Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

LỖI-NỖI HỆ THỐNG ?

1. Lâu nay, một từ khá trở nên thông dụng: lỗi hệ thống. Beo cũng hay dùng nhưng, nói cho  hợp chào liu chứ kì thực, chả hiểu mịa gì mấy.
Nhưng Beo tin, lỗi hệ thống hoàn toàn có thể sửa được, bằng biện pháp hành chính, ko cần cao lương mỹ vị gì cao xa.
Đưa và nhận hối lộ là do con người. Sửa con người,  biện pháp hành chính nào đuổi theo kịp ?
Ở đây có hai mặt của một vấn đề.
Một mặt. Họ phải được giáo dục về lòng tự trọng và tính trung thực từ khi còn nằm nôi và, lớn lên trong môi trường đầy rẫy lòng tự trọng lẫn tính trung thực, chí ít như ông bà cha mẹ xung quanh. May ra…
Mặt kia. Khi con người sống trong một hệ tư tưởng nào đó quá lâu, lâu tới vài thế hệ, họ sẽ bị tác động một cách vô thức các giá trị mà hệ tư tưởng ấy mang lại. Đặc biệt là giá trị đạo đức xã hội.
Khốn khổ khốn nạn. Giá trị đạo đức xã hội ấy đang được định đoạt bởi “một lũ đạo đức giả, trí thức nửa mùa, bởi các bạn Tây học hoặc du nhập được tí Tây chưa ngấm kịp đã đòi dạy dỗ người khác, bởi đám giàu sổi ăn thùng uống chậu, bởi showbiz và đám lá cải chuyệch choạng thích đồ fake …”.(nhời vàng một bạn nào đó ko nhớ  nguồn).
2. Sáng To đại tướng giả nhời cuốc hội mà rằng, phần đông cảnh sát giao thông không nhận hối lộ.
Dõ thật, đi họp đi hành mà cất cmn não ở nhà vác cái đầu lâu rỗng,  phát ra  cái ngôn cho bọn tham gia giao thông thị thành nó chửi cho tắt bếp trên mạng xã hội.
Logic thế này: 1. Cảnh sát thổi. Không phạm luật. Sợ đex bố con thằng nào. Nhất là dân Bắc cờ; 2. Cảnh sát thổi. Biết mười mươi mình phạm luật. Dúi cho cảnh sát ít tiền, đỡ mất công cả buổi lên kho bạc nộp phạt rồi sang công an lấy giấy tờ lằng nhằng. Đằng nào cũng mất tiền, hối lộ nhanh gọn lẹ tiện lợi hơn nhiều.
Vậy, Sáng To đại tướng cứ nhận phắt, vâng, quân tôi cứ đứng đường là nó  ăn, không trừ thằng nào. Vậy để diệt tận gốc, kính trình cuốc hội cho tôi phạt thằng hối lộ hơn cả nặng. Phạt lè lưỡi nó ra. Phạt vỡ mặt nó ra.
Nó vi phạm pháp luật hai lần, sau đó nhâng nháo như mình là nạn nhân khốn khổ của những kẻ đại diện chế độ.
Dĩ nhiên, cả biện pháp vĩ mô ở 1 hay vi mô ở 2 của Beo thị, chỉ giảm thiểu được hối lộ vặt.
Bọn ăn to, thì chỉ theo dọn shit cho nó.
Là Beo nói, cả hệ thống theo dọn cho nó ý.

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

TA CÒN LÀ NỖI NHỚ CỦA MÌNH KHÔNG

Ta còn là nỗi nhớ của mình không?
Mình trọn kiếp là nơi ta đau đớn,
Tuổi trẻ đã qua, tuổi già đang vào chớn,
Những câu thơ héo lá tư mùa...

Ta cuối cùng phố vắng đứng dầm mưa,
Những dự định không thể thành sự thật.
Cái tưởng được cũng buồn như cái mất,
Mình đâu rồi, ta san sẻ cùng ai...


Ta ngậm ngùi nối tiếp những nhầm sai,
Bởi lỡ chuyến đò ngang về hạnh phúc...
Sông đứt khúc và ta thì nhỡ lúc,
Nên tên mình ta gọi mãi tìm đau...

