Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

NGÃ NGŨ? –tiếp



***

Không ít người lo lắng cho tình thế chơi vơi hiện nay của ông Thanh.

Thế thì, phải quay lại cái tân-cố-ban của ông.

Chẵn nửa năm trước Beo đã bình chuyện tượng tự Ở ĐÂY . Xét thấy nó chính xác không chỉ riêng với ban bệ chống tham nhũng, mà với cả tân-cố-ban của ông Thanh, nên không cần bình thêm nữa.

NQ 4 và tân-cố-ban là hai sản phẩm đầy giáo điều, xa rời thực tế. Nó đậm đà bản sắc của một anh giáo làng sáng ngẫm ngợi Con kiến mà leo cành đa, Leo phải cành cụt leo ra leo vào, tối lại ngâm nga Con kiến mà leo cành đào, Leo phải cành cụt leo vào leo ra.

Và, hãy đặt hai sản phẩm ấy bên cạnh sản phẩm (tuy manh nha chưa thành hình) của ông Nhân Beo viết trong entry 1 để thấy, vì sao đất nước này cần những người...Mỹ quốc học.

***

Chẳng có lẽ có thể gì sất, chắc chắn rằng tính từ năm 1975 (thời điểm Beo nhận thức xã hội được), chưa bao giờ chuyện mất đoàn kết ở cấp chop bu lại phơi bày ở mức kinh khiếp như hiện nay.

So sánh với hai vụ ầm ĩ nhất trong quá khứ.

Thời hai cụ Linh Kiệt, bất đồng giữa các cụ cao quý lắm. Ấy là sự khác biệt về khuynh hướng phát triển, phương thức điều hành đất nước giữa buổi giao thoa hậu chiến tranh-tiền đổi mới. Và xã hội cần, cần lắm những bất đồng tương tự, để đi lên.

Vụ ông Lê Khả Phiêu, phức tạp và đơn giản hơn. Nguyên nhân phức tạp không thể diễn giải vài dòng trong một entry blog, nguyên nhân đơn giản do chính ông Phiêu tự đái vào chân mình và, quân đội đã ra tay giải quyết rất nhanh gọn, rất sạch sẽ.

Hiện trạng hiện nay khác hẳn.

Nó âm ỉ dai dẳng từ đầu nhiệm kì, nhưng ông Tổng bí thư đã không đủ quyền lực, bản lĩnh và, diễn đạt cách nào cũng khó chuẩn, nhưng chính xác là không đủ nốt cả vị thế để gọi các đương sự đến, đập bàn chỉ tay mà rằng: non song Việt nam có được vẻ vang hay không, dân tộc Việt nam có vẻ vang sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn vào sự đoàn kết đồng lòng của hai chú.( Sozy cụ Hồ vì đã dám cải biên lời cụ).

***

Đại hội, giơ tay bầu bán.

Giữa nhiệm kì, lại vẫn những cánh tay ấy giơ lên...kiểm nghiệm lại sự giơ tay lần trước.

Mục 7 điều 84 của bản hiến pháp vẫn đang có hiệu lực, quy định rất rõ ràng, quốc hội có quyền bãi nhiệm Chủ Tịch nước, Thủ tướng... đếm chi li tổng cộng lại đúng 49 vị. Quốc hội cứ dùng hết những quyền đang có, chuyện nước ở nơi cao nhất điều hành một quốc gia  gần trăm triệu dân, hẳn đã không giống trò chơi ráp hình đến thế.

***

Bé cái lầm nếu nghĩ hai chữ ngã ngũ Beo viết về chuyện thiên đình. 5 quân bài tênh hênh cả ra thế, có gì đáng bình bàn nữa.

Ngã ngũ ở đây là từ góc độ của dân chúng.

Chấp nhận yếu hèn ngu muội chứ hùng dũng sang trọng như thế,  mà làm chi!

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

NGÃ NGŨ?


***

Trong các chính trị gia hàng đầu (theo nghĩa chức tước) hiện nay, ông Nguyễn Thiện Nhân là người duy nhất có xu hướng kĩ trị và có học vấn cao nhất (theo giá trị nơi cấp văn bằng).

