Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010

ĐÓNG BLOG

VỪA ĐỌC TRÊN BLOG THIỀM THỪ THẤY LỜI NHẮN, CÓ MỘT BLOG BEO PHIÊN BẢN. BEO VỐN DỐT IT, NÊN SẼ KHÔNG TÌM HIỂU KẺ NÀO ĐÃ HAI LẦN MỞ ĐƯỢC MẬT KHẨU ĐỂ LÀM NHỮNG CHUYỆN TRÊN.


BEO ĐÓNG BLOG, KHÔNG CHƠI BLOG NỮA TỪ HÔM NAY.

Tàn cờ

5 giờ chiều qua, ông Ngô Quang Kiệt đã bị Vatican cho nghỉ hưu vĩnh viễn, thay vì được bổ nhiệm một chức vụ gì đó, như hy vọng cuối cùng, bên Roma. (Không phải Vatican nhận đơn từ chức như một vài chỗ đã mềm hóa sự thật khi đưa tin).


Sai một ly đi một dặm, không có gì đúng tuyệt đối với câu nói đó bằng trường hợp của ông Kiệt.


Dấy lên hai vụ đòi đất, ông muốn lập công với Vatican , là người đầu tiên đòi lại được tài sản cho Giáo hội, từ chính quyền. Nhưng thời điểm và phương cách ông tổ chức thực hiện điều đó, là một sai lầm tệ hại dẫn đến hậu quả ông phải gánh chịu chiều hôm qua, khá  bẽ bàng, không chỉ cho riêng ông.


Có một điều rất tối thiểu, muốn chắc thắng thì phải biết đối phương là ai, thậm chí phải rõ như biết mình. Nghề tình báo có lẽ cũng sinh ra từ binh pháp này ? Vị thế nhà nước Việt nay đã khác lắm. Đừng tự phủ dụ hay lừa dối mình, giữ chút sĩ diện hão để thừa nhận sự thật đó, may ra mới có thể làm nên chút cơm cháo, nếu có ý định chống đối hay lật đổ.


Tàn cuộc, chỉ những con cờ lăn lóc còn lại trong ngoài bàn cup cờ chẳng đến phận. Bởi cup cờ, là của kẻ chơi.

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

Cụ Giáp

Nóng, vãi linh hồn.


Chạy xe máy, rát hai cánh tay như bỏng lửa.


Bịt kín châu thân bằng các loại khăn áo mũ mãng mẹ mua, phóng vèo quá tòa án rồi mới nhớ vụ  phúc thẩm Lê Công Định. Chống một chân vỉa hè, nghĩ nửa phút. Chắc chắn chả có gì mới, bên bị tôi trung thành với chế độ không hề đòi đa đảng, bên nguyên anh chưa đòi chứ không phải không đòi. Dở hơi ăn cám lợn, vọt thẳng. Đến cơ quan, đầu ướt mồ hôi như mới gội.


Đã lên lịch ngồi ở tòa nguyên ngày, thế là rảnh rang lôi cuốn sách đang biên tập ra làm.  Bốn tập gần nghìn trang cả thảy, trên cả hay, chưa biết có  in được hay không. Kinh nghiệm riêng cho thấy,  sẽ là chấn động lớn nhất về xuất bản trong vòng 20 năm trở lại đây. Dĩ nhiên  hữu xạ tự nhiên hương kiểu Nỗi buồn chiến tranh chứ không phải khuyếch tán giàu tính phong trào như Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Nói biên tập cho sang vì hầu như rất khó có thể nhúng bút vào đâu, gợi ý đặt tên Đối thoại chính trị, các tác giả chưa đồng ý.  


***


Mò sang blog Trương Duy Nhất, thấy bài cảm nghĩ của bạn ấy về Cụ Giáp, mình nghĩ giống thế dễ sợ.


Cụ nằm (nghĩa đen) từ Tết giờ ở 108, đang cố giữ cụ sống qua lễ Nghìn năm Thăng Long. Định thứ bảy này nhờ bác bộ đội dẫn vào thăm cụ, chẳng phải tò mò theo bản năng, mình ngưỡng mộ cụ thật lòng, thế nên sẽ không viết một chữ nào  nữa những gì mình sẽ trực diện.


