Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

THỦ PHẠM LÀM DÂN NGU

Copy một ý kiến phản biện của Tuệ Hoan.
Tuệ Hoan  Mọi thứ cũng từ cái gốc mà ra. Một thời ngăn sông cấm chợ, chủ nghĩa lý lịch làm dân bần hàn, bần hàn thì đâm bần tiện, bần tiện riết thì thành hạ tiện.
Em nói chuyện nhỏ thôi, thế hệ em sinh sau 1975, năm 1984 em học lớp 1, lúc đó mới 6 tuổi thì biết con mẹ gì là con cháu ngụy quân ngụy quyền, nhưng vào, cô giáo nói giọng Bắc như chị, chỉ mặt: thế chúng mày con ngụy mà đi học làm gì??? Lên lớp 6, cũng ko cho học tiếng anh, hễ con cán bộ thì được ưu tiên chọn ngoại ngữ. Đến thời học đại học, năm 1995 thì may mắn hơn, ko bị xét duyệt lý lịch. Thế nhưng bà chị, ông anh những năm 1988-1990 bị xét lý lịch để không cho thì vào các ngành cụ thể thời thượng lúc đó. Giáo dục thế, thì đòi hỏi dân nó thế nào?
Còn về luật pháp ư, chị đòi có bàn tay sắt, cứ đọc những lời của luật sư Cảnh nêu trên sẽ rõ. Án bỏ túi, thậm chí những người làm thẩm phán, chánh án, ra sao chị thừa biết rõ. Một cơ chế như vậy mà chị đồ thượng tôn pháp luật? Còn chấp pháp, thực thi pháp luật, lại chủ yếu dựa vào nghị định, thông tư, mà đôi khi mấy cái văn bản pháp quy nó chọi ngược với pháp luật. Hành pháp làm luật luôn thì đó là cái gì?
Nói 1 chuện nhỏ thôi, csgt mãi lộ, đừng nói là vì dân làm hư. Bởi anh đại diện cho pl, cho công quyền, anh có trách nhiệm phải bảo vệ pháp luật trong mọi trường hợp. Chưa có cái đất nước nào buồn cười khi tuyên dương những người đại diện công quyền ko nhận hối lộ. Nếu theo lập luận dân sao nhà nước vậy thì khác nào bác tổng kể chuyện tề thiên.
Ngay những người như chị, từng là hạt giống đỏ. Cũng theo con qua Mỹ mà sống...vậy đất nước này đã như thế nào đây? Và đến khi nào luật pháp ko coi yếu tố có công cách mạng là tình tiết ưu tiên? Thượng tôn pháp luật nó còn nằm trong não trạng của những người có quyền làm luật nữa kìa.
Chúng ta một thời vô thần, chúng ta ko tin thượng đế, nhưng chúng ta ko thể là nhân dân. Vậy niềm tin gốc rễ cho đạo đức xã hội dựa trên nền tảng nào đây?
Nếu theo quy luật khách quan, thì hiện tượng, sự việc....đang xảy ra là một điều tất yếu.
Muốn có bàn tay sắt ư? Trước hết phải có những con người thiệt sắt, biết xấu hổ, biết nhục, biết đặt lợi ích cá nhân xuống dưới lợi ích quốc gia.
Một lỗi sơ đẳng, mà chị và cả những người cả 2 phía khi biên về những vứn đề như thế này mắc phải, hoặc có thể bỏ qua, đó là tính tương đồng trong so sánh.
Sự khác biệt của 2 chủ thể phải được so sánh trong mối quan hệ hoặc môi trường tương đồng. Ví như muốn so sánh xã hội mỹ với xã hội việt nam, thì phải so sánh cả hệ thức vận hành xã hội. Đây chính là yếu tố mà các bác rân chủ lẫn ko rân chủ lợi dụng để ngụy biện theo hướng có lợi cho quan điểm của mình.


