Thứ Năm, 4 tháng 3, 2010

Bồi bút


Dẫn 2 chuyện, một là vụ tết rồi có một bộ phim (bá láp) lôi nhà báo ra xỉ nhục, một kia là  bài báo bên Úc viết về vụ ăn hối lộ 12 triệu ôbama trong hợp đồng mua giấy in tiền của Việt ta.


*


Tớ có hơn 1/4 thế kỷ chuyên theo dõi mảng văn hoá nghệ thuật. Phong bì lớn nhất nhận được trong suốt quãng thời gian ấy là miếng vải may quần của Nhà hát Hòa Bình tặng nhân dịp tất niên năm không nhớ. Thi thoảng  có cái phong bì  một hai trăm kẹp chung với tài liệu họp báo hoặc  để chung trong cái túi to, khi  cuốn sổ khi hộp cắm bút, cục chặn giấy  in tên nhà tài trợ…Cũng trong từng ấy năm, chưa một lần nào tớ bắt gặp, thậm chí chỉ nghe xì xào thôi cũng không, về chuyện nhà báo văn hóa nghệ thuật có phong bì mới viết, tệ hơn nữa mới khen.


Hồi đạo diễn Đào Bá Sơn  ra mắt bộ phim đầu tay, tớ và một vài bạn khác chẳng phải mù câm điếc không thấy những chỗ dở, chỗ non tay và lại cũng chẳng phải cảm động vì sự đẹp zai của ông đạo diễn tây lai này mà bốc ông lên tận mây xanh. Đơn thuần tớ nghĩ trong số đông phim tầm tầm thì phim ông có những lao động tâm não thật sự và chúng tớ hè nhau tôn vinh điều đó. Phim sau ông làm không còn được như thế, tớ phạng cho một bài. Đang từ chỗ anh em ngọt xớt, ông nhìn tớ như đinh zỉ phân rưỡi. Trường hợp này tớ gặp không chỉ riêng một ông Sơn, kể ra đây bởi có chi tiết thú vị, mấy năm sau đạo diễn Lê Cung Bắc còn nhớ được câu chữ tớ viết trong bài báo đó.


Lê Thị Liên Hoan ngày ấy cũng chưa nổi phần phật như bây giờ. Khởi thủy bút danh cũng như loại hình độc đáo của đạo diễn Lê Hoàng xuất hiện trên báo Văn nghệ TW, tớ phát hiện thích quá mời Lê Hoàng về cộng tác, nghĩ ra cho nhà bác ấy cái tên đề mục, đôi bên  ăn ý rất đẹp. Từ đó thấy Lê Thị ăn khách, bác  sản xuất đại trà, cằn nhằn mãi không xong tớ cắt cái rụp chuyên mục. Tớ cũng giữ ý, khi Lê Hoàng cộng tác bản báo ít khen phim Lê Hoàng và khi khen, cũng không phải vì Lê Hoàng là cộng tác viên. Chưa bao giờ Lê Hoàng cho tớ và mấy em đánh máy cần mẫn gõ bản thảo cho bác ấy 1 cái kẹo caosu và không vì lẽ đó mà bọn tớ đánh đồng đẳng cấp Lê Hoàng với Dũng khùng, cho dù bác ấy ngũ tuần  còn  phải chạy theo đuôi bọn teen teen kiếm ăn như hiện nay.


Khen chê trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật mang rất nhiều cảm tính. Cảm tính của phóng viên văn hóa hơn khán giả bình thường ở chỗ có nền tảng là sự hiểu biết (ít hoặc nhiều tùy người) lý luận của nhà phê bình và thực tế dày dặn sống động của nhà báo. Mù nhạc mà đi coi đến cả chục đêm diễn tháng rồi thì cũng phân biệt  zốc khác za,  tê no không phải là nữ trầm. Theo chân đến ba đoàn phim mà không phân biệt được đâu là lỗi đạo diễn, đâu là lỗi diễn viên trên phim thì chỉ có nước chuyển viết báo sang  viết kịch bản. Dĩ nhiên, cũng không thể bỏ qua yếu tố tình cảm riêng. Mới đây, Sến thở phào nhẹ nhõm vì không phải viết bài đá đểu hội thơ Nguyên Tiêu theo chỉ đạo, trả mối hận Hữu Thỉnh hộ sếp. Bạn phụ trách văn nghệ báo Tuổi trẻ  rất ghét sự hợm hĩnh dối trá của một nhà văn Đồng nai, anh zai  đừng mơ xuất hiện trên tờ báo danh giá này khi bạn ấy chưa về hưu. Mèo ác, Đồ Long, Hạnh phúc lang thang…toàn những đứa sắc như dao cau nhưng thấy rõ, các bạn í khi viết đều nương tay cho đồng vốn bỏ ra của nhà sản xuất, cho lao động khổ sai của các nghệ sĩ. Đừng tưởng bở. Cầm một đồng dấm dúi của họ, họ khinh như mẻ ra mặt. Mà nghĩ nước mình đúng là rất hiếm giống ai, một đồng của người có tiền lại to bằng mấy trăm  của người không …


