Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

TẾT VỚI CHẢ NHẤT ! -TIẾP

1. Cà phê sáng.
Bàn bên rôm rả bình chuyện hội chém lợn đập đầu trâu...
Một anh buông câu, mấy trò man rợ vầy chỉ có bọn Bắc kì chơi...
Tê tái và im lặng.
Chục năm trước. Mình đi coi  đấu bò, ngay chính tại Tây Ban Nha. Ấn tượng giờ vẫn nhớ.
Suốt cuộc đấu là sự trình diễn vẻ đẹp uyển chuyển của cơ thể, phô trương đầy quyến rũ sức mạnh trí khôn của đấu sĩ trước sự hung hãn hoang dã của con bò. Khi con bò đã bị kích thích cực điểm, tức hoặc bò hoặc người được sống, đấu sĩ mới thể hiện sức mạnh cơ bắp bằng cú đâm cực nhanh hạ gục bò.
Sự dàn dựng đầy chủ ý: người ta không còn cách nào khác để bảo toàn mạng sống bằng việc đâm chết con bò.
Đó chính là  sự khác biệt giữa văn minh và mọi rợ, giữa nghệ thuật và dã man.
2. Cách nay ít năm, mình dự trọn vẹn 3 ngày Tết tại Hong Kong, trong một gia đình người Hoa rặt 100% tuy quốc tịch Anh.
Không biết ai copy ai, nhưng có những phong tục giống người Việt xưa tuyệt đối: tắm lá thơm dọn mình trước giao thừa, chọn người xông nhà hợp tuổi, không quét nhà ngày mùng một, cách bày mâm ngũ quả cúng gia tiên, lì xì trẻ em và người già nhất trong nhà... rồi đi chùa cầu may, đi thăm viếng chúc tết họ hàng và, món đặc sản không thể thiếu: đánh bài. Đàn bà chơi nhiều, chơi tiền lớn, chơi hăng máu hơn đàn ông.
Singapore cũng tương tự thế, theo lời kể cậu con nuôi mình.
Tại sao chữ xưa phải viết nghiêng, sẽ giải thích vào phần cuối.
3. Năm nay, mình đi chùa đền suốt từ Nam-Bắc- Trung. Không thể phủ nhận, việc tổ chức - tất cả những nơi mình đến - của nhà chùa và chính quyền rất tốt. Trật tự, sạch sẽ, cực hiếm người ăn xin, hàng quán đúng nơi đúng chỗ. Giá giữ xe xê xích từ 20 đến 50 ngàn, chấp nhận được với giới xài 4 bánh.
Trong hàng vạn người hành hương về đền Trần trong ngày lễ trọng nhất năm, chỉ khoảng không quá trăm người chen lấn lấy lộc vào giờ thiêng. Nhắc lại là không quá trăm trong hàng vạn và gọi hành động của gần trăm con người kia là “cướp”, mình e rất, rất...quá lời.
Trên facebook, có bạn than rằng,  trong hàng vạn người đi đền đi chùa, không biết có ai cầu cho nước Việt lấy lại được Hoàng-Trường sa. Mình thấy không ít like và còm theo hướng ai không cầu thế  hóa lòng yêu nước chỉ là đầu môi chót lưỡi. Rõ khổ, cầu thêm trọng trách thiêng liêng mang tầm rất khu vực ấy thì cũng nên cầu thêm, giá xăng điện đừng tăng nhân sự trung ương  2016 toàn hiền tài hay hòa bình cho Ucraina...

