Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

AI LÀ SIÊU LỪA? (TIẾP)

*** Beo nói về khỏan tiền ủy thác từ các ngân hàng trước.
Việc “buôn tiền” lẫn nhau giữa các ngân hàng, cho đến giờ phút này chưa có bất cứ văn bản cấm chính thức nào của ngân hàng nhà nước.
Việc ôm tiền đến Vietinbank của các ngân hàng nạn nhân, không phải là việc mờ ám bí mật, tất cả đều thực thi theo nghị quyết của hội đồng quản trị ngân hàng ấy.
Tòan bộ số tiền ủy thác đều gửi chính xác vào tài khỏan chính thức của ngân hàng Vietinbank.
Tiền gửi đủ 24h là ngân hàng đã buộc phải trả lãi suất. Nói từ phía khác, trong 24h ấy ngân hàng phải kinh doanh, từng đồng một, khỏan tiền gửi, tạo ra lãi để hưởng chênh lệch. Và 4 ngàn tỷ kia, từng khỏan một, nằm bao lâu trong mục báo có (từ  tài chính) của Vietinbank, trước khi nó được hô biến. (Beo chưa nói đến việc nó hô biến vào túi ai).
Bạn có tin rằng: HĐ QT của Vietinbank suốt một thời gian dài không hề hay biết việc các ngân hàng (tầm cỡ từ lớn tới rất lớn) kia đang ăn chênh lệch tỉ giá từ nhà mình, đang kiếm ăn trên lưng mình?
Và đến đọan này, thì bạn có còn tin rằng Vietinbank, không hưởng lợi do lừa đảo mà có hay, vô can trước các nạn nhân hay không?
*** Giờ nói đến những nạn nhân không phải ngân hàng.
Bản chất quan hệ đối tác Vietinbank- nhóm nạn nhân này và nhóm ngân hàng là như nhau. 
Việc phá vỡ hợp đồng, chuyển từ dòng tiền ủy thác sang dòng tiền tiết kiệm hàng trăm tỉ đồng để rút tiền mặt ra khỏi ngân hàng, chóng vánh đơn giản và chỉ cần một nhân viên cấp phó phòng thực hiện một sáng một chiều, nó bày ra một sự khủng khiếp theo hướng khác:  với cung cách quản lí ngân hàng theo kiểu Vietinbank, việc rửa những khỏan tiền  khổng lồ từ tham nhũng, từ buôn bán ma túy, buôn lậu…thành tiền sạch, là quá ư dễ  dàng.

Hì hì,vẫn đang viết tiếp

AI LÀ SIÊU LỪA?

Bạn có tin, cả năm trời, CEO hay ông chủ của Vietinbank và hai nạn nhân Navibank (Đặng Thành Tâm) và ACB (Nguyễn Đức Kiên) không một lần chạm mặt nhau hay không một lần điện đàm không?
Bạn có tin, có một ngân hàng nào mà việc lưu thông của dòng tiền lên đến 4 ngàn tỷ mà lãnh đạo hòan tòan không biết không?
Nếu không tin thì hãy đọc tiếp entry này. Bởi nền móng cho lập luận bị lừa hay không bị lừa, phần lớn nằm ở câu trả lời.
Tóm tắt vụ án lừa đảo (tạm gọi theo tội danh tại tòa) như sau:
Như- do vay nóng với lãi xuất cực cao của tín dụng đen để chơi chứng khóan, đã đổ nợ và tìm cách lừa đảo bằng cách rất thông dụng, sơ khai mà  bạn thường gặp ở tín dụng đen: đem tiền của người sau trả lãi cho người trước, cho đến khi…cụt vốn và đi tù. Át chủ bài ở đây là đánh vào long tham cố hữu của con người.
Cái khác duy nhất của Như với tín dụng đen là: Ở tín dụng đen, người bị hại do dốt nát mà đem trứng gửi cho ác. Còn 12 nạn nhân (tính theo cáo trạng) đang đứng trước tòa kia, không là bậc thầy của Như về nghiệp vụ chuyên môn thì cũng là sư phụ Như trong lĩnh vực kinh doanh. Nói cách khác, chẳng lừa thiên hạ thì thôi, ở đấy mà bị lừa.
Có một chi tiết cần nói ra để bạn phân biệt. Tiền gửi vào ngân hàng của khách được phân ra làm 2 dòng: dòng gửi tiết kiệm, lãi suất được niêm yết công khai và tiền gửi được bảo hiểm (một phần) từ quỹ phòng rủi ro. Ngân hàng hưởng chênh lệch vay-cho vay.
Dòng thứ hai là ủy thác cho ngân hàng đem tiền của mình đi đầu tư. Ở dòng này, ngòai lãi suất thỏa thuận theo từng hợp đồng thì khách hàng còn buộc phải chịu những rủi ro, lời ăn lỗ chịu. Tất cả 12 nạn nhân nằm trong dòng tiền này.
Beo lại hỏi tiếp bạn câu thứ ba: bạn tin, vào thời điểm kinh tế suy thóai như những năm 2010,2011, những ông bà chủ  có sạn có sỏi trong đầu trên thương trường, mà lại tin tưởng vào những phi vụ làm ăn siêu lợi nhuận của Vietinbank, để đến nỗi bị một con nhóc nó lừa? hay bạn tin vào giả thuyết của Beo, cố tình để bị lừa, kiếm lợi trong lúc làm ăn quá khó khăn.