Đặc điểm nổi bật nhất, chung nhất là không bao giờ dân làm văn nghệ thấy đứa con tinh thần của mình xấu. Suy ra, đứa nào không thấy nó đẹp tức là ngu rồi dốt rõ. Khen thì xếp vào hạng viết PR ăn tiền, chê thì liệt sang loại ngu lâu dốt bền khó đào tạo. Lượng truy cập khẳng định  tin này đông người đọc, tuyên giáo phán theo đuôi thị hiếu thấp kém…Nay đến cái phim cấp 3 nó cũng mang ra cười cợt được thì hẳn, có thể gọi phóng viên văn hóa là bồi bút, giống như bồi bàn, vậy.


Quên, tớ từng nhận được hai món quà cực qúy, cực hiếm, từ  nhạc sĩ Phú Quang và nhà văn Trần Hoài Dương. Đó là lời cảm ơn sau khi báo ra.


**


Chuyện thứ hai liên quan đến  tác giả bài báo bên Bển. Hoá ra không phải tây mà là ta chăm phần chăm. Cộng tác viên của tờ báo lớn nhì Việt ta. Dài, lằng nhằng. Tớ đọc kỹ bài báo cái đã, biên sau.


Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Khai ấn

Thành thói quen, trong rằm tháng Giêng, chị em nhà Beo năm nào cũng lượn một vòng khắp đình chùa miếu phủ phía bắc. Hành trình bắt đầu từ Mười O Ngã ba Đồng lộc. Xuống sân bay Vinh, đi chừng hơn bốn chục cây tới mộ mười O. Trên mộ lúc nào cũng có người cung tiến các O bồ kết gội đầu, gương lược…Có năm Beo cẩn thận, sắm biếu các O mỗi người một cái nón lá, một đôi dép mang tận Sàigòn ra. Vẫn biết các O không nằm dưới 10 nấm đất kia, mà thịt xương đã tan ra nơi nào quanh đó, nhưng lần nào cũng muốn khóc khi khấn vái các O. Trong vùng  còn hang Tám cô, gọi là tám cô nhưng thực ra là 4 cặp nam nữ, một tảng đá lớn sụp xuống chặn cửa hang khi họ chui vào  tránh bom. Đồng đội không làm cách nào cứu họ vì sự thô sơ của phương tiện ngày ấy. Đầu tiên họ còn được chuyền cháo và nước vào hang thông qua ống nứa, chiến tranh ác liệt khiến  cứu hộ bỏ cuộc. Truyền rằng, cả tuần sau đó còn nghe tiếng rên rỉ trong hang. Họ  may mắn hơn mười O Đồng lộc vì còn xương cốt để lại cho người thân, đỡ hận.


Nằm  gần như đối diện hai bờ sông Lam là  đền Bến Củi và lăng mộ ông Hoàng Mười. Giống như rất nhiều huyền thuyết liên quan đến xứ Nghệ xứ Thanh, các nhân vật nửa thực nử hư, được lịch sử và địa phương hóa khá đậm. Ông Hoàng mười khi  được gắn là Uy Minh Vương Lý Nhật Quang, hoàng tử của vua Thái tổ, khi thì là Hoàng tử thứ 10, con của vua sông biển Bát Hải đại vương. Đây là nơi rất nhiều đại đại gia hay về tế lễ mỗi khi chuẩn bị vụ làm ăn lớn. Ngoài áo mũ tiền vàng, đại gia tiến cụ  ngựa to bằng( có khi còn  hơn) ngựa thật. Mấy năm gần đây, Beo gặp cả  các em chân lấm tấm ghẻ móng sơn trắng quần trễ rốn gần tới ấy, cũng cúng ngựa. Cửa đền, sát bờ sông trong veo mênh mông nước có những cây lộc vừng cổ thụ, đẹp mê ly hồn trận. Đền nằm lưng chừng núi, nhỏ như  hầu hết những ngôi đền nguyên thủy Việt.


Vùng này còn đền Độc cước. Tích xưa cụ xuống biển trấn hải tặc thì địa tặc làm loạn và cụ lên bờ hải tặc lại bắt thuyền ngư dân. Cụ tự chẻ đôi người chia đôi nơi khiến cả hai tặc sợ chết khiếp, từ đấy dân yên ổn làm ăn. Tượng thờ cụ có nửa người, gọi Độc cước là vậy.