By: Hồng Thanh Quang

SỪNG TÊ VÀ SỰ NGÔ NGHÊ CỦA BÁO CHÍ

copy của Lê Như Hùng
Tê đây là tê giác! Có một chương trình truyền thông đã hụych toẹt "sừng tê giác không khác gì móng chân móng tay!" Không biết ai là bên trả tiền cho một chương trình như thế, cho những ai hồ đồ phát ngôn như thế? Với cách làm đơn sơ và coi thường dân trí đến vậy thì chắc chắn mục đích truyền thông hiển nhiên là thất bại! Giống như cách mà người ta vẫn tuyên truyền cho dân chúng hồi chiến tranh mà đem áp dụng cho thời nay thôi, không khác...
Bảo vệ động vật hoang dã có nguy cơ tuyệt chủng là việc đúng của thế giới văn minh, điều đó đố ai cãi được! Tuy nhiên, có anh bạn đang sống và làm việc ở Phi Châu, một lần về thăm nước kể, mịa, rất nhiều nơi ở lục địa đen đó hơi tí cãi nhau và bất đồng là người ta đã lia vào nhau cả băng AK, thế thì đám tê giác hay hổ báo thì là cái quái gì với họ!? Đó là một thực tế mà chắc cũng còn lâu mới hết, vậy thì tê giác vẫn sẽ vẫn bị lấy sừng thôi, và việc cấm đoán không phải cách sẽ chả có mấy tác dụng gì ngoài việc làm cho nó tăng giá gấp nhiều lần vàng trong tương lai...
Các tài liệu chính thức về lâm sàng khi dùng sừng tê làm thuốc chữa bệnh dường như không có, cả ở tây tàu và ta đều thế. Duy nhất có đôi trang của GS Đỗ Tất Lợi là về dược tính của sừng tê, cũng không nói gì liên quan tới việc chữa ung thư, nhưng có đề cập tới các chứng bệnh động kinh và hạ sốt. Chỉ điều đó thôi cũng đủ nói lên công dụng chữa bệnh của sừng tê là có, chứ không phải chỉ thuần túy phản bác này nọ...
Dân gian truyền miệng thì nhiều chuyện hơn: nào là chống đầu độc ở vua chúa xưa và quan chức thời nay, chữa được ung thư, động kinh, cao huyết áp, nhồi máu cơ tim, thanh lọc máu và cơ thể,... Các tiệm thuốc đông y bao giờ cũng có nước sừng tê mài sẵn để bán, đựng trong chai nhựa. Không ít các cụ đều chuyền tay nhau mấy liều thuốc từ tàu dành cho chống đột quỵ, nghe các cụ tấm tắc nói hiệu nghiệm lắm, cũng có thành phần chủ đạo là sừng tê giác. Không ít người có một đôi lạng cho tới vài cái: mua hoặc được biếu. Một số bệnh nhân ung thư khen tác dụng giảm đau còn hơn cả morphin. Các bợm nhậu thì dùng để rã rượu sau quá chén hoặc khi bị ngộ độc thức ăn. Một số bà mẹ dùng chữa mụn nhọt, viêm nhiễm cho trẻ. Hầu hết những ai tôi biết, mà từng dùng, thì đều khen sừng tê. Cũng có thể nó quá đắt tiền, tính bằng đô la. Có một vị GSTSKH đầu ngành về huyết học VN cho tôi biết vào năm 2000: "không có một nghiên cứu khoa học xác tín nào về công dụng của sừng tê, nhưng theo dõi lâm sàng của tôi khi thấy người nhà dùng cho các bệnh nhân K mà tôi điều trị thì không thấy tác dụng phụ nào của nó, nó vô hại, và nhiều trường hợp có tác dụng giảm đau tốt..."
Ở đây chưa nói gì thật giả, cứ cho chỉ bàn về sừng thật đi đã. Vậy thì có gì đó thay thế cho sừng tê không? Mật gấu thì hầu như ai cũng biết thảo dược có tên tương ứng, cũng có tính chất tương tự cho dù không bằng mật lấy từ gấu. Người ta bảo sừng trâu nước TQ cũng có thể thay thế sừng tê, tất nhiên có kém hơn...
Vậy theo tôi, để chống lại việc giết hại tê giác lấy sừng thông qua truyền thông để hướng người ta không hoặc hạn chế sử dụng sừng tê thì cần phải công khai và bạch hóa các thông tin khoa học về sừng tê và các sản phẩm thay thế với mỗi ứng dụng y học. Chí ít là giảm bớt sự a dua tích trữ hay sử dụng sừng tê. Và, các fan của bảo vệ tê giác và các nhà truyền thông, làm gì cũng được, hãy tìm cách phản bác lý lẽ sau: "Sao lại bắt chị? Chị kinh doanh sản phẩm đem lại sự sống cho con người cơ mà! Hãy nên đi bắt những kẻ buôn heroin, thuốc phiện, ma túy gieo rắc cái chết thì cần hơn..." - một trong số ít trùm buôn sừng tê ở VN, cả thật lẫn giả tùy khách (để chưng thì cần gì thật!?), mà tôi quen luôn tuyên bố như thế!

Và thông điệp truyền thông thì đừng bao giờ ngô nghê kiểu móng chân, móng tay...

