Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

LUNCH CHAT. 6

1. 
MÌNH: Cho đến tháng 4 năm ngoái, nước Đức vẫn truy tìm và tìm ra cựu trung sĩ SS Oskar Groning, nhân viên kế toán ở trại tập trung Auschwitz, để tống giam khi ông ta 94 tuổi. 
Chúng ta, đang trải thảm rước một kẻ từng thảm sát đồng bào mình về làm công việc khai dân trí.
Chuyện gì đang diễn ra trong "tâm khảm" người Việt thế ? Lòng bao dung bệnh hoạn hay là cô, cay nghiệt bệnh hoạn?
NÓ: Chuyện này nói ko cân nhắc cẩn thận thì chúng ta rơi vào thói phản ứng cảm tính như đám đông hiện nay.
- Cô chưa tìm được lập luận chắc chắn cho cảm nghĩ của mình.
- (Yêu cô vì cái cân nhắc thành thật đó)
- Không lạc đề
- Không lạc đâu. Bởi đó là lương tri của trí thức có tâm với sự phát triển. Nếu chính ý nghĩ đó chưa thật trả lời rốt ráo cho chính cô, thì phát ngôn chừng mực là "có ý thức", có trách nhiệm đấy. (Vậy mới là ý thức hơn 4 tiếng nhé)
Cái confused của cô rất cần thiết, theo cháu. Nó đặt để, xắp xếp phản ứng của chúng ta lại, xu thế đang gọi là "ý thức" ấy! Giúp ta xác định cái gì cần lên tiếng quyết liệt, cái gì cần mở ngoặc là cảm giác cá nhân. 
2.
NÓ: 1. Công việc, vị trí công việc (phần việc của ông Bob Kerrey với Fullbright tại VN) được đánh giá dựa trên Work Description và How will he commit with the work description? (tạm dịch ý: nhìn việc không nhìn người)
MÌNH: Nói vậy là thuần lý tính. Bởi ông này đích thị là tội phạm chiến tranh.
- Bình tĩnh. Cô có lý do: thân nhân nạn nhân của Bob còn cả đấy. Cháu tôn trọng phản ứng của cô, vì rất hợp lý, vì rất con người. 
Trong cảnh nghèo thì gả con cho thằng có tiền án sát nhân cũng chịu, chỉ dám hy vọng nó ko giết nốt ta một lần nữa.
- Nghèo thì ko có liêm xỉ à!
- Cô thử dùng phép tâm ý tương đương, để xem chúng ta "giết" bao nhiêu mầm tốt cho sự phát triển nhé: Ông X từng là y tá, trình độ đâu mà làm vai trò chủ chốt cho đất nước. Ông X từng chống Mỹ vậy liệu có tin giờ ông thiện chí hợp tác với Mỹ. ( Ở đây chỉ xét background quá khứ, phủ định quá trình phát triển). Chắc cô đã hiểu ý cháu.
Cô chỉ có thể bày tỏ trên vai trò những lo lắng, suy nghĩ và cảm giác cá nhân thôi. Phần còn lại dành cho đầu óc người đọc, ai thấy cái nào hợp lý thì add vào hệ consideration (chú trọng) của mình.
3. 
MÌNH: Chúng ta đang trong bối cảnh nghèo đủ thứ, cái loạn của dân trí cũng là một loại nghèo. Vậy nên cố gắng "ý thức', nâng niu những hạt mầm yếu ớt... từ bữa h cô chưa viết là vậy.
Nhưng riêng với Bob Kerrey, cô lại so sánh thế này: Vì sao người Đức 71 năm sau vẫn không thôi truy lùng Đức quốc xã ?
NÓ: 1. Đừng so sánh với phản ứng hành xử của nước khác.
2. Xét về tội một con người thì phải xét mức độ minh bạch và đền tội đủ chưa, nếu minh bạch và đền đủ rồi thì cho họ cơ hội làm việc khác.