Ngay khi bước chân vào chính trường bằng chức Bộ trưởng Bộ Giáo dục, ông đưa ra triết lí (tạm gọi) cải cách đầu tiên: phải đề cao giá trị của sự trung thực trong toàn xã hội và giáo dục lại giá trị ấy bắt đầu từ trẻ con.

Hậu kết quả: gần như toàn xã hội chống lại ông, trừ trẻ con chưa biết gì.

***

Cần kiệm liêm chính chí công vô tư, những giá trị vĩnh cửu không thể phủ nhận và ông Hồ đã mang chính cuộc đời mình ra làm mẫu mực thực hiện nó, cho ít nhất 2 thế hệ đảng viên của đảng ông.

Giữa 2012, xác định mối đe dọa sự tồn vong của đảng cộng sản là sự suy thoái đạo đức lối sống của đảng viên, nghị quyết 4 ra đời.

Có mang kính hiển vi mà soi  văn bản này cũng không thể tìm ra những biện pháp người ta sẽ áp dụng để đạt được mục đích cứu vãn đạo đức lối sống của một bộ phận không nhỏ đảng viên. Và thế là, các cấp vô-thưởng-vô-phạt thi đua nhau viết những bản tự kiểm điểm vô-thưởng-vô-phạt.

Không như những đợt chỉnh huấn cách nay 40 năm, người ta dùng luật đời để giáo dục nhau, đồng chí sát phạt đồng chí đến mức độ cái xấu tiềm ẩn thấy thế cũng ngán ngại không dám phát tác. Những năm hai nghìn mười mấy này, muốn xử nhau phải dùng luật pháp giấy trắng mực đen và luật đời là thứ xa xỉ phẩm. Hàng ngàn đảng viên bị kỉ luật, thành phố bí bét hàng loạt vấn đề an sinh xã hội, kinh tế, văn hóa...nhưng thành ủy thủ đô vẫn thừa liêm s nhận mình trong sạch vững mạnh, ví dụ cụ thể thế.

Nói vô-thưởng-vô-phạt, liệu có oan?.

Bi-hài-kịch tiếp tục ở chỗ, ngay lập tức cái NQ ấy được một hai vị chủ chốt dùng làm chiêu bài để tấn công vào một hai vị chủ chốt khác. Hai loại vũ khí chính là truyền thông và bạch đầu binh (chữ mượn trên mạng-đối lập cực chuẩn với hồng vệ binh).

Cũng học tập đạo đức ông Hồ, lấy tấm gương mình làm ví dụ. Khốn nỗi, thời thắp đèn dầu che mắt thế gian còn khó, huống hồ thời nối mạng toàn cầu. Ông bảo chỉ có căn nhà 51 mét vuông thì ngay lập tức thiên hạ phơi ra vài căn khác của ông. Mà nào nó có vu suông. Bằng chứng thế, cãi đằng giời.

Lòng vả khác chi lòng sung? (Chưa kể, lòng sung nó còn đỡ chát hơn THẾ NÀY )

Hậu kết quả đợt 1 của NQ4: toàn bộ những tệ lậu của cấp cao nhất tự lõa lồ ra trước toàn thể quốc dân đồng bào.

Rất nghiêm túc để đánh giá rằng: một kết quả tuyệt vời, một cơ hội vàng cho những thay đổi nếu,  thực tâm muốn thay đổi. Hai chữ thay đổi ở đây phải hiểu theo ý chỉnh đốn lại đội ngũ đảng chứ không phải đánh đổ một hai cá nhân nào đó, cụ thể  là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Ấy thế, nhưng nhà ông Bảo Sinh, đại diện nhân dân cần lao, lại phán thế này:

Dù ngồi ở bất cứ đâu
Chỉ đít đổi chỗ chứ đầu thì không

***

Ông Nguyễn Bá Thanh nổi tiếng chính trực nhưng là một chính trị gia tồi.