Đang biên

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

VỠ LÒNG VỀ NHÂN QUYỀN

1. Cẩn thận gói bằng giấy bạc nhét vô vali nguyên bó rau thơm nấu canh chua lớn ngang bó rau muống, không quên khai CÓ trong tờ khai nhập cảnh, mình thản nhiên đi qua cửa khẩu.
Dĩ nhiên, bị khám vali, bị tịch thu, chỉ không bị phạt 300 đô vì đã trung thực khai CÓ kể trên.
Nhưng, mình như nhời tổng bí Cả Lú, không phải vừa đâu. Mình bảo bọn Mỹ: đấy là cái cây may mắn của tao. Bỏ theo hành lý thì tao tin rằng không bao giờ bị thất lạc.
Sozy rối rít, gói ghém lại gần như cũ, tặng thêm nụ cười rõ tươi và nhấc hộ cái vali lên xe đẩy.
2. Mình không thể chịu nổi, từ trên các phương tiện truyền thông đến mạng xã hội đến loa phường đến biển báo...vì sao người ta mạt sát những đức tin của người khác đến thế. Từ (xía vô) chuyện van vái chức tước bổng lộc trước cửa đền cửa Phật đến (chõ mồm) vào mâm vàng mã hương hoa thịnh soạn...và hàng chục chuyện tương đương thế, trên nền lấy thanh bần làm chuẩn, lấy mớ tri thức hỗn độn của cá nhân làm thước đo.
3. Trong một nghiên cứu của đại học Michigan-Mỹ, Việt nam xếp thứ hai thế giới về vô thần (sau Đan Mạch).
Trong một ngâm kíu của Beo Hồng, Việt Nam dẫn đầu thế giới về công khai xúc phạm quyền riêng tư.
Đừng ôm vác những điều to lớn bao la về nhân quyền tận đẩu đâu về xứ này, khi hàng ngày hàng giờ, bạn không hề thấy bức xúc trước những xúc phạm quyền riêng tư của những người xung quanh và của chính mình.
Chính quyền, sẽ buộc phải gói bó rau ngò gai nghò ôm lại trả bạn, khi bạn biết phân biệt nó là vật khước hay là mớ rau thơm, là giá trị tinh thần hay ăn uống vặt, để đáp trả lại lệnh tịch thu.
Mơ tiến sĩ, trước tiên phải thuộc bài vỡ lòng ấy đã.

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

NHÂN VẬT VÀ SỰ KIỆN CỦA NĂM 2014 - 1

(Entry viết từ năm dương cách nay 2 tháng).
1. Nhân vật xuất sắc nhất năm: NGUYỄN ĐỨC KIÊN
Beo quen biết  già nửa trong 10 người giàu nhất sàn trứng khoán (danh sách năm kia) và nhận xét chung về họ thế này:
- Có học. Tức có cả học vấn lẫn văn hóa cao.
- Làm giàu bằng chính sức lao động của mình. Không có thừa kế từ gia đình.
- Có tố chất doanh nhân lớn. Có hoài bão xây dựng vị thế quốc gia trên  trường quốc tế. Ý thức nước lên thuyền mới nổi.
- Hiểu biết sâu sắc thể chế chính trị hiện hành. Rất thuộc luật, vận dụng luật pháp cũng như  tinh thần tôn trọng luật pháp rất cao.
Tất cả những nhận xét trên, ông Nguyễn Đức Kiên đã thể hiện rất rõ khi tự bào chữa cho mình tại các phiên xử ông trong năm vừa qua.
Ngay sau phiên sơ thẩm, cộng đồng, vốn được dẫn dắt bởi các  thông tin có chỉ đạo, đã quay sang ủng hộ và ...ngưỡng mộ ông.
Ông xứng đáng là nhân vật xuất sắc nhất  năm 2014 bởi qua ông, dân chúng u mê lần đầu tiên nhìn thấy chân dung-trí tuệ trung thực của một thế hệ doanh nhân mới (Beo đặt tên thế hệ Đông Âu) với những cay cực của họ trên con đường làm giàu trên đất nước mình.
Beo từng viết trên blog này lâu lắm rằng, để thu phục nông dân có cuộc cách mạng cải cách ruộng đất, để lấy lòng dân nghèo thành thị có cuộc cải tạo tư sản  tư doanh và nay, để lấy lại quyền lực, người giàu - một lần nữa-  bị lấy ra...thí cô hồn.
Tàn sát doanh nhân, việc lẽ ra chỉ có ở quốc gia mọi rợ.
2. Sự kiện nổi bật nhất năm: BỎ PHIẾU TÍN NHIỆM TẠI CUỐC HỘI
Lý giải và bình luận của Beo: hihi, hehe, haha

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

TẾT VỚI CHẢ NHẤT !