3. (Lạc đề) Chuyện "Truy lùng Đức quốc xã" là một chuyện "vui" khác nhé! Không phải ai cũng lên án và theo khuynh hướng này đâu. Nó liên hệ cả việc chống di dân trong năm vừa qua nữa đấy. Hơ hơ hơ...
- Cô copy lại một comment ở FB một người bạn: 
"Tàn sát và nói dối đến tuổi sắp mãn phần, không thể và không nên đại diện cho tri thức và các giá trị về cống hiến của Mỹ tại Việt Nam! Quan điểm của anh là chúng ta có thể tha thứ nhưng không quên. Còn nếu chúng ta có thể quên điều đó vì một ngôi trường thì không có gì để nói. (xin lỗi tác giả vì quên mất nguồn)
Ôi trời ơi, tha thứ và quên là đồng một phạm trù. Vừa tha thứ vừa nhớ, dân gian gọi là kẻ 2 mặt.
- Lại cay nghiệt rồi.
4.
MÌNH: Chính xác là phải cay nghiệt vì trong trường hợp cụ thể này, giữa lý tính và cảm tính đối lập nhau. 
Cháu hãy hình dung, một ngày Bob đứng trên giảng đường, dạy con cháu chúng ta về lòng bác ái. Ko cần hình dung, nó sẽ trở thành hiện thực trong một tương lai rất gần
NÓ: Hãy nghe và phân tích bài giảng của Bob, thấy đúng thì thì nghe, sai thì phản biện... - So what?!!
- Hãy đóng vai Bob, cháu sẽ trả lời ra sao khi có 1 phản biện : ông không đủ tư cách dạy tôi về bác ái
- Ok! Đóng vai! (Chấp nhận ở đây cả 2 giả định: 1 là Bob dạy về đạo đức, và 2 là Bob thành thật)
Trả lời: Vâng, tôi đã từng sai, sai ngay trong vai trò làm một con người nhân bản một cách bình thường. Các bạn hãy học/nghe bài giảng của tôi, đừng lấy tôi làm gương.
- Hỏi tiếp. Con đường lầm lỗi của ông là hãn hữu. Một người từng phạm tội sát nhân hàng loạt, giờ nhận được quá nhiều ưu ái của cuộc đời, và sự ưu ái lớn nhất là được chính nạn nhân tha thứ, thậm chí trọng vọng.
- Nếu phải học từ tôi, xin học lấy thái độ hướng thiện và trách nhiệm đền bù, vì nó mà tôi đang cố mang đến các bạn những bài học đạo đức thuần khiết hơn chính bản thân tôi.
Những kết luận của cô ở trên rất nhiều cảm xúc và nó có lý do để bật ra, tôi xin gánh chịu như bấy lâu nay đã chịu. Tôi xin đi vào câu hỏi cô vừa đưa: "Vậy ông muốn chúng tôi tránh vết xe đổ của ông ở góc độ nào"
Tôi đã làm sai vì quá tin vào lý tưởng mình chọn, bài học đầu tiên là luôn xét lại lý tưởng của mình trong mọi thời điểm phát triển của nó, vì ngay khi ban đầu nó đúng nhưng vẫn có thể sau đó là phát triển sai. Và rồi, khi quyết định làm vì lý tưởng thì trong mỗi hành động cũng cân nhắc kỹ hành động mình gây ra... Rồi nữa, khi đã gây hành động có kết quả xấu, cần tích cực nhìn nhận và đền bù một cách có trách nhiệm...
(Hết câu trả lời, chỉ remind ngoài lề: đến kẻ cướp vẫn có lời lương tri, dù chỉ nói lý thuyết nhưng anh ta vẫn rất hữu dụng khi gieo lý thuyết tốt cho cộng đồng)
- Như vậy kết luận, chính chúng ta phải HỌC CÁCH quên đi. Hay nói cách khác, chúng ta phải học cách chấp nhận. Chấp nhận một sự thật như dao cứa vào tim, não hàng ngày là face to face interaction với kẻ sát nhân.
Sự chấp nhận này tại sao đau đớn ? Vì nó là cú tát hữu hình vào cái tưởng- như- vô- hình, đó là NHÂN PHẨM.