CHẾT NGU- KÌ CUỐI

***
Vậy, Việt nam hiện nay phải bắt đầu từ đâu để được coi là quốc gia tự do như…Tây.
Không phải từ dăm ba chục người lếch thếch ôm lá cờ của quốc gia không tồn tại đã 39 năm đi hô hào dưới trời mưa tuyết. Hay dăm ba cái đài báo mà hiệu quả tệ nay hơn chỗ chém gió vỉa hè.
Không phải từ số người tương đương trong nước, bằng những biện pháp đấu tranh nửa lưu manh nửa thảm hại, khiến chính người thụ hưởng phải vác chổi ra nện cho mấy nhát.
Và, không phải từ chính phủ đương quyền. Có lật ba đời chế độ cộng sản đi, thì nhân quyền Việt dứt khóat vẫn không thể cải thiện.
***
Beo đi qua hơn 40 quốc gia. Lưu trú  nơi ngắn nhất 3 ngày (Argentina) và dài nhất là Mỹ. Trừ Đông Timor, tất cả các nước ASEAN Beo đều đến nhiều lần và ở nguyên tháng.
Một so sánh mang tính tuyệt đối, Việt nam là quốc gia dân chúng bất  chấp luật pháp nhất. Nhất chứ không phải bậc nhất, để có quốc gia tương đương.
Beo có cần phải chứng minh nhận định của mình ?
Một cuốn sách hot bán qua mạng. Hàng lọat công dân hạng nhất kĩ sư bác sĩ kể cả luật sư…công khai danh tánh, công khai chỉ dẫn nhau cách ăn cắp. Báo chí thản nhiên  xâm phạm đời tư, vu khống bịa đặt và thản nhiên gỡ bài, coi luật rừng đó ngang lời xin lỗi đính chính theo luật pháp.
Hàng ngày hàng giờ, thị thành hay nông thôn, cứ bước ra cửa bạn rất dễ dàng vấp ngay phải  hành động bất chấp luật pháp từ chính những người - bắt buộc phải hiểu biết luật pháp- như thế.
Việt nam hiện nay, cần một chính phủ với bàn tay sắt, chính phủ ấy cần tồn tại hàng chục năm và hơn nữa, để buộc rèn dân chúng vào khuôn phép của một trật tự xã hội văn minh. Thóat dần khỏi lối sống làng xã, nay thêm phần biến thái bởi ảnh hưởng của xã hội hiện đại ngòai Việt.
Trật tự xã hội ấy là nền móng để nhân quyền phát triển. Nói nôm na, phú quý mới sinh lễ nghĩa được vậy.
Đòi tự do dân chủ từ chính phủ cầm quyền, là tiến trình ngược với thực trạng.
***
Nước Mỹ góp mặt trong những nhân vật đầu tiên viết ra bản tuyên ngôn nhân quyền của UN năm 48. 40 năm sau, 1988, họ mới chính thức tham gia vào công ước quan trọng bậc nhất của thế giới.
Bạn hãy bỏ ra 10 phút đọc hết bản tuyên ngôn và hình dung 29/30 điều ấy khi thực thi trên đất nước Việt, những chuyện gì sẽ xảy ra. Beo thì nghĩ: dân chủ chỉ dùng để tự do đứng đái giữa đường.
(Làm sao để thay được chính phủ hiện nay bằng chính phủ có bàn tay sắt,  từ từ Beo nghĩ tiếp)