Về tình thế của ông, cách nay 3 tháng blogger DG đã viết chuẩn không cần chỉnh thế này, nhân vụ kết quả thanh tra Đà nẵng công bố gần như đồng thời với việc ông nhận chân trưởng ban Nội chính: Hốt ai mà không cần nói nhiều hử cụ? Cụ tính hốt cái đám mà cụ đã dùng đủ tiểu xảo để nó bơm xèng cho Nẵng trong suốt bao nhiêu năm qua á? Cứ dính đến BĐS và tài chánh ngân hàng là cụ hốt tất á? Thế cụ tiếp tục có ý định đưa dân cụ về với thời thiên đường trâu trước, cày sau à?
Kể cũng tội anh X và cũng nực cười cho đám trí thức rởm thiên hạ. Một thằng nó đã đủ bản lĩnh ngồi im rung đùi kệ mẹ khi từ cụ Tổng Nú đến cụ 4 Sang thi nhau nổ đùng đoàng đá đểu, thì hà cớ chi mắc mớ chi đến độ nó phải đi tay đôi kiểu đờn bà uýnh ghen với cụ Bá?

Lệnh không công bố rộng rãi kết luận thanh tra đất đai Đà Nẵng của Thủ tướng chưa ráo nước bọt thì hai ngày sau, nó tràn ngập trên tất cả các phương tiện truyền thông.

Thủ phạm là ông bạn nhậu sát- nách-ở-quê Thánh Ba, đã chơi một mũi tên mong trúng hai mục tiêu.

Mới sau 2 ngày số 4 Nguyễn Cảnh Chân họp, một mục tiêu của sát- nách-ở-quê đã trúng đích, và một mục tiêu bị hồi mã thương.

Cú hồi mã thương ngoạn mục bằng hai tân ủy viên bộ chính trị: ông Nhân và bà Ngân.
còn tiếp

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

GIỮ KÍN- ĐỂ TẾ AI?


***

 Trong văn bản trả lời cử tri các tỉnh về yêu cầu chính phủ phải xử lí triệt để hơn nữa các vụ việc tiêu cực, tham nhũng, bộ Công an đề xuất  Chính phủ báo cáo Quốc hội bổ sung, hoàn thiện hệ thống pháp luật về phòng, chống tham nhũng.
Một trong đề xuất đó  là nghiên cứu sửa đổi điều 7 Luật Báo chí, theo hướng: viện trưởng viện kiểm sát nhân dân, chánh án toà án nhân dân và thủ trưởng cơ quan điều tra các cấp có quyền yêu cầu cơ quan báo chí cung cấp nguồn tin đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Điều 7 Luật Báo chí hiện hành quy định thế này: “Báo chí có quyền và nghĩa vụ không tiết lộ tên người cung cấp thông tin nếu có hại cho người đó, trừ trường hợp có yêu cầu của viện trưởng viện kiểm sát nhân dân hoặc chánh án tòa án nhân dân cấp tỉnh và tương đương trở lên ...”.

So sánh có thể thấy, Bộ công an chỉ đề xuất thêm vào một đối tượng: thủ trưởng cơ quan điều tra, tức người lãnh đạo cao nhất đang trực tiếp làm án, được quyền biết nguồn thông tin, so với luật báo chí.

***

Tuyệt đại đa số các vụ việc tiêu cực tham nhũng do báo chí phát hiện, nguồn tin lấy được, thông qua các ngả thế này:

1. Từ mối thân quen riêng với...công an và viện kiểm sát, tuồn tài liệu cho.

Một chuyện ngoài lề nhưng có thật. Thời cụ Phan Văn Khải, Thông tấn xã VN có lệ làm báo cáo mật tổng hợp tình hình trong nước gửi riêng các UV Bộ chính trị. Cụ Khải có lần bực mình: tại sao cứ chép một đoạn báo cáo của công an làm báo cáo riêng không đầy đủ thế này.

2. Nội bộ đơn vị đấu đá, tay trong cung cấp thông tin nhằm mượn báo chí diệt nhau.

3.Cấp cao đấu đá, chỉ đạo cung cấp thông tin cho báo chí, cũng nhằm mượn báo chí diệt nhau nốt.

Ở hai trường hợp sau, tạm gọi tình thế của báo chí là ngư ông đắc lợi, nếu tờ báo đó giữ vững tôn chỉ vì một xã hội lành mạnh và trong sạch.
Cầm bằng ngược lại, thì việc bắt buộc xác định nguồn tin (từ bất cứ cơ quan nào) thực sự là...thảm họa không chcủa tờ báo đó.