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

VĨ THANH HÀI BUỒN


1.
Bạn vào nhà thờ, Cha hỏi:
- Con có muốn xưng tội hôm nay không ?
Có 3 giả định trả lời.
- Có; Không.
- Tại sao lại phải xưng tội với cha ?
- Ông bảo tôi có tội à ?
Câu 1 là của người có đạo. Câu 2 của người vô thần và câu 3, đích thị của người ... Việt.
Tôn giáo là đức tin. Thế nên, tôn giáo không có đúng-sai. Tôn giáo tạo ra (define) văn hóa, tôn giáo không chạy theo (follow) văn hóa.Bạn là ai, Cha vẫn hỏi câu đó, nó thuộc về "nghề nghiệp", trách nhiệm, nghĩa vụ... của Cha.
Thế nên, thầy Thích Minh Thông hỏi Obama có muốn cầu con trai không (nếu có nói), là một câu hết sức bình thường, nó giống hệt câu Cha bên Thiên chúa hỏi, như ví dụ trên.
Thay vì thanh minh thanh nga cho Thầy, nhà ông thần học nhẽ nên dạy cho đám đang chửi Thầy, cả quốc nội và nhất là quốc ngoại, những kiến thức sơ thiểu kia, hữu ích hơn.
Mở ngoặc ngoài lề, Phước Hải Tự hay chùa Ngọc Hoàng là của đạo Lão, không phải đạo Phật, COCB nhá.
2.
Tôi quen biết anh chị Trung-Thủy, bố mẹ của doanh nhân Nguyễn Trung Tín. Đây là gia đình TRÍ THỨC hiếm hoi trong các gia đình doanh nhân thành đạt mà tôi biết rõ. Hai cháu con anh chị, có thể xếp vào hạng xuất sắc ở mọi phương diện tư duy, kiến thức xã hội, học vấn, giáo dục gia đình...
Tín du học tại Úc từ năm lớp 9.
Tín cho biết, suốt cuộc gặp gỡ tại Trung tâm của cháu, Obama đùa rất nhiều. Bối cảnh câu nói đang bị chỉ trích, là một câu nói đùa. Và, ngay cả khi nói đùa, thì nền giáo dục Úc chắc chắn không tồi tệ đến mức tạo ra một sản phẩm, không biết hạn định nhiệm kì tổng thống Mỹ.
3.
Thoạt tiên chỉ thấy hài hước về sự dốt nát, giờ thì thấy buồn vì từ ngu muội dẫn tới ác nhân, diễn ra ngay trước mắt, trong nháy mắt.

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2016

LÝ NHÃ KỲ ĐANG LÀM GÌ Ở LHP CANNES ?

1. Cinéfondation, tổ chức mà cô Kỳ tài trợ là gì ? Nó là một tổ chức hỗ trợ những nhà làm phim độc lập, trẻ (về nghề, chứ không hẳn trẻ về tuổi). Được lập ra từ năm 2000 (hay 1998- Beo ngại search lại) bởi ông đồng chủ tịch LHP Cannes Gilles JACOB.
Mỗi năm có chừng gần 4 ngàn ứng viên gửi đề cương đến tổ chức này và Cinéfondation sẽ chọn ra những đề cương tốt nhất để hỗ trợ họ hoàn thành tác phẩm bằng cách bao ăn ở và cho 800fr/tháng tại Pháp.
1 trong nhiều tiêu chuẩn được lựa chọn khiến rất ít ứng viên VN lọt vào "chung kết", ko phải thuộc về tài năng điện ảnh mà là phải sử dụng thuần thạo tiếng Anh hoặc Pháp.
Cinéfondation nhận tài trợ (donate) từ tất cả các phương trời và chỉ cần 5 000 euro là bạn có thể đàng hoàng đi trên thảm đỏ Cannes mỗi năm, ngang hàng siêu sao.
2. Không phim trình chiếu ở chợ hay tham dự LH, vô danh trong làng điện ảnh (ngay Việt chứ chưa nói thế giới) vậy cô Kỳ đến Cannes làm gì ?
Phim không. Khỏi nhắc đến.
Cannes 2016 cho đến giờ, ngoại trừ trang web của BTC và trang cá nhân của một nhà nhiếp ảnh, Beo chưa tìm thấy tờ báo (Mỹ-Pháp) nào đưa tin hay hình ảnh váy bướm cô Kỳ. Loại trừ tiếp câu trả lời, cô Kỳ quảng bá cho đất nước rừng vàng biển bạc gái phì nhiêu của ta.
Vậy thì chỉ còn để quảng cáo cho khách hàng trong nước. Thay vì nộp 120 triệu VNĐ cho một trang quảng cáo của Forbes phiên bản Việt hay Heritage dắt sau ghế máy bay, hay một shot TV 30 giây...cô ấy chọn Cannes. Cũng bằng ngần ấy tiền mà độ phủ sóng truyền thông sang tận Boston.
3. Cô Kỳ xây dựng hình ảnh mình là một phụ nữ giàu có, sang trọng để thuyết phục "new money" đến với sản phẩm đa cấp, lộn, cao cấp, cô kinh doanh, chứ không quảng cáo trực tiếp sản phẩm. Chiêu này bình thường trong các giáo trình dạy Marketing.
Việc chọn Cannes làm phương tiện quảng bá là một lựa chọn cực kì khôn ngoan, tuy hơi thiếu tự trọng một tẹo (ở góc độ nghệ sỹ).
4. Phàm làm ăn thì mặc xác cả cô Kỳ lẫn các bạn đang quảng cáo có tiền hay không công cho cô ấy. Beo chỉ thấy bất nhẫn cho cô gì tên nửa tây nửa ta, ăn mặc như con chíp hôi dở người trên thảm đỏ Cannes, đang bị xúm lại chửi. Cô bé ấy chí ít mang film sang bán các bạn ạ. Cô bé ấy, mới khiến thế giới nhắc về sự tồn tại của điện ảnh nước nhà đấy.