Lao xao quanh ý kiến của hai vị tướng khác về chuyện có quốc tang cụ hay không và số phận căn nhà 30 Hoàng Diệu cụ đang ở. Theo quy định hiện hành, quốc tang chỉ dành cho các bậc nguyên thủ. Chức vụ cao nhất bên chính quyền của cụ  mới là Phó Thủ Tướng, cho nên chắc chắn sẽ là một tang lễ đặc biệt, các nghi thức nằm giữa quốc tang và lễ tang cấp nhà nước. Tang lễ đặc biệt này có lẽ sẽ áp dụng cho một vài bậc khai quốc công thần nữa hiện còn sống. Đây là cách ứng xử mình cho rằng thấu tình lại đạt lý. Mà suy cho cùng, người chết là hết, tang lễ kiểu gì cũng chỉ để người sống tự sướng với nhau, mà thôi.


Còn tang lễ của lòng dân, lớn hay nhỏ, theo mình nghĩ, hiện nay phụ thuộc ít nhiều vào độ nóng của …báo chí.


Đường Hoàng Diệu và một vài con phố tuyệt đẹp loanh quanh đó có những căn biệt thự Pháp, giống căn cụ đang ở, dùng làm nhà công vụ cho các bậc từ bộ trưởng trở lên trong nhiệm kỳ khi ra HN, còn thấp hơn thì ở Quảng Bá. Các cụ Trường Chinh, Lê Duẩn…khi quy tiên thì con cháu đều dọn ra khỏi các căn biệt thự đó. Trong số các bậc lão thành, người nổi tiếng thanh liêm, cho tới tận giờ, là cụ Lê Đức Anh. Mà thực ra cũng chưa nghe thấy, hoặc giả có mà mình không biết, chuyện tham lam kiếm chác gì từ những người ra khỏi những ngôi nhà này. Việc gợi ý để căn nhà 30 Hoàng Diệu làm nhà lưu niệm  là bất khả thi vì nhiều lẽ mà lẽ lớn nhất, xưa nay mới chỉ cụ Hồ được hưởng tối huệ quốc đó. (Trừ các danh nhân văn hóa không tính). Sau nữa, quân đội đang có  nhiều bảo tàng, quá nhiều là đằng khác. Và cuối cùng, sẽ có hàng loạt nhà lưu niệm ra đời, hẳn sẽ  kéo theo không ít hệ lụy khi mà, giới sử học chưa xuất hiện những sử gia đáng kính trọng.


 


Nóng quá không muốn viết nữa

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Ôi, Vatican!


1. Xin lỗi dân tộc Việt Nam về những hành động sai lầm của Giáo hội Công giáo La Mã và những tín đồ Công giáo trong hai thế kỷ vừa qua, đặc biệt là trong những thời kỳ đô hộ của thực dân Pháp và dưới chính quyền độc tài Ngô Đình Diệm. Giáo hoàng tiền nhiệm, John Paul II, đã xin lỗi nhiều quốc gia ngoại trừ Việt Nam, tuy rằng những bằng chứng lịch sử về tội ác của Giáo hội Công giáo của Ngài ở Việt Nam là không thể phủ bác.  


2. Bồi thường thỏa đáng cho những nạn nhân chiến tranh trong những thời kỳ chiếm thuộc địa của Pháp và dưới chính quyền độc tài Ngô Đình Diệm vì chính Vatican của Ngài đã dẫn đường mở lối và tích cực ủng hộ cả hai. Một trong những tín đồ của Ngài, Giám mục Pháp Puginier, đã thú nhận dứt khoát trong một tài liệu lịch sử là “Nếu không có những linh mục và giáo dân Việt Nam thì người Pháp ở Việt Nam cũng như những con cua đã bị bẻ gãy hết càng.”


3. Hãy hoàn trả cho dân Việt Nam nhiều đất đai và tài sản mà giáo hội Công giáo đã chiếm hữu dựa vào quyền lực của chính quyền thực dân Pháp và chính phủ Ngô Đình Diệm.


4. Hãy hoàn trả cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam những Chùa đã bị chiếm hữu theo chủ trương biến đổi Chùa thành nhà thờ như Chúa Báo Thiên đã trở thành nhà thờ lớn Hà-Nội, Chùa Lá Vằng đã trở thành nhà thờ La Vang, một Chùa rất cổ đã trở thành nhà thờ Đức Bà ở Sài Gòn.


