Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

ĐỪNG LÀM NHỤC ÔNG ĐỨC



- Theo chị, ông Ba Dũng có liiện lụy gì nếu Bầu Đức phá sản ? Tôi tin vào sự trung trực của chị. (Tuan Tran Hau).
- HAGL hiện nợ các ngân hàng hơn 27 nghìn tỷ đồng,  trong đó hơn 8 ngàn tỷ đáo hạn, phải trả trong năm nay.
Lưu ý: Gần 14 ngàn tỷ (hơn 50%) là vay trái phiếu. Một hình thức vay nhanh với lãi xuất rất thấp.
Hiện tại, 3 ngân hàng HAGL có khoản vay lớn nhất là 1. BIDV gần 11 ngàn tỷ. 2.  Eximbank gần 4 ngàn tỷ. 3. VP Bank 2.800 tỷ.
Theo LS Đinh Thế Hưng: Điều 18 Quy chế cho vay 1627:  1. Tổng dư nợ cho vay đối với một khách hàng không được vượt quá 15% vốn tự có của tổ chức tín dụng, 2. Chỉ được cho vay vượt quá mức giới hạn trên khi được Thủ tướng Chính phủ cho phép đối với từng trường hợp cụ thể.
Thứ nhất: Quy định không được cho vay vượt quá 15% vốn tự có là quy định “chết ngay” nếu vi phạm, sẽ không có bất kì một ông bà chủ hay CEO ngân hàng nào dám thò bút kí. Họ sẽ không  đằng thẳng làm điều đó mà sẽ lách luật để tránh khoản 2. Lách thế nào, lại là một câu chuyện dài, vừa đậm tính chuyên môn sâu của ngân hàng, vừa hấp dẫn như tiểu thuyết trinh thám dẫu ông   Conan Doyle có đội mồ sống dậy, cũng không lột tả được sự bí hiểm hấp dẫn. 
Như vậy, thậm chí Thủ tướng có muốn, cũng khó mà "họ" cho được liên can.
Thứ nhì: Việc HAGL đang mất thanh khoản nặng là có thật nhưng cũng đừng quên, tất cả các khoản vay của họ đều có thế chấp. Việc mất thanh khoản này  cực kì bình thường trong nền kinh tế tự do- chữ chính xác mà chúng ta lâu nay trại ra thành kinh tế thị trường.
Nhận định của tôi, khả năng phá sản của ông Đức là bằng 0. Tuy nhiên, truyền thông bâu lại hội đồng họ như đang và sẽ, khéo lại chết thật, chả đùa.
Tôi từng đánh giá trên blog này, media là khâu tồi tệ nhất của HAGL. Cái cách đưa tin về ông như hiện nay, ko rõ vô tình hay hữu ý, tựu như làm nhục ông ấy. Với những gì ông mang lại cho hàng chục vạn công nhân ông, cho vị thế đất nước này trên trường quốc tế dù ở quy mô hẹp, rất xứng đáng để chúng ta kính trọng.
Thứ ba: Việc truyền thông đưa ra hàng tá “hồi môn khốn khó” của nhiệm kì trước nhằm khuyếch trương nhiệm kì sau là bài học cũ vẹt trong làng báo. Chỉ khác trước đây, giờ nó không còn vô tư miễn phí nữa.
Trừ khi họ vi phạm pháp luật có bằng chứng, không một nền báo chí nào khơi khơi đánh vào doanh nghiệp. Bởi ngay cả khi phải phục vụ cho sân sau của một nhóm chính giới, h cũng không bao giờ chọn cách cướp đi miếng cơm hẩm của người lao động, như Việt nam.

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

1-0 NGHIÊNG VỀ DƯ LUẬN VIÊN

COPY TỪ FACEBOOK BAC VAN VUONG

Vài điều muốn nói thì đã nói rồi, chỉ xin nhắc lại 1 chi tiết
- Khi các bạn nam nhi dân chủ hùng hổ át vía 2 phụ nữ bằng những luận điệu bài Tầu, tôi chợt nghĩ, dường như chống Tầu là con bài giá trị duy nhất của các bạn. Thù ghét người Tầu, là một thứ ẩn ức tông dật, do đó với chiêu bài chống Tầu, các bạn sẽ thu hút được đám đông, những cái đầu vừa ngu vừa nóng, trong ngắn hạn, bởi vì, tôi giả thiết, nếu như vẩu tộc “rũ bùn đứng dậy sang lòa”, cộng sản vẩu sụp đổ, và một thể chế dân chủ hiện diện, khi đó các bạn sẽ chống Tầu kiểu gì? Lại lượn lờ Bờ Hồ và chửi bậy trên fb? Hãy nhìn sang Philipine, họ có một thể chế dân chủ, là đồng minh quân sự của Mỹ, kết quả là vẫn bị Tầu cướp không bãi đá và đang đi kiện (củ khoai). Nói như vậy để thấy rằng, chống Tầu chỉ là chiêu bài, không phải mục đích của các bạn.
Chống Tầu chẳng liên quan gì tới tự do, dân chủ.
Nhìn chung, các bạn dân chủ ở xứ vẩu hiện nay đang phản kháng chỉ vì các quan chức xứ vẩu tham nhũng quá đáng, chất lượng sống thấp, các lĩnh vực quan trọng như giáo dục, y tế quá nhiều bê bối…v.v, tóm lại là phản kháng vì bất mãn. Đặt giả thiết, nếu tất cả những điều này được khắc phục, chắc các bạn sẽ bebe cất khúc hoan ca “Đảng đã cho ta mùa xuân”.
Tôi không phản đối các bạn về điều đó, bởi vì đó là quyền của các bạn, nhưng tôi không thích một phong trào dân chủ bầy đàn với xuất phát điểm là bất mãn, thừa hung hăng nhưng thiếu trí tuệ. Tôi muốn phong trào dân chủ phải xuất phát từ sự tự nhận thức, từ nỗi nhục khi nhân quyền bị tước bỏ, tự do bị xâm phạm. Tôi muốn phong trào dân chủ phải xuất phát điểm từ tri thức, vì chỉ có như thế, nó mới tránh khỏi sự phản kháng vô minh. Muốn như vậy, các bạn dân chủ cần học tập nhiều hơn nữa.
Hãy nhớ rằng, vẫn có thể có một xã hội phát triển về kinh tế nhưng nhân quyền và tự do lại tụt hậu. Mô hình này rất nhiều, hãy nhìn điều đó chỉ ở loanh quanh châu Á. Một cuộc sống đầy đủ về vật chất nhưng nhân quyền và tự do bị chà đạp chúng ta vẫn sống tốt, nhưng đó mới chỉ là sống theo kiểu loài vật.
Cũng nên nhắc các bạn, khẩu hiệu của cuộc cách mạng hoa nhài Tunisia là: “Nhân quyền cần thiết hơn bánh mỳ”
Cuối cùng, tôi van xin các bạn, làm gì thì làm, đừng nhân danh dân tộc, tổ quốc, nhân dân. Ai là nhân dân? Chỉ các bạn thôi sao? Những cô bé làm phóng sự, họ không phải nhân dân? Nhân danh những điều to lớn, là bịp bợm, là dối trá, là lưu manh. Hãy nhân danh nhân phẩm của các bạn, lương tâm của các bạn, trí tuệ của các bạn, như thế vừa hợp lẽ vừa thành thật vừa không gây phản cảm.