Tết, luôn luôn gắn với nhất.
Tết, gắn chặt với ăn và chơi như các từ đồng nghĩa.
1. Giờ, thử so sánh những thú ăn và chơi đặc trưng ngày Tết, được cho là cổ truyền về phong tục tập quán, xưa và nay.
 Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ
Cây nêu tràng pháo bánh trưng xanh
Thịt mỡ dưa hành bánh trưng...thêm mâm cỗ với măng hầm, bóng xào, gà luộc...giờ chả đợi háo hức đến Tết mới ăn mới có. Nó tràn lan khắp hang cùng ngõ hẻm, muốn ăn bất cứ ngày nào giờ nào, có liền. Ấy vậy nhưng, nó vẫn bắt các bà nội trợ quần quật ba ngày Tết, chỉ vì vài miếng ăn như thế.
Cây nêu trừ ma trừ tịch cũng thưa vắng, vì đơn giản, pháo cấm rồi treo gì lên ngọn nêu, dọa ma quỷ.
Tục xin chữ đầu năm, quả là cực đẹp. Nhưng người ta xin thứ người ta thiếu từ người thừa, là ông đồ. Giờ, nhẽ đâu xin ngược, tiến sĩ cần xin thêm chữ ku sắp cử nhân.
Hai sự hiện đại hòa nhập với cổ truyền, bạn có thể thấy bất cứ đâu: nhậu và đánh bài. Lai rai cả năm, nhưng rộ lên (nhất) là vào dịp Tết.
Vô cùng đẹp, tục thăm viếng chúc Tết nhau ngày đầu Xuân. Trăm sự khúc mắc năm cũ bỏ qua, năm mới an hòa cùng nhau thịnh vượng. Tục này giá nào cũng nên gìn giữ và tu bổ uốn nắn giáo dục, nếu nó biến tướng. Ví như bố vợ con rể lỡ có quá chén mà đổ đồng ông thằng mày tao chi tớ.
2. Một sự khôi phục cổ truyền vừa hài hước vừa phỉ báng cổ truyền: lễ lạt mà  chủ tế là người đứng đầu quốc gia.
Vua xưa, vừa là người cai trị quốc gia vừa là người thế thiên hành đạo, sợi nối giữa đời và trời đất linh thiêng. Nay đầy tớ nhang khói van vái đàn Nam giao hay áo nâu xồng giày vải Tịch điền sau đít trâu. 
Mỗi thời đại có nhu cầu tinh thần của mình. Lễ hội xưa phù hợp với bối cảnh sống xưa. Người tham gia lễ hội tin tưởng can dự vào chính đời sống tâm linh mình và, điều này mới quan trọng, rất nhiều khi nó mang lại giá trị đời thường thật sự. Sau Hội Lim, liền chị bấy nay chăn đơn gối lẻ có niềm nhớ nhung liền anh làng bên hay sau hội Đâm trâu, người thắng cuộc nhận được sự nể trọng của làng xóm vì là nhà nông giỏi giang nhất. 
Phục dựng, thuần túy là màn diễn vụng của sân khấu. Chỉ cú click chuột ra  gần nghìn bạn tình tha hồ chọn, chả mất công í ì i éo hát hò. Thời chó quý hơn người, đâm trâu chém lợn quá  quân man di mọi rợ. Và chỉ thần kinh bất bình thường mới tin rằng, sau các lễ tế của các đầy tớ sẽ mưa thuận gió hòa sẽ quốc thái dân an......ví dụ thế. Người ta đến xem thay vì can dự như một thành phần, dư âm hẳn sẽ chẳng là bao.
Ấy là nói trên tinh thần phục dựng chỉn chu tỉ mỉ kĩ lưỡng, chưa bàn đến sự bôi bác nhôm nhoam đến kinh khiếp trên thực tế...
3. Dân mình cực sợ cực kị từ bỏ những thói quen và dân mình, suốt chiều dài lịch sử từ thời Lý Công Uẩn tới đồng chí X, chưa bao giờ sinh ra một nhà cách mạng về văn hóa để nâng những thói quen tốt đẹp tử tế thành chuẩn giá trị văn hóa.
Thế nên, kinh tế có trở nên vẻ vang với các cường quốc năm châu đi chăng nữa, thì văn hóa chỉ từ lụi tàn tới lụi tàn với câu cửa miệng vô cùng phi logic, bao giờ cho đến ngày xưa...
Cái ngày, chờ đến Tết mới được ăn thịt mỡ với dưa hành.