Nhỏ nên cảm giác linh thiêng. Những ngôi đền từ Vinh đổ ra bắc trùng tu mới đây chung một môtíp và quá lớn, dù rất đẹp, tương truyền là có công rất lớn của bác  đương kim bộ trưởng 4 T, như đền thờ bà Triệu, đền thờ An Dương Vương, Nguyễn Huệ…


Lấy Hà nội làm tâm. Đi về hướng tây có đền Và thờ Sơn tinh. Một tỷ phú Sơn tây, từ một người bán đồng nát, nhờ vụ giải tán kho vũ khí quân dụng lúc sau giải phóng với tướng Đoàn Khuê, phất lên khủng khiếp, đã cung tiến tiền để trùng tu đền Và bằng cách dỡ tan  đền cũ và đập nguyên đoạn tường rào  cổ, Beo uớc quãng hơn 20m. Tỷ phú đã cho nâng nền hậu cung đền, dân Hà Nội đổ lỗi cho trận lụt thế kỷ năm nọ là do hành động phạm thượng này mà ra. Beo thích nhất ở đền Và là  rừng lim cổ thụ bao quanh đền. Năm nay đi lễ muộn nên chưa kịp đến, chả biết ông tỷ phú lùn tịt kia có tha cho lim không.


Mạn  này còn có chùa Mía, đền Mẫu, làng cổ Đường lâm. Cách đây hơn chục năm, Đường lâm làm Beo ngất ngây, giờ cái đoạn chặn xe thu tiền qua cổng làng từ ngoài đường đã khiến Đường lâm như chán vạn nơi khác. Chùa Mía, ngôi chùa có nhiều tượng và tượng đẹp nhất Việt nam (dĩ nhiên trong tiêu chuẩn đẹp của Beo bao hàm cả việc nó không hoành tráng kỷ lục  nọ kia). Beo có một kỷ niệm lần nào nghĩ cũng gờn gợn. Thói quen mang từ miền nam ra, mỗi lần lễ bái xong thường vuốt vào  tượng rồi xoa lên đầu lên tóc cho mát mẻ may mắn. Khi ấy chùa vắng vẻ nếu không đi nhằm ngày lễ trọng. Bức tượng Quan Thế âm phía phải chính điện gương mặt sống động tuyệt đẹp chập chờn trong ánh đèn dầu leo lét. Beo vừa xoa tay vào vạt áo Ngài bỗng nhiên, nguyên một bàn tay Ngài rời ra rơi vào tay Beo. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc  xương sống. Bức tượng  đất bị hư hại từ trước và bàn tay  đã được vá lại bằng thanh  tre trong lõi, biết vậy nhưng Beo sợ đến mức không lễ tiếp được nữa. Năm đó, tiền Beo kiếm được chỉ một tháng  đủ nuôi con chu du Anh, Mỹ đến tận giờ chưa hết.


Hướng Bắc Ninh có chùa Hàm Long, chùa Tiêu và Phật tích… Nơi nào cũng dầy dặn tích cổ kể cả ngày không hết. Phật tích đang được đại gia Phạm Nhật Vượng cung tiến  tu bổ lại. Khi tiến hành, phát lộ một cái tháp ngay dưới nền chính điện cũ. Bà bạn Beo,  học tới tiến sĩ thần phật học gì đó bên Mianma khuyên, đầu năm đầu tháng thì đừng nên tới Phật tích vì đấy là nơi ngày xưa các cụ trấn yểm âm binh, nhưng các cụ thua. Việc phát lộ cái tháp xây dở khiến đến giờ Beo mới tin bà bạn mình đúng tuy vậy  vẫn thích đến đây, phần vì phong cảnh trên cả đẹp, phần vì đại đức trụ trì là bạn lão í nhà Beo. Đại khái trong khi Beo cung kính dạ thưa thì có đoạn đối thoại thế này. Tao gọi mày bằng thầy khó quá. Thế anh cứ gọi em là  em cũng được. Thế thì mày phải đội mũ vào chứ đầu tóc mày thế kia anh em cũng vẫn khó gọi. Phật tích có một sư thầy viết chữ Hán cổ  rất đẹp. Năm ngoái Beo xin thầy chữ Cổ đạo thiểu nhân hành,  sai lão í đóng khung rồi treo trên tủ sách, về thấy lão đã treo chữ ngang còn xỏ xiên, ngang ngược gì chả được, thiên hạ chỉ xin  một chữ  lộc chữ phát, em tham xin gấp mấy lần, thế nó có nghĩa gì thế, Beo giải  lấy chồng dốt rất chán.


Beo cũng từng được chiêm bái bộ kinh cổ chép trên gỗ từ thế kỷ 13 để ở chùa Bồ Đà (dân gọi là chùa Bổ) bên Bắc Giang, thuở ấy chắc kẻ trộm đồ cổ chưa biết đến nên nó được để lỏng chỏng ngay trên mấy cái kệ gỗ sơ sài.