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

CHẾT NGU-kì 2

Trước khi viết tiếp, Beo rẽ ngang bài viết của tác giả Trần Nhật Phong mà một bạn facebook vừa inbox cho và đề nghị Beo bình luận.
TNPhong tổng kết (chữ in nghiêng) thắng thua của 2 phe. Beo chỉ bình phần thắng.
Sự thắng của phe cờ vàng.
*** Thứ nhất đánh động được dư luận các nước chú ý hơn đến tình hình nhân quyền tại Việt Nam.
Má ui, 2014 rồi vẫn lụi hụi đánh động thì định đánh đến bao giờ cho động hả trời.
*** Thứ hai vạch ra những chiến thuật mà nhà nước Việt Nam thường áp dụng để đối phó với những chỉ trích về nhân quyền như lần khảo sát năm 2009. Người giúp cho phía tranh đấu nhân quyền vạch ra chiến thuật là nhân vật tên Đặng Xương Hùng, người từng phục vụ trong bộ ngọai giao Việt Nam và rời khỏi đảng Cộng Sản năm 2012.
Má ui phát nữa. Suốt từ 2009 đến giờ mà một lũ một lĩ tổ chức phi chính phủ phải đợi đến anh ý vạch cho mới thấy chiến thuật của nhà nước Việt, thì việc Beo đặt tên cho là NGÓ ở phần đầu, ngẫm cũng chả oan.
Anh ý là ai? người ăn đẫy tễ lộc cộng sản, mua nhà sắm cửa nước ngòai, nay muốn định cư nhảy ra làm phát xin tị nạn chính trị. Anh ý lại đường đường lên máy bay, chẳng ai cấm cản ai đe nẹt dọa dẫm, thậm chí tiễn đưa anh cười như Nga xô thì vạch ra cái gì, thuyết phục được mấy ai.
*** Thứ ba là cuộc tường trình từ những nhân vật tranh đấu cho nhân quyền trong nước đặc biệt là trường hợp ông Phạm Chí Dũng, người vào giờ chót bị công an Việt Nam ngăn chặn không cho lên máy bay, nhưng vẫn có bản tường trình qua hình ảnh video, cho thấy họ vẫn chiến thắng trước sự ngăn cản của nhà nước Việt Nam.
Nhìn từ phía nhà nước có thể nói ngược lại, bằng hành động ngăn chặn PC Dũng ngay tại sân bay cho thấy, Việt nam hòan tòan tự tin trước cuộc sát hạch. Cấm công khai. Và, ngon hơn,  PCDũng vẫn post ý kiến mình một cách rất…tự do.
Thứ nữa, phải đính chính điều này: PC Dũng không phải là nhân vật đấu tranh cho nhân quyền một cách có ý thức, có hệ thống, giống hệt như hầu hết các nhân vật tự xưng  nhà nhân quyền hiện nay. Nguyên, Dũng tham gia vào một cuộc đấu đá nội bộ bằng cách viết bài cho trang mạng Quan làm báo, một phe tống Dũng vào tù. Cha Dũng chạy vạy các cửa, cứu Dũng ra. Dũng được trả công bằng một cái ghế công chức quèn hiện ngồi chơi xơi nước cuối tháng lĩnh lương tại Viện Nghiên cứu phát triển TPHCM.
Rảnh, Dũng trả hận bằng cách…đấu tranh cho nhân dân ta quyền. Beo dự thêm: một thời gian nữa, Dũng sẽ còn đấu tranh cho quyền được sống của Cuba hay quyền được bình đẳng nam nữ của Namibia. Cứ chờ xem.
Sự thắng của phe cờ đỏ (lưu ý đây là tổng kết của cá nhân TNPhong, phái đòan chính phủ Việt chưa có báo cáo tổng kết chính thức).
*** Thứ nhất phía Việt Nam cho rằng họ đã chiến thắng khi vạch ra động cơ chính trị đằng sau cuộc vận động khảo sát UPR lần này.
Mượn chính lời TNPhong tổng kết về sự thua của cờ vàng, dâng tặng sự thắng này cho phe cờ đỏ:
Cái thua thứ hai là thiếu sự định hướng, nên bên cạnh cuộc khảo sát lại xuất hiện cuộc biểu tình với cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, điều này có thể có ý nghĩa quan trọng đối với những người Việt từng phục vụ dưới lá cờ đó và sự thiêng liêng, nhưng nếu đem đến những nơi như trụ sở LHQ thì xem như trật lất, vì trụ sở LHQ sẽ không kiếm ra lá cờ đó biểu tượng cho quốc gia nào trong hiện tại, và phía nhà nước Việt Nam lại khẳng định, những người tham gia cuộc chỉ trích chỉ muốn lật đổ chế độ hiện nay để tái lập thể chế VNCH đã không còn hiện hữu chứ không phải tranh đấu cho nhân quyền gì cả.
*** Thứ hai phía nhà nước Việt Nam cho rằng họ đã gây bất ngờ cho phía chỉ trích, khi đem tất cả những bộ, ban ngành liên hệ đến tường trình ở Thụy Sĩ, bao gồm luôn bộ công an, bộ thông tin truyền thông, bộ kế hoạch và đầu tư v.v.
Điều này Trần Nhật Phong võ đóan hoặc thiếu thông tin. Năm 2009, thành phần đòan Việt nam cũng  đủ ban bệ như vậy.
*** Thứ ba nhà nước Việt Nam cho rằng họ chiến thắng với những lời khen ngợi của một số quốc gia về những phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo cũng như nâng cấp đời sống dân chúng v.v.. Phía Việt Nam cho rằng họ đã thành công khi đưa được các thông tin này ra trước sự chứng kiến của nhiều quốc gia, để xác định về ý nghĩa rộng rãi hơn của 2 chữ nhân quyền mà không bị đóng khung thuần túy trong các quyền ngôn luận, đi lại hay tôn giáo.
Điều này rất có thể TNPhong đúng. Nhưng trong ngôn ngữ báo cáo chính thức, phe cờ đỏ sẽ diễn đạt thế này: Việt nam đã thành công khi thuyết phục cộng đồng quốc tế về một khái niệm nhân quyền gắn liền với đời sống dân sinh và dân trí, phù hợp với văn hóa truyền thống của VN.
*** Sau bình luận của Beo, các bạn tự rút ra kết luận thắng- thua trong cuộc điều trần, khá vô bổ, vừa kết thúc  nhé.

