức thuộc về tư chất con người.
Để có chứng chỉ hành nghề do HHội cấp, tốt nghiệp trường luật ra phải trải qua 2 vòng thi tuyển.
Vòng 1 là đạo đức. Có bằng đạo đức rồi mới đăng kí thi vòng kiến thức. Giỏi- dốt ko quan tâm, hiệp hội luôn luôn tuyển ko quá 50% số dự thi.
Thằng nào bẩm sinh đẻ ra, tức là tư chất thiên nhiên nó thế, thik xoắn lọai án xấy lông mèo hay thik câu view lọai án bụi Chương Mỹ đĩ Đồ sơn lừa, nó đuổi thẳng cổ. Tức rớt từ vòng gửi xe, trước cả khi vào phòng thi món đạo đức.
2. Có 2 nhánh, một nhánh  chuyên làm tư vấn. Bọn luật sư tư vấn đa phần giỏi vãi, trên tài Trâu đồng, ý như bọn chính trị-kinh tế ra  bài tóan, nhóay phát phải giải tới đáp án nhanh đúng trúng hay. Nhánh này, tiền nhiều như buôn thuốc phiện vì hay ăn theo phần trăm dự án. 
Beo biết khá rành rẽ một dự án, cầm đầu là tinh hoa Há-vợt gần 1/3 là luật sư. Đề bài: cải cách thể chế chính trị và kinh tế VN. Quần quật làm, tâm tư lắm mà tâm huyết  lắm hơn vạn tỷ lần. Sau gần 10 năm, giờ cả nhóm còn mỗi tâm tư.
Beo xúi, đừng làm ko công thế, kí HĐ mịa nó 100triệu Obama, sau đó  đưa trước cho tui tung lên  phây: nhà nước đã lãng phí 10 tỷ đôla cho tư vấn ra sao? Thề, không thành công cũng thành chuyện.
Lão nào lão nấy nhìn Beo mắt lồi tới mũi. Cười khẩy dạy, tư chất dân tui nó thế, phi Chí Phèo bất thành nhân cách.
Nếu như nhánh tư vấn não như da bà lão vì là tốp dọn đường cho bọn từ giỏi đến siêu giỏi nó đi, thì nhánh làm tố tụng, tối về nhà biên tiếp...

(còn tiếp)