5. Hãy giáo dục giới linh mục Việt Nam và những tín đồ từ bỏ niềm tin ô nhục “Thà mất nước chứ chẳng thà mất Chúa”, niềm tin đã biến họ trở thành những tay sai của ngoại bang đồng thời phản bội dân tộc và nền văn hóa của chúng tôi.


6. Hãy ra lệnh cho giới linh mục Việt Nam xưng tội và chấm dứt mọi sách nhiễu tình dục đối với trẻ con và phụ nữ như đã từng xảy ra trong nhiều quốc gia khác.


7. Hãy giáo dục những tín đồ Công giáo chấm dứt thái độ sai lầm, theo tín lý và kiêu căng trong niềm tin là những người phi Công giáo thì xấu và những tín ngưỡng cổ truyền, nhân bản của dân tộc chúng tôi là không chính thống.


8. Hãy dạy dỗ giới linh mục và tín đồ Công giáo tôn trọng nhân quyền, đặc biệt trong những lãnh vực sau:


-Chấm dứt thói bắt buộc những người trong tín ngưỡng khác phải từ bỏ niềm tin tôn giáo của họ và phải cải đạo để được phép kết hôn với một người Công giáo.


-Hãy chấm dứt thói dụ những người sắp chết và/hoặc những người già bệnh tật cải đạo vào Công giáo trong khi họ ở trong tình trạng không sáng suốt hoặc trong khi họ không có thân nhân ở bên.


-Hãy chấm dứt những hoạt động từ thiện dùng tiền và thực phẩm/thuốc men để cải đạo những người nghèo và cô nhi vào Công giáo.


9. Hãy hủy bỏ ngay sự phong thánh hấp tấp cho 117 người Việt Nam và ngoại quốc chết trong nước tôi trong hai thế kỷ qua. Những bằng chứng và hồ sơ lịch sử đã chứng minh rõ ràng là họ bị kết án tử hình bởi Triều Đình vì họ đã phản bội quốc gia và/hoặc đã có những hoạt động tình báo cho những lực lượng xâm lăng Pháp. Những bằng chứng cũng đã chứng tỏ rằng họ không phải là những “thánh tử đạo” mà Vatican đã ngụy tạo lên để thúc đẩy những tín đồ Công giáo Việt Nam đi vào con đường phản bội quốc gia để được phong thánh.


Trên đây là  một bản lưu truyền trên mạng 9 điều kiện  để Vatican được đặt đại sứ tại VN, và nó được cho là của thầy chùa Thích Chơn Tế.


Thật chất, phía VN chỉ đưa ra hai điều kiện. Một là phải xin lỗi những việc Giáo hội đã làm trong quá khứ với dân tộc Việt. Hai, Giáo hội phải tôn trọng luật pháp VN.


Thoạt nghe thì điều kiện thứ hai  khá đơn giản và quá hợp lý. Nhưng với lịch sử đạo thiên chúa tại Việt Nam và nhất là vận vào tình hình cụ thể hiện nay, thì đây là điều giáng rất mạnh vào niềm kiêu hãnh của một số  người theo công giáo. Tôn trọng luật pháp đồng nghĩa với, muốn bổ nhiệm chức sắc phải hiệp thông với chính quyền và, mọi cuộc đòi đất đòi cát đều vi phạm điều răn của…POP.


Điều một thì POP đã thực hiện xong. Trong một bài giáo huấn mà ngay sau đó vài giờ, TGM Ngô Quang Kiệt đệ đơn từ chức. Điều hai, cũng đang được POP thực thi khá nghiêm chỉnh khi bổ nhiệm TGM phó. Ông Kiệt đã bị buộc quay về VN để làm cuộc bàn giao trước khi nghỉ, khi đang chữa căn bệnh mất ngủ do trái múi giờ tại Roma.


Tại sao Vatican nhún mình hết cỡ như thế trước Việt nam? tại sao Vatican thèm muốn Việt nam hết cỡ như thế?


Vì con chiên Việt cuồng tín hiếm có, tức là chăn dắt sẽ dễ nhất.


Nghe, mà đắng chát!