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

CHẾT NGU

***
Phải thừa nhận, Phạm Chí Dũng lãng mạn. Cái lãng mạn của đứa trẻ vị thành niên chưa phát triển đủ tư duy.
Ấy là Beo nhận xét về khía cạnh tinh thần của bản bá cáo Dũng định đem sang Geneva nhờ bố nuôi về húng riềng bố đẻ. Chứ nội dung, ngòai những câu chữ choang chóac thì cũ rích cũ rác hàng thập niên.
Từ 2006, Hội cuốc liên ra  một định chế gọi là The Universal Periodic Review (UPR), dịch là Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát. Theo đó, 4 năm rưỡi một lần, thông qua Hội Đồng Nhân Quyền, Hội cuốc liên lại có cuộc kiểm điểm các quốc gia thành viên, để xem các nước đó có thi hành đúng các hiệp ước quốc tế mà họ đã ký kết hay không.
Có 3 bản báo cáo chính thức sẽ được trình bày và thông qua tại UPR: 1. Của quốc gia được kiểm điểm ; 2. Của Liên Hiệp Quốc ; 3. Báo cáo tổng kết của các thành viên liên quan (gồm phái đòan chính phủ, các tổ chức phi chính phủ- riêng tốp này Beo đặt là NGÓ, các nhà hoạt động về vấn đề nhân quyền ở quốc gia được kiểm điểm…).
Chỉ có nàng cựu phóng viên Sài gòn tiếp thị, chắc lần đầu  trông thấy hội nghị dạng này, mới hớn hở phấn khích đến thế khi biên viết trên BBC và, cũng chỉ những kẻ tư duy phát triển chưa đủ, mới tin rằng cái UPR kia  sẽ thay chuyển được  tình thế trong nước.
Hơn hai trăm khuyến cáo, chứ hai mươi nghìn khuyến cáo, cũng vậy thôi.
Giá trị tiếng nói của Hội cuốc liên nay mang rất nhiều yếu tố tinh thần, nghe sướng là chính chứ rất ít giá trị thực tế. Đơn giản, vì UN không có quyền chế tài đi kèm.
Chế tài cao nhất có thể là cấm vận từng phần hoặc tòan bộ một quốc gia. Động não tý nhé các cô chú rân trủ. Liệu các chú Nhật, Mỹ, Trung, Nga-những kẻ đang nắm đầu cả 180 thành viên  Cuốc liên- có hy sinh vài trăm tỷ Obama đầu tư đang nằm trong két sắt anh Bình ruồi, để đổi lấy  nhân quyền cho dân Việt không?
Và chúng dân trong nước, sẽ ra tay bóp  đám rân trủ thành bã, nhanh hơn công an, khi cô chú  đổi nốt bát cơm không cá của họ, để lấy quyền được chửi.
Nghe Beo tổng kết đây: các UPR (đã thực hiện được 18 cuộc với các quốc gia cả thảy) chưa bao giờ có tác động thực tế đến nước được kiểm điểm.
Giá trị lớn nhất mà nó mang lại cho quốc gia được kiểm điểm là nâng cao một phần nhận thức về nhân quyền, cho chúng dân và cho chính phủ quốc gia ấy.
Không ai khác, tàn phá giá trị duy nhất ấy, chính là đám đang hô hào sát cộng, tại Geneva và tại VN.

Từ từ biên tiếp