Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

CHỚ GIÀU ÓC TƯỞNG BỞ

Vì người chat là một nhà báo đang sống ở TaiLong,  nên tôi trả lời một lần nữa, dù tôi đã viết khá rõ ràng ý này: Theo cô những bài viết trên mạng xã hội vừa qua có tác động gì đến thiên đình không? (Và nói toẹt luôn, có phải cháu muốn ám chỉ Trương Huy San-Huy Đức-Osin, Ba Sàm, nguyen cong khe.com...).
Ngay và luôn và chắc chắn: KHÔNG, TUYỆT ĐỐI KHÔNG.
Lý do.
1. Mối cố kết hiện nay giữa các thành viên  không phải cố kết về lý tưởng như xưa. Nó chỉ bị tác động bằng chính những gì đã  gắn chặt nó với nhau: TIỀN. (Quyền lực, suy cho cùng cũng chỉ dẫn đến đích cuối cùng đó mà thôi).
2. (Ý này viết rồi) Không có gì mới, những tố giác cũ xì. Đưa con cháu vào các vị trí lãnh đạo, để gia đình lợi dụng địa vị làm ăn, thậm chí cá nhân tham nhũng...Ôhô aitai, một ông Ba nhúng chàm 174 con cỏn (kể cả 2 người khuất  núi) tâm sáng lòng trong chắc ?
Họ, người trần mắt thịt như chúng ta. Trong bối cảnh hiện nay, giữa tận dụng mạng xã hội để hạ bệ đối thủ và  tự vệ trước an nguy của bản thân, nếu là cháu, chọn vế nào? Cháu có nghĩ, không loại trừ tác dụng ngược không?
Cháu có biết một người dân-thờ-cấm-có-sai, hồ sơ đủ để ngồi tù, tội tham nhũng không ?
Cháu có nghĩ, ngần ấy con người nắm tất cả những ngõ ngách tăm tối nhất quốc gia, các quyết định liên quan trực diện đến vận mệnh cá nhân họ và đến con cái họ, lại bị dẫn dắt bởi những thông tin từ những người nghe hơi nồi chõ là chính không?
(Cô mạnh mồm nói nghe hơi nồi chõ, bởi hai bữa  nay đọc các bình luận y như đúng rồi về số phiếu tại HN 14, cười bục bàng quang).
3. Lý do thứ 3 này, cháu ngồi  cẩn thận trên ghế kẻo té: tỉ lệ người đọc trực tiếp được mạng xã hội, thấp lắm.
Cô chấm dứt đề tài này ở đây, vì ngán ngẩm.
Hok zui zẻ zì 

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Cuối cùng, mỗi chúng ta nên làm điều gì???

Câu trả lời đây:
Kỳ bầu cử đại biểu quốc hội tới. Mỗi người hãy xứng đáng là một cử tri có nhân cách và có trách nhiệm với chính số phận của mình.
Hãy xem xét thật kỹ từng ứng viên, hãy tự tay đi bỏ lá phiếu của mình. Hãy thẳng tay gạch những cái tên bạn cho là vô đạo đức hay chỉ là những kẻ bù nhìn. Kể cả việc điều đó khiến bạn phải gạch trắng danh sách khiến lá phiếu không hợp lệ. Ngay cả tình huống ấy, cũng chính là sự trưởng thành xã hội và lá phiếu của bạn sẽ được ghi nhận thành một viên đá cho nền tảng tương lai.
Hãy sống có nhân cách, đừng để nỗi nhục lịch sử khi một bà nội trợ đi bỏ phiếu thay cho cả gia đình và ghi phiếu theo hướng dẫn của cảnh sát khu vực hay tổ trưởng dân phố cứ tái diễn hết kỳ này qua kỳ khác, để đất nước chìm trong tăm tối ngót 40 năm qua.
Với những người có điều kiện dự các cuộc họp tiếp xúc cử tri, hãy phát động một phong trào giám sát xã hội sâu rộng: Quay clip ghi lại từng lời cam kết của các ứng viên, post rộng rãi lên mạng xã hội để khiến chúng khó có thể hành động vô trách nhiệm và đốn mạt như những gì đã diễn ra phổ biến vài thập niên qua.
Hãy có trách nhiệm với chính mình, với thế hệ mai sau và với tương lai đất nước. Đó chính là nền tảng giúp xã hội này thay đổi, chứ không phải là điều gì xa xôi.