Kết thúc một ngày hướng này là đền bà Chúa Kho. Xe đỗ cách đền gần 2 cây số, kệ sắp lễ như kệ sách 5 tầng kín đầy sân rộng  phủ ngập chính điện, không ai lấy nhầm lễ ai. Làm ăn thì vay mà không làm ăn thì xin lộc rơi lộc vãi Bà. Beo hay được ưu tiên vào tận đại điện. Tưởng tượng cảnh quỳ trên lớp tiền dày 10 phân, tiền thiên hạ đứng ngoài thả vào lả tả trên đầu trên cổ khi mình hành lễ, dù Bà cho phát hay không thì cảm giác sung sướng cũng kéo dài rất lâu sau.


Vệt Quảng Ninh là nhiều điểm hành hương nhất. Xuất phát từ sáng sớm tại Hà nội, non tiếng sau là tới đền Chu Văn An. Đền mới được tu bổ, lại quá to quá hoành tráng với đá trắng đá xanh. Phụng mỏ như diều hâu, chỉ thấy tam linh vì tìm mãi không thấy con ly đâu. Mộ thầy trên cao 600m nữa, nghe đâu sắp được xây lại, còn là hoành tráng nữa. Thôi thì thích to cứ to, nhưng  phải đề biển cũng to mộ này ai cho tiền xây, nhìn ra bất kính bất nhã thêm bất nhân thế nào ấy, mà toàn là thầy cô giáo mới chán chứ.


Thêm một đoạn ngắn nữa là tới Côn Sơn, nơi Nguyễn Trãi thảnh thơi nằm trước khi mang oan án vì đàn bà. Nhìn những cây đại 600 năm tuổi trong sân chùa, Beo liên tưởng chuyện cụ dùng mỡ viết lên lá cây, kiến ăn mỡ đục lá  thành chữ Lê lợi vi quân Nguyễn Trãi vi thần, rồi thả  xuống sông cho dân gian truyền tụng với chuyện rùa đòi Gươm ngoài hồ Hoàn Kiếm. Đánh thẳng vào đức tin, vào tâm linh dân chúng, làm dân vận như cụ quả là bậc siêu, sau này ngoài cụ Hồ ra, chưa ai bắt chước thành công.


Cách Côn sơn dăm cây là đền Kiếp bạc, nơi diễn ra hầu hết những sự kiện lớn nhất trong đời thánh tướng Trần Hưng Đạo. Kiếp Bạc cũng là nơi duy nhất thờ đủ gia đình gồm vợ, 6 người con, 2 con rể là vua Trần Nhân Tông và tướng Phạm Ngũ Lão cộng với hàng loạt danh tướng thời Thánh, tổng cộng 30 pho. Dưới bệ tượng Thánh Trần có một đường hầm vừa đủ người chui qua chừng hơn chục mét. Các cụ già, năm thì bảo chui qua để cầu tự, năm lại bảo cầu duyên. Cái gì Beo cũng dư nhưng năm nào cũng chui, chẳng khấn được gì vì lồm cồm bò sợ cụng đầu. Coi như được thánh ngự, an tâm cả năm.


Trên đường tới Yên tử có lướt ngang đền Sinh thờ Trần bát đế. Không rõ đền này được xây dựng từ năm nào nhưng Beo đóan nó được xây để bất phân kém cạnh  đền Lý bát đế. Hồi chiến tranh trường học sinh miền nam đóng ở đấy nên dĩ nhiên đền cũ đã bị phá sạch sành sanh. Ai dị đoan thì lấy đấy làm ví dụ sửa mình, phá đình phá chùa thế mà ăn lộc chùa mệt nghỉ, leo lên tướng tá mấy chục ông có lẻ sau này.


Beo leo Yên tử từ khi khi chưa có cáp treo và chùa Đồng còn nhỏ xíu như chuồng chim bồ câu. Nằm trên đỉnh cao nhất mà phần bằng phẳng có thể đứng lễ chỉ quãng mấy chiếc chiếu,  xung quanh chùa Đồng là vực. Thỉnh mấy tiếng chuông, lúc sau mây tụ thành mưa ào tới, thanh sạch như người thoát trần. Con suối mùa hành hương thường cạn, nơi ngày xưa đức Vua ném cây gậy trúc bảo với 36 nàng phi nếu gậy chảy ngược lên núi thì các nàng quay về triều còn nếu chảy xuôi theo dòng thì được theo ta. Một số nàng tuẫn tiết tại chỗ, số còn lại chết rải rác trên đường hồi kinh. Chết ở đâu dân lập miếu thờ tại đó. Beo mấy lần ném thử ở  mấy khúc suối khác nhau, gậy đều chảy xuôi.