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

GIẤC MƠ MỸ -9

1.
- Hi Ma`am!
- Hi con!
- Mẹ đang ở đâu, có chuyện gấp.
- Mẹ sắp về đến nhà.
- Sắp là bao lâu ?
- Là đang  mở khóa cửa.
- Good. Mẹ thay thật nhanh quần áo đi  công chuyện với con. Nhớ mặc sang trọng vào.
- Mẹ mặc quần đùi cũng sang trọng mà.
Chàng phi vào nhà với tốc độ của gió. Vừa xịt keo tóc dựng ngược lên và thay đôi giày Ferragamo, chàng vừa duyệt dung nhan mẹ một cách rất không hài lòng.
Mình trấn an sau một ngày tong tả ngoài đường làm biếng thay quần áo.
- Yên tâm, mẹ cũng sẽ thay đôi Ferragamo.
Hóa ra, Giai xinh rủ mình đến trường cậu xem event tuyển dụng nhân sự.
Mình, phản xạ quát lạc giọng:
- Ô hay, đang làm chỗ ngon lành thế, tại sao lại thay đổi.
- Phải tìm kiếm cơ hội ngon hơn nữa chứ mẹ. Con làm chỗ nào 2 năm chưa có cơ hội thăng tiến, con đổi.
2.
Đủ mặt công ty, từ  HP, Tesla, Ngân hàng trung ương Mỹ…đến nông trại. Sở cảnh sát San Jose và Santa Clara, hai trong số 12 thành phố nằm trong thung lũng Silicon Valley, cũng có 2 bàn.
Event việc làm này, ba tháng  mở một lần, gần như trường đại học nào cũng có. Số lượng và quy mô công ty đến tìm kiếm nhân sự, phụ thuộc rất nhiều vào danh tiếng, thứ hạng của trường đó.
Mất hút Giai xinh trong ngàn ngạt những người là người. Bàn nào cũng xếp hàng dài. Mình bám theo một ku, vì thấy nó có cái cà vạt vui mắt. Nó hỏi han rất kỹ và rải CV (bản tự giới thiệu về bản thân) 6 bàn cả thảy, toàn công ty phần mềm. Mình cực thik cách trả lời của các nhà tuyển trạch, cứ như nếu nó không nhận lời mời, công ty ấy sẽ sập tiệm.
Chẳng ai buồn để mắt đến đôi giày của mình, chỉ né cho mình lách đi đầy kính cẩn. Ra bàn để nước uống đợi Giai xinh.

3.
Trong rủi có may. Gặp ngay một nàng đang làm trong phòng nhân sự của trường để tám. Đúng đề tài.
Khi bạn cho con mình vào những trường top, học phí quãng 80 ngàn đô/năm trở lên, hãy yên tâm nó sẽ không lo thất nghiệp. Nhưng lo không được làm đúng ngành nghề đào tạo thì có. Con số này quãng 20%.
Sinh viên Mỹ khi ra trường có nhiều nguồn để tìm kiếm viêc làm. Chuyện mình kể dưới đây thuộc hàng trường top 20 của Mỹ.
Nguồn đầu tiên, chúng để CV tại phòng nhân sự trường, và nhà trường mang những CV ấy đi chào các công ty có mối quan- hệ- hữu- cơ.
40% giảng viên của trường đang là các ông chủ, CEO, chính khách… thành đạt. Có ngành, như tài chính của Giai xinh, con số này lên tới 60%. Không chỉ được học những kiến thức vô cùng thực tế, mà còn có cơ hội giới thiệu mình trực tiếp với các ông chủ ngay khi  còn ngồi trên ghế nhà trường, thế nên việc nhân tài bị bỏ phế hay lãng quên, rất hiếm. Và đây chính là mối quan hệ mình gọi hữu cơ, cả hai bên cùng có lợi.
Nguồn thứ hai, phổ biến và bình dân hơn: các trang web. Một trong những trang chuyên nghiệp, nổi tiếng nhất là linkedin.com. Nó tựa như facebook, cho mở tài khoản trên đó để người cần tìm việc tự giới thiệu mình. Cung và cầu, từ những bản CV đó, tìm tới với nhau.
Nguồn thứ ba, giống hệt Việt nam: rỉ tai nhau từ bạn bè, thân hữu, cha mẹ uy quyền…
4.
Nàng nhân sự bảo, 100% sinh viên trường nàng tốt nghiệp có việc làm ngay, còn làm đúng ngành hay không, nàng không chịu nói.
Mình hỏi, làm cách nào theo dõi để biết huyền tuyền có việc làm?
Nàng nhìn mình như mụ farmer ra tỉnh. Đó là điều tiên quyết để chứng minh tính ưu hạng của trường, để câu học trò cho các khóa tiếp theo…nên giá nào cũng phải biết.
5.
Hôm nay lạnh. 15 độ. Mưa xuống hoa tàn nhanh. Sáng sớm chạy thể dục trên con đường này, mình nhớ quay quắt một người. Thật đấy !