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

TÂY DỐT ?

Bạn ý là thạc sĩ phân tích tài chính, tốt nghiệp từ trường top 10 nước Mỹ về chuyên ngành này, nên mình tin bạn ý hơn tin ông tây giả cầy trong bài viết dưới đây.
- Mẹ. Ông đại sứ dốt, tay nhà báo dốt hơn. Mấy đại sứ kiểu này cho về vườn hết
- Chuyện gì thế con. Mẹ chưa đọc.
- Mẹ chịu khó đọc đi con chỉ ra điểm sai cho.
- Rùi
- Cái freeway ông nói là  E11, hoàn thành từ năm 1980. Sao có thể lấy giá của năm 80 so với giá của 2015.
Nếu chỉ tính về giá trị đồng tiền, 4 triệu năm 80 ngang với 12 triệu 2015. Và đó chỉ thuần là giá trị đồng tiền thôi. Chưa tính đến vật giá xây dựng và những chi phí khác.
Theo Báo cáo của World Bank thì giá trung bình  làm 1 freeway 4 lane bây giờ là 16 tr đô la/km rồi. Chưa kể chi phí giải tỏa và xây dựng hệ thống ngầm như  cáp điện, thoát nước...
- Tóm lại, con đừng đọc những gì  có tẹo học thuật trên báo chí Việt. Phí thời gian.

Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

CHUYỆN CHÚNG MÌNH


Uh! Kể hết ra, có mà thành trường thiên tiểu thuyết.
Cho dù, hôm nay, đứa nào nhà cũng vài ba căn. Công ty, cửa hàng bề thế.
Cho dù, hôm nay, tài khoản đứa nào cũng đếm mệt mỏi mới hết số 0. Chỉ cần ới chưa hết câu, tui xây trường chỗ này, tui mua xyz thứ chỗ kia...tài khoản thiện nguyện đã nhảy  năm ba chục triệu.
Cho dù, con cái đứa nào ngon lành cả. Toàn hãnh diện theo kiểu, ui chúng nó có chịu cưới xin gì đâu, mụ sướng nhé có cháu rồi, trời trời ở nhà  em vẫn phải la rầy riết...
Chúng Mình, giống nhau, đều bắt đầu câu chuyện bằng Ngày xưa tui khổ lắm...
Ngày xưa, có đứa 8h sáng hôm sau sinh con, 4h chiều hôm trước vẫn  lật vật với cái xe máy cup 78, nối dài yên sau bằng 2 cây gỗ, chở một núi sách vượt  quá đầu đi giao.
Quay về, lạ hoắc hai cô-chứ ko phải một như thường tình- nhồng nhỗng không mảnh vải, đang cười đùa trong nhà mình.
Ngày xưa, năm cô cùng lúc thông báo, em có bầu với anh nhà. Uh, thì cứ đẻ đi, chị nuôi. Cô nào không chịu đẻ, chị dẫn đi phá. Mà cũng đi lén lén chứ  loang rộng tin ra, mất thể diện chồng.
Mà nào, có phải chồng kiếm ra tiền đâu. Tử vi thân lập thân, chả cậy nhờ ai.
Ngày xưa, chẳng đứa nào xấu gái. Lại còn nấu ăn ngon. Lại còn đẻ con đẹp.
Hàng chục câu chuyện ngày xưa chưa xa, hằn sâu vào tâm trí như thế. Để rồi hôm nay, chung tụ lại một sở nguyện, mang chút ấm áp cho những người khổ, như ngày xưa của Chúng Mình.
Nhấm nháp thật chậm món khoai sọ chấm muối vừng tha về tận Sàigòn, nhìn Gái em  hí húi với bún với mắm.... những món quà chỉ những người phụ nữ rất đảm đang vén khéo mới làm ngon được đến thế, nhớ bạn như nhớ người tình.
Lẩn vẩn nghĩ đến chữ DUYÊN trong nhà Phật.
Uh! Chúng Mình thật DUYÊN.