Đến Yên tử mới thấy  ngưỡng mộ người xưa. Từ bỏ ngai vàng về nơi thâm sơn cùng cốc, làm bạn với mây trời và với thầy lang người… Trung quốc An Kỳ Sinh. Yên tử sau này có cáp treo và rác, những chỗ nguy hiểm nhất có tay vịn bậc đi. Beo mê  hàng tùng, đẹp như không có thật. Nguyên vùng rừng đông bắc  đi trên trực thăng quân sự, cứ chỗ nào thấy Tùng mọc nhiều là y như rằng, dưới ấy có phế tích thời Trần. Giống Tùng này Beo còn thấy một hàng trước cửa Tỉnh ủy Gia Lai. Dân bảo ngày xưa cả Gia Lai toàn Tùng. Giải phóng về, Bùi San, chủ tịch ủy ban quân quản ra lệnh chặt Tùng trồng bàng thay thế. Đầu hè sâu đen to bằng ngón chân cái ăn bàng trụi lá. Ông Bùi San này còn có tích được đi vào thi ca khi về làm bí thư (hay chủ tịch Beo không nhớ rõ) Huế, Bùi San cùng với Trần Hoàn, Hai thằng hợp lực phá đàn Nam Giao để  trồng sắn.


Quảng Ninh là địa phương Beo đánh giá quản lý khai thác di tích thắng cảnh tốt nhất Việt Nam . Không thể hiểu nổi tại sao năm nay lại mời phó vua liền bà về khai ấn khai hội Yên Tử. Beo để ý, dân đồng chiêm làm lễ tịch điền khôn vật. Vua đi cày lấy hình quay TV thôi, chứ chính lễ các cụ hành trước đó cả rồi ( thà vua giả cày thật còn hơn vua thật đi giày rồi cày trên ruộng khô không khốc). Thằng cháu nó lú thì còn thằng chú nó khôn.

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

Tinh thần bơi bướm



 Báo điện tử Việt Nam Net chỉ là một trong gần ngàn đầu báo phát hành tại Việt Nam . Tuy nhiên cứ căn cứ vào kiểu cách vận hành từ ngữ ở tờ báo điện tử có số bạn đọc nghe nói thuộc loại đông nhất này thì dường như có thể từ đó mà làm phép suy luận ra những gì ở tầm lớn hơn. Đơn cử là các bài viết ở mục Chính trị - Xã hội và mục Tuần Việt Nam.Net đều dược giật tít nghe qua thì rất kêu nhưng ngẫm nghĩ lại thấy có điều gờn gợn. Chẳng rõ những người lãnh đạo cấp cao của nước ta có ai bơi giỏi, hoặc giả luôn nghĩ tới đại dương hay không, nhưng đã 2 năm nay, báo Việt Nam Net (và sau đó là một vài tờ báo khác) thường xuyên đưa vào bài viết tư tưởng “bơi ra biển lớn”. Biển nào gọi là biển lớn thì chỉ cần học xong cấp 2 – môn địa lý là rõ. Thế nhưng đất nước Việt Nam có cả ngàn cây số bờ biển, ở thời điểm hiện tại còn đang tranh chấp với ngoại bang mà cứ kêu gào ra biển lớn, thật khó mà hiểu nó là cái biển gì. Mới đây báo này lại kêu gọi xây dựng danh dự dân tộc bằng tinh thần đại dương (!?). Có lẽ hỏi các tiến sỹ văn chương rằng đại dương nó có tinh thần hay không, hoặc nói một cách bóng gió thì tinh thần đại dương nó là cái gì, chắc các tiến sỹ đều lắc đầu cái một. Nói tới đại dương, không đơn giản chỉ là nói tới sự mênh mông. Đại dương mà nổi sóng to gió cả thì thuyền lật, sóng thần đánh vào đất liền thì người chết như rạ. Cứ suy như thế thì chẳng hóa tờ báo cổ súy tinh thần hiếu chiến của dân tộc Việt? Ở một góc độ khác, thì biển cả hay đại dương là thứ vật chất nằm trên quả đất. Nếu muốn thể hiện cái khát khao to lớn vĩ đại, người ta nên...bay lên không trung, để hòa mình vào vũ trụ, chứ cứ bì bõm hết nước ngọt lại sang nước mặn, ngày nhìn mặt trời mọc đằng Đông lặn đằng Tây, chẳng hiểu tư tưởng ấy lớn ở chỗ nào


Copy của Rau đắng


***


Nghiêm túc mà nói, có lẽ ý bài báo muốn kêu gọi xây dựng danh dự tông dật bằng tinh thần đại dương... vật.
Nó mà bé, cái gì cũng bé hết
!