Hãy quý những ngườì như thế.
P/S: New money dịch là giàu xổi, mới nổi, trọc phú hay trúng số, cướp ngày... (trích beodictionary).

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM

NAMSTER DO
1. Biểu tình nhiều quá giờ chả hiểu là biểu tình vì cái gì nữa? Vì cá, vì môi trường, vì sự minh bạch hay muốn lật đổ chính quyền? Hỏi thì mỗi người nói một mục đích, chả biết đâu mà lần nữa!
2. Thực sự các bạn nghĩ cứ biểu tình thì chính quyền sẽ tự xấu hổ và tuyên bố sụp đổ hả? Hay là chúng ta đang tiến dần đến phát triển bạo động trên diện rộng để dẫn đến thành lập quân đội mới lật đổ chế độ? Ai chỉ hộ cái đích cuối cùng với?
3. Thế giả sử như tất cả các cái trên đều đạt được, thì sau đó ai sẽ lãnh đạo đất nước? Đảng nào? Đã được thành lập chưa? Có cá nhân nào có năng lực lãnh đạo ko hay cũng giống như lần trước, đấu tranh và chiến tranh thì giỏi nhưng thời bình làm như cứt?
NGUYEN NHAT CUONG
1. Dạ anh, biểu tình để người dân nói lên quan điểm của mình khi không ai nói thay họ. Anh nói "biểu tình nhiều quá chẳng biết vì gì nữa" cũng đúng khi trình độ tự tổ chức chưa cao và người tham gia ngày một nhiều. Nhưng em nhận thấy người dân cũng làm ngày một tốt hơn. Khẩu hiệu Nước sạch và Minh bạch vẫn là mang tính nhất quán và thông suốt thời gian vừa qua.
2. Cái đích của biểu tình không phải là bạo động và lật đổ. Mục tiêu đầu tiên của biểu tình là yêu cầu được lắng nghe và được đối thoại. Những thay đổi cụ thể mà nó mang lại có thể nhỏ và từng bước một, thay đổi được một phần của cơ chế cũng đã là thành công, từng bước một.
BEO HONG
Namster Do đặt vấn đề cực kì đúng. Mọi cuộc cách mạng đều cần có thủ lĩnh và cương lĩnh. Những cuộc "tập dượt dân chủ" như vừa qua, giá mà dừng lại như comment của Nguyen Nhat Cuong thì tốt biết bao nhiêu. Đây là nhận thức đúng về dân chủ. Và một khi có nhận thức đúng, thì tiến trình dân chủ mới thực sự đẩy nhanh lên được.
Mình giữ quan điểm cho rằng khuyếch trương những vụ như mẹ con cô Mỹ Uyên là nhăng nhố, không đạt được bất cứ mục đích gì. Tố cáo chính quyền tàn ác ? Tố cả chục năm nay rồi, các tổ chức quốc tế vào cuộc lên tiếng cả rồi, chính quyền có "sợ" không hay ra tay đàn áp mạnh hơn ?
Những điều nhãn tiền như thế còn chưa nhìn ra, mong gì nhìn xa hơn.
Chưa có gương mặt nào thực sự thuyết phục xứng làm thủ lĩnh.