Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

PHÁP LUÂN CÔNG

Chuyện bên Tàu


Diễn đạt đơn giản, pháp luân
công là một phương pháp tu thiền, luyện khí để có thể chữa được cả tâm bệnh và
thân bệnh (một số bệnh như cảm mạo phong hàn viêm nhiễm nhẹ…). Nó gồm 5 bài tập
với những động tác không mấy khó, na ná như yoga, 4 đứng và 1 ngồi.


Pháp luân công ra đời quãng
năm 1992, người chủ xướng là Lý Hồng Chí, hiện đang sống tại Mỹ. Sau 7 năm
tuyên truyền và phát triển môn sinh không gặp trở ngại gì tại Trung Quốc, tới
năm 1999 thì có chuyện.


Chuyện bắt
đầu từ vụ công an Thiên Tân bắt 45 người đang ngồi thiền tại một con đường gần
như được mặc định cấm tụ tập đông người. Ngay sau đó, 10 nghìn môn sinh Pháp
luân công kéo đến Trung Nam Hải định làm loạn. Trực tiếp thủ tướng Chu Dung Cơ
đứng ra giải quyết. Biện pháp trung dung ôn hòa của Chu
không chỉ giải tán được đám đông trước mắt mà còn khiến Pháp luân công hài
lòng.


Nếu ai quan tâm đến chính
trường Trung quốc, hẳn phải biết quan hệ không mấy hữu hảo giữa Chu và chủ tịch Giang Trạch Dân từ trước đó. Vụ việc ngay
lập tức được Giang Trạch Dân lật ngược lại, với lập luận pháp luân công được sử
dụng như một công cụ chống Đảng
và bằng chứng là 10 ngàn người tụ tập kia. Quãng tháng 4/5-99, Trung quốc chính thức cấm
và ra tay đàn áp Pháp luân công.  Như
vậy, bản chất việc cấm đoán này không thuộc về triết lí hay hoạt động của pháp luân công, nó
chỉ thuần là kết quả cuộc “đánh nhau” giữa hai ông  đỉnh
thiên.


Chuyện bên ta


Khi thiên hạ hoặc chán pháp
luân công đến tận cổ hoặc vẫn tập nó như cách thể dục dưỡng sinh, vài tháng gần
đây, nó lại lác đác có mặt ở Việt nam.


Không tử tế đã đành, mà cái
gì tử tế cách mấy vào Việt rồi cũng méo mó rị mọ. Trước tiên, pháp luân Việt
chọn những chỗ không giống ai để…thiền. Tại Sàigòn, Beo gặp một nhóm áo vàng ngồi
nhắm mắt chắp tay trên vỉa hè, góc ngã ba A. De Rhode-Nam kì khởi nghĩa chiếu
thẳng sang dinh Độc lập. Beo thấy mấy vị hơi khùng khùng vì chỗ bờ tường ấy
khai kinh khủng và giờ tan tầm, không biết pháp công nào chống nổi với khí thải
xe máy chui vào mũi vào phổi. Vị trí thiền thứ hai cũng độc không kém, trước cơ quan ngoại giao Trung quốc tại Saigòn và Hà
nội.


Vị trí đầu, thôi thì có
thể  nói tử vì đạo, chấp nhận đau thương
để quảng bá cho môn phái nhưng vị trí thứ hai, rất khó để biện minh, các vị chỉ
có mục đích…luyện công.


Và lí do thật của chuyện bên
ta, khi pháp luân nhân bị đuổi khỏi cửa sứ quán Trung quốc, ở đây: cầm đầu là nhóm
người Trung quốc xịn, trong kế hoạch phát triển pháp luân công tại Việt nam có
cả việc… chiếm tần số của đài phát thanh. Một trong những người này thuộc số bị
bắt trong vụ 9 người Trung quốc tổ chức ăn cắp cước viễn thông tại HP hồi giữa năm.