Copy bình luận của Mucdong


Thứ nhất, tác giả - hoặc người ký tên bài này- chính là người viết bài về cái đếk gì Trung quốc trong con mắt Nhật Bản.
Thứ hai, định hướng bài này là ý xui anh ABC đến lúc nghỉ hiu (theo cụ Phù Đổng, Phật Hoàng, Nguyễn Trãi, Bác Hồ) nhưng dùng 1 loạt sự kiện khác nhau về bản chất, và sai rất nhiều về kiến thức:

1/ Lý Thường Kiệt, ừ thì mời Lý Đạo Thành về triều làm Thái phó(ko phải làm Tể tướng) nhưng ko phải lùi xuống làm "tướng quân thường". Thực tế trước đó 2 năm chính Lý Thường Kiệt đã ủng hộ Nguyên phi Ỷ Lan đảo chính cung đình, giết Hoàng Hậu Thượng Dương và phế chức Thái sư (đấy mới là Tể tướng) của Lý Đạo Thành, đẩy về làm bí thư Nghệ An. Đến khi sắp phải đánh nhau với Tống, Lý Thường Kiệt biết phải ra ngoài đánh giặc mới mời LĐT về gánh vác cùng.

Như vậy, ko có bình phẩm về nhân cách của Việt Quốc Công Lý Thường Kiệt, có thể nói ngài dùng LĐT một phần là do tình hình thế giới, và nếu dùng vụ này cho cái gọi là "minh triết Việt" e rằng hơi ngu. Nghĩa là người Việt chỉ chơi với nhau lúc nếu ko chơi vơi nhau thì cả lũ cùng chết!

2/ Vụ Phật Hoàng - Toa Đô - Hàm Tử không chính xác lắm về sự kiện. Thủy quân địch bị thua 1 trận ở Hàm Tử, sau đó các cánh quân địch mất liên lạc, ko hiểu ý nhau. Cánh của Toa Đô sau 1 thời gian mới bị Hưng Đạo Vương đánh ở Tây Kết, trên đường chạy ra biển bị trúng tên của quân Việt, chết. Quân Việt đem thủ cấp Toa Đô (ko phải cả xác) về dâng Trần Nhân Tông. Trần Nhân Tông cởi áo phủ lên thủ cấp.

Thật ra sai sót của tác giả có thể lượng thứ, nếu tác giả hiểu đúng sự kiện trên trong diễn biến của thời cuộc. Tức là tác giả biết, và nếu biết thì hiểu, thêm câu nói của Trần Nhân Tông khi làm việc đó: Ngài nhìn quần thần và nói: "LÀM TÔI THÌ NÊN NHƯ NGƯỜI NÀY!" (đại ý thế!). Nói cho nhanh là lúc phủ áo lên đầu Toa Đô, Phật Hoàng mới nghĩ đến chuyện khác, chưa phải "minh triết Việt".

3/ Nhà sàn Bác Hồ. Thực tế là lúc về "kinh thành", ra nhà sàn ở Bác vẫn là to nhất nước (ít ra là danh nghĩa) hehe. Cũng như các vua nhà Trần khi rút về làm Thượng Hoàng, vẫn can thiệp triều chính nhiệt tình luôn. Nhà sàn Bác Hồ "phục chế" cũng không khác nhà sàn gốc nhiều lăm. Lý do ko phải là hiện nay muốn đánh bóng cột gỗ lim cho đẹp, mà để bảo quản. Và ngày xưa thì gỗ ko đắt như bây giờ, các đại gia cũng ko có mốt chơi nhà gỗ. Xét cho cùng chuyện phục chế cái nhà sàn cũng chẳng tầm thường hóa 1 đỉnh núi minh triết hùng vĩ gì hết, nếu ko có những thằng đầu óc đen tối ngồi bình luận bậy bạ kiểu Bác Hồ trông thế mà khôn, toàn xài sang trước thời đại!

4/ Chửi lịch sử Tàu. Đây thực sự là một hành động ngớ ngẩn. Vấn đề là nhiều sự kiện và cách hành xử trong lịch sử ông cha ta giống hệt Tàu. Tình cờ hoặc chủ định em ko biết. Còn nếu nói "minh triết của sự hi sinh, đẹp 1 cách sống động" như ta Tàu ko có thì thật sự là vô cùng ngu dốt. Gì chứ em chẳng đọc sử tàu nhiều, chỉ xem/ bị xem phim phát trên VTV thôi cũng chấp tác giả cứ đưa ra 1 chuyện Việt em có 2 chuyện Tàu tương tự.

Thứ ba, không hiểu kiến thức thật sự của tác giả nằm ở đâu?

