Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

ĐI CHƠI

Viết nhân mùa báo hiếu


Đi chơi, là nói nghĩa bóng. Nghĩa đen, nó như thế này:


Thương phụ huynh lụi đụi ở nhà, gái con thi thoảng dắt đi du lịch đây đó. Và để phụ huynh được đi đây đó, hai gái con phải phối hợp lên phương án tác chiến, chuẩn xác đến từng chi tiết, bởi chỉ cần một sơ xuất, coi như ý định kia bất thành.


Bước một, diễn ra trong vòng một tuần, bằng mọi hình thức giao tiếp thông tin khôn khéo sáng tạo nhất, thông báo cho phụ huynh sẽ có chuyến đi. Sau khi được chuẩn thuận, một cách đầy kênh kiệu hoặc ái ngại tùy ước lượng độ chi ra của chuyến đi, sang bước hai không kém phần cam go: sắp xếp hành lí.


Với 3 ngày, Dédé sẽ mang theo 2 đôi dép, 1 cái quần đùi. Mémé, 6 chân váy 7 áo 2 bộ vét và một cơ số gấp đôi đồ phụ tùng. Đặc biệt, phải cảnh giác vì trong túi sách tay Mémé (cấm sờ) ngoài cơ man các loại trái cây ăn dở trong tủ lạnh thể nào cũng có không con dao Thái lan thì chai nước, loại lít 2 đầy hự nước tự đun sôi trăm mấy độ. Chưa thoát khỏi bị tịch thu ở cửa kiểm soát sân bay lần nào, nhưng lần nào cũng không nguôi hi vọng, máy soi nó không thấy.


Lên máy bay. Ngăn cách bởi hai gái chí chóe nhau khó, muốn bắt nẹt tiếp viên xả choét lại phải qua  thông dịch mặt lạnh băng mắt lừ lừ, nên ngoan hẳn. Mémé tranh thủ giữ eo, nói như lệnh, ngủ-không ăn. Khi xe đẩy đồ ăn còn cách đến 5 hàng ghế,  cưỡng không nổi cám dỗ, lịch kịch hạ bàn ăn hỏi, nó có những món gì hả con. Vừa ăn vừa đồng lòng chê, nhưng là chê đối ứng với máy bay của Việt, biết bao giờ mới cho ăn ngon thế nhiều thế lại có cả kem tráng miệng thế…Gái em thầm thì: sặc mùi Việt tân.


Sì tai Việt tân còn theo suốt hành trình. Sân bay đẹp như Mỹ con hả (làm như đi Mỹ suốt không bằng). Đấy, năm sao là phải thế, sạch như lau như li, ai như 5 sao mình (đã thấy rác ở Mélia, Furama bao giờ chưa không biết). Âm mưu lấy gối che đèn cho bớt chói vì không biết tắt đèn chỗ nào, đóng rèm cửa nâng nhiệt độ cũng không biết thay vì hỏi lại mắng vốn, cái bọn điện tử bất tiện (sĩ diện )


Có mỗi cái xe đẩy, người ngồi xe hân hoan người đi bộ, ôi chân trái mất cảm giác rồi, trong khi xà nẹo rõ ràng bên chân phải. Người này khoái xem nhạc nước người kia dứt điểm muốn đi ngủ. Người kia thích chụp hình người này nguýt rách mắt…Chỉ có hai gái con là giống nhau: làm oshin kiêm cửu vạn cộng căng thẳng thần kinh, bạc thếch mặt.


Rồi là còn khoe chán với các ông bà bạn cho tới tận…chuyến đi sau. Khoe khoang ngoài việc mở mang kiến thức nước ngoài cho người nghe, mình biết thừa còn có ý cho bạn bè  ghanh tị, con cái tao thế chứ đâu như …hix.


*Những chữ in nghiêng là ức quá nghĩ thầm thế.




Sing, đúng ngọ




Mã, giờ tí




Sàigòn, giờ nào mình thấy cũng yêu như nhau.

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

NHẮN GẤP GIÁO XƯ CÙ TRỌNG XOAY

Đúng là thời đại điện tử, định mà không viết ngay, sau một đêm ngủ dậy thành đề tài cũ. Câu chuyện 
vô phương đỡ nổi
này hôm nay đã tràn ngập
trên các website, forum, blog với sự đồng lòng gần như tuyệt đối -điều cực hiếm
diễn ra trong thế giới ảo- xếp nó vào dòng
nghệ thuật
hài hước.

Mình có nhời nhắn, giáo xư Cù
Trọng Xoay nên lấy luôn làm kịch bản dựng thành vở Táo quân cuối năm cho VTV, khỏi
phải sáng tạo thêm bất cứ tình tiết khác. Bạn Vượng Râu mà vào vai
này thì, chẹp chẹp,  ngọt thôi rồi.


Cóp một đoạn trong Trường
ca của loài quạ đêm
của Bùi Ngọc Long, để cân bằng sinh thái, chứ không đứt
ruột thành mấy khúc và suốt sáng giờ không khép được quai hàm.