Chuyện của Beo


Những người thật sự thích
tập
môn này để rèn luyện sức khỏe và tinh thần, nên tránh xa những điểm tập nhạy
cảm về chính trị. Nếu thích quá hoặc đã tập và đã thấy hiệu quả tốt, hãy rủ
nhau lên gặp Sở Văn hóa thể thao và du lịch, trong đó có Phòng thể thao cộng
đồng, họ sẽ hướng dẫn cho các thủ tục pháp lí để thành lập hội đoàn công khai.


Còn thật sự các vị chỉ áp
dụng bài học từ các biểu tình hồ Gươm xĩ, áo Pháp luân công ruột chống chính
quyền, thì các vị không thuộc phạm vi điều chỉnh của entry này.


 

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

CON VUA HAY CON SÃI ?

*** Không mấy khó để tìm thấy
một chạy bàn, bán báo hay đánh giày … ở Sàigòn đang là học sinh các trường nổi
tiếng Trần Đại Nghĩa, Lê Hồng Phong... đặc biệt trong các ca làm tối. Chủ
Nguyễn Hoàng group, chủ cà phê Trung Nguyên, chủ Hoàng Anh Gia Lai… đều có xuất
phát điểm (về tiền bạc) thấp gần như nhất trong xã hội.


Giai xinh Gái đẹp nhà mình và
đám bạn học, chúng nó cũng đi làm thêm chết bỏ, dù xuất phát điểm kia ngon lành cành đào. Trợ giáo, trông trẻ, bán
hàng, phụ bàn, rửa chén… làm tuốt. Chị bạn có đứa con gái học bên Canada , đi rửa
chén cho nhà hàng một người Việt. Sau khi từ Việt nam quay về, chủ nhà hàng đã nâng
cấp cho con bé lên thu ngân vì không 
ngờ, bố mẹ nó là chủ mấy nhà hàng và một khách sạn, lớn gấp vài chục lần
nhà hàng của họ. Rất dễ gặp vào tối thứ bảy và chủ nhật cậu con cả của chủ một
ngân hàng lớn ở Sàigòn, hớn hở làm parking trước khách sạn Moorpark tại San
José-CA…Ví dụ tương tự, kể cả ngày không chắc hết.
Và chưa thấy đứa nào vì đi kiếm tiền thêm mà ảnh hưởng đến chuyện chính: đi học.


*** Việc  cư dân mạng xúc động rơi nước mắt trước bài
văn kể nghèo của một cậu học sinh trường Ams Hà nội, mình chả có ý kiến ý cò gì,
tình cảm riêng mà. Vấn đề chỉ là xem giữa bài làm văn và đời thực nó có trùng
khớp nhau không mà thôi.


Về  gia đình ấy và tác giả bài văn, mình nghĩ thế
này. 16 tuổi đầu, nhận thức được vấn đề tiền bạc sâu sắc thế mà thụ động trong
việc vượt qua hoàn cảnh đến thế thì hy vọng thu được kết quả gì ở tương lai, từ
việc học (xúât chúng đi chăng nữa) của cậu hiện nay nhỉ?


Trước  lựa chọn nhịn ăn sáng  để giảm gánh nặng cho bố mẹ của cậu, ở vào
hoàn cảnh ấy, mình sẽ mắng cho con một trận tơi bời hoa lá vì,  không
nghĩ ra được cách gì khá hơn à?
. Và dứt khoát không cho con nhận những đồng
tiền, gọi bằng mỹ từ gì và từ nguồn tình cảm dạt dào thế nào, chính xác vẫn là
tiền bố thí. Trong khi đầy đủ mắt mũi tay chân và đầu óc sáng láng (học trường
chuyên cơ mà). Đà này, liệu xảy ra khả năng, cái trường Ams  danh giá kia đưa ra một phương pháp sư phạm
mới:  kể nghèo thật hay để kiếm tiền?


*** Con vua thì lại làm vua


Con sãi ở chùa đi quét lá đa


Bao giờ dân nổi can qua


Con vua thất thế lại ra quét
chùa.