1/Tất nhiên chê sử Tàu thì quyết ko làm hủ nho. Nhưng nếu mở bài bằng phim hành động Holywood, dùng nó là căn cứ để chứng minh nước Mỹ ko chỉ có bạo lực, sex, tiền thì cũng nên xem phim đấy thêm 1 lần đã. Hồi xưa thi văn em phải chọn đề phân tích Chí Phèo vì em xem phim đấy rồi, hehe. Nhưng em chỉ dựa vào tình tiết chứ dứt khoát ko đưa hình ảnh, âm thanh, và nhất là số liệu vào. Phim này em xem lâu lắm, nên béo nhớ chính xác 100%; nhưng nếu em ko nhầm thì anh Keanu Reeves là đặc nhiệm phải vất vả lắm mới nhảy lên được xe, còn chị Sandra thì ko rõ có phải nữ sinh viên ko - chị ý chửi bậy cũng hơi kinh. Ngoài ra thằng địch Hopper đòi cảnh sát có 3 triệu thôi, lúc nó gài bom thang máy nhưng nó bị lừa nên mới gắn mìn xe bus cho chết cbn đi. Và nó cài hạn mức tốc độ là 50 dặm/h - cỡ 80km/h. Chứ 50km/h thì có đếk gì mà phải tăng tốc vun vút với đap bằng mọi trở lực. Và nếu lấy 1 phim Mỹ để ca ngợi giá trị Mỹ, thì nên chọn các phim dạng "tâm lý xã hội" hơn là chọn phim hành động. Người Mỹ nó cũng béo làm thế!

2/ Hiển nhiên nếu kết thúc bằng thần thoại Hy Lạp cũng rất đỉnh. Nhưng nếu chọn được nhân vật khác chứ ko phải Ulysses (hình như phải có chữ s ở cuối nữa) thì tốt hơn. Kể cả nếu bỏ qua chuyện Ulysses hình như xét cho cùng là 1 thiếu gia cậy có tiền có thế, 1 dạng COCC rồi bơi lội linh tinh hướng đến những mục tiêu ảo tưởng nào đó, kiểu như tiếng hát của nàng tiên cá, chối bỏ hết tình yêu lẫn quê hương - xét cho cùng tác giả cần hình ảnh chàng thủy thủ vĩnh cửu của đại dương vô tận mà, cứ bơi đi, cần béo gì biết bơi đi đâu, làm gì.

Vấn đề là chỉ có thằng thủy thủ ngu nó mới cảm thấy may mắn khi làm bạn với Ulysses. Số phận cái bọn thủy thủ bạn của Ulysses là nếu ko chết sạch sành sanh thì cũng bị biến thành lợn!

Thứ tư, nếu tác giả lẫn Việt Nát muốn nói cái gì thì nói ngắn 1 câu cho nó vuông. Kiểu Tiệc ơi về hiu đê, hay Tiệc ơi te thằng Trung đi, làm đệ anh Nhật hay anh Kỳ cho nó sướng. Nói thế lọt tai người dân chất phác.

Còn nếu muốn nói văn hoa cho nó hợp trí thức. Thì nên học hành tra cứu thêm 1 tý. Hoặc nhiều tý.


 


Bình luận của  MPH


Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

Bói


Có thể tự hào mà rằng, hiếm  người nào còn chẻ măng mà biết nhiều thầy bói trên toàn cõi Việt Nam , bằng tớ.


Cậu, trên Lạng Sơn, mặt tròn quay da đỏ hồng giọng zõ hai hệ. Điện Cậu trên mái xép của căn nhà 4 tầng, cầu thang nhỏ leo hụt hơi. Vừa thở hồng hộc vừa khấn các ban bệ theo chỉ dẫn của Cậu. Xệp xuống cái bàn nhựa cưa chân cho ngắn bớt,  nhí nhách cắn hạt dưa Cậu  phán, nhà bà vinh  hoa phú quý có thừa, duy con chỉ có một bề (nghĩa là hoặc zai hoặc gái). Chữa ngượng cho bác bản địa tháp tùng, tớ sẽ sàng dạ thưa Cậu, con chăm ngoan khấn vái nhiều nơi nên đủ cả nếp lẫn tẻ ạ. Hình như cậu giận. Chuyến ấy chả coi được gì.


Thầy Vọng, Hưng Yên, bói cau. Nghĩa là mua sẵn quả cau, thầy bổ ra rồi nhìn vân cau mà phán. Tiền cúng thầy tùy hỉ nhưng trên điện thờ, tiền xếp lớp dầy như nệm, toàn năm chục một trăm. Cả làng ấy làm dịch vụ ăn  theo thầy, bán cau, giữ xe… nhà thầy cũng xây to nhất xã. Cũng là quen biết lớn lắm thầy mới  xem ngay cho tớ, chứ bình thường xếp hàng chờ vài ngày, đến có khi thầy còn chửi cho đuổi về. Sau tớ dễ còn vài chục chị vạ vật ngoài sân. Thầy chữa được bệnh điên chỉ bằng cách đội bát nhang  thầy khấn vái xua đuổi tà ma, tháng trước  trần như nhộng  đứng giữa đường chỉ trỏ thay đèn hiệu giao thông, tháng sau mà học toán giỏi ngang Nguyễn Văn Hiệu học văn quá Nguyễn Huy Thiệp, thầy kể không phải tớ nói. Gầm điện thờ bát nhang ngổn ngang cả trăm cái, đủ kiểu đủ cỡ.