Trái đất tròn rạn vỡ


Tôi trở lại thế giới này bằng giấc mơ


Vẫn thấy lũ quạ đen đậu bên khu vườn hòa bình


Đợi chờ ngày bão tố


Tiếp quản di xản games bạo lực nở như hoa mùa Xuân,
báo sex mọc như nấm sau mưa…bác để lại, ngoài bác bộ trưởng còn có một thứ
trưởng mới. Hai người này năng lực điều hành vĩ mô ra sao, mình biết không
nhiều nhưng có một điều chắc chắn, đây là hai truyền nhân (từ đại tướng sư phụ)
hiếm hoi của chính trị bàn tay sạch. Thời đại tướng, muốn bẩn đôi khi cũng …khó.
Thời truyền nhân, chỉ cần sạch thôi,
liệt vào hàng danh nhân.



.

 


 

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

í a… ối à…Việt tân.

Tại Úc và Mỹ, không ít lần
mình bị các bạn Việt kiều hỏi ngược: sao công an trong nước coi Việt tân ghê
gớm quá vậy, ngoài này chúng tôi xem họ chỉ đáng thế lọ thế chai…


Zời ạ, công an Việt thì đến
Mỹ cựu còn chả gớm, gớm gì  đến Việt tân.
Lịch sử hình thành và phát triển của Việt tân gắn với đổ quân đánh biệt kích,
với đặt bom sứ quán… Giờ có chuyển hướng hoạt động bất bạo động, cũng muộn, Việt
đã liệt vào danh sách tổ chức khủng bố. Ghép các chú vô bảng, chả phải oai, mà
là bảng tử thần, không chối tội được, khi đứng trước vành móng ngựa. Bắt cởi trần phải cởi trần, Cho may-ô mới
được phần may-ô.


Trong phiên tòa xử ông thầy
giáo Phạm Minh Hoàng sáng nay, có lẽ biết điều này, nên ông nhắc đi nhắc lại mình
đã từ bỏ Việt tân sau khi về VN. Tuy thế, ông lại thừa nhận có sang Mã dự lớp
huấn luyện do Việt tân mở và sau đó, mở lớp “dạy thêm”  ngay tại nhà, có cả nữ tu sĩ dự học. Mình thì
mình đồ rằng các em tu không chót đời này ham vui, theo học như khóa mở mang vi
tính nhằm chát chít đong giai chứ nước chúa, bạo động đâu ra mà phải học cách đấu
tranh.


Phạm Minh Hoàng hình như là
người có học cao nhất từ trước tới giờ của Việt tân bị bắt.


Có học, mà tham gia một đảng
phái chính trị chẳng cần tìm hiểu kĩ. Bạn dẫn vô là…vô.


Có học, mà tỉnh bơ nói không
biết những gì mình viết ra là phạm luật. Đòi nhà nước phải pháp quyền trong
khi, tầng lớp trí thức cao nhất xã hội, không biết pháp là gì?


Dĩ nhiên, mình thừa hiểu, việc
không tìm hiểu kĩ Việt tân hay đổ lỗi hành động do thiếu hiểu biết, chỉ là một cách
(hèn nhát) để xin tha bổng. Nhưng vụ này thuộc về lĩnh vực nhân cách, miễn bàn.


***


Mình sang Los Angeles đúng cái đận đang diễn ra  biểu tình việt dã chống tờ nhật báo Người
Việt, lí do thân cộng. Không thể không liên hệ với các cuộc  chống tàu việt dã chủ nhật, bên bờ Hồ Gươm.
Từ hình thức đến  bản chất hành vi, không
khác nhau mấy.


Chuyện Trạng, được cho là
biểu hiện tinh hoa của trí tuệ Việt. Đọc kỹ mà xem, toàn những chuyện khôn lỏi
khôn vặt, đôi khi còn pha cả màu ti tiện.


Thằng Tầu gian (cứ cho là Tầu
đi) Trọng Thủy, đã quay lại ôm xác Mị Châu nhảy xuống giếng. Người Việt huyền
sử, có ku nào chung tình đến thế. Ấy là chưa kể, có ku bỏ cả bố cả mẹ cả người
ơn, để tếch về giời, vui thú điền viên (chữ mượn của bác Lục Gío).


***


Sự thảm hại, mang tính truyền
thống, không phải đặc sản của riêng phường í
a… ối à…Việt tân.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

KHÔNG GIỐNG AI


đọc mãi vẫn đéo hiểu chị đứng bên
trái hay bên phải, hay đứng giữa đường rồi thò chân ra ngáng cả hai
bên,cẩn thân rồi gãy chân thì bỏ mịe.


Hôm
nhận được cái tin nhắn kia, mình đã cười suốt buổi sáng, giờ đọc lại vẫn phì
cười. Lão í nhà mình cũng hay lằn nhằn, sao em toàn nghĩ không giống ai.