Hai câu đầu, các cụ xưa dạy
một chân lí: Giáo dục, dòng giống gia đình thế nào cho ra sản phẩm tương ứng thế. Vua - sãi chỉ là các nhân vật tượng trưng.


(Hai câu sau tả thực (tế) xứ
mình, toàn mơ đổi đời bằng dao búa).  


 



Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

TỨC NHƯ BỊ BÒ ĐÁ


Thu hồi văn hóa phẩm là biện
pháp hạ cấp (not hạ sách) nhất của nhà quản lí văn hóa. Tuy nhiên, cái cách mấy
ngày qua quan nhân kẻ sĩ lên tiếng bảo vệ cuốn Lưng chừng dòm xuống của Nguyễn
Vĩnh Nguyên, vừa bị sở 4 Tờ sìgòn phát lệnh thu hồi, thì lại tức anh ách.


Người lao động phán thế này: cứ nương theo dư luận mà hành xử khác nào
ngành xuất bản tự tát vào mặt mình
. Đặt trong ngữ cảnh cụ thể, chỉ giáo của
NLĐ sai, vì Lưng chừng do cơ quan quản lí tát ngành xuất bản, chứ ngành xuất
bản mà đại diện là hai nhà văn Tạ Duy Anh và Trung Trung Đỉnh đang làm hết sức
để bảo vệ cuốn sách, không tự tát mình càng không tát tác giả.


Ngược lại, quan anh chủ tịch
hội Hà lội lại tát NLĐ vỡ mặt trên Tàu nhanh: Trong suốt thời gian đó, tôi không thấy có báo chí, dư luận kêu la gì về
chuyện nó “truyền bá lối sống dâm ô, đồi trụy”. Vậy người ta đã căn cứ vào đâu
để ra quyết định này.


Quan anh người hiền lành,
phổi bò rất đáng yêu không nỡ chỉ trích. Nhưng khi phát biểu với báo giới, quan
anh cũng lưu ý tầm chức tước đang nắm giữ không bàn dân thiên hạ nó coi cả đám
văn giới thủ đô dưới quyền trình còi. Sở 4 Tờ căn cứ vào Khoản 2 Điều 5 Nghị
định 51 nó thịt Lưng chừng, quan anh ạ. Và cái giá của việc căn cứ vào sự kêu
la báo chí dư luận để thu hồi còn nóng rẫy với cuốn Sát thủ đầu mưng mủ.
Phát biểu của quan anh về hai trường hợp, đích
thị tự tát nhau bôm bốp.


Tiếc nhất chưa kịp print screen,
vì bài trên Vịtnát  đã bị (được) biên tập
so với bản phát đầu tiên. Cũng may dòng Mất bò mới lo làm chuồng còn nguyên. Ý
Vịtnát là phải kiểm duyệt kĩ trước khi in, chứ đừng để sách bán từa lưa mới  rủ nhau thu không được hồi vang hơn, cho cuốn
sách. Lời hiệu triệu này mình thấy nó dã man con ngan gấp bội việc thu hồi vì chắc
chắn dẫn đến  cảnh, sáng tạo của bọn viết
lách sẽ bị  triệt tiêu
hoặc biến dạng, khi ra đến bạn
đọc.


Cũng trên Vịtnát có bài giọng
đầy hờn ghen, Vịtnát có công phát hiện, có công đăng tải bao nhiêu ảnh không
quần của một con nhóc 19/20, thế mà không ai thưởng công bằng cái lệnh như với Lưng
chừng…Cái này không tức anh ách, mà tức cười.


Không thể bảo vệ văn hóa bằng
một hành động phản văn hóa. Không thể chống lại hành động phản văn hóa bằng
phương cách vô văn hóa.


 


P/S: Một số người hào hứng với việc bán được sách hay tên tuồi nổi như cồn
nhờ một lệnh cấm đoán thu hồi. Mình nghĩ khác. Bào thằng nhà văn PR cách ấy khác
nào một em lên mạng cởi quần mong    thành diva nhanh nhất. Cho nên, người thiệt thòi lớn hơn cả trong chuyện này
chính là Nguyễn Vĩnh Nguyên.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

LUẬT ĐI ỈA

Điều 1. Phạm vi và đối tượng
điều chỉnh:


- Cho tất cả tổ chức và cá
nhân có liên quan đến việc ỉa đái.