Chiểu theo quy trình (thông dụng hiện hành) này, có thể thấy, việc báo chí hợp tác chia sẻ nguồn tin với công an là cần thiết vì: bên cạnh việc đẩy nhanh tiến độ phanh phui sự thật nó còn giúp báo chí cẩn trọng (và tự trọng) hơn trong việc sử dụng nguồn tin. 
Theo luật, biết được nguồn tin để rồi từ đó sàng lọc, xác định mức độ của sự việc hay xác định hướng điều tra, công an phải đề nghị Viện Kiểm sát phê chuẩn. Nghiễm nhiên, việc phê chuẩn yêu cầu báo chí mở miệng phải đi trước  việc phê chuẩn khởi tố.

Hãy hình dung đường đi và thời gian di chuyển của những văn bản đó, có thừa sức để tội nhân xóa sạch sẽ dấu vết?

Nếu có gì cần nói thêm, thì điều 7 luật báo chí  hình như từ ngày ra đời đến nay chưa được mang ra dùng bao giờ. Bởi nhẽ, những vụ chống tiêu cực nổi nang của  báo chí lâu nay mới chỉ  lòe được đám chúng dân, chưa qua mặt được nghiệp vụ của cơ quan chức năng để mà được yêu cầu...cung cấp nguồn tin.

***

Nếu có gì đáng bàn nhất trong đề xuất của bộ Công an, thì nó nằm ở chỗ: liệu các anh có bảo vệ được những người tố cáo trung thực trong quá trình trấn áp cái xấu? Câu trả lời của Beo dứt khoát là: không. Việc báo chí từ chối hay cung cấp nguồn tin cho công an, chẳng có chút  ảnh hưởng nào tới câu trả lời ấy. Giữ điều 7  hay mở rộng điều 7, cũng vậy mà thôi.

Thời buổi này, chỉ có những thằng Alếchxan đờ Ếch ao lắm lắm mới nhận định rằng, bộ công an (hay bất cứ bộ nào) đủ khả năng triệt thoái được (cái gọi là) tinh thần của báo chí.

Tinh thần thế, nguồn tin thế, giữ-để mà tế ai à!

TRĂNG NƠI CUỐI RỪNG TỔ QUỐC-tiếp


Mười rằm trăng náu, mười sáu trăng treo.

Điện biên không ngoài cuộc đua chen lên thành thành phố, nhưng nhìn đâu cũng vẫn đậm mầu tỉnh lẻ, vắng lặng tẻ nhạt.

Cách Điện biên chỉ hơn trăm cây, để đến được những bản tận cùng giáp biên giới Lào của huyện Mường nhé, phải đi hết non ngày.

Rừng Tây bắc giờ sạch sẽ toàn cỏ lác, giống như rừng Tây nguyên. Người Mông đốt rừng làm nương, thi thoảng xót lại những cây đại thụ cô quạnh cháy xém.

Cứu rừng bằng cách định canh cho người Mông, nhưng những người làm chính sách ngồi tận thủ đô và đám chống phá, núp sau đạo giáo, lợi dụng triệt để những khoảng cách giữa thực tế và chính sách. Đây cũng là một trong những nguyên nhân gây nên bạo loạn Mường nhé hồi năm ngoái.

Mặt trời từ từ lặn.

23 tình nguyện viên của  chương trình Áo ấm biên cương (AABC), tụ đến từ ba miền, nguyên đêm gật gừ trên xe đò, tiếp gần nguyên ngày dằn xóc, như được tiếp liều thần dược từ khoảnh khắc thiên nhiên huy hoàng ấy, quên mệt hòa nhau hát.

Đêm rừng thẫm rất nhanh. Vật vã gần 10h mới tới điểm tập kết.

Đồn 415 Nà Khoa là đồn biên phòng vất vả, xa xôi nhất trên toàn tuyến hơn 400 cây số đường biên do  Biên phòng Điện Biên quản lí. Cả đồn, vẫn ngồi chờ cơm. Cơm canh dọn ra trong những cái thau hai quai của lính.