Cau bổ, tớ khúm núm thưa thầy chữ gì ạ. Thầy mắng người trần mắt thịt đọc sao được, đây là chữ người âm chỉ cho riêng thầy. Chữ của tớ là vượng phu ích tử. Nghĩa là chồng con phất như diều còn mình chả được gì. Thầy mắng thế cái xe bóng nhẫy mày đi đến đây ai mua. Đúng là thầy có mắt thần, ngồi trong nhà suốt mà nhìn thấy xe đậu tận đầu đường cái. Mấy ngày sau, về đến Sàigòn, báo đưa tin thầy bị bắt đi cải tạo.


Mẹ, Hải Hưng. Chỉ quãng tuổi tớ nhưng bắt buộc con nhang đệ tử phải gọi bằng Mẹ mới chịu coi cho. Tớ đến quá vãng, Mẹ mới ngoài ruộng về, chả khấn khứa kiểu cách thần bí gì, Mẹ coi cho ngay. Nhưng Mẹ toàn đoán chuyện tương lai thế giới. Nhắc khéo  mẹ quay lại được một câu chả ăn nhập gì tới mình như cái thằng phó ở cơ quan thì đừng chọn thằng mặt tròn không râu, rồi mẹ lại quay lại chuyện tít bên Arập Xêut. Lần ấy tớ giận Mẹ, bỏ đúng 10 ngàn lên cái đĩa nhựa trên bệ thờ. Mẹ mắt rắn, liếc nhanh nhoay nhoáy. Chuyên nghề của Mẹ là tìm mộ, Mẹ mới tìm được mộ ai đó ở Tây Ninh, xem bói chỉ là phụ phí.


Cụ bà Đà Nẵng. Cụ 90 lúc tớ gặp, nhỏ nhắn rất đẹp. Ở một mình lưng chừng núi Ngũ hành, Cụ còn tự xách được nguyên xô nước từ dưới núi lên. Cụ coi chỉ tay. Tiếc nhất là giọng Quảng nặng quá, tớ không nghe được một tý gì Cụ nói. Với ngần ấy năm trên đời, chỉ riêng kinh nghiệm sống thôi thì Cụ đã chắc chắn đúng. Đấy là lần duy nhất lão í chịu đưa tớ đi coi bói. Hai đứa im lặng ngồi bên thềm nhà ngắm mặt trời lặn rất lâu sau đó, Cụ nhẹ nhàng pha cho ấm chè vối, rồi im lặng ngồi cùng.


Cơ man nào là thầy bói ở mấy chục tỉnh thành đã đi qua, tớ nhớ kỹ từng thầy, ghi chép cẩn thận lời thầy về xếp đầy ngăn kéo bàn làm việc. Thậm chí qua Trung quốc và Thái lan tớ còn mò ra được thầy bói. Thầy Châu đốc bảo số khổ thân lập thân chả ai cho đồng nào, thầy cầu Hang Sài gòn bảo sướng chồng nuôi thịt cá ăn ngập miệng không hết. Một thầy lăm lăm tờ Tuổi trẻ, khẳng định nhân vật bị đánh trong bài chính là mình, bảo tớ thay chữ ký thì làm tới phó chủ tịch nước. Có lẽ coi tại phòng làm việc chức tước đóng to đoành trước cửa, nhan sắc lại hao hao bà Hoa bà Doan nên thầy phán vậy. Tớ cũng khoái làm phó chủ tịch nước nhưng thay đổi chữ ký là một mê cung trận với ngân hàng, với hợp đồng hợp bề đối tác này nọ,  phiền phức quá nên lười chưa đổi đời.


Hôm trước Tết sang Công ty Thanh niên, lướt qua rất nhanh một ông thoảng mùi Việt kiều. Tự dưng ông ấy chỉ mặt  bà này giàu có lắm đây. Ông Khế bảo ông này từng coi cho tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Đây là ông thứ tư từng coi cho ông Thiệu mà tớ gặp trong đó có một ông, nói một điều cực hay cực đúng, đúng nhất cho tới tận giờ chưa thấy thầy nào phán nổi, ấy là thầy bảo tớ còn lấy được một thằng nữa. Tây, giàu, học cao, trẻ hơn 6 tuổi. Hỏi cụ thể thời gian nào thì thằng ấy xuất hiện kẻo thời hiệu sử dụng của con  sắp hết, thầy cộc lốc, chờ, sẽ.