 


Điều 2. Giải thích thuật ngữ:


- Đi ỉa: là hành động đi thải
những gì không cần thiết trong người ra ở đang thể rắn, thể lỏng,... (trừ thể
khí - sẽ có luật riêng) bằng đường lỗ đít. 


 


3. Điều 3: Số lượng cứt cho
mỗi lần ỉa 


- Chỉ được đi ỉa khi có đủ
một lượng cứt nhất định từ 200gr trở lên đối với người lớn và 100gr trở lên đối
với trẻ em để tiết kiệm nước, giấy và các cơ sở hạ tầng khác.


- Mọi trường hợp khác phải có
sự xác nhận của các cơ quan có thẩm quyền liên quan gồm cơ quan y tế, công
an,...


 


4. Điều 4: Địa điểm ỉa


- Địa điểm đi ỉa phải là nơi
có đặt hệ thống nhà vệ sinh theo tiêu chuẩn quốc gia về xây dựng, cấp thoát
nước, mội trường, an ninh trật tự,... Tất cả các thiết bị bên trong phải có đầy
đủ tem nhãn kiểm định chất lượng.


 


5. Điều 5: Quy trình đi ỉa


- Chuẩn bị đi ỉa: Chỉ đi ỉa
khi số lượng cứt đủ theo Khoản 1, điều 3 bộ luật này và có chuẩn bị các loại
giấy tờ cần thiết gồm giấy chùi đít, chứng minh nhân dân,...


- Trong khi ỉa: Phải đái
trước khi ỉa và phải tắt các thiết bị di động có gắm camera, thu âm. Ngồi đúng
tư thế xôm hay bệt tùy theo loại nhà vệ sinh... 


- Khi ỉa xong phải chùi đít
sạch sẽ bằng các loại giấy chuyên dụng đủ tiêu chẩn chất lượng nhằm tránh giấy
bị thủng gây dơ bẩn tay. Nghiêm cấm dùng các loại báo chí chính thống và sản
phẩm văn hóa có thể gây phản cảm khi dùng để chùi đít.


 


Điều 6: Phân công, phối hợp
trong soạn thảo, tham gia ý kiến, thẩm định luật đi ỉa


Giao cho các Bộ có liên quan
tiếp tục xây dựng các văn bản quy phạm pháp luật liên quan như thông tư, nghị
định hướng dẫn về luật đi ỉa như sau:


- Bộ Y tế, Bộ tài nguyên môi
trường quy định về kích thước, trọng lượng và thành phần cấu tạo cơ bản của
cứt, quy định về độ tuổi chịu trách nhiệm dân sự và đánh giá tác động mội
trường của cứt và trách nhiệm có liên quan của người thải ra, quy định về việc
rửa tay chân trước và sau đi ỉa,...


- Bộ Nông nghiệp và phát
triển nông thôn quy định về việc tái sử dụng cứt cho nông nghiệp.


- Bộ Xây dựng xây dựng các
tiêu chuẩn về xây dựng hệ thống nhà vệ sinh theo đúng tiêu chuẩn về an ninh
trật tự, an toàn, vệ sinh môi trường,...


- Bộ Thông tin quy định về
các loại báo chí, văn hóa phẩm không được dùng trong quá trình chùi đít,...


- Bộ Công An quy định về các
hình thức xử lý có liên quan và chuẩn bị lực lượng giám sát nhằm thực thi Luật
có hiệu quả...


 


Trên đây là toàn văn dự thảo
Luật đi ỉa...


 


BAN SOẠN THẢO 


ABCD (Đồng soạn thảo Luật Nhà
Thơ đang chuẩn bị đệ trình)


COPY CUA LUUVANPHUYEN