Nhời vàng của Lãng Anh

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

CHUYỆN TRÊN ĐỈNH TRỜI –TIẾP


Hương
Hồng
Chuyến đi nào, mình cũng mang theo  vài đồ  đàn bà nho nhỏ làm quà  riêng, len lén  tặng các cô giáo. Cây son, hộp phấn hồng, mấy cái quần lót màu thành thị...không đáng gì nhưng là ...đồ xách tay bên bển về.
Lần này, gói quà ấy nằm trong vali thất lạc, leo lên VJ nó mới về đến nhà. Tận hôm nay, vẫn áy náy.
Quanh năm rừng với núi, đường đi khúc bò bằng tay khúc trườn bằng mông, mùa mưa đến bất xuất bất nhập bữa đói bữa no, nhưng cô nào cũng có một đôi giày cao gót, váy áo chờ khách đến để diện. Có năm đông, được đến  ba,  bốn đoàn khách leo lên tận nơi. Hương, Hồng, Tới, ba cô thích mình lắm vì già thế mà đi nhanh.  Lớp mẫu giáo của Hương cách lớp tiểu học của Hồng, Tới một con dốc leo ù tai. Tối, ba cô  tụm vào ngủ chung.
Tự so sánh, các cô toàn thấy mình sướng, mình may mắn vì người Mông ham học, không phải đi năn nỉ phụ huynh hay tìm học trò như anh ấy chị kia bạn bè, dạy ở những vùng khác.
Khi nhà mát bát vàng đang lên đồng với Tứ với Trụ, thì ở nơi hẻo lánh cùng cốc thâm sơn, một năm đủ  bốn mùa sương và giá lạnh, 3 cô gái cũng Bám, cũng Trụ.
Nhóm mình đến,
Tới đang đau bụng tháng
Vẫn cố  đi đến chân dốc đón.
“Mình không gọi là chúng nó với danh xưng cô giáo, mà với mình, chúng nó chỉ là mấy đứa con gái với tất cả những thuộc tính của đám con gái, nhưng những thứ bình dị như một vòng tay ấm, cái ôm chặt, xi-nê, ăn kem, kẹp tóc, mua sắm, khoe áo mới hay thậm chí cả facebook...lại những thứ xa xỉ, nỗi khát khao!
Trường ọp ẹp, nằm tách biệt lưng chừng mây núi, không điện, không nước, tivi, ba đứa quanh quẩn với nhau, với đám học trò nhỏ xíu...
Trời ạ, ngôn từ, một lần nữa, lại bất lực! 
Thương các em vô cùng!” ( Trích từ Quang Bui)

Nhóm thiện nguyện Áo Ấm Biên Cương lập ra từ tứ xứ. Anh vác cái bao áo ấm cho trẻ là một đại gia Hải Phòng, gallant chịu không thấu suốt hành trình leo trèo.
Nàng ngoài xinh hơn ảnh 100 lần. Tận tụy vén khéo cho nhóm. Hai chị em tự phong nhau là hoa hậu AABC.
(Bản quyền ảnh của AABC)

CHUYỆN TRÊN ĐỈNH TRỜI

Không có số liệu thống kê chính xác, nhưng chắc chắn rằng một diện tích khổng lồ rừng Tây nguyên đã bị tàn phá sau giải phóng, bởi tập quán du canh du cư của người Mông.
Người Mông đi tới đâu, đốt rừng để làm nương rẫy. Họ kiến tạo nên những  mảng ruộng bậc thang làm mê mệt các nhiếp ảnh gia cho tới khi đất cằn khô, họ di cư đến nơi mới và...đốt rừng tiếp.
Họ ở rải rác, và chỉ chọn những nơi cao ngút ngàn.
Nhà nào gắn chùm lá thế này, là đang có việc. Tự tiện vào, bị phạt 2 con gà hoặc 1 con lợn. Người chết, để 3 ngày trong nhà. Hàng bữa vẫn đút cơm-thịt vô miệng, mời ăn.
Pờ Hồ Cao là bản Mông ở cao nhất trong dãy Hoàng Liên Sơn. Xuống xe hơi, chạy thêm 5 cây xe máy và lội bộ 4 cây nữa, thì tới nơi. Thiên nhiên như trong giấc mơ thiên đường. Dăm vài cây cổ thụ sót lại, lừng lững đơn độc ẩn hiện trong mù sương. Lá ngón rải lẫn với cây chè dây, ẩn dấu sự bạo tàn sau vẻ đẹp xanh tím mềm mại, cũng đến chết người.
Có lên đến tận nơi, mới thấm thía nỗ lực khai sáng dân trí của chính phủ và cảm phục một cách sâu sắc những người đã và đang thực thi sự khai sáng đó.
Ba cô giáo, đều chưa đến 30. Mình dây da mịn má đỏ căng. Mỗi cô dạy 2, 3 lớp ghép lại, lớp 2- năm cháu lớp 3- tám cháu. Nhắc tới VNEN (chương trình thực nghiệm giáo dục do WB tài trợ và UNESCO cổ súy và đang được dạy tại  đây), hay nhắc tới Nhà giáo nhân dân, Nhà giáo ưu tú...ai cũng cười, những  tiếng cười buốt tim.
Hương dân Nam Định. Hai con gửi nội ngoại mỗi bên một, chồng vợ mỗi người mỗi nơi thành nhà chia làm 4. Dạy mẫu giáo, 15 cháu, bán trú, một mình ở trên đỉnh cao nhất bản. Ngoài dạy các cháu tiếng Kinh, cô kiêm luôn  bảo mẫu và  đầu bếp. Gạo phụ huynh góp, cuối tuần cô lội bộ xuống núi gùi đồ ăn tươi sống lên đủ ăn cho 2 ngày đầu tuần. Những ngày sau đó, cô trò ăn đậu phộng, trứng. Người Mông nuôi heo, gà thả đầy quanh nhà nhưng...không bán. Tập tục thế, chẳng khác được.
Lầm lũi đi về đường rừng như thế, 6 năm rồi. Hương khoe một con dao rất đẹp dấu trong balô để phòng thân. Mình bảo, không dao có khi đỡ nguy hiểm hơn. Hương cười, nhưng  em thấy yên tâm hơn.
Cô nào cũng tươi roi rói. Tịnh không một lời ủ ê, u ám. Cuộc sống nghiễm nhiên nó thế, công việc nghiễm nhiên phải thế.
Cho dù, cô nào cũng khóc, vì nhớ nhà.