***
Dạo cuốn Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư bị một ông tuyên giáo tỉnh phê
phán nội dung, báo chí Sàigòn bảo vệ bạn Tư bằng cách phang ông  tuyên giáo kia tới bến Thượng Hải. Trong đó
có một bài đăng trên Tuổi trẻ của bác mới đây hân hoan tụng ca việc khắc Bút
Tre lên bia đá, thôi rồi là thê lương. Mình, lúc đó tổ chức trên TTVH 2 bài, 1 ca
ngợi cái hay của cuốn sách, và 1 của nhạc sĩ Dương Thụ.


Vị
nhạc sĩ chân truyền Hà nội này viết đại ý: Đây là một cuốn sách hay, nhưng cũng
nên tôn trọng ông tuyên giáo vì ông cảm nhận tác phẩm bằng nhận thức và thẩm mỹ
của ông ấy. Không chỉ sự điềm tĩnh bao dung, Dương Thụ còn dạy cho mình bài học
lớn về góc quan sát  (cao, bằng hay thấp
hơn) một sự việc, một con người.


Nhưng
đận ấy, cả làng, thay vì Dương Thụ, nhè mình chửi: con mẹ tuyên giáo.


***
Chuyện mới toe trên oép bạn Lê Thiếu Nhơn.


Nhạc
sĩ xinh đẹp Trương Tuyết Mai thở than, năm 95 cho bà giải B trong giải của Hội
nhạc sĩ, năm nay cho 0 điểm trong giải thưởng nhà nước cũng ca khúc ấy, cũng Ca
Lê Thuần chấm. Với cách dẫn dắt của người viết, in như 0 điểm có mùi lí do từ
việc bà kiện cáo.


Không
cần sang oép LTN cũng biết, tổng thể các kiểu còm tập trung xỉ vả ông Ca với
cái hội đồng chuột kia. Mình mình một giọng (cho đến sáng nay), mình biên thế
này:


“Từ năm 1995 đến nay chưa phải là một
khoảng thời gian quá dài, nhưng cũng đủ để một đứa trẻ trở thành người lớn”.
Vậy thì sau 16 năm, người ta có quyền thẩm định lại giá trị thật của ca khúc
ấy. Sự thật khách quan nằm ở chính chỗ đó. Việc tự phủ nhận mình trong nhận thức
là điều hết sức bình thường, nếu không nói là văn minh và dũng cảm.
Tôi không bênh vực ông bà Hội đồng nào, nhưng muốn phê phán trước tiên phải nhắm
cho đúng chỗ và chân thành. Có ai trong tất cả các bác, kể cả LTNhơn, đã nghe
ca khúc ấy chưa. Và nếu đã nghe xin các bác cho lời đánh giá, nó đáng điểm 0
hay  B.



ngay bác gọi mình là lưỡi gỗ.


Chẳng
loại trừ khả năng, trong mười mấy cái lưỡi thịt kia, năm 95 không có ai từng
chì chiết 5, 10 năm nữa ai hát ai  nhắc nhớ bài giải B kia,  cho biết


Mình
kể chuyện này, tuyệt nhiên không có ý chê bai bài xích gì nhạc sĩ Trương Tuyết
Mai vì mình chưa hề một lần nghe bài hát vừa B vừa 0. Nghĩ cũng lạ, mình có thể
nhớ gần hết tên các giải thưởng Làn sóng xanh, Cống hiến… từ lần trao giải đầu
tiên, thế mà tịnh không nhớ một tác phẩm tác giả nào của Giải Hội nhạc, nơi chất
lượng chuyên môn nghiễm nhiên được xem là anh Cả chị Hai.


***
Mình rất ngưỡng mộ cách giới thiệu sách của blog Nhị Linh. Bạn ấy chọn cách khó
nhất để miêu tả một cuốn sách: phần
tinh thần của tác phẩm hoặc tác giả. Viết thế, lại bằng một cách rất nhẹ nhõm
thảnh thơi, hẳn phải hiểu sách ghê gớm. Ví von thế này, bạn ấy chỉ tả làn khói
thuốc vẩn vơ thoang thoảng, rồi đứa nào thấy điếu thuốc vuông tròn ra sao,
thằng hút thuốc mặt ngang mũi dọc thế nào, ngay cả cái khói thuốc kia thơm hay
hôi, ông là ông mặc xác, chúng mày tự tìm sách đọc mà phán lấy.


Ngoài
đời, chưa có một ai, trong ngoài giới, ủng hộ sự ngưỡng mộ của mình. Một chú
lính mới, mình đẩy link sang bảo nó, đọc đi và hãy mơ học được cách viết giới
thiệu sách như thế. Hôm sau, nó nói tỉnh bơ: cháu thấy ông này viết lăng nhăng.
Một bác nhà văn nhà kịch lừng danh nói như mắng nó mang mấy cái tiếng Tây ra
lòe chứ có gì đâu mà em bốc thơm thế.


***
Cải tạo mình để cho “giống ai đó’, tầm tuổi này khí khó thế nên, mình kể ra đây
mấy chuyện, nhỏ nhặt nhất trong các lần mình gây chuyện, để xem có ai giống
mình không.