Đang viết


Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

NGHIỆP VỤ TỐI THIỂU

Việc đám  lá ngón tru hộc lên trước lời khai của thằng anh khốn nạn Dương Trí Dũng về tướng Ngọ, bày ra sự lười nhác của cả quan lẫn quân làm báo hiện nay.
Khi một phóng viên chí thiết với nghề, thì  anh-chị ta có đủ mối quan hệ để có thể có được thứ cơ bản nhất trước khi đến đưa tin về một phiên tòa: kết luận điều tra của cơ quan công an hoặc cáo trạng của viện kiểm sát.
Chí ít ra, nếu không săn lùng được 2 văn bản ấy, thì anh-chị cũng phải nghe phong thanh được những chi tiết quan trọng ăn khách bậc nhất, từ 2 văn bản ấy.
Để làm gì, dĩ nhiên không phải để đăng công khai khi phiên xử chưa diễn ra.
Thằng lính khi có được thông tin ấy, phải báo thằng quan ở nhà. Thằng quan chủ động thỉnh thị tuyên giáo các cấp, dạ kính thưa đ/c Thay Thằng Anh, nếu có  lời khai thế thì chúng con được phép đưa một hay tất cả các ông anh ạ.
Tuyên giáo khôn vãi hàng, ko bao giờ trả lời cấm ABCD…cụ thể. Nhưng thể nào nó cũng vẽ ra con đường cho báo not Beo chạy, nếu chẳng may gặp hổ vồ.
Sự có chuẩn bị trước như thế giúp phóng viên đủ thời gian suy nghĩ, tìm ra  tứ chính của bài viết, việc tác nghiệp tại tòa chỉ còn là xác nhận lại thông tin trong bài viết ấy mà thôi.
Tứ chính một bài báo là gì. Đó là nội dung người viết muốn công luận hướng vào để chỉ trích hay bảo vệ, cùng với mình. Nói cách khác,  là dẫn dắt công luận theo ý đồ của (báo) mình.
Beo từng theo dõi năm bẩy chục phiên tòa, chính trị, hình sự, kinh tế có cả và rút ra kết luận, chỉ có phản cung (vụ này thường trực) chứ chưa bao giờ gặp tình huống nảy sinh tình tiết mới -ngoài cáo trạng hoặc kết luận điều tra- tại tòa.
Điểm qua tin các báo, kể cả báo nhà của các cơ quan  tố tụng, thấy rất rõ sự lúng túng trong việc xử lí tin nóng của tòa soạn và, thực sự cười buồn cho các cậu các mợ khoe cả chục năm viết pháp đình nhưng lại há hốc mồm khô cuống họng trước một hot tin mà từ cách đó cả tháng, người ta thậm chí đã kết luận  xong cmnr.

Đừng nói rằng đám đông đang lên đồng mà chỉ đơn giản là đôi khi góc nhìn khác trở thành góc nhìn lác nếu như chủ ý của anh là nhìn đểu. (ranh ngôn copy của Thiện Đức)

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

XÍCH MÃ PHÁ KIÊN BÌNH ĐẠI CỤC

(bản quyền tựa entry thuộc Ali Baba)
Nhân dân Mỹ có quyền không tham gia vào quá trình điều tra thân nhân. Thậm chí ra tòa, có quyền im lặng nếu chất vấn có thể  hại đến thân nhân mình. (Có quyền tức là được phép, dell bị tội gì các con lừa thuần lông ạ). 
Diễn đạt theo kiểu sìtai Beo, ví như  dấu thằng con giết người trong nhà không báo cảnh sát, bố mẹ anh chị nó dell bị tội gì sất. Ra tòa, mẹ thẩm phán ku luật sư…có hỏi, mày có biết con mày giết người không, không giả nhời, dell làm sao sất.
Tin hay không thì tùy, nhưng vụ Dũng-Trọng (dell phải nguyên thủ) ấy, thằng anh khốn nạn khai cmn thằng em chứ ko phải đồng chí của Trọng tự điều tra ra.
Trọng là người giỏi nhất  bộ công an trong đánh án ma túy và tham nhũng. Mà các con lừa biết, khi đánh án tham nhũng giỏi thì người ta phải có điều kiện tiên quyết là gì ko? Ấy là phải SẠCH.
SẠCH mà ko chết, cực lạ. Thế nên, không có gì phải rú lên như lừa bị chọc tiết thế, hỡi đàn lừa.
Hy vọng tuần sau rảnh biên chuyện nàng "ra tòa mặc áo  đỏ". Chả thâm sâu bí hiểm gì, mà đơn giản Beo cặm cụi đọc hơn nghìn trang 3 cái kết luận điều tra liền lúc.

Mấy hôm nay chửi rã bọt mép đám phóng tinh viên viết pháp đình không chịu đọc cáo trạng. Lão Như Hùng phang cho câu chuẩn  đếch chỉnh được: cho đọc, cũng có hiểu dell đâu.