Ba dãy nhà nứa lợp tôn che chắn gió lạnh mưa táp bằng những tấm bạt. Ngăn nắp, sạch sẽ. Cạnh gian bếp giữ lửa không bao giờ tắt theo phong tục người Mông là một cái nhà tắm cho nữ vừa dựng vội. Thượng tá Long nói như phân trần, 8 năm làm đồn trưởng 415, AABC là đoàn thiện nguyện đầu tiên vào đến tận nơi hoang sơ thế này, hẳn tiếp đón có nhiều sơ xuất. Những người đàn ông khỏe mạnh, đẹp đẽ giữa bốn bề rừng núi. Cả năm vài ngày về thăm gia đình.

Đốt một đống lửa giữa sân, nắm tay nhau chạy vòng tròn. Mưa sập xuống, nện vào đầu đau buốt. Không ai chịu núp mưa. Trời đổ nước cả tiếng, đống lửa vẫn không tắt.

Những thằng bé tầm tuổi Gái đẹp, níu chặt cánh tay mình hỏi Cô ơi kể cho cháu nghe với, ở Sài gòn người ta ăn chơi thế nào hả cô? Cô ơi hôm nay chúng cháu vui hơn Tết ta. Cô ơi ngày mai đoàn về chúng cháu buồn lắm...
Trăng nơi tận cùng của rừng tổ quốc, vàng đục, vẩn buồn.
Đêm thứ hai không ngủ.
Long tặng cho bộ đồ lính biên, tháo quân hiệu đang đeo nơi ve áo tự tay cài cho mình.
Thức dậy bằng kẻng. Nỗ lực đến tuyệt vọng cũng không thể ăn nổi cơm vào 6h sáng. Long bảo ăn mì nhé. Mì là quà của đoàn tặng đồn, không được phạm. Chị Hậu khảo cổ pha cho li cà phê hòa tan. Nhấm nháp thứ nước xa xỉ và tận hưởng những ánh mắt ấm áp bao quanh mình.
Chào cờ. Lá cờ tổ quốc lồng lộng bay trên đỉnh cọc tre đơn sơ. Chưa bao giờ hai chữ thiêng liêng mang cảm giác cụ thể đến thế. Nghẹn thắt nơi ngực, không thể hát nổi quốc ca.
Lại mưa. Tốp đu theo xe U-oát, tốp chập chuội xe máy của bộ đội. Điểm phân phát quà xe tải không vào được, cả đoàn vừa bì bõm khuân vác vừa cười đùa tạo dáng chụp hình, bao nhiêu đứa bấy nhiêu máy ảnh, Iphone Ipad. Gần 1h chiều điểm cuối cùng mới giao xong.
Lên cột mốc.
Mốc nằm trên đỉnh núi, sức lính leo chừng 45 phút là tới. Đồn cho 5 chú lính dẫn đi. Mình rớt vào tốp cuối. Và lạc đường.
Kì thực cũng chỉ phát hiện ra  triền lan đất xanh mướt điểm bông tím đẹp mê hồn khi quay về nhà ngắm qua ảnh. Cắm mặt leo. Chiếc khăn choàng mỏng điệu đà không che được hết hai cánh tay bị lá lan sắc cứa vào nhoi nhói. Vờ không thấy những con sâu róm vằn vàng vằn đen to bằng ngón tay út. Đầu tóc mồ hôi gội ướt sũng.
Ngẩng mặt lên, cột mốc ngay phía trước.
Điện biên là một trong hai tỉnh có cột mốc ba mặt Việt-Trung-Lào. Cột mốc kia là Việt-Lào-Campuchia thuộc Kontum.
Ngày đầy tràn những cảm xúc. Rưng rưng khóc.
Không cần nửa lời giáo huấn nào về lòng yêu nước. Từ cột mốc này, là Tổ quốc mình.
Chia tay. Cả đồn lên tận đường xếp thành hàng dài tiễn, trừ Long. Mình nấn ná đi cuối cùng. Ngoái lại, Long đứng nghiêm giơ tay chào, mình chào lại, như hai người lính.
Vì mưa, cung đường ấy lần ra gian nan gấp bội lần vào. Bọn thanh niên phải đẩy xe lấm lem lên tới cổ.
Cố giữ cái áo của Long thật sạch. Nắng, lấy áo trùm qua đầu. Chui trong áo, thầm sung sướng khi cảm thấy được chở che.

Chợt so, nơi phố thị, bao thằng đàn ông, nhỏ nhoi đến thảm hại, trước những thằng bé, trước Long.